Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1444: Hạt Mầm Của Danh Vọng: Kiệt Và Niềm Vui Từ Bỏ

Hoàng hôn đã buông xuống trên Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái ngói cũ kỹ và con đường đất ẩm ướt sau cơn mưa chiều. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu đã được thắp lên, soi rõ từng dòng chữ cổ trên trang sách. Tiểu An, với chiếc chổi nhỏ trên tay, miệt mài quét dọn những hạt bụi li ti còn vương lại trên sàn gỗ. Cậu bé biết rằng, những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống đôi khi lại ẩn chứa những triết lý sâu sắc nhất.

Sau khi quét dọn xong một góc quán, Tiểu An bước đến gần bàn của Tạ Trần, đặt chiếc chổi sang một bên. Cậu bé nhìn tiên sinh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. "Tiên sinh," Tiểu An khẽ nói, giọng nói trong trẻo của cậu phá vỡ sự tĩnh lặng. "Hôm nay, Kiệt đại ca lại giúp một cô bé sửa cuốc mà không lấy tiền đó ạ. Con nghe mấy người hàng xóm kể, ai cũng khen anh ấy hiền lành hơn trước rất nhiều."

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, một nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên môi hắn, một nụ cười mãn nguyện, như thể hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Hắn không trả lời ngay, mà để cho những lời của Tiểu An thấm sâu vào tâm trí mình, vào dòng chảy *nhân quả* mà hắn luôn quan sát. Hắn nhớ lại Kiệt của những ngày xưa, một Kiệt kiêu ngạo, vội vã, chạy theo danh lợi, suýt nữa đã đánh mất đi nhân tính của mình. Và giờ đây, Kiệt đã thay đổi, đã tìm thấy con đường của một *phàm nhân* chân chính, một con đường không cần đến sức mạnh *tiên đạo*, nhưng lại mang ý nghĩa phi thường.

"Đúng vậy," Tạ Trần cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh. Hắn mở mắt ra, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm. "Niềm vui từ sự cống hiến, không phải thứ gì cũng có thể đổi lấy được... Đó mới là giá trị thực sự của con người." Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm, như thể gánh nặng đã được trút bỏ. "Khi một người tìm thấy niềm vui trong việc *sống một đời bình thường*, biết cho đi mà không mong cầu báo đáp, thì đó chính là lúc *nhân tính* của họ được tôi luyện, được củng cố. Và đó cũng chính là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi *Thiên Đạo* không còn là thước đo duy nhất của giá trị."

Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, dù có những điều cậu bé vẫn chưa thể hiểu hết, nhưng cậu cảm nhận được sự sâu sắc trong đó. Cậu bé nhìn tiên sinh, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngôi sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời xanh thẫm. Cậu bé nghĩ về Kiệt đại ca, về chiếc cuốc gãy, và về nụ cười của Kiệt khi từ chối tiền công. Cậu bé hiểu rằng, những hành động nhỏ bé, vô vị ấy, lại mang một sức mạnh to lớn, một sức mạnh có thể thay đổi cả một con người, cả một cộng đồng.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt xa xăm như nhìn thấy một tương lai tươi sáng hơn, một tương lai nơi *phàm nhân* tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần *thành tiên*. Niềm vui từ sự cống hiến vô điều kiện của Kiệt không chỉ là một hành động đơn lẻ, mà nó là một trong những cột mốc quan trọng trong việc xây dựng một kỷ nguyên "Nhân Gian Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn từ bên trong. Hắn tin rằng, hành động vô vị của Kiệt sẽ lan tỏa, trở thành tấm gương cho những người khác trong cộng đồng, củng cố triết lý 'Nhân Đạo'. Kiệt sẽ tiếp tục phát triển kỹ năng và tâm tính, trở thành một thợ rèn mẫu mực, không chỉ tạo ra công cụ mà còn là người truyền cảm hứng cho cộng đồng.

