Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1449: Mùa Vàng Hạt Ngọc: Trái Ngọt Của Trí Tuệ Nhân Gian

Ánh bình minh đầu tiên nhuộm vàng những ngọn núi xa xa, xua đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những mái nhà tranh, đánh thức Thôn Vân Sơn sau một đêm dài say ngủ. Không còn những tiếng thở dài nặng trĩu của sự lo âu, không còn bóng dáng những khuôn mặt khắc khổ vì mùa màng thất bát, mà thay vào đó là một luồng sinh khí mới, một sự hối hả đầy hy vọng lan tỏa khắp thôn làng. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ thượng nguồn đổ về con kênh nhỏ uốn lượn quanh làng, tiếng gà gáy vang vọng từ những mái nhà yên bình – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống, của một ngày mới tràn đầy năng lượng. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi cỏ non và cả mùi khói bếp từ những ngôi nhà sớm đã đỏ lửa, phảng phất trong không khí trong lành, đánh thức mọi giác quan, hứa hẹn một ngày làm việc hăng say.

Cánh đồng lúa của Thôn Vân Sơn, giờ đây, không còn là những mảnh đất khô cằn, bạc màu hay những luống cây héo úa như mùa trước. Trước mắt Tạ Trần và Tiểu An, trải dài tít tắp là một biển lúa chín vàng óng ả, lung linh dưới ánh nắng ban mai, tựa như những tấm thảm dệt kim bằng chỉ vàng ròng của trời đất. Mỗi bông lúa trĩu hạt, cúi đầu nặng trĩu, rung rinh theo làn gió nhẹ, như đang thì thầm kể lại câu chuyện về sự kiên trì, về trí tuệ và sự đồng lòng của những con người nơi đây. Khung cảnh ấy không chỉ là sự bội thu của mùa màng, mà còn là minh chứng hùng hồn nhất cho một điều: phép màu đôi khi không đến từ những lời cầu khấn thần linh hay những phép thuật cao siêu, mà đến từ chính đôi bàn tay chai sạn, khối óc biết suy tư và trái tim biết đồng cảm của phàm nhân.

Dân làng, từ những chàng trai tráng khỏe mạnh đến những lão nông tóc bạc phơ, đang hối hả gặt lúa. Những chiếc liềm cong vút lướt qua thân cây thoăn thoắt, tạo nên âm thanh xào xạc đầy phấn khởi. Những nụ cười rạng rỡ nở trên những gương mặt rám nắng, tiếng hò reo vang vọng khắp cánh đồng, xen lẫn những câu chuyện phiếm vui vẻ. Họ trao đổi về năng suất lúa, về độ mẩy của hạt, về những bông lúa vàng ươm chưa từng thấy trong nhiều năm trở lại đây. Niềm vui sướng và tự hào không thể che giấu, bộc lộ rõ ràng trong từng ánh mắt, từng cử chỉ.

Giữa cánh đồng, Kiệt đang điềm tĩnh quan sát, đôi mắt sắc sảo lướt qua từng luống lúa, thỉnh thoảng cúi xuống kiểm tra từng bông, từng hạt. Hắn không còn vẻ ngượng ngùng, rụt rè như những ngày đầu tiên trình bày ý tưởng, mà thay vào đó là sự tự tin toát ra từ trí tuệ và kinh nghiệm thực tiễn. Tuy nhiên, sự khiêm tốn vẫn là bản tính cố hữu của hắn. Thỉnh thoảng, hắn lại cất giọng hướng dẫn bà con: “Bà con cứ theo cách này mà gặt, giữ cho hạt lúa khỏi rụng! Cẩn thận kẻo làm gãy thân, lãng phí công sức.” Giọng hắn trầm ấm, rõ ràng, đủ để mọi người nghe thấy nhưng không hề có chút khoa trương.

Lão Nông, với làn da sạm nắng và đôi bàn tay gân guốc, đang đứng cạnh Kiệt, ánh mắt nhìn hắn đầy vẻ trìu mến và tự hào. Ông mỉm cười hiền hậu, vỗ nhẹ vào vai Kiệt, rồi lại nhìn ra cánh đồng mênh mông, lắc đầu đầy cảm thán: “Ai mà ngờ được, thằng nhóc Kiệt này lại có thể làm được chuyện vĩ đại đến vậy! Mấy mươi năm rồi, ta chưa từng thấy cánh đồng nào bội thu như thế này. Đúng là ‘tre già măng mọc’!” Giọng ông khàn khàn nhưng tràn đầy hân hoan, như muốn khoe khoang với cả đất trời về thành quả của thế hệ trẻ.

