(Đã dịch) Nhạc Tôn - Chương 204: Lưu hỏa yêu đăng !
"Hừ!" Ngao Khôn hừ lạnh một tiếng, chân quét ngang như điện, dưới sức mạnh bạo liệt, thậm chí có thể nghe được tiếng không khí nổ tung đùng đùng.
"Vèo!" Cột trụ do bão thụ tàn phá mấy ngày trước trực tiếp bị chân Ngao Khôn quét đứt, nhưng một chân vẫn đá vào khoảng không, thân hình Bạch Vũ lại biến mất, chỉ lưu lại một tàn ảnh bị đá nát bấy, vài chiếc lông chim trắng chậm rãi bay xuống. Đó là khi Bạch Vũ di động đột ngột, lực quán tính từ y phục hắn kéo xuống, chỉ bằng điểm này, tốc độ Bạch Vũ có thể thấy được loáng thoáng.
"Đại bổng chùy, ngươi quá chậm!"
Thanh âm hài hước của Bạch Vũ từ phía sau truyền tới, Ngao Khôn xoay người, Bạch Vũ đã đứng ở sau lưng hắn.
"Tốc độ ngược lại rất nhanh!" Ngao Khôn cười nham hiểm, "Cũng chỉ biết tránh né sao? Yêu tộc các ngươi chỉ có chút bản lĩnh này?"
"Hừ!" Trong con ngươi Bạch Vũ sát ý bừng bừng, như mũi tên nhọn bắn ra, quyền phải bao quanh ảo ảnh khắc hình màu xanh, khí thế tuyệt nhiên, như pháo đạn bắn ra từ lồng ngực, chưa từng có từ trước đến nay.
"Bành!"
Thân hình tiến tới, chợt đình trệ, Ngao Khôn xòe một chưởng, vậy mà trực tiếp nắm lấy quyền phải của Bạch Vũ vào lòng bàn tay, bàn tay bao lấy nắm đấm nhỏ, ảo ảnh khắc hình nổ tan tành.
"Tiểu tử, so sức mạnh với ta, ngươi còn kém xa lắm!" Ngao Khôn mặt mũi dữ tợn, Bạch Vũ vốn lấy tốc độ làm trường, so lực lượng với hắn, đích xác là chênh lệch quá xa. Tay phải dùng sức bóp mạnh, nắm đấm Bạch Vũ vang lên răng rắc.
Mới vừa rồi bị Ngao Khôn một kích, hắn khinh thường, hoàn toàn không ngờ rằng lực lượng Ngao Khôn lại khổng lồ như vậy, khó trách Hùng Vũ cũng bị hắn đánh bẹp.
"Uống... uống!" Nắm đấm bị níu lại, Bạch Vũ bị Ngao Khôn bóp không còn cách nào bình tĩnh, bạo hống một tiếng, bay lên trời, tung một cước tấn mãnh, trực tiếp đá vào mặt Ngao Khôn.
Một cước này đá trúng đích xác, Ngao Khôn lảo đảo lùi lại mấy bước, tay nắm Bạch Vũ cũng lỏng ra, Bạch Vũ lập tức rút người ra bay ngược.
"Tiểu tử, ngươi thành công chọc giận ta rồi!"
Ngao Khôn sờ vào chỗ vừa bị Bạch Vũ đá, một tia máu đỏ tươi từ khóe miệng hắn chảy xuống. Đánh người không đánh mặt, huống chi là đá mặt, giờ khắc này, Ngao Khôn hoàn toàn nổi giận.
"Bành!"
Hai tay chắp trước ngực, Ngao Khôn thần sắc trang nghiêm. Môi không ngừng mấp máy, ngâm xướng một chuỗi âm tiết rườm rà, trong phút chốc, vô số âm phù từ trong miệng hắn bay ra, vòng quanh hai tay bay lượn, rồi chui vào mi tâm Ngao Khôn.
"U-a..aaa?" Bạch Vũ xoa xoa tay phải bị Ngao Khôn bóp đau. Thấy Ngao Khôn dị trạng, lập tức dồn hết tinh thần, bày ra tư thế, cẩn thận phòng bị.
