Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ngàn Ức Đại Lão Hôn Sau Nhân Sinh - Chương 68: Quà vặt

Năm giờ chiều.

Trở về phố Hồi Dân.

Liếc nhìn hai bên đường phố, đâu đâu cũng là hàng quán ăn vặt. Lại đúng vào mùa du lịch cao điểm, khách du lịch đông nghịt. Dù chưa đến mức người chen vai thích cánh, nhưng cũng đủ náo nhiệt.

Nhiều nhất phải kể đến các sạp bán thịt dê nướng xiên cành liễu, móng dê cay và bánh bao nhân thịt. Đặc biệt, tiệm bánh bao nhân thịt Lão Tôn ngay đầu phố có hàng người xếp hàng dài nhất.

Các sạp mực nướng chảo gang cũng đông khách không kém, nhưng với Khang Ngự và Mộc Tình thì lại chẳng đáng để tâm. Bởi họ vốn từ vùng duyên hải đến, đâu thể đến đây chỉ để ăn món mực nướng chảo gang vốn rất phổ biến ở thành phố Hạ của họ chứ.

Ngoài ra còn có bánh mì xé ngâm thịt dê (phao mo), sữa chua xào, bánh màn thầu hoa, thì là xào ớt, kẹo hạt giòn rụm, cùng với khoai tây nướng răng sói.

Đồ ăn vặt ở đây thật sự rất phong phú, chỉ có điều giá cả hơi đắt một chút.

– Em muốn ăn bánh bao nhân thịt! – Vừa bước vào phố Hồi Dân, nhìn thấy tiệm bánh bao nhân thịt Lão Tôn ở ngay đầu phố, Mộc Tình, đang nắm tay Khang Ngự, liền nói.

– Đông người quá, chắc phải chờ lâu lắm. – Khang Ngự nhìn hàng người dài dằng dặc trước cửa sạp hàng mà nói.

– Anh từng ăn bánh bao nhân thịt ở tiệm này chưa? – Mộc Tình hỏi.

– Chưa. – Khang Ngự thật thà đáp.

– Vậy chúng ta thì thử xem sao. – Mộc Tình nói.

Nói rồi, nàng liền xếp vào hàng đợi. Nàng đã sớm nghe danh tiệm Lão Tôn này, muốn biết liệu đồ ăn ở đây có ngon như lời đồn không.

– Em thấy hương vị thế nào? – Khang Ngự hỏi.

– Cũng được, chỉ là hơi có mùi hôi, cảm giác không ngon bằng món ăn trưa nay. – Mộc Tình nhận xét, đoạn đưa phần còn lại chưa ăn hết cho Khang Ngự.

– Cái này là chuyện bình thường thôi, cách chế biến khác nhau, thêm nữa phong vị cũng không giống nhau. – Khang Ngự tiếp nhận, rồi nói, nhìn sang sạp thịt nướng hồng liễu bên cạnh đang có rất đông người xếp hàng, hỏi Mộc Tình: – Ăn thịt nướng hồng liễu không em?

– Ừm, ăn chứ. Nghe nói nổi tiếng lắm, thử xem sao. – Mộc Tình nói.

– Chắc là dạo xong chỗ này thì tối nay chúng ta không cần ăn nữa rồi. – Khang Ngự vừa nói vừa nhìn những hàng quà vặt nối tiếp nhau hai bên đường.

– Đúng vậy, đồ ăn vặt ở đây nhiều thật đấy. – Mộc Tình nói.

– Được rồi, vậy anh đi xếp hàng đây. – Khang Ngự vừa ăn bánh bao nhân thịt vừa xếp hàng. – Mua một xiên thôi nhé, với lại đừng cho ớt cay! – Mộc Tình dặn dò.

– Được. – Khang Ngự đáp.

– Anh ăn đi. – Chưa ăn được hai miếng, Mộc Tình đã đưa phần thịt nướng còn lại cho Khang Ngự và nói.

– Ăn không ngon sao? – Khang Ngự, người vinh dự được nhận nhiệm vụ "giải quyết hậu quả", tiếp nhận xiên thịt nướng và hỏi đầy vẻ khó hiểu.

