(Đã dịch) Nghịch Đồ, Cầu Ngươi Nhanh Xuống Núi Đi - Chương 176: Đây là ngươi tự tìm
An Vương sững sờ tại chỗ, sắc mặt càng thêm xấu hổ. Thằng nhóc này chỉ giỏi rước chuyện! Bảo hắn kể cho Trấn Nam Vương nghe xem sẽ có hậu quả gì ư, làm sao mà nói được!
“An Vương, ngươi có quen biết tiểu tử này không?” Trần Quảng cau mày nhìn An Vương, cảm thấy hắn và thằng nhóc này có vẻ khá thân thiết.
“Không biết!”
“Chỉ là gặp một lần mà thôi.” An Vương lập tức lắc đầu phủ nhận. Hắn vốn không muốn dính líu đến Diệp Thần, cứ như tránh tai tinh, sợ rước họa vào thân.
“An Vương, nói vậy thì khách sáo quá rồi, dù gì chúng ta cũng từng quen biết nhau. Ngươi nhanh nói cho họ Trần biết, chọc giận ta sẽ có hậu quả gì.” Diệp Thần cười nói.
Bên cạnh, Tô Thanh Hàn không khỏi khẽ nghi hoặc. Tiểu sư đệ lại quen An Vương này ư? Nhưng nghĩ lại, việc hắn quen biết cũng chẳng có gì lạ. Điều kỳ lạ là, An Vương này lại tỏ ra hình như rất sợ tiểu sư đệ.
Những vị khách tránh ra xa xem cũng có nỗi nghi hoặc tương tự. Người trẻ tuổi này lại có thể trò chuyện vui vẻ với An Vương sao?
“Tiểu tử thối, khẩu khí đúng là ngông cuồng thật!”
“An Vương, ngươi nói xem, gây sự với thằng nhóc này sẽ có hậu quả gì!” Trần Quảng cười lạnh một tiếng hỏi. Hắn muốn xem thử, thằng nhóc này có năng lực đến mức nào!
“Trần huynh, vậy thì ngươi nghe ta nói đây...” Đã đối phương chủ động yêu cầu, An Vương đành phải nói.
Hắn lại gần Trần Quảng, thấp giọng kể về những việc Diệp Thần làm ở Giang Tỉnh, và cả vài chuyện khác hắn không tận mắt thấy, nhưng lại thực sự đã xảy ra. Ví như thằng nhóc này đã giết mấy đời Giang Nam Vương! Ví như thằng nhóc này đã giết mấy vị Chưởng Chiến Soái dưới trướng Đông Phương Chiến Thần! Lại ví như, thằng nhóc này chủ động đi khiêu khích Đông Phương Chiến Thần. Cuối cùng, thằng nhóc này vẫn bình an vô sự, mà Đông Phương Chiến Thần lại chết bất đắc kỳ tử!
Trần Quảng nghe những điều này, lông mày càng nhăn càng sâu. Hắn căn bản không thể tin được, thằng nhóc ranh tên Diệp Thần này lại dám làm càn đến thế! Trách không được, dám cùng hắn đối nghịch!
“An Vương, những lời ngươi nói là thật ư?” Trần Quảng hỏi lại để xác nhận. Hắn chưa từng điều tra kỹ thân phận Diệp Thần, nên vẫn còn nghi ngờ về những tin tức này. Có một số việc hắn có tra cũng rất khó tra được, bởi vì một số việc làm của Diệp Thần đã bị Đại sư tỷ Long Ngạo Tuyết vận dụng phương thức đặc biệt để xóa bỏ.
“Trần huynh, anh em ta tình nghĩa bao nhiêu năm, lẽ nào lại lừa anh? Nghe lão phu một lời khuyên, đừng kiếm chuyện với thằng nhóc này, nếu không anh thật sự ph��i gánh hậu quả.” An Vương lần nữa khuyên nhủ. Hắn biết rõ, thằng nhóc Diệp Thần này chẳng những năng lực xuất chúng, hơn nữa còn có hậu thuẫn rất vững chắc. Nếu không, thằng nhóc này gây ra động tĩnh lớn đến thế ở năm tỉnh phía Đông, không có khả năng bình an vô sự!
