Nhân gian bất tu tiên - Chương 1468: Khởi Hành Giao Lưu: Những Hạt Giống Tri Thức Vươn Xa
Đêm đã khuya trên Thị Trấn An Bình, nhưng quán sách của Tạ Trần vẫn còn thoang thoảng dư âm của những cuộc thảo luận. Giờ đây, những tiếng nói sôi nổi đã chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại ánh trăng bạc rải khắp hiên nhà, và một sự chờ đợi vô hình đang len lỏi trong từng góc nhỏ. Khi bình minh ló dạng, xé tan màn sương mỏng, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong, quán sách của Tạ Trần lại một lần nữa trở thành tâm điểm của sự khởi đầu, không phải của một cuộc chiến hay một cuộc tu luyện, mà là của một hành trình mang theo những hạt giống của kỷ nguyên mới.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố quen thuộc, ngồi sau quầy sách cũ kỹ. Bàn tay gầy gò của hắn khẽ lật từng trang của một cuốn sách cổ, bìa đã ngả màu thời gian, giấy đã úa vàng. Đó không ph���i là một cuốn kinh thư tu luyện, mà là một tập hợp những câu chuyện cổ tích, những ngụ ngôn về lòng người, về lẽ phải, về sự vô thường của vạn vật. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như hồ nước tĩnh lặng phản chiếu ngàn sao, lướt qua từng dòng chữ, nhưng tâm trí lại đang hướng về phía cửa. Hắn không cần nhìn, cũng có thể cảm nhận được sự hiện diện của những người trẻ tuổi đang chuẩn bị cho chuyến đi đầu tiên của họ.
Bên ngoài quán, dưới ánh nắng sớm mai trong trẻo, Mai Nương cùng Lý Thanh, Triệu Sơn và Thư Đồng Tiểu An đang tất bật kiểm tra lại hành lý. Không khí tuy có chút rộn ràng, nhưng lại không hề ồn ào. Mỗi cử chỉ đều mang theo sự cẩn trọng, nghiêm túc pha lẫn niềm háo hức khó tả. Mai Nương, với dáng vẻ thanh thoát và ánh mắt sáng ngời ý chí, đang chỉnh lại chiếc túi vải thô cho Tiểu An. Trong túi không phải là pháp bảo hay linh thạch, mà là những cuộn sách giấy đơn giản, những bài thơ về cuộc sống bình dị, những câu chuyện ngụ ngôn về lòng nhân ái và sự sẻ chia. Nàng khẽ vuốt mái tóc rối bời của cậu bé, giọng nói dịu dàng nhưng đầy kiên định: "Hãy nhớ lời tiên sinh, Tiểu An. Chúng ta đi gieo hạt giống, không phải đi rao giảng. Lắng nghe nhiều hơn nói, quan sát nhiều hơn phán xét. Mỗi người, mỗi làng đều có câu chuyện riêng của họ. Nhiệm vụ của chúng ta là tìm hiểu, không phải áp đặt."
Thư Đồng Tiểu An, trong bộ áo vải thô cũ kỹ, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và lanh lợi, gật đầu lia lịa. Cậu bé ôm chặt chiếc túi, cảm nhận sức nặng của tri thức và hy vọng. "Con nhớ rồi, Mai Nương tỷ tỷ! Con sẽ ghi lại tất cả những điều con thấy, những điều con nghe được. Con sẽ kể lại những câu chuyện của tiên sinh cho các bạn nhỏ ở Thôn Vân Sơn nghe!" Giọng cậu bé trong trẻo và đầy phấn khích, xua đi phần nào không khí trang nghiêm.
Lý Thanh, với vẻ ngoài thông minh và cử chỉ cẩn trọng, đang kiểm tra lại tấm bản đồ vẽ tay, trên đó đánh dấu những con đường mòn, những làng mạc mà họ dự định ghé qua. Bên cạnh hắn là một túi vải chứa đầy bút nghiên, giấy mực, và một vài cuốn sách về y thuật dân gian, cách trồng trọt cải tiến. Hắn khẽ thở dài, trong lòng vẫn còn chút băn khoăn. "Không biết Thôn Vân Sơn sẽ đón tiếp chúng ta thế nào. Liệu họ có chấp nhận những điều mới mẻ này không, hay vẫn cố chấp với những 'chấp niệm' xưa cũ về quyền năng và phép thuật?"
Triệu Sơn, thân hình khỏe khoắn, ánh mắt kiên định, đang thử sức nặng của một chiếc cày cải tiến nhỏ, được chế tác tinh xảo từ gỗ và sắt, nhẹ hơn và hiệu quả hơn nhiều so với những chiếc cày thông thường. Hắn mỉm cười trấn an Lý Thanh: "Chỉ cần chúng ta chân thành, họ sẽ cảm nhận được. Sức mạnh của 'Nhân Đạo' không nằm ở sự phô trương, mà ở sự thấu hiểu và sẻ chia. Chúng ta không mang theo lời hứa về sự bất tử, mà là niềm hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn, bình thường nhưng trọn vẹn."