Âm phù chui vào mi tâm Ngao Khôn, một giây kế tiếp, mi tâm Ngao Khôn, vậy mà trống rỗng mọc ra con mắt thứ ba. Đó là một con mắt dựng thẳng, đỏ thẫm như máu, nhìn qua dị thường quỷ dị. Thiên Địa Linh Khí lấy tốc độ khủng khiếp hướng về con mắt kia hội tụ, con mắt kia cũng càng ngày càng đỏ, đỏ rực rỡ, sát khí tràn ngập trên lôi đài, Ngao Khôn ngạo nghễ đứng đó, giống như Ma thần giáng thế.
"Bí thuật gì?"
Bạch Vũ sững sờ, nhưng mà, không kịp chờ hắn phục hồi tinh thần lại, một đạo ánh sáng ngưng tụ sát khí, không có dấu hiệu nào từ con mắt thứ ba ở mi tâm Ngao Khôn bắn ra, thẳng về phía Bạch Vũ.
Đồng tử Bạch Vũ chợt co lại, huyết quang kia không rõ lai lịch, bất quá hắn lại có thể cảm giác được uy hiếp rõ ràng từ phía trên, bị dính vào khẳng định không có chuyện gì tốt, lập tức thi triển khinh công nhanh chóng thối lui.
"OÀ..ÀNH!" Huyết quang đánh vào nơi Bạch Vũ vừa đứng, tạo thành một cái hố to, hung sát khí tràn ngập ra trên lôi đài. Trong không khí lộ ra mùi máu tanh, một vài người đứng gần lôi đài không nhịn được bịt mũi.
Lôi đài kia được chế tạo bằng huyền băng thạch vô cùng cứng rắn, đã trải qua nhiều trận chiến như vậy, cơ hồ không hề hư hại, nhưng bây giờ lại bị con mắt thứ ba của Ngao Khôn đánh ra một cái hố, có thể tưởng tượng được đạo huyết quang kia cường hãn đến mức nào.
Ngoài mấy trượng, Bạch Vũ đứng, không ngừng vỗ cánh tay phải, quần áo trên cánh tay phải giống như bị lửa thiêu, bốc lên khói đen nồng nặc. Mặc dù khinh công của hắn khá nhanh, vẫn bị huyết quang kia làm bị thương, dù chỉ là bị thương ngoài da, nhưng cái loại bỏng rát có thể nói khắc cốt, giống như bị a xít ăn mòn, vỗ một hồi lâu, khói đen mới tan hết, vết thương ngưng lan tràn, trên cánh tay phải lưu lại một cái sẹo lớn chừng quả đấm.
Quay đầu nhìn về phía Ngao Khôn, Bạch Vũ lòng vẫn còn sợ hãi, vừa rồi nếu hắn chậm chân một bước, chỉ sợ không chỉ bị thương nhẹ đơn giản như vậy, huyết quang kia không chỉ quỷ dị, hơn nữa bá đạo.
"Bễ nghễ thiên hạ chú?"
Trong đầu Bạch Vũ thoáng qua một cái tên khúc, khúc nhạc kia là của một vị cao thủ Khuyển Nhung tên là Kim Nhật Đê lưu lại từ mấy vạn năm trước. Kim Nhật Đê là chí cường giả Nhạc Thần cảnh giới, nổi danh với sự bạo ngược sát phạt, là một nhân vật cực đoan hiếu chiến, từng phát động chiến tranh với Nhân Tộc, Yêu tộc... Lấy tinh lực của vạn thiên sinh linh đúc thành con mắt thứ ba, huyết quang bắn ra từ trong con ngươi, được Kim Nhật Đê xưng là tam nhãn hào quang. Tam nhãn mở ra, Thiên Địa biến sắc, uy lực có thể nói cực kỳ cường hãn, đứng trong hàng ngũ tuyệt học chí cao của Khuyển Nhung.
Kim Nhật Đê thành danh với bễ nghễ thiên hạ chú, thế nhân đều biết hắn là một cuồng ma giết người như ngóe, không dám gọi thẳng tên huý, lợi dụng tên quan chi của Mã Diện trong Câu Hồn Sử Giả ngưu đầu mã diện địa ngục, gọi hắn là Mã Vương Gia. Mã Vương Gia có ba con mắt, đây cũng là từ đâu mà ra, cho đến ngày nay, không ít nơi trên Nhạc Tu Đại Lục vẫn còn truyền thuyết này.
