(Đã dịch) Nghỉ Hè Kiêm Chức, Ngươi Tháng Kiếm Lời 100 Ức? - Chương 23: Ngắn hạn nhiệm vụ hoàn thành!
Chúc mừng ký chủ nhận được Thần cấp kỹ thuật lái xe.
Chúc mừng ký chủ nhận được tiền mặt 3000 vạn.
"Thần cấp kỹ thuật lái xe?"
"Nghe có vẻ không tệ nhỉ."
Khi vừa có được kỹ năng, Tần Phong cảm thấy trong đầu mình có thêm một luồng thông tin.
Từ xe mô tô nhỏ bé cho đến xe tải khổng lồ, tất cả kỹ năng lái đều được Tần Phong nắm vững.
Quan tr���ng nhất là, anh thậm chí còn điều khiển được xe tăng.
"Hệ thống, cái này đúng là hơi bị đỉnh đấy."
Tuy nhiên, Tần Phong dù sao cũng không phải quân nhân, cơ hội được lái xe tăng chắc chắn là không có.
"Ăn chút gì rồi về."
Bận rộn lâu như vậy, Tần Phong đã thấy đói bụng, anh dự định ăn vặt đêm một chút rồi sẽ quay về.
Vừa hay bên đường có một quán đồ nướng, từ xa anh đã ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn.
"Đi ăn đồ nướng thôi."
Tần Phong lập tức mở chiếc xe máy điện của mình và đi qua.
Anh gọi một phần bún xào, lại gọi thêm khá nhiều đồ nướng.
Kênh stream của anh vẫn chưa tắt. Nhìn vào phần quản lý, lượng người xem lúc này lại lập kỷ lục mới.
Số quà nhận được cũng chẳng ít.
Chắc là lúc bắt trộm đã thu hút thêm không ít người xem mới.
Cùng lúc đó, lượng người theo dõi trên tài khoản của Tần Phong cũng đang nhanh chóng gia tăng.
Nhân lúc rảnh rỗi, cuối cùng anh cũng có thể giao lưu với fan trên kênh stream.
"Tôi rất muốn biết, streamer học công phu ở đâu vậy?"
"Nào là xuống nước cứu người, nào là bắt trộm, cái này chẳng phải nên trao giải thưởng người tốt việc tốt sao!"
"Với thân thủ của streamer, đi làm vệ sĩ chuyên nghiệp còn được, sao lại đi giao đồ ăn làm gì?"
"Làm vệ sĩ được bao nhiêu tiền? Streamer hát hay thế này, đi làm ca sĩ có phải tốt hơn không?"
"À mà nói đi thì phải nói lại, streamer hát lúc nào vậy?"
. . .
Tần Phong đọc dòng bình luận trong kênh stream, mỉm cười đáp lại.
"Streamer không hề biết công phu, có lẽ là trời sinh thần lực chăng."
Tần Phong thấy nhiều người xem hỏi mình có học võ không, nên mới lên tiếng giải thích.
Vì giá trị sức mạnh đã tăng lên, anh có thể dễ dàng áp đảo người bình thường.
Mà trong mắt người ngoài, Tần Phong chẳng khác gì một cao thủ võ lâm.
Đặc biệt là lúc bắt trộm, Tần Phong dễ dàng khống chế hai tên trộm, khiến người xem trong kênh stream hả hê không thôi.
Đợi gần mười phút, đồ nướng cũng được mang ra.
Tần Phong vừa ăn vừa đọc những dòng bình luận thú vị.
Đối diện quán nướng, vừa vặn là một quán bar.
Lúc này, Vương Gia Hạo khoác vai một người đàn ông đầu trọc, vừa nói vừa cười đi ra từ cửa quán bar.
Nhìn thái độ của hai người, ai cũng biết mối quan hệ này không hề đơn giản.
Vương Gia Hạo đã uống quá chén, bước đi có phần loạng choạng.
Phía sau Vương Gia Hạo và gã đàn ông đầu trọc còn có vài người đàn ông to cao, vạm vỡ mặc đồ đen đi theo.
"Anh Cường, không cần tiễn, xe em ở ngay đằng trước đây rồi."
Vương Gia Hạo chỉ tay về phía chiếc Mercedes đang đậu phía trước.
"Được, có rảnh thì thường xuyên đến chơi nhé."
Người đàn ông đầu trọc tên Cường ca dừng lại, không vội vàng rời đi.
Ngay khi Vương Gia Hạo chuẩn bị lái xe về nhà, hắn lập tức trông thấy Tần Phong đang ngồi ăn đồ nướng ở vỉa hè đối diện.
Vương Gia Hạo nhướng mày, nắm chặt tay thành nắm đấm.
Tối hôm đó hắn dẫn người đi "dạy dỗ" Tần Phong, ai ngờ Tần Phong thân thủ lại cao cường, cuối cùng chính hắn còn bị ăn hai cái tát.
Vương Gia Hạo về đến nhà vẫn ấm ức mãi không thôi.
Không ngờ hôm nay lại gặp lại.
Đúng là oan gia ngõ hẹp mà.
Hơi men khiến lòng thù hận của Vương Gia Hạo không ngừng lớn dần, khuôn mặt hắn cũng trở nên vặn vẹo.
"Sao thế?"
Người đàn ông đầu trọc tên Cường ca thấy Vương Gia Hạo không có ý định rời đi, lại còn có ánh mắt lạ thường, bèn tiến lên hỏi.
"Cũng chẳng có gì to tát, chỉ là trông thấy một kẻ thù thôi."