Bên cạnh họ còn có hai người nữa, một nghệ nhân địa phương với vẻ ngoài phong trần, tay cầm một cây sáo trúc chạm khắc tinh xảo, và một học giả trẻ tuổi trong chiếc áo bào thư sinh, tay ôm một cuộn kinh thư cổ. Họ là những thành viên tình nguyện, bị thu hút bởi triết lý "Nhân Đạo" của Tạ Trần, và mong muốn được góp sức vào hành trình "vá trời" bằng những cách thức bình dị nhất. Nghệ nhân khẽ thổi một làn hơi vào cây sáo, tạo ra một âm thanh trong trẻo, mang theo nỗi niềm của đất trời. Học giả trẻ thì trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những dòng chữ trên cuộn sách, tìm kiếm những lời lẽ, những tư tưởng có thể khơi gợi lòng người.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hơi ấm của chén trà đã nguội lạnh từ lâu, nhưng trong lòng hắn lại dâng lên một sự ấm áp khác. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu khi Mai Nương liếc nhìn vào trong quán, như một sự ngầm đồng ý, một lời chúc phúc không thành lời. Ánh mắt hắn dõi theo từng cử chỉ của họ, từng nụ cười, từng ánh mắt lo âu. Hắn biết, con đường phía trước không trải hoa hồng. Sẽ có sự nghi ngờ, sự xa lánh, thậm chí là sự phản đối gay gắt từ những kẻ còn bám víu vào 'chấp niệm' của 'Thiên Đạo' cũ, hay những người còn mê đắm vào sức mạnh của tu tiên. Nhưng hắn cũng tin tưởng vào sức mạnh của những "hạt giống" mà họ mang theo.
Trong suy nghĩ của Tạ Trần, luân bàn vô hình mang tên 'Nhân Quả Luân Bàn' khẽ xoay chuyển, phát ra một ánh sáng yếu ớt mà chỉ hắn mới cảm nhận được. Hắn nhận ra, đây không chỉ là một chuyến đi, mà là sự khởi đầu của một luân hồi mới, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự bất tử hay quyền năng, mà bằng chính giá trị của nhân tính và sự trọn vẹn của một đời người bình thường. Kỷ Nguyên Nhân Gian, có lẽ, sẽ bắt đầu từ những chuyến đi giản dị như thế này.
Hắn khẽ khép cuốn sách lại, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản, như một điểm neo vững chắc giữa dòng đời vạn biến. Tạ Trần biết, vai trò của hắn không phải là người định đoạt, mà là người dẫn lối, người kiến tạo ra một không gian để thế hệ sau tự mình khám phá ý nghĩa của cuộc sống. Anh sẽ tiếp tục là 'điểm neo nhân quả', nhưng chính họ, những con người bình thường, sẽ là những người thực sự gieo mầm và vun đắp. Họ sẽ không còn là những "chiến binh" đi chinh phục, mà là những "người kể chuyện", những "ngư���i làm vườn", vun trồng những hạt giống "Nhân Đạo" trong lòng người bằng sự kiên nhẫn, trí tuệ và tình yêu thương.
Mai Nương, sau khi sắp xếp xong mọi thứ, quay lại nhìn Tạ Trần một lần cuối. Nàng thấy ánh mắt trầm tĩnh của hắn, và trong khoảnh khắc đó, nàng cảm nhận được một nguồn sức mạnh vô hình, một sự khích lệ sâu sắc. "Tiên sinh, chúng con đi đây." Nàng khẽ nói, giọng nói đầy sự tôn kính và quyết tâm.
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, gần như không thể nhận ra. "Hãy nhớ, 'Vô Vi Chi Đạo' không phải là không làm gì, mà là làm theo lẽ tự nhiên, thuận theo lòng người. Hãy để con tim và trí tuệ của các con dẫn lối." Giọng hắn trầm ấm, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu, nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm. Hắn biết, những lời này sẽ theo họ trên mỗi bước đường, là kim chỉ nam cho mọi hành động. Kỷ nguyên của những "người kể chuyện" đã thực sự bắt đầu.
Hành trình của đoàn người trẻ tuổi không phải là một chuyến ngao du sơn thủy, mà là một cuộc hành trình mang theo trọng trách của những người "gieo hạt". Con đường mòn xuyên qua Rừng Thanh Phong hiện ra trước mắt họ, một lối đi nhỏ ẩn mình dưới tán lá cổ thụ, nơi ánh nắng mặt trời chỉ có thể len lỏi từng vệt sáng mỏng manh. Không khí trong rừng trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây mục ruỗng và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc theo gió, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, xoa dịu phần nào sự căng thẳng và bỡ ngỡ ban đầu của những lữ khách.