Tôn Đại Thúc, gương mặt khắc khổ nhưng giờ đây ánh lên niềm vui sướng không kém, cũng gật gù đồng tình. Ông đặt tay lên vai Kiệt, ánh mắt đầy tin tưởng: “Con đã cứu cả thôn này rồi, Kiệt à! Không chỉ là mùa màng, mà con còn mang lại niềm tin, mang lại hy vọng cho tất cả chúng ta.” Lời nói của ông chân thành, chạm đến tận đáy lòng những người nông dân đang bận rộn. Họ ngừng tay, ngẩng đầu nhìn Kiệt, ánh mắt đầy sự biết ơn và kính trọng.

Tạ Trần, đứng từ xa trên một mô đất cao, cùng với Tiểu An, lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Ánh mắt y sâu thẳm, phản chiếu những sắc vàng rực rỡ của cánh đồng, nhưng ẩn chứa trong đó là một dòng suy tư miên man. Y cảm nhận rõ ràng sự sống động, niềm hạnh phúc lan tỏa từ mỗi người dân, nhưng sâu sắc hơn, y nhận ra ý nghĩa triết lý đằng sau thành công này. Y thì thầm với Tiểu An, giọng trầm bổng như tiếng gió nhẹ lướt qua cành tre: “Ngươi thấy đó, Tiểu An. Không cần phép thuật, không cần những quyền năng siêu phàm. Chỉ cần trí tuệ và sự đồng lòng, con người vẫn có thể tạo nên những điều kỳ diệu.”

Tiểu An, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hiếu kỳ, gật đầu lia lịa. Tiểu hài tử này tuy còn nhỏ, nhưng qua những lời giảng giải của Tạ Trần, cũng đã dần hiểu được một phần nào đó về cái gọi là “Nhân Đạo”. "Tiên sinh nói đúng! Con thấy họ ai cũng vui vẻ, ai cũng phấn khởi. Không ai phải lo lắng về việc đói nữa." Tiểu An nói, giọng non nớt nhưng chứa đựng sự chân thành.

Tạ Trần không nói gì thêm, chỉ khẽ mỉm cười. Y nhìn Kiệt, nhìn Lão Nông, nhìn Tôn Đại Thúc, và nhìn hàng trăm người nông dân đang miệt mài với công việc của mình. Y thấy ở họ một sự tự cường đáng kinh ngạc. Họ đã không còn trông chờ vào những phép màu từ trời ban, không còn quỳ lạy cầu xin những vị tiên nhân ban phước. Thay vào đó, họ đã tự mình tìm ra con đường, tự mình khai phá, tự mình vun trồng. Mỗi hạt lúa được gặt hái không chỉ là lương thực, mà còn là biểu tượng cho sự trưởng thành của một kỷ nguyên mới, nơi phàm nhân không còn là những kẻ yếu đuối phải dựa dẫm, mà là những chủ nhân thực sự của vận mệnh mình.

Tạ Trần biết, những gì đang diễn ra ở Thôn Vân Sơn chỉ là một đốm lửa nhỏ, nhưng nó có thể thắp sáng cả một vùng trời. Sự thành công này sẽ là tiền đề cho nhiều phát minh và ứng dụng trí tuệ phàm nhân khác trong kỷ nguyên 'Nhân Đạo'. Vai trò của y, từ ban đầu, không phải là một vị cứu tinh, mà là một người gieo mầm tư tưởng, một người quan sát thầm lặng, bảo trợ cho sự nảy nở của những giá trị nhân văn cốt lõi. Y cảm thấy một sự bình yên sâu sắc trong lòng. Có lẽ, đây chính là "sống một đời bình thường" mà y luôn khao khát, một cuộc sống chân thực, nơi giá trị của con người không nằm ở sức mạnh hay quyền năng, mà nằm ở sự lương thiện, trí tuệ và tinh thần đoàn kết. Cảnh tượng này, hơn bất cứ lời nói nào, đã khẳng định con đường mà y đã chọn, con đường của 'phàm nhân'.

