(Đã dịch) Nghịch Đồ, Cầu Ngươi Nhanh Xuống Núi Đi - Chương 706: Để cô nương sốt ruột chờ
“Còn có thể nhìn cái gì, đương nhiên là nhìn thân thể của nàng.”
“Trước khi mua quần áo, đương nhiên là phải xem xét kích cỡ của nàng rồi.”
Diệp Thần dửng dưng nói.
Chỉ cần lướt mắt qua, hắn liền có thể biết số đo của cô nương.
Tuyệt đối sẽ không nhìn nhầm, trừ phi cô nương lén lút độn thêm mấy lớp.
Rất hiển nhiên, cô nương trước mắt đây không hề độn gì bên trong.
Bởi vì nàng sở hữu thân hình quá đỗi nở nang, căn bản chẳng cần phải độn hay độn ép như một số cô nương khác, cốt để tự lừa dối bản thân.
Để rồi khi bạn trai “kiểm hàng”, mới vỡ lẽ “hàng” chẳng giống như hình!
“A……”
“Ta mặc……”
Hiểu Điệp lấy lại tinh thần, trên gương mặt đỏ ửng càng thêm rõ ràng.
Nàng thật muốn nói ra số đo quần áo của mình.
Nhưng bị đánh gãy.
“Được rồi, ta đã nhìn ra.”
“Nàng cứ tranh thủ đi tắm trước đi, ta sẽ mua cho nàng từ trong ra ngoài.”
Diệp Thần lạnh nhạt nói.
Lập tức xoay người rời đi mua quần áo.
Để lại Hiểu Điệp kinh ngạc đứng sững tại chỗ.
Tên tiểu tử này nói, sẽ mua quần áo từ trong ra ngoài cho nàng ư?
Hắn chỉ lướt nhìn mấy lần, liền biết nàng mặc đồ lót cỡ bao nhiêu sao?
Ặc……
Đàn ông còn có năng lực như vậy?
Hiểu Điệp không khỏi cảm thấy tâm tình phức tạp.
Nếu chỉ mua áo ngoài thì cũng chẳng có gì đáng nói.
Nhưng giờ đây, người khác giới vừa mới quen biết lại muốn đi mua đồ lót thân mật cho nàng!
Cái này khiến nàng thật rất thẹn thùng!
Nàng không ngờ, lại còn có kiểu thao tác này!
Tên tiểu tử này tính toán mọi việc thật chu đáo.
Dù sao nàng cũng không thể chỉ mặc mỗi áo ngoài mà bên trong trống không được.
Ngây người nửa phút sau.
Hiểu Điệp gạt bỏ mọi suy nghĩ kỳ quặc, cất bước đi vào phòng vệ sinh.
Dòng sông kia có chút xanh lét, nước sông thì bốc mùi hôi thối, nàng quả thực nên tẩy rửa sạch sẽ toàn thân.
Tuyệt đối đừng bị nhiễm bất cứ vi khuẩn hay ký sinh trùng nào.
Sau khi khóa trái cửa phòng vệ sinh lại, nàng yên tâm cởi quần áo bắt đầu tắm gội.
Thế nhưng lại chẳng thể nào yên lòng.
Trong đầu nàng, tất cả đều là bóng dáng Diệp Thần.
Diệp Thần đã rời đi, phi thân đến cửa hàng gần đó.
Với hắn mà nói, việc mua quần áo cho cô nương hoàn toàn chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.
Dù sao hắn từng tháp tùng nhiều cô nương đến vậy, đi dạo qua không biết bao nhiêu cửa hàng, nên đối với việc mua sắm các loại nữ trang đã tích lũy nhiều kinh nghiệm.
Một bên khác.
Trên chiếc thuyền nhỏ giữa dòng sông.
Năm cô nương tự mình chèo thuyền nhỏ, tiếp tục du ngoạn.
Dường như việc thiếu vắng Diệp Thần – một chân chạy vặt – cũng chẳng ảnh hưởng quá lớn đến họ.
“Tên tiểu tử đó vẫn luôn nhiệt tâm như vậy ư?”