Mai Nương đi đầu, bước chân vững chãi nhưng nhẹ nhàng, ánh mắt nàng quét nhìn xung quanh, không phải để tìm kiếm nguy hiểm, mà để cảm nhận sự sống, sự thay đổi của đất trời. Nàng nhớ lời tiên sinh Tạ Trần đã dạy, rằng mọi vật đều có linh, mọi nơi đều có câu chuyện. "Chúng ta không chỉ đi mang tri thức, mà còn đi học hỏi từ thiên nhiên, từ những con người bình dị nhất." Nàng thầm nhủ trong lòng.
Phía sau nàng, Thư Đồng Tiểu An háo hức chạy nhảy, đôi mắt to tròn không ngừng quan sát. Cậu bé như một chú chim non vừa rời tổ, mọi thứ đều mới lạ và hấp dẫn. Thỉnh thoảng, cậu bé lại dừng lại, cúi xuống nhặt một cành cây khô có hình thù kỳ lạ, hoặc chỉ vào một loài hoa dại ven đường, quay đầu hỏi Lý Thanh: "Lý Thanh ca ca, đây là cây gì? Có phải là thuốc không?"
Lý Thanh, với vẻ mặt trầm ngâm, kiên nhẫn giải thích cho Tiểu An. Hắn không chỉ là một học giả, mà còn là một người có kiến thức sâu rộng về các loại thảo mộc và y thuật dân gian. Hắn tin rằng, việc chăm sóc sức khỏe cho người phàm là một trong những cách thiết thực nhất để lan tỏa triết lý "Nhân Đạo". "Đây là cây Ngải Cứu, Tiểu An. Lá của nó có thể dùng để chữa đau bụng, cầm máu. Nhưng phải biết cách dùng, nếu không sẽ phản tác dụng." Hắn nói, giọng điệu từ tốn, cẩn trọng. Hắn cũng không ngừng suy tư về Thôn Vân Sơn, về những người dân nơi đó. "Không biết Thôn Vân Sơn sẽ đón tiếp chúng ta thế nào. Liệu họ có chấp nhận những điều mới mẻ này không, hay vẫn cố chấp với những 'chấp niệm' xưa cũ về quyền năng và phép thuật?" Câu hỏi đó cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn, như một đám mây che khuất ánh nắng.
Triệu Sơn, với thân hình khỏe khoắn và đôi mắt kiên định, luôn giữ khoảng cách vừa phải với mọi người, vừa để quan sát, vừa để bảo vệ. Hắn mang theo chiếc cày cải tiến nhỏ, thỉnh thoảng lại sờ vào nó, như một vật phẩm mang theo niềm hy vọng. Hắn lắng nghe lời băn khoăn của Lý Thanh, rồi khẽ nói: "Chỉ cần chúng ta chân thành, họ sẽ cảm nhận được. Sức mạnh của 'Nhân Đạo' không nằm ở sự phô trương, mà ở sự thấu hiểu và sẻ chia. Chúng ta không mang theo lời hứa về sự bất tử, mà là niềm hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn, bình thường nhưng trọn vẹn." Giọng hắn trầm ấm, như tiếng đất, mang theo sự vững chãi và tin cậy.
Nghệ nhân địa phương, với vẻ ngoài phong trần và đôi tay chai sần vì năm tháng cầm đục chạm khắc, khẽ ngân nga một điệu hát dân gian quen thuộc. Tiếng hát của hắn hòa vào tiếng chim rừng, mang theo nỗi niềm của đất trời, của những con người gắn bó với ruộng đồng. Đó là những điệu hát về tình yêu quê hương, về sự vất vả của người nông dân, về những ước mơ giản dị về một cuộc sống bình yên. Hắn tin rằng âm nhạc có thể kết nối tâm hồn, phá bỏ những rào cản ngôn ngữ và văn hóa. Học giả trẻ, trong chiếc áo bào thư sinh, tay ôm một cuộn sách đã cũ, trầm ngâm bước đi. Ánh mắt hắn đăm chiêu, như đang tìm kiếm những lời giải đáp cho những câu hỏi lớn về nhân sinh, về Thiên Đạo, về ý nghĩa của sự tồn tại. Hắn mong muốn được đối thoại, được khám phá những tư tưởng mới, và cũng muốn chia sẻ những tri thức mà hắn đã tích lũy.