– Thử một chút là được rồi. – Mộc Tình vừa nói vừa nhìn về phía những hàng quà vặt còn dài phía sau.

Có lẽ nàng muốn giữ dáng, vẫn nên kiềm chế một chút thì hơn. So với mỹ thực thì vóc dáng vẫn quan trọng hơn.

– Cũng phải, phía sau còn nhiều món ăn vặt đến thế mà. – Khang Ngự nói.

Nhìn con phố dài hun hút kia, chắc chỉ cần đi dạo một vòng, ăn qua loa vài món là đã no căng rồi.

Sáu giờ tối.

– No căng bụng rồi! – Sau khi đi dạo và thử hết các món ở phố Hồi Dân, Mộc Tình nói.

Mặc dù mỗi món đều chỉ ăn một chút, nhưng cũng không chịu nổi vì có quá nhiều loại.

– Vậy chúng ta đi dạo tiêu cơm một lát nhé? – Khang Ngự nói, bụng anh cũng đã hơi no rồi.

Mộc Tình ăn uống khá kiềm chế, chủ yếu là anh ăn hết, chắc là lần này sẽ tăng một hai cân mất.

– Chúng ta trực tiếp đi Phù Dung Viên đi, tranh thủ lúc này trời còn sớm. – Mộc Tình nói.

– Thôi bỏ đi, bây giờ mà đi thì kẹt xe ngay. – Khang Ngự nhìn dòng xe cộ đang dần hỗn loạn mà nói.

– Ga tàu điện ngầm ở ngay gần đây, hay là chúng ta đi tàu điện ngầm luôn đi? Vừa hay em cũng lâu rồi chưa đi tàu điện ngầm. – Mộc Tình nghĩ một lát rồi nói.

– Thôi đừng, bây giờ đang là giờ cao điểm, tàu điện ngầm đông người lắm, chúng ta đừng chen vào làm gì. Chúng ta để lát nữa về rồi tính. – Khang Ngự nói.

Anh nhớ Phù Dung Viên mở cửa đến mười giờ tối, lát nữa đi qua vẫn kịp.

– Cũng phải, vậy chúng ta cứ đi dạo quanh đây một chút đi, khu này cũng náo nhiệt mà. – Mộc Tình khoác tay Khang Ngự nói.

– Để anh đi mua đồ uống chút đi, khát nước quá. – Khang Ngự nói.

– Cho em một ly hồng trà chanh nhé. – Mộc Tình nói.

– Được. – Khang Ngự nói, rồi đi về phía một cửa hàng trà sữa gần đó.

Trong lúc nhân viên phục vụ pha chế đồ uống, Khang Ngự rút một điếu thuốc.

Ngửi thấy mùi khói thuốc trên người Khang Ngự, Mộc Tình hỏi: – Anh vừa hút thuốc à?

– Anh vừa hút một điếu. – Khang Ngự thật thà đáp.

– Sau này hút ít thôi nhé. – Mộc Tình nói.

Nàng biết từ chiều tới giờ Khang Ngự chưa hút điếu thuốc nào kể từ khi đi cùng nàng, chắc là anh ấy cũng khó chịu lắm rồi. Chuyện hút thuốc lá này còn phải dựa vào ý thức tự giác của mỗi người, nếu Khang Ngự muốn hút thì nàng làm sao cấm cản được? Huống hồ, trước mặt nàng Khang Ngự cũng đã cố gắng kiềm chế lắm rồi. Một hai điếu thì nàng cũng bỏ qua vậy.

– Sáng mai em muốn ăn gì? – Khang Ngự hỏi.

– Súp hồ cay đi, nghe nói súp hồ cay ở đây nổi tiếng lắm. – Mộc Tình nói.

– Súp hồ cay ở đây quả thực rất nổi tiếng, hơn nữa ăn vào buổi sáng là ngon nhất. Người dân An Tây ở khu này thích nhất là sáng sớm ra tìm một bát súp hồ cay để ăn. – Khang Ngự nói.

– Vậy thì sáng mai chúng ta ăn súp hồ cay vậy. – Mộc Tình nói.