"Tiểu tử, cũng có chút kiến thức, hôm nay liền cho ngươi mở mang nhãn giới, để ngươi xem Mã Vương Gia có mấy con mắt!" Ngao Khôn cười dữ tợn, Thiên Địa Linh Khí khổng lồ lần nữa hướng về Huyết Nhãn ở mi tâm hắn hội tụ.
"Hừ, đại bổng chùy, ngươi đắc ý quá sớm!"
Nhìn con mắt Ngao Khôn nhanh chóng biến sáng, Bạch Vũ cũng không hề sợ hãi, bởi vì hắn còn có lá bài tẩy. Vươn tay phải ra, một chiếc đèn cung đình bằng sen trắng noãn như ngọc xuất hiện trong tay hắn.
Đèn chụp cao một thước, quanh thân như bạch ngọc, tỏa ra ánh sáng lung linh. Bạch Vũ nắm tòa sen, yêu lực trong cơ thể nhanh chóng rót vào trong đèn, một đoàn ngọn lửa màu đỏ ngòm như hạt đậu nành nhanh chóng nhún nhảy, bắt đầu cháy rừng rực.
"Vèo!"
Con mắt thứ ba của Ngao Khôn đột nhiên mở ra, lại một vệt ánh sáng màu máu bắn ra, hướng về phía Bạch Vũ. Lần này, Bạch Vũ không tránh né, nói thì chậm, khi đó thì nhanh, tay trái cầm đèn, tay phải cong ngón tay búng nhẹ vào đoàn ngọn lửa màu đỏ ngòm, một ngọn lửa màu đỏ ngòm khổng lồ nhanh chóng nghênh đón huyết quang.
Huyết quang đón hỏa diễm, không nổ tung như trong tưởng tượng, mà trực tiếp bắt đầu cháy rừng rực!
Ngao Khôn thấy vậy kinh hãi thất sắc, đó là yêu hỏa gì? Thậm chí ngay cả Huyết Sát Chi Khí cũng có thể thiêu đốt?
Huyết Sát Chi Khí dưới ngọn lửa, giống như xăng, hỏa diễm nhanh chóng lan tràn, chỉ trong chớp mắt, đã thiêu đốt lên trán Ngao Khôn.
"Ah!"
Ngao Khôn vội vàng không kịp chuẩn bị, con mắt thứ ba trong nháy mắt bị thương, che mắt kêu rên, trực tiếp lăn xuống lôi đài, cả người bị hỏa diễm bao bọc.
Thấy cảnh tượng này, rất nhiều người không nhịn được đứng dậy, ngay cả Tự Lưu Phong cũng kinh ngạc vô cùng. Ngao Khôn vậy mà thua? Chiếc đèn trong tay Bạch Vũ, rốt cuộc là bảo vật gì? Cư nhiên quỷ dị như thế?
Viên Sơn và Hùng Vũ thấy vậy, tâm tình cũng dị thường phức tạp. Nửa tháng trước, bọn họ từng tranh cãi ai mạnh hơn ai, tìm Bạch Vũ đánh nhau một trận, cũng chính vào lúc đó, bọn họ mới biết Bạch Vũ được thánh nữ hồ tộc chỉ điểm, tìm được dị bảo của hồ tộc là lưu hỏa yêu đăng. Tương tự cũng vào ngày đó, họ bị Bạch Vũ đánh cho tơi bời hoa lá. Người này ỷ vào có tiên bảo trong tay, đánh cho hai người họ tan tác, đối với chuyện này, cả hai đều không phục lắm. Nhưng bây giờ Bạch Vũ vì Yêu tộc ra mặt, nên nội tâm hai người mới phức tạp như vậy.
Mấy tên tùy tùng của Ngao Khôn nhanh chóng chạy tới, cố gắng dập tắt yêu hỏa trên người Ngao Khôn. Nhưng ngọn lửa kia quỷ dị vô cùng, không những không dập tắt được, mà mấy tên tùy tùng cũng bị bắt lửa.