"Mọi thứ đều có *nhân quả* của nó," Tạ Trần thì thầm, không phải với Tiểu An, mà với chính bản thân hắn, với cái vũ trụ bao la đang lắng nghe. "Và *nhân quả* của sự thiện lương, của sự cống hiến chân thành, sẽ gieo mầm cho những điều tốt đẹp hơn. *Sự lu��n hồi của vạn vật* là thế, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng sức mạnh, mà bằng chính cái tâm chân thật của mình."

Hắn khẽ khép quyển sách lại, đặt nó lên bàn. Ánh mắt hắn hướng về phía xa xăm, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, và những ngôi sao đã sáng rõ hơn bao giờ hết. Hắn thấy được một kỷ nguyên mới đang dần hình thành, không phải bằng những trận chiến long trời lở đất, không phải bằng những phép thuật siêu phàm, mà bằng những hành động nhỏ bé, bình dị của những *phàm nhân* như Kiệt, những người đã chọn sống trọn vẹn với *nhân tính* của mình. Và hắn, Tạ Trần, một thư sinh không tu hành, lại chính là người đang chứng kiến, đang góp phần kiến tạo nên kỷ nguyên ấy, từng chút một, qua mỗi ngày trôi qua ở Thị Trấn An Bình yên bình này.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, đánh thức vạn vật, xưởng rèn của Thợ Rèn Mãnh đã bừng lên ánh lửa. Một làn khói mỏng, mang theo mùi kim loại nung và than củi đặc trưng, vư��n mình lên không trung rồi tan biến vào nền trời xanh ngắt. Kiệt, với thân hình cường tráng nay đã thêm phần rắn rỏi, đứng trước lò rèn, khuôn mặt lấm lem bụi than nhưng ánh mắt lại sáng rực một vẻ kiên định lạ thường. Những giọt mồ hôi li ti lấm tấm trên trán, phản chiếu ánh lửa đỏ rực, như những viên ngọc trai nhỏ bé trong màn sương mờ ảo của buổi sớm. Đôi tay chai sạn của anh, nay đã quen thuộc với sức nặng của chiếc búa và sự nóng bỏng của kim loại, nhịp nhàng vung lên hạ xuống, tạo nên những âm thanh ‘cốp, cốp’ vang vọng khắp xưởng. Tiếng búa không còn mang sự thô bạo, vội vã của một kẻ ham muốn chứng tỏ bản thân, mà thay vào đó là một sự điềm tĩnh, một nhịp điệu đều đặn, khoan thai, như thể mỗi nhát búa đều là một hơi thở của chính Kiệt, mang theo tất cả tâm tư và sự tập trung của anh.

Trước mặt anh là một thanh kim loại đang đỏ rực, hình hài của một lưỡi dao dần hiện rõ qua từng cú đập. Kiệt cúi sát xuống, ánh mắt chăm chú quan sát từng thớ kim loại, từng đường vân đang biến đổi dưới tác động của lực và nhiệt. Anh không chỉ rèn bằng sức mạnh, mà còn bằng cả sự cảm nhận tinh tế, lắng nghe tiếng nói của sắt thép. "Sắt thép cũng có linh hồn của nó!" – lời Thợ Rèn Mãnh vẫn văng vẳng trong tâm trí anh, và giờ đây, Kiệt thực sự hiểu được ý nghĩa sâu xa của câu nói ấy. Anh cảm thấy mình đang giao tiếp với kim loại, thấu hiểu sự ương ngạnh và mềm dẻo của nó, rồi dùng sức mạnh và sự khéo léo của mình để uốn nắn, để giải phóng linh hồn tiềm ẩn bên trong khối vật chất thô kệch kia. Mỗi nhát búa không chỉ là một động tác kỹ thuật, mà còn là một tâm niệm, một sự cam kết với chính cái 'đạo' của nghề rèn mà anh đã chọn.