“Cái này...” Trần Quảng không khỏi lâm vào trầm mặc. Hắn quay đầu liếc Diệp Thần một chút, ánh mắt trở nên cực kỳ phức tạp. Xen lẫn hoài nghi, sợ hãi, cả lửa giận.
“Hiện tại hẳn đã biết, chọc giận ta sẽ có hậu quả gì rồi chứ?”
“Cho nên ta cuối cùng khuyên ngươi một lần, muốn bảo toàn mạng sống, thì đừng chọc ta.” Diệp Thần cười lạnh một tiếng cảnh cáo nói. Nhìn sắc mặt đối phương, hắn liền biết đối phương nhất định là sợ hãi.
“Tiểu tử thối, ngươi ngậm miệng!”
“Ca, nhanh lên dạy dỗ thằng nhóc này đi, đừng để hắn được nước lấn tới! Hôm nay không giết chết thằng nhóc này, thì Trần gia chúng ta còn mặt mũi nào nữa!” Trần Bích Liên tiến tới, lại bắt đầu la lối. Cô ta chỉ muốn anh trai mình giết chết thằng nhóc này, mà không màng đến bất cứ điều gì khác.
“Trấn Nam Vương đại nhân, tiểu tử này dám bất kính với ngài, đánh chết hắn!” Trong đám người vây xem, xuất hiện một tiếng nói tức giận. Đó là thiếu gia nhà Vương vừa rồi gây sự. Hắn chỉ dám trốn trong đám đông hò hét, hoàn toàn không dám tiến lên phía trước thò mặt ra.
“Dám bất kính với Trấn Nam Vương đại nhân, tiểu tử này cần phải được dạy dỗ!”
“Trấn Nam Vương đại nhân xuất thủ, dễ dàng thu dọn thằng nhóc này!”
“Thu dọn hắn, thu dọn hắn!” Trong đám người lại có mấy người hô to. Rất muốn vào lúc này tâng bốc Trấn Nam Vương, thể hiện lòng trung thành.
“Không muốn ăn đòn, thì câm miệng hết lại.” Diệp Thần liếc nhanh một lượt. Từ trên người hắn tỏa ra sát khí đáng sợ, khiến tất cả những người có mặt đều kinh hồn bạt vía ngay lập tức.
Tô Thanh Hàn cùng Triệu Linh, hai mỹ nhân chứng kiến cảnh này, đều chỉ có một loại cảm giác: Tiểu tử này thật quá bá khí, quá tuấn tú!
“Tiểu tử thối, ngươi dám cuồng vọng trên địa bàn của ta!”
“Hôm nay không để tiểu tử ngươi nếm mùi đau khổ, thì lão tử không xứng làm Trấn Nam Vương! Để ngươi mở rộng tầm mắt về thực lực của bổn vương!” Trấn Nam Vương nổi giận nói.
Dưới mắt tình huống như vậy, hắn đâm lao phải theo lao. Dù e ngại thực lực của thằng nhóc đối diện, bởi theo lời An Vương, ngay cả Chiến Soái cũng không phải đối thủ của thằng nhóc này, hắn muốn đối phó thằng nhóc này, khẳng định không có phần thắng. Nhưng đám tân khách đông đảo đang nhìn vào, hơn nữa còn có không ít người ủng hộ hắn. Nếu là hắn trực tiếp nhận thua, thì Trấn Nam Vương này sẽ mất hết thể diện! Suy đi nghĩ lại, hắn chỉ có thể xuất thủ. Hắn liền không tin, thằng nhóc này thật sự ghê gớm như An Vương nói!
