(Đã dịch) Nhạc Tôn - Chương 121: Xảy ra chuyện !
Thông Thiên Trại.
"Kỳ quái, tối nay A Lan làm sao vậy, không đưa cơm tới?"
Vết thương trên người đã hoàn toàn khôi phục, nhờ có Phong Hoàng Tương Tư dưỡng mà công lực càng thêm tinh tiến không ít. Bên ngoài nhà gỗ, Tiêu Vân luyện một khúc, thấy sắc trời sắp tối, mà trên sơn đạo vẫn chưa thấy bóng dáng Diệp Lan đưa cơm, không khỏi hơi nghi hoặc.
"Có lẽ là có chuyện trì hoãn chăng!"
Tiêu Vân suy nghĩ một chút, ở Thông Thiên Trại, Diệp Lan khó mà gặp chuyện ngoài ý muốn, chắc là có việc bận. Có Phong Hoàng Tương bổ sung thể lực, hắn cũng không thấy đói, thu hồi Cửu Tiêu, liền đi vào nhà.
Từ ngày lên núi bắt Bắc Đẩu Trùng, đã qua bốn ngày. Hôm trước Tiểu Hổ sinh nhật mười bốn tuổi, còn mang theo cái giò heo rừng đến cho Tiêu Vân, hưng phấn nói với Tiêu Vân, ngày hôm sau liền muốn đi tìm Mệnh Trùng. Hai ngày nay lại không thấy người đâu.
Cũng không biết tiểu tử kia tìm được Mệnh Trùng hay chưa? Tiểu Hổ lòng tin tràn đầy, mang theo nhiều Bắc Đẩu Trùng như vậy, tìm một con Mệnh Trùng chắc cũng không khó!
Khó có được mấy ngày thanh nhàn, hôm nay thương thế đã tốt lắm, bất quá Tiêu Vân cũng không định lập tức rời đi, vẫn là chuẩn bị ở lại Thông Thiên Trại ít ngày rồi về Hạ Quốc. Một mặt hắn có thể thừa dịp khoảng thời gian này, thật tốt nghiên cứu khúc phổ trong trí nhớ, mặt khác, hắn đối với phương pháp tu luyện Mệnh Trùng của Thông Thiên Trại, vẫn ôm hết sức tò mò.
Diệp Lan đem trùng nhạc chi đạo nói thần kỳ như vậy, cũng khó trách Tiêu Vân động tâm. Nếu có cơ hội học tập trùng nhạc chi đạo, hắn cũng rất nguyện ý thử một chút, dù sao, thành tựu của hắn ở phương diện nhạc đạo âm luật đã đạt đến một cảnh giới, có thể từ trong đó tìm kiếm một ít lĩnh ngộ, từ đó đạt đến trình độ siêu phàm.
Về phần khúc phổ, trong trí nhớ có rất nhiều danh khúc, Tiêu Vân cũng đã thử một ít. Bất quá, như thế thiên lại, Nhiễu Lương còn dễ nói, chỉ cần ở Cửu Giai trở xuống, dù tốn chút sức, hắn cũng căn bản có thể đàn tấu. Nhưng những bài hát từ Cửu Giai trở lên, lại vượt quá phạm vi năng lực của hắn.
Trước kia, khúc Vạn Vật Sinh, vẫn là nhờ Hồng Khả Hân cùng Tự Duẫn Văn hai người hiệp lực giúp đỡ, thêm vào công đức trong cơ thể gánh vác áp lực, mới khó khăn lắm tấu được. Phải biết, Hồng Khả Hân hai người đều là nhạc công hậu kỳ, tùy thời đều có thể đột phá nhạc sư, vì giúp Tiêu Vân phổ ra Vạn Vật Sinh, lúc ấy cũng không ít hao tổn.
Tiên khúc và thiên lại có chất khác nhau, giờ phút này để Tiêu Vân phổ ra tiên khúc là một việc khó khăn trùng trùng. Coi như là Vạn Vật Sinh, bây giờ để hắn tấu lên nguyên phổ, cũng là phi thường cật lực. Còn rất nhiều khúc hay trong đầu, hắn đều không cách nào thi triển ra. Bất quá, mấy ngày nay lắng xuống tinh tế suy nghĩ, lại giúp Tiêu Vân tìm được phương pháp.