“Gặp chuyện gì cũng muốn ra tay quản chuyện bao đồng ư?”
Thất sư tỷ Nam Cung Thù nhíu đôi mi thanh tú hỏi.
Thực ra, hiểu biết của nàng về tiểu sư đệ còn chưa nhiều lắm.
“Đúng vậy.”
“Tên tiểu tử kia e là sở hữu Thánh Thể phiền phức bẩm sinh, bất luận đi đến đâu cũng sẽ gặp phải chuyện.”
“Và chắc chắn là những chuyện liên quan đến phụ nữ.”
Lục sư tỷ Thiên Ngưng lạnh nhạt gật đầu xác nhận.
Theo sát tiểu sư đệ lâu như vậy, nàng đã sớm đúc kết ra quy luật.
“Ta chỉ là đang nghĩ, có khả năng nào không…”
“Nếu phiền phức không xảy ra trên thân mỹ nữ thì tên tiểu tử này sẽ không thèm để ý sao?”
Thi Nhã phân tích nói.
“Rất có đạo lý!”
Thiên Ngưng gật đầu khẳng định mạnh mẽ.
Câu nói này thật quá chí lý.
Trực tiếp vạch trần bộ mặt thật của tên tiểu đệ đáng ghét!
“Kiểu này thì cái tên này ngày nào cũng bận rộn lắm đây?”
Nam Cung Thù lúc này liền cười.
Thừa dịp tiểu sư đệ không có mặt, nàng liền hỏi dò các cô nương khác đủ thứ chuyện phiếm về hắn.
Kết quả là, năm cô nương ngồi trên chiếc thuyền nhỏ, chủ đề xoay quanh Diệp Thần!
Sau lưng hắn, họ thi nhau nói xấu đủ điều về hắn.
Không sai biệt lắm hai mươi phút sau.
Diệp Thần vội vàng trở về.
Trong tay xách theo mấy túi đồ vật.
Trong vòng hai mươi phút ngắn ngủi này, kể cả thời gian đi lại, hắn đã mua sắm xong xuôi.
Áo, váy, đồ lót thân mật, dép lê.
Và khăn mặt, khăn tắm.
Mua một bộ quần áo hoàn chỉnh, rõ ràng là chuyện rất nhanh gọn và đơn giản.
Hắn vẫn không hiểu, mỗi khi tháp tùng các cô nương đi dạo phố, cứ hễ đi dạo là mất rất nhiều thời gian.
Chính loại hành vi này đã khiến việc dạo phố trở thành một loại cực hình đối với đàn ông.
Diệp Thần đi tới cửa phòng vệ sinh.
Hắn vốn từng lo lắng, liệu có khiến cô nương sốt ruột chờ đợi không.
Kết quả, trong phòng tắm vẫn c��n tiếng nước chảy xối xả.
Là hắn suy nghĩ nhiều.
Các cô nương tắm rửa, quả nhiên chỉ có thể dùng từ “chậm” để hình dung.
“Cô nương, ta trở về.”
“Nàng tắm xong chưa?”
Diệp Thần nhắc nhở.
Xuyên qua cửa kính mờ, có thể mơ hồ thoáng thấy một thân ảnh ẩn hiện bên trong.
Nếu đổi sang thời gian và địa điểm khác, có lẽ hắn đã nảy sinh ý đồ.
Còn bây giờ thì, thời gian và địa điểm đều không thích hợp.
Hơn nữa, người phụ nữ này lai lịch bất minh, hắn không thể làm càn.
Vạn nhất thực sự trúng mỹ nhân kế của đối phương, thì chẳng khác nào thuyền lật trong mương cạn!
“Nhanh xong rồi.”
“Làm phiền chàng chờ ta một chút.”
Từ bên trong truyền đến tiếng Hiểu Điệp dịu dàng đáp lại.
“Không sao, nàng cứ thong thả.”
Diệp Thần lạnh nhạt nói.
Tìm một chiếc ghế ngồi xuống.
Tay ôm túi quần áo đã mua cho cô nương.