Vương Gia Hạo nghiến răng, đáp.
Trương Cường theo ánh mắt của Vương Gia Hạo nhìn sang, lập tức chú ý tới Tần Phong.
"Người này chẳng lẽ có lai lịch gì sao?"
Bản thân Vương Gia Hạo đã là một phú nhị đại, kẻ nào có thể trở thành kẻ thù của hắn thì chắc chắn phải có chút năng lực.
Vương Gia Hạo lắc đầu: "Chỉ là một thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi thôi."
Điều này khiến Trương Cường càng thêm nghi ngờ.
Với thân thế của Vương Gia Hạo, bắt nạt một thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Vương Gia Hạo giải thích: "Anh Cường có điều không biết, thằng nhóc này tuy không có bối cảnh gì nhưng lại rất biết đánh nhau."
"Lần trước em dẫn ba anh em đi, vậy mà cũng không đánh lại nó."
Nhớ lại chuy���n bị Tần Phong làm nhục đêm đó, mặt Vương Gia Hạo lại đỏ bừng lên.
Trương Cường nhìn Tần Phong đang ăn đồ nướng, cười khẩy.
"Chỉ cần không có bối cảnh, vậy thì dễ xử lý rồi."
"Cho dù nó có giỏi đánh đấm đến mấy, tôi không tin nó có thể một mình đánh lại mười người."
"Cứ chờ xem trò vui, tôi sẽ giúp cậu trút cơn giận này."
Trương Cường vỗ ngực, cười lạnh nói.
Cha của Vương Gia Hạo có chút quen biết hắn, chuyện này đã để hắn gặp được, nói gì thì nói, cũng phải ra tay giúp đỡ một phen.
"Anh Cường, vậy thì cảm ơn anh."
"Nhưng anh vẫn nên cẩn thận một chút, đừng coi thường hắn."
Nghe Trương Cường nói muốn giúp, Vương Gia Hạo mừng thầm trong bụng.
Trương Cường là ông chủ quán bar Truy Phong, ở thành phố Ninh Xuyên cũng có chút tiếng tăm.
Ở khu vực này, không ai dám trêu chọc hắn.
"Không sao, tôi sẽ dẫn thêm vài người nữa đi cùng."
"Cậu cứ ngồi trong xe mà chờ xem kịch vui đi."
"À phải rồi, thằng nhóc đó tên gì?"
"Tần Phong!"
Trương Cường lúc này ra một thủ thế, mấy tên đàn em phía sau hiểu ý, lại gọi thêm vài người từ trong quán bar ra.
Lúc này, Trương Cường dẫn theo mười tên đại hán mặc âu phục đằng sau, hùng hổ đi thẳng sang phía vỉa hè đối diện.
Còn Vương Gia Hạo thì ngồi vào chiếc Mercedes của mình, chờ xem trò vui.
"Tần Phong, đây là mày tự tìm đấy."
"Tối nay xem mày thoát kiểu gì."
Tần Phong đang ăn đồ nướng, cũng chú ý tới Trương Cường và đám người kia.
Đám người này ai nấy đều lưng hùm vai gấu, đang nhìn chằm chằm anh bằng ánh mắt lạnh như băng.
Kẻ đến không có ý tốt!
Cuối cùng, Trương Cường và đám người cũng đã đến trước mặt Tần Phong.
Những khách hàng khác trong quán nướng thấy Trương Cường và đám người lộ ánh mắt hung hãn, liền cúi đầu ăn đồ nướng.
Nếu tình hình không ổn, họ sẽ lập tức chuẩn bị rút lui.
Nhìn qua là biết những người này không dễ chọc rồi.
Tần Phong cũng cúi đầu ăn đồ nướng, nhưng thần sắc anh lại vô cùng bình tĩnh.
"Anh Cường, cơn gió nào đã đưa anh đến đây vậy?"
"Anh ngồi đã, em làm ngay ít đồ ăn ngon cho anh."
Ông chủ quán nướng nơm nớp lo sợ, ông ta từng gặp Trương Cường rồi, dù sao quán bar của Trương Cường cũng mở ngay đối diện.
Ông ta cứ tưởng Trương Cường đến tìm mình gây sự.
Trương Cường cũng không thèm để ý ông chủ quán nướng, trực tiếp ngồi xuống đối diện Tần Phong.
Còn Tần Phong vẫn thản nhiên ăn đồ nướng, cứ như thể Trương Cường không hề tồn tại vậy.
"Thằng nhóc, Cường ca đây muốn ngồi đây nhậu, mày cút sang chỗ khác đi."
Trương Cường cũng không lập tức ra tay, mà cố ý gây khó dễ cho Tần Phong.
Hắn ta mặt mũi dữ tợn, trong mắt ánh lên vẻ hung hãn.
Người bình thường có lẽ đã sợ hãi từ sớm, nhưng Tần Phong lại không hề nao núng.
Tần Phong đã nhìn ra, đám người này đến đây là để gây sự với anh.
Dù có đổi sang bàn khác, bọn họ cũng sẽ tìm lý do khác để kiếm chuyện mà thôi.
"Streamer gặp chuyện không hay rồi!"
"Hình như gặp phải bọn côn đồ rồi!"
"Người này hình như là Trương Cường, ông chủ quán bar Truy Phong, một kẻ khét tiếng đấy."
"Tôi nhớ ra rồi, gã này tháng trước còn dính líu đến một vụ án mạng, sau đó vì bằng chứng không đủ nên lại được thả ra."
Đây là một sản phẩm trí tuệ của truyen.free, xin đừng mang đi mà không ghi nguồn.