Bạch Vũ tay cầm lưu hỏa yêu đăng, mặt không đổi sắc nhìn đám người dưới đài sợ hãi thành một đoàn, khóe miệng lộ ra một nụ cười thản nhiên. Hắn nắm trong tay là tiên bảo, dưới tình huống bình thường, uy năng của tiên bảo chỉ có người đạt tới Nhạc Tông cảnh giới mới có thể miễn cưỡng thúc giục, giống như Nhạc Sư cảnh giới mới có thể sử dụng nhạc bảo. Nhưng lưu hỏa yêu đăng phi thường đặc thù, trong đó phong ấn một con thú hồn cửu giai lưu hỏa yêu hồ, thú hồn kia có linh trí. Từ chỗ Minh Ngọc, hắn không chỉ biết lưu hỏa yêu đăng ở đâu, mà còn có được phương pháp điều khiển thú hồn. Có yêu hồ thú hồn tương trợ, điều khiển bảo đăng này, căn bản không tốn bao nhiêu khí lực.
Ngọn lửa trong yêu đăng đã đạt tới tầng thứ nghiệp hỏa hạ phẩm. Ngọn lửa này, coi như là cao thủ Nhạc Tông cũng không dám coi thường. Ngao Khôn cả người hung sát khí, dưới ngọn lửa này, đơn giản là củi khô gặp lửa, một khi cháy, dừng cũng không được.
Thấy thảm trạng của mấy người kia trên đất, mọi người dưới đài đều rối rít tránh xa, sợ bị ngọn lửa kia dính vào người.
"Bạch công tử, ngươi đã thắng, xin hạ thủ lưu tình!" Lúc này, từ trên thềm đá truyền tới một thanh âm hùng hậu, chính là Thái sư Tiêu Quốc Phong.
Bạch Vũ nghe vậy, giơ yêu đăng trong tay về phía trước, ngọn lửa bao trùm trên người Ngao Khôn và những người khác nhanh chóng thu liễm, hóa thành một đạo hỏa tuyến màu hồng, bay trở về tim đèn.
Ngao Khôn là Bát Hoàng Tử Khuyển Nhung, Bạch Vũ không dám hạ tử thủ. Nếu thật sự đốt Ngao Khôn chết tươi, Vũ tộc sợ là phải kết tử thù với Khuyển Nhung. Khuyển Nhung không giống Nhân Tộc, đó hoàn toàn là một đám phần tử hiếu chiến, một khi trêu chọc tới, sẽ không chết không thôi.
Ánh lửa biến mất, Ngao Khôn nằm trên đất thở hổn hển, toàn thân không có một khối da nào hoàn hảo, đen thui như gỗ than, chỉ có một cái khố xái còn hoàn hảo, có lẽ là một bảo vật.
Thân hình Tiêu Quốc Phong chợt lóe, phiêu nhiên xuất hiện bên cạnh Ngao Khôn, trong tay xuất hiện một cái hồ lô nho nhỏ, nhẹ nhàng mở nắp hồ lô, một giọt chất lỏng trong suốt nhỏ xuống trên người Ngao Khôn, vầng sáng màu trắng nhanh chóng bao bọc thân thể Ngao Khôn. Không cần bao lâu, vết thương kết vảy, rơi xuống, mọc ra một lớp da mới tinh.
Sau đó, Tiêu Quốc Phong lại nhỏ mấy giọt lên người mấy người khác, vết bỏng trên người mấy người cũng nhanh chóng khỏi hẳn. Bất quá, cái loại cảm giác bị nghiệp hỏa quấn thân, cả người phỏng rát, vẫn chiếm cứ đầu óc bọn họ, bao gồm cả Ngao Khôn, đều co quắp trên mặt đất không thể đứng dậy.
Tiêu Quốc Phong gọi mấy tên hộ vệ, đỡ Ngao Khôn và đám người đi, ngẩng đầu nhìn Bạch Vũ trên lôi đài, rồi cũng lui về chỗ ngồi của mình.
Trận chiến này, khiến Bạch Vũ lòng tin tăng mạnh. Bạch Vũ nhìn xuống một vòng, cuồng ngạo nói: "Ta thấy cũng không cần so từng vòng nữa, ai tự tin có thể chiến
Dịch độc quyền tại truyen.free