Đó chính là giống như đại đa số môn phái, hóa phức tạp thành đơn giản. Nếu nguyên phổ hắn không cách nào thi triển, vậy thì đem đổi thành giản phổ. Với thành tựu của Tiêu Vân ở âm luật, việc này đối với hắn cũng không quá khó khăn.
Khúc phổ từ Cửu Giai trở lên, sau khi hóa phức tạp thành đơn giản, tuy bài hát không thể viên mãn, uy năng giảm bớt nhiều, coi như đạt tới cấp bảy Nhiễu Lương, cũng không cách nào dẫn công đức hàng thân. Nhưng Tiêu Vân cũng không để ý, giản phổ, tinh phổ rất hợp với hắn lúc này. Còn công đức của tân khúc, đợi khi năng lực của hắn đạt tới đủ để tấu lên nguyên phổ, tự nhiên là không thiếu được.
Từ khi có ý nghĩ này, hai ngày nay, Tiêu Vân đều dồn hết sức vào việc cải tả khúc phổ, hơn nữa cũng có chút thu hoạch.
——
Sắc trời dần dần tối xuống, Tiêu Vân vẫn đang dưới ánh đèn không sáng lắm, phổ tả giản phổ của Thập Diện Mai Phục. Đẳng cấp của bài hát này rất cao, phổ đứng lên có chút khó khăn, trên đất đã ném nhiều cục giấy.
"Bài hát này khẳng khái mãnh liệt, chắc là thủ chiến khúc không thể nghi ngờ." Đây chính là việc cần kỹ thuật, người bình thường thật đúng là đừng nghĩ đến. Tiêu Vân làm được quá nửa, chợt một hồi gió lạnh thổi qua, ngẩng đầu nhìn lại, cửa phòng chẳng biết lúc nào bị gió thổi mở ra.
"Ừm? Đã trễ thế này?"
Vừa rồi có chút quên mình, trời bên ngoài đã sớm tối hết. Diệp Lan còn chưa đưa cơm tới, Tiêu Vân trong lòng không khỏi có chút bận tâm.
Thả bút lông trong tay xuống, Tiêu Vân đứng lên, chuẩn bị đi đóng cửa. Đến cửa, lại loáng thoáng nghe được tiếng ồn ào từ chân núi truyền tới.
Đi tới bên cạnh sân, hướng chân núi nhìn, chỉ thấy ánh lửa trong trại nhốn nháo, tựa như có rất nhiều người cầm đuốc hướng về một chỗ ở trung ương hội tụ. Tiếng ồn ào chính là từ đó mà ra. Vì cách quá xa, Tiêu Vân cũng không biết trong trại đến tột cùng xảy ra chuyện gì, chỉ là cảm giác trại có chút hỗn loạn.
Nhất định là xảy ra chuyện!
Diệp Lan trễ như vậy còn chưa đưa thức ăn đến, vốn đã có chút khác thường, lúc này trong trại lại xuất hiện cảnh tượng như vậy, nhất định là đã xảy ra chuyện. Tiêu Vân nhíu mày lại, muốn đi xuống xem một chút, lại nghĩ đến lời cảnh cáo của Diệp Lan, trại không hoan nghênh người ngoài. Không biết trong trại xảy ra chuyện gì, hắn cũng không dám tùy tiện xông vào.
"Bất kể!"
Phía dưới càng ngày càng ồn ào, Tiêu Vân trong lòng lo lắng, lúc này cắn răng, đem lời cảnh cáo của Diệp Lan quên hết đi, chiến khúc gia thân, thi triển tinh diệu thân pháp, như Mị Ảnh, hướng Thông Thiên Trại ở chân núi đi tới.
——
Thông Thiên Trại, một quảng trường.
"Rống, buông ta ra!"
Giữa quảng trường có một thạch đài cao chừng hai thước, trên thạch đài dựng thẳng một cây đồng trụ rất cao. Lúc này, trên đồng trụ lại dùng xích sắt to bằng cổ tay trói một đứa bé trai.
"Mau buông ta ra, ta muốn giết các ngươi!"
Đứa bé trai tức giận giùng giằng, gầm thét, gào thét, diện mục dữ tợn như sài lang, trên người xích sắt bị hắn làm cho đinh đương vang lên, tựa như tùy thời đều có thể tránh thoát. Rất khó tưởng tượng, một đứa bé lại có lực lượng lớn như vậy.
Chung quanh thạch đài vây đầy một vòng người, mấy người cầm đuốc, đem trọn cái quảng trường chiếu sáng. Có mấy người đang đốt đống củi bên cạnh thạch đài, tất cả mọi người đều ném ánh mắt thương hại về phía đứa bé trai trên thạch đài.