Khi mặt trời bắt đầu nghiêng mình về phía tây, những tia nắng vàng óng dần chuyển sang màu cam dịu, báo hiệu một buổi chiều tà. Cánh đồng lúa đã vơi đi khá nhiều, những bó lúa vàng ươm được chất thành đống, chờ đợi được vận chuyển về làng. Mùi lúa mới thoang thoảng trong gió, hòa quyện với mùi đất ẩm, tạo nên một hương vị đặc trưng của mùa màng bội thu. Dân làng vẫn hăng say làm việc, nhưng nhịp điệu đã có phần chậm lại, thư thả hơn, bởi thành quả đã nằm chắc trong tầm tay.

Đột nhiên, một cơn gió lớn bất ngờ thổi đến từ hướng tây bắc, không giống như những làn gió nhẹ ban sáng. Gió mang theo hơi lạnh, quất mạnh vào những hàng cây chắn gió non mới trồng ở rìa cánh đồng. Vài cây trong số đó, thân còn yếu, đã bị gió lay mạnh đến nghiêng ngả, lá cây bị xé rách lả tả. Một mảnh nhỏ hoa màu ở góc cánh đồng, vốn chưa kịp thu hoạch do vị trí khuất, cũng bị ảnh hưởng, một vài thân lúa bị đổ rạp.

Một người nông dân đang vác bó lúa ngang vai, thấy cảnh tượng đó, liền vội vàng đặt bó lúa xuống, ánh mắt thoáng hiện vẻ lo lắng. "Ôi không, gió lớn thế này, cây chắn gió có chịu nổi không? Mảnh lúa kia cũng bị đổ rồi kìa!" Giọng hắn run run, dẫu không còn tuyệt vọng như trước, nhưng những lo âu c��� hữu vẫn khó lòng dứt bỏ hoàn toàn.

Kiệt, đang đi kiểm tra chất lượng lúa ở cuối cánh đồng, nghe thấy tiếng kêu liền ngẩng đầu nhìn về phía cây chắn gió. Hắn không hề tỏ ra hoảng loạn. Thay vào đó, một sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt non trẻ. Hắn nhanh chóng bước về phía bị ảnh hưởng, ánh mắt sắc sảo đánh giá tình hình. “Đừng lo, chúng ta đã tính đến những trường hợp này. Đây là thử thách nhỏ mà thôi,” hắn nói, giọng điệu điềm tĩnh, trấn an những người xung quanh. “Hãy xem xét kỹ vị trí gió thổi và độ kiên cố của cây. Những cây nào yếu, chúng ta sẽ có cách gia cố.”

Lão Nông và Tôn Đại Thúc cũng nhanh chóng có mặt. Họ cũng không còn vẻ mặt tái mét, hoảng hốt như những lần đối mặt với thiên tai trước kia. Thay vào đó, họ cùng Kiệt quan sát, bàn bạc. “Theo kinh nghiệm của ta,” Lão Nông nói, vuốt chòm râu bạc, “cơn gió này có vẻ là gió cục bộ, nhưng cũng không thể chủ quan. Hay là chúng ta dùng cọc tre gia cố tạm thời cho những cây yếu, rồi trồng thêm một hàng cây bụi thấp hơn phía ngoài để cản gió hiệu quả hơn cho những mùa sau? Giống cây bụi này chịu gió tốt, lại không cạnh tranh dinh dưỡng với lúa.”

Tôn Đại Thúc gật đầu tán thành: “Đúng vậy! Vừa có thể gia cố tạm thời, vừa có thể tính toán cho lâu dài. Chúng ta còn một ít cọc tre dự trữ ở kho. Cứ thử xem sao.”

Không ai nhắc đến việc cầu khấn thần linh, không ai than vãn số phận. Thay vào đó, họ nhanh chóng tập hợp những người nông dân khác, phân công công việc. Người thì đi lấy cọc tre, người thì chuẩn bị dây buộc, người thì bắt đầu tính toán lại vị trí cần gia cố. Trong chốc lát, sự lo lắng ban đầu đã bị thay thế bằng sự tập trung cao độ và tinh thần hợp tác.

Tạ Trần, đứng từ xa quan sát toàn bộ quá trình, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng. Y thầm nghĩ: “Sự chủ động ứng phó thay vì cầu viện thần linh… đây chính là nền tảng của một kỷ nguyên mới. Con người đã học được cách lắng nghe đất trời, cách dự đoán, và quan trọng hơn cả, là cách tự mình đối mặt và giải quyết vấn đề. Những thử thách nhỏ như thế này không còn là tai họa, mà là cơ hội để họ học hỏi, để họ trưởng thành, để họ củng cố thêm niềm tin vào sức mạnh của chính mình.”