"Một nhát búa, một tâm niệm. Không vì ai, chỉ vì cái 'đạo' của nghề rèn," Kiệt tự nhủ thầm, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng lửa lò reo sôi sục. Anh nhớ lại những ngày đầu, khi sự háo thắng còn ngự trị trong tâm trí, thúc đẩy anh rèn giũa để được khen ngợi, để vượt trội hơn người. Nhưng giờ đây, những ham muốn ấy đã lùi xa, nhường chỗ cho một niềm vui thanh khiết, một sự mãn nguyện đ���n từ chính quá trình lao động, từ việc cảm nhận sự biến đổi của vật liệu dưới bàn tay mình. Anh không còn vội vã, không còn nóng nảy. Anh học cách kiên nhẫn, học cách chờ đợi, học cách lắng nghe. Cái nóng hừng hực từ lò rèn, mùi kim loại nung nồng nặc, những hạt bụi than lơ lửng trong không khí, tất cả đều trở thành một phần của anh, một phần của thế giới mà anh đang kiến tạo bằng chính đôi tay này.

Thợ Rèn Mãnh, với vóc dáng vạm vỡ và bộ râu xồm xoàm dính nhọ, đứng tựa lưng vào khung cửa xưởng, lặng lẽ quan sát Kiệt. Ánh mắt ông, dù nghiêm khắc thường ngày, nay lại ánh lên một tia hài lòng khó tả. Ông thấy ở Kiệt một sự chuyển biến sâu sắc, không chỉ là kỹ năng được mài giũa, mà là cả tâm tính được tôi luyện. Từng nhát búa của Kiệt giờ đây mang một trọng lượng khác, một ý nghĩa khác. Đó không còn là sức mạnh phô trương, mà là sự đĩnh đạc, là ý chí kiên cường, là sự tôn trọng đối với nghề nghiệp. Ông nhớ lại Kiệt của những ngày cũ, một Kiệt tràn đầy năng lượng nhưng thiếu đi sự định hướng, một Kiệt vội vã muốn thành công mà bỏ quên đi gốc rễ. Và giờ đây, Kiệt đã tìm thấy gốc rễ của mình, cắm sâu vào đất mẹ của sự lao động chân chính. Ông gật đầu nhẹ, một hành động nhỏ bé nhưng chứa đựng tất cả sự công nhận và mãn nguyện. "Thằng nhóc này," Thợ Rèn Mãnh thầm nghĩ, tiếng búa của Kiệt vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi sáng sớm, "cuối cùng cũng tìm ra được đạo của riêng mình." Ông biết, hành trình của Kiệt còn dài, nhưng anh đã đi đúng hướng, một hướng đi mà không cần đến bùa chú hay phép thuật, mà chỉ cần đến trái tim chân thành của một con người. Ông không nói gì, chỉ tiếp tục dõi theo, như một người thầy dõi theo học trò của mình bước đi trên con đường đã chọn.

***

Buổi trưa, khi mặt trời đã lên cao, tỏa nắng nhẹ và gió mát lành khắp Thị Trấn An Bình, một lão nông với vẻ mặt chất phác, da đen sạm vì sương gió, tay chân chai sạn, rụt rè tiến đến xưởng rèn. Ông lão đội chiếc nón lá đã bạc màu, chiếc áo vải thô cũ kỹ dính vài vết bùn khô. Trên tay ông là một bản vẽ thô sơ, đ��ợc vẽ nguệch ngoạc trên một mảnh giấy ố vàng, nhưng lại chứa đựng tất cả tâm huyết của người nông dân. Ông lão nhìn Kiệt với ánh mắt đầy tin tưởng và ngưỡng mộ, như thể Kiệt không chỉ là một thợ rèn, mà còn là một vị cứu tinh.