"Tộc trưởng, van cầu ngươi, van cầu ngươi bỏ qua cho con trai ta đi!"
Cách thạch đài không xa, một thôn phụ quỳ trước mặt một nam tử trung niên thân hình cường tráng, mặt mũi khắc khổ, ôm lấy đùi phải của nam tử kia, buồn bã cầu xin. Thanh âm kia, chỉ có thể dùng từ "thảm tuyệt nhân hoàn" để hình dung.
Nam tử trung niên hít một hơi thật sâu, nhìn đứa bé trai trên thạch đài, trong con ngươi thâm thúy, cũng thoáng qua một chút thương hại: "Quế Hoa tẩu, đứng lên đi, vô ích thôi, tộc quy vẫn còn đó, không thể thay đổi."
"Cha, mau cứu Tiểu Hổ đi, nó còn nhỏ quá!" Diệp Lan một bên sớm đã lệ rơi đầy mặt.
Nam tử trung niên lắc đầu thở dài, bất đắc dĩ nói: "Lan nhi à, nếu có thể cứu, con cho rằng cha sẽ thấy chết mà không cứu sao?"
"Con đi tìm Bạch gia gia!" Diệp Lan khóc lóc muốn rời đi.
Nam tử trung niên giữ nàng lại: "Vô dụng thôi, Tiểu Hổ đã bị ma trùng nhập não, cha và bảy vị trưởng lão hợp lực đều không thể bức ma trùng ra khỏi đầu Tiểu Hổ, con đi tìm Bạch trưởng lão cũng vô ích."
"Không thể nào, chẳng lẽ cứ như vậy giết nó sao? Tiểu Hổ vừa mới mười bốn tuổi thôi, cha, xin cha hãy bỏ qua cho nó đi!" Diệp Lan khóc lê hoa đái vũ, cũng đi theo bên cạnh phụ nhân kia quỳ trước mặt nam tử trung niên.
Nam tử trung niên nhắm mắt lại hít sâu một hơi, nói: "Mau dậy đi, tộc quy không thể loạn. Bây giờ Tiểu Hổ đã không còn là Tiểu Hổ trước kia, thần trí của nó đã bị ma trùng khống chế. Lúc này nếu không giết nó, chờ nó nhập ma đạo, sẽ mang đến tai họa cho trại chúng ta."
Diệp Lan không nói gì, chỉ là rơi lệ.
"Con xem đi, nó ngay cả chúng ta là ai cũng không nhận ra. Giết nó đi cũng là đối với nó một loại giải thoát!" Nam tử trung niên chỉ Tiểu Hổ đang bị trói trên thạch đài, điên cuồng giãy giụa gầm thét, nói với Diệp Lan.
Diệp Lan quay đầu nhìn lại, nước mắt một lần nữa tràn mi.
"Tộc trưởng, đã chuẩn bị xong!" Lúc này, Xuyên Trụ đi tới, nhìn Diệp Lan đang quỳ dưới đất, trong con ngươi cũng cố nén nước mắt.
Nam tử trung niên gật đầu, trực tiếp đi tới trước thạch đài, ngẩng đầu nhìn Tiểu Hổ bị cột trên thạch đài: "Tiểu Hổ, không biết nên nói con vận khí tốt hay không tốt, trùng gì không tìm, lại cứ tìm một con ma trùng trở về. Ta không biết con có nghe được hay không, nhưng ta cùng mấy vị trưởng lão đã tận lực. Vì không cho thôn mang đến tai họa, đại bá chỉ có thể lựa chọn một thanh hỏa, đem con và ma trùng trong đầu cùng nhau thiêu chết. Con là hảo nam nhi của Thông Thiên Trại, đại bá tin rằng, nếu con có thể nghe được, cũng sẽ đồng ý đại bá làm như vậy!"
"Ô ô..."
Đối với lời của nam tử trung niên, Tiểu Hổ trên thạch đài làm như không nghe thấy, ra sức giằng xích sắt trói buộc hắn, trong cổ họng phát ra từng tiếng gào thét kinh khủng. Nếu không có xích sắt trói buộc, chỉ sợ đã sớm đánh về phía nam tử trung niên kia rồi.
Dịch độc quyền tại truyen.free, mong các bạn đọc ủng hộ để mình có thêm động lực.