(Đã dịch) Nhạc Tôn - Chương 32: Nên đổi đàn !
Việc tiến vào Tinh Anh Viện có ý nghĩa như thế nào, Tần Vũ trong lòng hiểu rõ. Điều đó có nghĩa là Tiêu Vân không còn là người tầm thường, nếu bản thân còn muốn động đến hắn, vậy thì phải suy nghĩ thật kỹ.
Không cam tâm, tức giận, cừu hận, bất đắc dĩ, nhiều loại cảm xúc đan xen, Tần Vũ có loại xúc động muốn hộc máu. Hắn muốn ngăn cản Tiêu Vân, nhưng cá chậu đã lật, hắn căn bản không có cơ hội.
"Khanh, khanh, khanh!"
Áp lực từ bốn phương tám hướng đánh tới, Tiêu Vân toàn thân khí huyết sôi trào, mơ hồ có cảm giác không thở nổi. May mắn nhận thức còn thanh tỉnh, miễn cưỡng có thể đuổi kịp tiết tấu.
"Đáng tiếc cây đồng mộc cầm này của ta chỉ là ngũ huyền cầm, nếu là thất huyền cầm thì ta còn có thể bằng vào Thiếu Cung, Thiếu Thương lưỡng huyền phản kích, nhưng bây giờ chỉ có thể gắng gượng." Tiêu Vân thầm nghĩ tiếc nuối trong lòng. Lúc này hắn không thể không tập trung cao độ sự chú ý của mình, chỉ cần một chút sơ sẩy, chỉ cần một âm tiết không theo kịp, ngay lập tức sẽ bị loại.
Hai người nam nữ phía trước cũng không khá hơn chút nào, mồ hôi đã thấm ướt vạt áo. So tài với nhạc sư cao thủ, hiển nhiên không phải là chuyện dễ dàng, thân thể hai người đều đang run rẩy nhẹ. Nói đi thì nói lại, Tiêu Vân vẫn là chiếm chút tiện nghi, dù sao hắn ở hàng thứ hai, hai người kia lại phải hứng chịu trực diện.
"Khanh khanh khanh!"
Tiếng đàn của Lưu Nguyên Chân càng lúc càng gấp gáp, mười ngón tay gảy đàn cơ hồ tạo thành ảo ảnh. Tiếng đàn khi thì như ngân hà trút xuống, khi thì như địa liệt sơn băng, tuyên truyền giác ngộ, cuốn vào cảnh ngoạn mục.
Toàn thân khí huyết giống như chảo dầu sôi sùng sục, trên người phảng phất như có một ngọn núi lớn đè lên, mỗi một lần hô hấp đều vô cùng khó khăn. Tiêu Vân nhẹ nhàng cắn đầu lưỡi, bảo đảm đầu óc thanh tỉnh, mười ngón tay theo tiết tấu của Lưu Nguyên Chân, điên cuồng gảy trên dây đàn không ngừng.
"B-A-N-G...GG"
Kèm theo một tiếng chói tai, tiếng đàn của Lưu Nguyên Chân vừa tới, tiếng đàn của Tiêu Vân lại khựng lại. Tiêu Vân không thể dừng thế, lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngửa mặt ngã xuống đất.
"Ồn ào?"
Chung quanh vang lên tiếng tiếc nuối, trong giọng nói đều mang chút tiếc hận.
Tiêu Vân ngây người, nhìn cây đồng mộc cầm của mình, một lúc lâu sau mới lộ ra nụ cười khổ. Cây đồng mộc cầm này bây giờ đã phế vật, vào lúc mấu chốt cư nhiên không chịu nổi mà đứt dây cung rồi.
Bạch quang chợt lóe, ở góc trên bên phải cầm án hiện ra hai chữ: "Bính Dần".
Giờ khắc này, bao gồm những trưởng lão trên đài, rất nhiều người đều cảm thấy tiếc nuối với kết quả này. Nếu như không phải dây đàn đứt, Tiêu Vân khẳng định còn có thể kiên trì một đoạn thời gian.
Tiêu Vân âm thầm thở dài, Bính Dần thì Bính Dần đi, có thể xông vào top 3 đã coi như là rất tốt. Mặc dù hắn đích xác còn có thể kiên trì, bất quá hai người nam nữ phía trước cũng không phải là tay vừa, có thể hơn được hay không còn rất khó nói.
"Xem ra là nên đổi một cây đàn tốt hơn rồi!"