Vì phải chạy đua với thời gian, hắn đã chọn đại mấy món, giá cả cũng không hề rẻ.
Hi vọng đừng bị cô nương ghét bỏ.
Rất nhanh, tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm ng���ng hẳn.
“Soái ca, chàng đưa nhanh quần áo cho ta đi.”
Hiểu Điệp giọng dịu dàng thỉnh cầu.
Cạch một tiếng, cửa phòng tắm mở ra một khe nhỏ.
Hơi nước mờ mịt từ bên trong phả ra.
Đồng thời còn vươn ra một cánh tay trắng nõn như ngọc.
“Đây.”
Diệp Thần lập tức đứng dậy, xách theo mấy túi quần áo tiến lên.
Lúc này cô nương đang núp sau cánh cửa phòng tắm, xuyên qua kính mờ, thân ảnh mơ hồ uyển chuyển kia càng hiện rõ hơn.
Nếu như hắn muốn nhìn, chỉ cần tùy tiện nghiêng đầu nhìn vào bên trong một chút, nhất định có thể thấy được cảnh tượng đẹp mắt.
Nhưng là hắn không có làm như vậy.
Chỉ là tiến lên đặt mấy túi quần áo vào lòng bàn tay cô nương.
“Nàng thay quần áo đi.”
“Tất cả đều là đồ mới tinh, nàng có thể yên tâm mặc.”
Diệp Thần nói.
Lập tức xoay người lại ngồi.
Nếu hắn có ý nghĩ gì, cánh cửa phòng tắm yếu ớt kia nào có thể cản được hắn.
Cánh cửa này, chính là dùng để phòng quân tử chứ không phòng được tiểu nhân.
“Ưm, cảm ơn chàng.”
Hiểu Điệp giọng dịu dàng nói cảm tạ.
Bởi vì cái túi đựng quần áo hơi lớn, nếu chỉ mở một khe nhỏ thì chắc chắn không thể cầm vào được.
Thế là nàng chỉ có thể kéo rộng cửa phòng tắm ra thêm.
Cẩn thận từng li từng tí nép mình sau cánh cửa, sợ bị Diệp Thần nhìn thấy thân thể.
Nhưng trên thực tế, trong lòng nàng lại nghĩ thầm, nếu tên gia hỏa này dám xông vào, thì nàng coi như không đánh mà thắng.
Chỉ là đáng tiếc, tên gia hỏa này lại trung thực đến thế ư?
Như thế quy củ!
Chẳng lẽ nói, mình không có cách nào hấp dẫn tên gia hỏa này?
Hiểu Điệp cầm mấy túi quần áo vào, khóa cửa lại cái rầm.
Nàng cẩn thận lật xem mấy túi đồ vật.
Áo lót và váy, có kiểu dáng tương tự với những gì nàng đã mặc trước đó.
Điều kỳ lạ hơn là, thậm chí ngay cả đồ lót thân mật cũng có màu sắc và kiểu dáng gần giống với cái trước.
Ngoài ra, còn có khăn mặt, khăn tắm và dép lê.
Hiểu Điệp không khỏi thầm tán thưởng trong lòng, tên gia hỏa này thật tinh tế quá đi.
Không phải cái kiểu “mảnh” ấy, mà là cái kiểu “tinh tế” cơ!
Chẳng biết tại sao, lại làm cho nàng trong lòng sinh ra một loại cảm giác khác thường.
Khiến cái nhìn của nàng về Diệp Thần, dần trở nên mơ hồ.
Nhưng nàng rất nhanh lại bỏ đi tất cả tạp niệm.
Bây giờ đâu phải lúc nghĩ đến những chuyện này!
Nàng còn phải hoàn thành nhiệm vụ lão Quốc Sư bàn giao!
Hiểu Điệp lập tức lau khô thân thể, mặc quần áo sạch sẽ vào.
Muốn điều chỉnh một chút trạng thái của mình, bắt đầu tiến hành bước kế tiếp kế hoạch.
Nhất định phải nghĩ đủ mọi cách, giải quyết tên tiểu tử này!
Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, nơi hội tụ những tinh hoa truyện đọc.