"Tiểu Kiệt à," lão nông cất tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng chân thật, "nghe nói cậu dạo này tay nghề lên lắm, lại còn tốt bụng nữa. Chiếc cuốc của nhà Tiểu Lan được cậu sửa mà bén hơn cả mới mua! Vợ chồng nó cứ tấm tắc khen mãi." Lão cười hiền, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu thêm. "Ta muốn đặt cậu rèn cho một chiếc rìu đặc biệt để chặt mấy gốc cây lâu năm trong vườn. Mấy cái rìu cũ của ta cùn hết rồi, chặt mãi không đứt, mà gốc cây thì cứ cứng như đá ấy." Lão chỉ vào bản vẽ, giải thích cặn kẽ về hình dáng, độ nặng, và độ cong của lưỡi rìu mà ông mong muốn. Lão nông không ngừng khen ngợi tay nghề và sự tận tâm của Kiệt dạo gần đây, những lời lẽ chân thành xuất phát từ lòng biết ơn và sự ngưỡng mộ thực sự của một người dân bình thường.

Kiệt đang mải mi���t mài dũa lưỡi dao vừa rèn xong, những tia sáng lấp lánh phản chiếu từ bề mặt thép sáng bóng. Anh nghe những lời khen ngợi của lão nông, và trong một khoảnh khắc thoáng qua, một niềm tự hào quen thuộc, một hạt mầm của danh vọng tưởng chừng đã ngủ yên, lại khẽ cựa mình trong tâm trí anh. Nó nhắc nhở anh về những ngày xưa, khi anh khao khát được công nhận, khao khát được đứng trên đỉnh cao của mọi người. Nhưng ngay lập tức, hạt mầm ấy đã bị xoa dịu, bị đè nén bởi dòng chảy của triết lý 'vô vi' và 'vô vị' mà anh đã dày công vun đắp trong suốt thời gian qua. Niềm vui từ việc giúp đỡ Tiểu Lan, từ việc cảm nhận sự kết nối với kim loại, đã lớn mạnh hơn rất nhiều so với bất kỳ lời khen ngợi phù phiếm nào. Anh nhận ra rằng, giá trị thực sự không nằm ở ánh mắt ngưỡng mộ của người khác, mà nằm ở chính hành động của mình, ở sự chân thành mà mình đặt vào từng việc làm.

"Lão gia quá khen," Kiệt đáp, giọng nói trầm tĩnh, không một chút tự mãn. Anh đặt lưỡi dao xuống, lau khô tay vào chiếc tạp dề cũ kỹ. "Chuyện đó là bổn ph���n của một người thợ rèn. Nếu chiếc cuốc của Tiểu Lan bén hơn, đó là nhờ cô bé biết quý trọng công cụ và biết đến đúng người cần giúp đỡ." Anh khẽ mỉm cười, nụ cười hiền lành, chân thật. "Để tôi xem bản vẽ của lão." Kiệt tiếp nhận mảnh giấy ố vàng từ tay lão nông với vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng anh, ý niệm về sự phục vụ cộng đồng, về việc tạo ra những công cụ hữu ích cho cuộc sống đã trở thành một niềm vui lớn lao. Anh nghiên cứu kỹ lưỡng từng nét vẽ thô sơ, hỏi lão nông thêm về loại gỗ mà ông muốn chặt, về thói quen sử dụng rìu của ông. Anh muốn tạo ra một chiếc rìu không chỉ sắc bén, mà còn phải phù hợp nhất với nhu cầu của người dùng, như thể chiếc rìu ấy là một phần mở rộng của chính bàn tay lão nông.

Lão nông cảm thấy ấm lòng trước sự tận tâm của Kiệt. Ông thấy rõ sự thay đổi trong con người Kiệt, từ một thanh niên có phần ngạo mạn, giờ đây đã trở thành một người thợ rèn mẫu mực, khiêm nhường và đầy trách nhiệm. Những lời khen ngợi của ông không còn là để nịnh bợ, mà là s��� công nhận chân thành dành cho một con người đã tìm thấy giá trị đích thực của mình trong lao động và sự cống hiến. Gió mát nhẹ thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và cỏ cây từ những cánh đồng xa xăm, hòa quyện với mùi kim loại và than củi, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống bình dị nơi Thị Trấn An Bình. Kiệt, đứng giữa những âm thanh và mùi hương ấy, cảm thấy một sự thanh thản chưa từng có, một niềm vui đến từ việc là một phần của dòng chảy cuộc sống, một người thợ rèn bình thường, nhưng lại mang trong mình một sức mạnh phi thường – sức mạnh của *nhân tính* và sự chân thành.