Y nhớ lại những năm tháng trước đây, khi một cơn gió mạnh hay một trận mưa trái mùa cũng đủ để khiến cả làng hoảng loạn, cầu khẩn khắp nơi, thậm chí là tìm đến những tu sĩ để nhờ vả, đổi lại là những cái giá cắt cổ hoặc sự thờ ơ lạnh nhạt. Giờ đây, họ đã hoàn toàn khác. Mỗi người đều là một phần của giải pháp, mỗi người đều có trách nhiệm và khả năng đóng góp. Đó không chỉ là sự thay đổi về phương pháp canh tác, mà là sự thay đổi sâu sắc trong tư duy, trong cách nhìn nhận về vị trí của con người giữa đất trời.

Tiểu An, thấy mọi người hối hả nhưng lại không có vẻ sợ hãi, cũng hỏi Tạ Trần: “Tiên sinh, họ không sợ sao? Con thấy gió mạnh lắm.”

Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, ánh mắt vẫn dõi theo Kiệt, Lão Nông và Tôn Đại Thúc đang cùng nhau cắm cọc, buộc dây, làm việc một cách khẩn trương nhưng không hề hỗn loạn. “Họ không sợ hãi, Tiểu An, bởi vì họ đã có kinh nghiệm, có trí tuệ, và quan trọng hơn, họ có nhau. Một người có thể yếu đuối, nhưng cả một cộng đồng đoàn kết thì sẽ trở nên mạnh mẽ phi thường. Họ biết rằng, dù khó khăn đến mấy, chỉ cần cùng nhau suy nghĩ, cùng nhau hành động, thì mọi vấn đề đều có thể giải quyết được.”

Y biết, sự cố gió lớn này, dù nhỏ bé, nhưng lại là một bài kiểm tra quan trọng cho Thôn Vân Sơn. Và họ, những phàm nhân kiên cường, đã vượt qua nó một cách xuất sắc, không hề nao núng, không hề chùn bước. Điều đó càng củng cố thêm niềm tin của Tạ Trần vào con đường mà y đang chứng kiến, con đường mà Nhân Gian sẽ đi trong kỷ nguyên mới.

Khi ánh hoàng hôn cuối cùng khuất dần sau rặng núi, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Thôn Vân Sơn lại bừng lên trong ánh sáng ấm áp của những ngọn đèn lồng và những đống lửa nhỏ. Không khí rộn ràng của buổi gặt hái thành công và sự chủ động khắc phục sự cố đã biến thành một bữa tiệc mừng công giản dị nhưng ấm cúng. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà gần đó, mùi thức ăn dân dã như cơm gạo lứt, canh rau rừng, cá nướng thơm lừng, lan tỏa trong không gian, đánh thức những chiếc bụng đói sau một ngày làm việc cật lực. Tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng nói cười rôm rả, tiếng kể chuyện về những thành quả nhỏ bé nhìn thấy được trên cánh đồng, về cách họ đã cùng nhau vượt qua cơn gió bất ngờ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí gia đình ấm cúng, hạnh phúc.

Dân làng tập trung quanh những chiếc bàn gỗ thô sơ, cùng nhau nâng chén rượu gạo nồng ấm. Những nụ cười rạng rỡ nở trên khuôn mặt rám nắng, ánh mắt lấp lánh niềm vui và sự mãn nguyện. Một người nông dân, với chén rượu trên tay, đứng dậy, giọng nói sang sảng: “Cạn ly vì Kiệt! Vì trí tuệ của con! Mấy ai ngờ được, một thằng nhóc thư sinh như con lại có thể mang đến một mùa màng bội thu như thế này, lại còn biết cách đối phó với cả thiên tai!” Lời nói của hắn nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt từ mọi người, những tiếng hô “Kiệt!” vang lên khắp sân làng.