“Muốn động thủ với ta, đây chính là ngươi tự tìm.” Diệp Thần khinh thường cười một tiếng, trong mắt hàn quang lóe lên. Hắn lại nháy mắt với hai mỹ nữ, để hai mỹ nữ lùi ra phía sau xem trò hay.
“Sư đệ... Ngươi cẩn thận.”
“Đừng đánh chết người.” Tô Thanh Hàn trầm giọng dặn dò. Biết không thể khuyên nhủ được tiểu sư đệ, nên chỉ có thể dặn hắn đừng làm lớn chuyện đến mức giết người. Nếu là không cẩn thận đem Trấn Nam Vương đánh chết, thì sự tình sẽ rất nghiêm trọng!
“Sư tỷ yên tâm, ta có chừng mực.” Diệp Thần cười nhạt một tiếng. Đã sư tỷ nhắc nhở, vậy thì xu���ng tay nhẹ một chút, giữ lại mạng cho Trấn Nam Vương.
“Tiểu tử thối, ta nhìn ngươi có thể tiếp bổn vương mấy chiêu!”
“Để ngươi mở rộng tầm mắt về thực lực của một Chiến Soái đã từng!” Trần Quảng vênh váo tiến lên. Song quyền siết chặt kêu răng rắc, toàn thân tỏa ra sát khí đáng sợ.
Võ Đế cảnh! Trong lúc nhất thời, toàn bộ phủ đệ bị bao phủ trong sát khí đáng sợ.
“Cắt, cứ xông vào đi.” Diệp Thần vẻ mặt lạnh nhạt, ngoắc ngón tay.
“Cho lão tử chết đi!” Trần Quảng giậm chân một cái, phi thân lên. Dưới chân mặt đất nứt ra mấy mét. Hắn tung một quyền thép vào không trung, giáng xuống Diệp Thần đang đứng dưới đất. Một quyền này, có thể khai sơn phá thạch!
Toàn bộ người xem đều cảm nhận được sát khí và lửa giận của Trấn Nam Vương. Ai nấy chỉ muốn lùi ra xa hơn nữa, miễn cho bị ảnh hưởng. Nhưng sân đình chỉ lớn có vậy, bọn họ đã không còn đường lùi.
Diệp Thần đứng giữa sân đình, khoanh tay không hề động một chút nào. Vẻ mặt bình tĩnh, không hề sợ hãi.
“Ca, đánh chết hắn!” Trần Bích Liên đứng một bên la hét. Tin chắc rằng anh trai mình xuất thủ, thì thằng nhóc họ Diệp này sẽ tàn đời!
Vừa mới nói xong, thiết quyền của Trần Quảng đã đánh tới đỉnh đầu Diệp Thần.
Nhưng mà.
Oanh một tiếng.
Nắm đấm của hắn chưa kịp chạm vào Diệp Thần, liền đánh vào một tấm bình chướng vô hình! Căn bản không thể phá vỡ! Chấn động đến cánh tay hắn run lên, xương cốt cũng suýt nữa rạn nứt!
Sắc mặt Trần Quảng chợt biến đổi. Cái này sao có thể! Võ Đế cảnh một quyền, vậy mà không phá nổi chân khí hộ thể của thằng nhóc này! Thì thực lực của thằng nhóc này, phải đáng sợ đến mức nào!
Ở đây toàn bộ người xem, cũng tất cả đều ngớ người ra. Căn bản không thể tin được, cảnh tượng trước mắt là có thật! Đối mặt Trấn Nam Vương đáng sợ một quyền, tiểu tử này vậy mà không hề hấn gì!
“Cái này chính là thực lực của ngươi sao?”
“Có phải là không có ăn cơm chiều, không có tí sức lực nào sao?” Diệp Thần vẫn khoanh tay cười khẩy trêu chọc.
Đoạn văn này được biên tập và đăng tải độc quyền trên truyen.free.