***

Chiều tà, ánh nắng đã dịu hẳn, xuyên qua những tán cây cổ thụ, đổ bóng dài trên con đường đất trước quán sách của Tạ Trần. Bên trong quán, không khí vẫn tĩnh lặng và ấm cúng. Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò thư sinh, tay cầm một quyển cổ thư đã ố màu thời gian. Hắn không đọc, mà ánh mắt sâu thẳm lại mơ màng nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Từ vị trí đó, hắn có thể thấy lờ mờ khung cảnh xưởng rèn Mãnh ở phía xa, nơi tiếng búa rèn vẫn đều đặn vọng lại, như một nhịp đập của cuộc sống. Mùi khói than đặc trưng thỉnh thoảng lại thoảng qua, mang theo hơi thở của lao động và sự sáng tạo.

Thư Đồng Tiểu An, với mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, đang chăm chú sắp xếp một chồng sách mới lên kệ. Chiếc áo vải bố cũ kỹ của cậu bé có vài chỗ sờn rách, nhưng đôi mắt thì vẫn ánh lên vẻ thông minh và hiếu kỳ. Cậu bé đã nghe những câu chuyện về Kiệt từ những người hàng xóm, những câu chuyện về sự thay đổi diệu kỳ của người thợ rèn trẻ tuổi. Lòng hiếu kỳ thôi thúc cậu bé quay sang nhìn Tạ Trần, người tiên sinh luôn có những lời giải đáp sâu sắc cho mọi vấn đề.

"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, phá vỡ sự im lặng của buổi chiều tà. "Dạo này người ta cứ nói về anh Kiệt ở xưởng rèn, bảo anh ấy thay đổi nhiều lắm, làm việc gì cũng tận tâm, không còn ham danh như trước nữa. Có phải là 'nhân tính' mà tiên sinh thường nói không ạ?" Giọng cậu bé đầy vẻ tò mò, pha chút ngây thơ. Tiểu An vẫn còn nhỏ, nhưng c���u bé cảm nhận được sự khác biệt giữa Kiệt của ngày xưa và Kiệt của bây giờ, một sự khác biệt mà không chỉ nằm ở lời nói, mà ở cả ánh mắt, cử chỉ và những hành động vô vị của anh.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, chứa đựng sự mãn nguyện sâu sắc. Hắn không nhìn Tiểu An, mà ánh mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang cố gắng níu giữ lại trên ngọn cây. "Đúng vậy, Tiểu An. Đó là khi một người tìm thấy giá trị đích thực của bản thân, không phải ở lời khen hay sự công nhận của người khác, mà ở chính hành động chân thành của mình." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của quán sách, như một lời giảng đạo không cần bục giảng. Hắn nhớ lại những tháng ngày Kiệt từng chạy theo hư danh, những tháng ngày mà *nhân tính* của anh suýt bị mai một. Và giờ đây, Kiệt đã quay về, đã tìm thấy con đường của một *phàm nhân* chân chính, một con đường tuy bình dị nhưng lại vững vàng hơn bất kỳ con đường *tu tiên* nào.

"Con người ta, ai cũng có lúc lạc lối," Tạ Trần tiếp tục, như thể đang nói với chính mình, hoặc với cả vũ trụ đang lắng nghe. "Họ khao khát quyền lực, khao khát danh vọng, mong muốn *thành tiên* để thoát ly khỏi sự tầm thường của *nhân gian*. Nhưng cuối cùng, họ lại đánh mất đi chính mình, đánh mất đi cái gọi là *nhân tính*." Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang nặng nỗi niềm triết lý. "Kiệt đã từng như vậy. Anh ấy đã nhìn thấy vực sâu của sự 'mất người' khi chỉ chạy theo kết quả mà bỏ quên đi quá trình. Và may mắn thay, anh ấy đã nhận ra, đã quay đầu. Đó không phải là một sự từ bỏ yếu đuối, mà là một sự lựa chọn dũng cảm, một sự kiên định trên con đường tìm lại giá trị thật của cuộc sống bình thường."