Cây đồng mộc cầm này trước kia dùng vẫn còn thuận tay, bất quá theo thực lực của Tiêu Vân tăng lên, càng ngày càng lộ ra thô bỉ. Chỉ vì cây đàn này là Tiêu Sơn vất vả tích góp mua được, Tiêu Vân không nỡ vứt bỏ. Bất quá mới chỉ mấy ngày, đã là lần thứ hai đứt dây, coi như không muốn đổi cũng không được.
——
"Ai, thật đáng tiếc, nếu không phải đứt dây, vị trí Giáp hẳn là của người này rồi." Tạ Thiên Tứ mặt lộ vẻ tiếc hận, việc Tiêu Vân đứt dây vào lúc mấu chốt, đích xác có chút nằm ngoài dự liệu của hắn.
Mộc Thiên Ân chỉ lắc đầu, không nói gì.
Tạ Thiên Tứ xoay mặt nhìn Mộc Thiên Ân, "Sư huynh, Cửu Tiêu của ngươi không phải vô dụng sao? Sao không cho hắn?"
Mộc Thiên Ân nghe vậy, trực tiếp liếc xéo một cái, "Ngươi con mắt nào nhìn ta vô dụng? Cửu Tiêu là sư phụ ban tặng, có thể dễ dàng đưa cho người khác sao?"
Tạ Thiên Tứ há miệng, không nói thêm gì nữa. Hắn chỉ là trong lòng có chút tò mò, nếu như dây đàn của Tiêu Vân không đứt, không biết có thể kiên trì tới khi nào? Có thể vượt qua hai đồ tôn mà chính mình tỉ mỉ dạy dỗ hay không?
——
Theo tiếng đàn của Lưu Nguyên Chân càng lúc càng nhanh, hai người nam nữ phía trước cũng không chống đỡ được. Tiêu Vân bị loại không lâu, hai người cũng lần lượt dừng tay, cô gái kia mạnh hơn một chút, đoạt được vị trí 'Giáp', còn vị trí 'Ất Xấu' thì thuộc về nam tử kia.
Hai người đều mồ hôi đầm đìa, thở hồng hộc, giống như vừa mới trải qua một cơn bệnh nặng, lập tức ngồi xếp bằng, vận công điều tức.
Lưu Nguyên Chân đè lại dây đàn, tiếng đàn khựng lại, ánh mắt rơi vào trên người hai người, vẻ mặt rất hài lòng. Có thể kiên trì đến khi hắn cơ hồ trình diễn xong khúc nhạc này, đã là không dễ. Xem ra hai người này vô luận là công lực hay là thành tựu trong âm luật, tuyệt đối là kiều sở trong hàng đệ tử trẻ tuổi.
Đạo khí quy nguyên, Lưu Nguyên Chân khẽ vuốt râu, đứng dậy, "Vòng thứ hai khảo hạch đã xong, đệ tử Hứa Uyển Quân của Tinh Anh Viện đoạt được thủ khoa vị trí Giáp. Tổng thành tích của lần khảo hạch này, vào khoảng sáng sớm ngày mai sẽ được công bố trên bảng Thiên Âm, các ngươi có thể tự mình đi kiểm tra. Mười hai đệ tử đứng đầu ngoại viện có thể vào Tinh Anh Viện tu hành."
Quay đầu nhìn Tạ Thiên Tứ một chút, Tạ Thiên Tứ lắc đầu, tỏ ý không có gì để nói. Lưu Nguyên Chân lúc này mới tiếp tục nói với đám đệ tử phía dưới đài: "Hôm nay khảo hạch đến đây kết thúc, mười người đứng đầu tổng thành tích trên bảng Thiên Âm, ngày mai tái tiến hành vòng thứ ba khảo hạch cầm kỹ, lấy thứ hạng cuối cùng. Nếu không có dị nghị, bây giờ giải tán!"
Lời vừa dứt, các trưởng lão rời sân, đông đảo đệ tử cũng rối rít ôm lấy cầm của mình, chậm rãi rời khỏi quảng trường, có hưng phấn, có tịch mịch. Lâm Sơ Âm và Lạc Thanh đi tới.
"Tiêu sư huynh, chúc mừng, cư nhiên đoạt được top 3 võ thi, nhất định có thể vào Tinh Anh Viện." Lâm Sơ Âm nói.
"Nên chúc mừng hai người các ngươi thuận lợi đột phá cảnh giới nhạc công mới đúng, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, hai người các ngươi cũng có thể tiến vào Tinh Anh Viện." Tiêu Vân cười nói.
"Cái đó thì khó mà nói chắc được, ngươi và sư tỷ nhất định là có thể đi vào Tinh Anh Viện, ta còn treo lơ lửng đây này, còn không biết thành tích văn thi như thế nào." Lạc Thanh nói.