– Bữa sáng ở An Tây khu này cũng rất phong phú, không chỉ có súp hồ cay mà còn có màn thầu chiên, cháo dầu trà, bánh bao nước, bánh ngọt nồi đất, mì sợi ngâm đậu phụ, bánh bao kẹp thịt hấp, và mì sợi ngâm thịt dê nữa. – Khang Ngự nói.

– Nhiều đến thế sao? – Mộc Tình không ngờ đồ ăn vặt ở An Tây khu này lại nhiều đến vậy.

– Ừm, đồ ăn vặt ở An Tây khu này thật sự rất nhiều. – Khang Ngự nói.

– Mỗi loại chuẩn bị một ít là được, nhiều quá ăn không hết thì phí. – Mộc Tình nghĩ một lát rồi nói.

Ăn uống vẫn nên kiềm chế một chút thì hơn, dù đều là mỹ vị, nhưng chỉ cần nếm thử là đủ rồi.

– Anh biết. Ngoài ra, An Tây khu này còn có mì Biang Biang, mì kéo sợi, mì dầu té tỏi ớt, mì thịt xé, canh bún tiết dê, và nhiều món nổi tiếng khác. – Khang Ngự nói.

– Vậy thì thử xem sao. – Mộc Tình nghĩ một lát rồi nói.

– Vậy để anh nhờ người sắp xếp. – Khang Ngự nói.

– Cứ thử vài món thôi là được, dù sao sau này chúng ta còn quay lại mà. Nếu bây giờ thử hết sạch, thì sau này quay lại sẽ chẳng biết nên ăn gì nữa, tốt nhất là nên để lại một chút để mong chờ. – Mộc Tình nghĩ một lát rồi nói.

– Vậy lần này chúng ta cứ thử ít món thôi, để dành cho lần sau chúng ta quay lại thử tiếp. – Khang Ngự nói.

– Ừm, lần sau quay lại, chúng ta đi dạo Vĩnh Hưng Phường, khu đó cũng rất nổi tiếng, nghe nói đồ ăn vặt ở đó cũng rất nhiều. – Mộc Tình nói.

– Đồ ăn vặt ở đó quả thực rất nhiều, nhưng nhắc đến mỹ thực thì anh lại nhớ đến Tiểu Lỗi. – Khang Ngự nói.

– Tiểu Lỗi sao thế? – Mộc Tình hỏi đầy vẻ khó hiểu.

– Anh nghĩ nếu nó biết An Tây có nhiều món ngon đến vậy, chắc nó sẽ hối hận vì đã không đi cùng chúng ta đâu. – Khang Ngự nói.

– Đúng vậy, nếu để Tiểu Lỗi biết, chắc chắn nó sẽ hối hận vì đã không đi cùng chúng ta. – Mộc Tình nói.

Nàng hiểu rõ em trai mình nhất, thằng bé chính là một tín đồ ẩm thực điển hình.

– Lúc về Hạ Kinh, để anh mua ít quà cho nó nhé. – Khang Ngự nghĩ một lát rồi nói.

– Không cần đâu, phiền phức lắm. Lần sau chúng ta quay lại An Tây thì dẫn nó đi cùng là được rồi. – Mộc Tình nói.

– Cũng phải. – Khang Ngự nói.

– Lần sau quay lại An Tây, em nhất định phải chơi cho đã. – Mộc Tình nói.

– Đến lúc đó chúng ta có thể đi tắm suối nước nóng, suối nước nóng ở An Tây khu này rất nổi tiếng, đến An Tây mà không tắm suối nước nóng thì thật đáng tiếc. – Khang Ngự nói.

– Chuyện này có thể đưa vào lịch trình lần sau, đến lúc đó em sẽ tìm một người quen ở An Tây để lập riêng một lịch trình du lịch An Tây thật chi tiết, rồi chơi cho đã. – Mộc Tình nói.

– Không cần phải đi tìm người khác làm gì cho tốn công, đến lúc đó cứ để quản gia sắp xếp là được, anh ấy rất rành khu An Tây này. – Khang Ngự nói.

– Vậy cũng đỡ mất công. – Mộc Tình nói.

Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, xin quý độc giả vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free