Tiểu An chăm chú lắng nghe, đôi mắt to tròn mở rộng. Cậu bé cố gắng thấu hiểu từng lời của Tạ Trần, dù có những khái niệm vẫn còn quá trừu tượng đối với một đứa trẻ. Nhưng cậu bé cảm nhận được sự sâu sắc, sự chân thật trong lời nói của tiên sinh. "Vậy nên, khi Kiệt đại ca sửa cuốc cho cô Tiểu Lan mà không lấy tiền, hay bây giờ rèn rìu cho lão nông mà không ham danh, đó chính là 'nhân tính' đang được củng cố phải không ạ?" cậu bé hỏi lại, giọng nói hơi ngập ngừng, muốn xác nhận sự hiểu biết của mình.

Tạ Trần khẽ gật đầu, lần này hắn quay sang nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy sự khuyến khích. "Chính xác. Đó là sự cống hiến vô vị, là niềm vui từ việc cho đi mà không mong cầu báo đáp. Đó là khi một người nhận ra rằng, hạnh phúc không nằm ở việc sở hữu nhiều, mà nằm ở việc đóng góp, ở việc trở thành một phần ý nghĩa của cuộc sống này." Hắn vươn tay khẽ xoa đầu Tiểu An. "Những hành động nhỏ bé, bình dị như vậy, tưởng chừng không đáng kể, nhưng lại là nền tảng vững chắc nhất cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà ta gọi là 'Nhân Gian Bình Thường Vĩnh Cửu'. Nơi con người không cần dựa vào phép thuật hay tiên khí, mà sống bằng chính cái tâm chân thật, bằng *nhân tính* của mình."

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng lụi tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẫm, như những viên kim cương được rải lên tấm v���i nhung. Tạ Trần khẽ khép quyển cổ thư lại, đặt nó lên bàn. Hắn nhìn ra ngoài, nơi bầu trời đêm bao la, và cảm thấy một sự bình yên sâu sắc. Hắn biết rằng, những hạt mầm của triết lý 'Nhân Đạo' mà hắn đã gieo, đang dần nảy nở và phát triển. Sự kiên trì và thái độ khiêm tốn của Kiệt trong việc học hỏi và cống hiến cho cộng đồng báo hiệu anh sẽ trở thành một trụ cột vững chắc của kỷ nguyên 'Nhân Đạo', một tấm gương về giá trị của lao động chân chính và sự vô vị. Những hành động nhỏ, vô vị như của Kiệt là nền tảng vững chắc và cần thiết cho sự phát triển của kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu', cho thấy triết lý 'Nhân Đạo' không phải là lý thuyết suông mà được thể hiện qua từng hành động đời thường.

Sự quan sát và mãn nguyện của Tạ Trần cho thấy hắn đang theo dõi sự nảy mầm và phát triển của triết lý mà hắn đã gieo, củng cố vai trò của hắn là người 'neo' cho kỷ nguyên mới. "Sự luân hồi của vạn vật là thế," Tạ Trần thì thầm, "các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng sức mạnh, mà bằng chính cái tâm chân thật của mình." Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu làn gió đêm mát lành, mang theo mùi đất và mùi hương của cuộc sống. Hắn tin rằng, một kỷ nguyên mới đang thực sự đến, không phải bằng những biến động long trời lở đất, mà bằng sự thay đổi nhỏ bé, bình dị trong lòng mỗi con người. Và Kiệt, người thợ rèn từng khao khát danh vọng, nay đã tìm thấy niềm vui trong việc từ bỏ nó, chính là một trong những cột mốc đầu tiên, vững chắc nhất của kỷ nguyên ấy.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free