Tiêu Vân cười một tiếng, "Ngươi nha cũng đừng giả bộ, đừng tưởng ta không nhìn ra trong lòng ngươi đang vui vẻ đấy hả?"
"Đâu có?" Cố làm ra vẻ khiêm tốn bị Tiêu Vân nhìn thấu, Lạc Thanh lộ ra vẻ ngượng ngùng.
Văn thi hạng nhất là nghe âm phân biệt phổ, Lạc Thanh trong lòng không có bao nhiêu tự tin. Bất quá cũng may võ thi được sáu mươi người đứng đầu, hơn nữa còn cầm cái thứ 37 không tệ, những đệ tử sau sáu mươi tên trong võ thi là không có thành tích võ thi, cho nên đây đối với Lạc Thanh mà nói là một ưu thế rất lớn, nhiều hơn một hạng thêm điểm, chỉ cần thành tích văn thi không quá tệ, nghĩ đến việc tiến vào mười hai người đứng đầu ngoại viện cũng không có quá lớn khó khăn.
Lâm Sơ Âm cũng cười một tiếng, ánh mắt rơi vào cây đồng mộc cầm đứt dây của Tiêu Vân, có chút tiếc hận nói: "Tiêu sư huynh, cây đàn này của ngươi thật sự nên thay rồi."
"Không bột không gột nên hồ, cây đàn hỏng này của ngươi, nên thay rồi." Lạc Thanh nói.
Tiêu Vân cười khổ một tiếng, đang muốn nói chuyện, bên cạnh lại truyền tới một giọng nữ dịu dàng, "Không biết vị sư huynh này quý danh?"
Tiêu Vân quay mặt đi, một nữ tử đang đứng ở bên cạnh nhìn mình, một bộ quần dài lụa mỏng màu hồng nhạt, hai sợi tóc dài ướt đẫm mồ hôi tung bay ở gò má, ngũ quan tinh xảo, coi như không quá đẹp, nhưng nhìn lên lại hết sức thanh tú, ôm trong ngực cổ cầm, càng có loại khí chất đạm nhã. Xem thân ảnh, chắc là cô gái vừa ngồi ở phía trước mình.
"Tại hạ Tiêu Vân." Tiêu Vân nói.
Cô gái kia nhìn chằm chằm Tiêu Vân một lát, lễ phép gật đầu cười một tiếng với Tiêu Vân, chợt liền quay người rời đi trong ánh mắt khó hiểu của Tiêu Vân.
Cái này làm quen cũng quá đặc biệt đi? Chỉ hỏi tên rồi đi, Tiêu Vân ngẩn người, có chút không nghĩ ra.
"Tiêu sư huynh, ngươi thật lợi hại, nàng cư nhiên chủ động muốn nói chuyện với ngươi rồi." Thấy nữ tử kia rời đi, Lạc Thanh có chút kích động nói.
Tiêu Vân hơi nghi hoặc một chút, "Nàng rất nổi tiếng?"
Lâm Sơ Âm nói: "Nàng gọi Hứa Uyển Quân, truyền thuyết là người duy nhất của Thiên Âm Phái, trừ chưởng môn ra, sở hữu căn cốt tam ưu nhị lương thượng phẩm, hơn nữa thiên tư của nàng hết sức thông minh, thành tựu trong âm luật hết sức xuất chúng, nghe nói còn từng sáng tác qua một bài chiến khúc cấp bốn!"
"Chiến khúc cấp bốn?"
Tiêu Vân nghe vậy, trên mặt cũng không khỏi thoáng qua một tia kinh ngạc, chiến khúc cấp bốn kia đã là cấp thấp của Nhiễu Lương Khúc. Phải biết nếu như Tiêu Vân bỏ đi những bài hát trong trí nhớ, để cho chính hắn phổ nhạc, lấy cảnh giới bây giờ của hắn, cũng chỉ có thể phổ ra cao cấp nhập môn mà thôi.
Chỉ bằng vào một điểm này, có thể thấy được cô gái kia có thiên phú mạnh mẽ đến cỡ nào trong âm luật. Ánh mắt rơi vào bóng lưng cô gái kia đang đi xa, Tiêu Vân có chút xuất thần.
Lạc Thanh nói: "Bất quá vị Hứa sư tỷ này tính cách có chút cô độc, không thích giao thiệp với người khác, lần này cư nhiên chủ động tới làm quen với Tiêu sư huynh, theo ta thấy, nàng nhất định là cảm thấy vừa rồi võ thi thắng không quang minh."
Dù gian nan đến đâu, vẫn còn đó những người sẵn lòng dịch truyện cho bạn đọc thưởng thức.