Kiệt, được mọi người tôn vinh, gương mặt hắn thoáng đỏ bừng vì ngại ngùng, nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự khiêm tốn vốn có. Hắn đứng dậy, cúi đầu tạ ơn mọi người, rồi nói, giọng trầm ấm nhưng tràn đầy kiên định: “Không phải của riêng con, thưa bà con. Thành quả này là của tất cả chúng ta. Mỗi người một tay, mỗi người một ý, mới có được ngày hôm nay. Con chỉ là người đưa ra ý tưởng, còn việc biến ý tưởng thành hiện thực, là nhờ vào sự tin tưởng, sự cần cù và đoàn kết của toàn thể Thôn Vân Sơn chúng ta.” Hắn dừng lại một chút, nhìn khắp lượt mọi người, rồi nói tiếp: “Chúng ta đã học được rằng, đất có linh, người có tình. Sống sao cho phải đạo làm người, và phải luôn học hỏi từ thiên nhiên, không ngừng đổi mới. Chặng đường phía trước còn dài, còn nhiều điều phải học, nhiều thử thách phải vượt qua, nhưng con tin, chỉ cần chúng ta đồng lòng, chúng ta sẽ làm được tất cả.”

Tiểu An, ngồi cạnh Tạ Trần, mắt sáng rỡ, hào hứng nói: “Mùa màng bội thu, lại còn tự mình giải quyết được vấn đề gió lớn! Thôn Vân Sơn thật là giỏi quá đi! Con thấy mọi người ai cũng vui vẻ hơn hẳn, không còn ai cau có nữa.” Tiểu hài tử này, qua những lời nói và hành động của dân làng, đã cảm nhận được một cách trực quan nhất về sự thay đổi, về sức mạnh của ‘Nhân Đạo’.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt y dõi theo Kiệt, và cảnh sum họp ấm áp của dân làng. Y nâng chén trà nóng lên môi, hít hà mùi hương thoang thoảng của lá trà, rồi nhấp một ngụm nhỏ. Trong lòng y, một cảm giác bình yên và mãn nguyện dâng trào. “Hạt mầm đã nảy nở thành cây lớn. Thậm chí, nó còn học được cách tự chống chọi với bão tố đầu đời,” y thầm nghĩ. “Tương lai của nhân gian… thật đáng mong chờ.”

Ánh trăng non vừa ló dạng, chiếu rọi xuống thôn làng, soi rõ những khuôn mặt bình yên và hạnh phúc. Những ngôi nhà gỗ, con đường đất, dòng suối chảy, tất cả đều được bao phủ bởi một thứ ánh sáng huyền ảo, lung linh. Tiếng gió đêm thoảng qua, mang theo hương lúa mới, hương đất, và cả hương vị của sự đoàn kết.

Tạ Trần biết, tin tức về thành công của Thôn Vân Sơn, về phương pháp canh tác mới của Kiệt, sẽ không thể nào bị che giấu. Nó sẽ lan truyền, từ làng này sang làng khác, từ miệng người này sang tai người khác. Sự thành công này không chỉ là của riêng Thôn Vân Sơn, mà nó sẽ trở thành một ngọn hải đăng, thu hút sự chú ý của các làng khác, thúc đẩy việc trao đổi kiến thức và phương pháp canh tác mới trên diện rộng. Đây sẽ là khởi đầu cho một sự lan tỏa lớn lao hơn, nơi trí tuệ phàm nhân và tinh thần tự lực sẽ là nền tảng cho sự ra đời của các phát minh, cải tiến khác trong kỷ nguyên ‘Nhân Đạo’.

Vai trò của y, Tạ Trần, vẫn là một người gieo mầm tư tưởng, một quan sát viên thầm lặng, và một người bảo hộ. Y sẽ không can thiệp trực tiếp, nhưng y sẽ dõi theo, chứng kiến và ủng hộ sự phát triển tự thân của nhân loại. Y tin rằng, các làng khác sẽ bắt đầu tìm kiếm sự giúp đỡ hoặc học hỏi từ Thôn Vân Sơn và Kiệt, dẫn đến những cuộc gặp gỡ và trao đổi mới, mở ra một chương mới cho Nhân Gian.

Đêm dần khuya, tiếng nói cười thưa thớt dần, nhưng không khí ấm áp vẫn còn đọng lại. Tạ Trần nhìn lên bầu trời đầy sao, nơi những vì tinh tú vẫn lấp lánh như hàng ngàn đôi mắt đang dõi theo Thôn Vân Sơn. Y hiểu rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không còn bị ràng buộc bởi những lý tưởng “thành tiên” hão huyền. Họ sẽ tự mình viết nên câu chuyện của chính mình, bằng chính sức mạnh và trí tuệ của phàm nhân. Và đó, có lẽ, chính là con đường thực sự để Nhân Gian tìm thấy sự trọn vẹn, không cần thành tiên.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free