Đến giữa trưa, đoàn người dừng chân nghỉ ngơi bên một dòng suối nhỏ. Nước suối trong vắt, mát lạnh, chảy róc rách qua những tảng đá rêu phong. Họ trải miếng vải thô ra, chia sẻ lương khô mang theo. Những miếng bánh nướng, vài quả trái cây rừng, cùng chút trà thảo mộc. Không phải là sơn hào hải vị, nhưng trong không khí trong lành của rừng núi, mọi thứ đều trở nên thơm ngon lạ thường.
Trong lúc dùng bữa, họ lại tiếp tục thảo luận về những gì họ hy vọng sẽ làm được tại Thôn Vân Sơn.
"Con nghĩ rằng, điều quan trọng nhất là phải tạo được sự tin tưởng." Mai Nương nói, ánh mắt nhìn vào dòng suối đang chảy. "Người dân ở những vùng xa xôi thường rất dè chừng với người lạ. Chúng ta không thể vội vàng. Cần phải kiên nhẫn, cần phải thể hiện sự chân thành của mình qua từng hành động nhỏ."
Lý Thanh gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Có lẽ chúng ta nên bắt đầu bằng những việc nhỏ nhặt, như giúp họ trong công việc đồng áng, hoặc chữa trị những bệnh vặt. Khi họ cảm nhận được sự thiện chí của chúng ta, cánh cửa lòng họ sẽ mở ra."
Triệu Sơn thêm vào: "Chiếc cày này có thể giúp họ tiết ki���m rất nhiều sức lực và thời gian. Tôi tin rằng đó sẽ là một minh chứng sống động cho những gì chúng ta muốn mang lại." Hắn vuốt nhẹ chiếc cày cải tiến, ánh mắt đầy hy vọng.
Thư Đồng Tiểu An, đang say mê ngắm nghía một viên đá cuội hình thù kỳ lạ mà cậu bé vừa nhặt được, đột nhiên ngẩng đầu lên. "Con sẽ kể chuyện! Bà con mình rất thích nghe chuyện cổ tích. Con sẽ kể về ông tiên giúp người nghèo, về những người tốt bụng luôn giúp đỡ lẫn nhau. Tiên sinh nói, những câu chuyện có thể gieo hạt giống trong lòng người mà không cần phép thuật!"
Nghệ nhân địa phương khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy sự bao dung. "Tiểu An nói đúng. Một điệu hát, một câu chuyện có khi còn mạnh mẽ hơn ngàn lời giảng giải." Hắn lại khẽ thổi sáo, khúc nhạc du dương bay bổng giữa rừng xanh.
Học giả trẻ thì trầm ngâm. "Tôi nghĩ, chúng ta nên tìm hiểu về lịch sử, phong tục tập quán của họ trước. Mỗi vùng đất đều có những nét đặc sắc riêng. Chỉ khi hiểu rõ, chúng ta mới có thể tìm được cách tiếp cận phù hợp nhất. 'Vô Vi Chi Đ���o' không phải là sự thờ ơ, mà là sự tôn trọng đối với quy luật tự nhiên và bản sắc của từng cộng đồng."
Họ trao đổi, lắng nghe lẫn nhau, dần dà hình thành một sợi dây liên kết vô hình. Dù mỗi người một nhiệm vụ, một sở trường, nhưng tất cả đều chung một mục đích: mang "Nhân Đạo" đến với mọi người, không phải bằng quyền năng, mà bằng sự chân thành và trí tuệ. Những hạt giống tri thức và văn hóa được gieo sẽ nảy mầm và phát triển theo những cách không ngờ, tạo nên những câu chuyện episodic mới, minh chứng cho sự phát triển của Kỷ Nguyên Nhân Gian.
Sau khi nghỉ ngơi, đoàn người lại tiếp tục cuộc hành trình. Những đôi chân mỏi mệt nhưng tinh thần lại phấn chấn. Họ biết rằng, mỗi bước đi đều là một phần của sứ mệnh cao cả, một sự luân hồi của vạn vật, khi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự bất tử hay quyền năng, mà bằng chính giá trị của nhân tính và sự trọn vẹn của một đời người bình thường.
Sau một ngày dài xuyên rừng, khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những ngọn cây cổ thụ và trải dài bóng đổ trên con đường mòn, đoàn người cuối cùng cũng nhìn thấy đích đến đầu tiên của mình – Thôn Vân Sơn. Từ trên cao nhìn xuống, ngôi làng hiện ra như một bức tranh thủy mặc, nép mình dưới chân những dãy núi hùng vĩ, bao quanh bởi những thửa ruộng bậc thang xanh mướt. Khói bếp lãng đãng bay lên từ những mái nhà tranh, hòa vào ánh nắng vàng óng, tạo nên một cảnh tượng bình dị, yên ả đến lạ thường.
Những mái nhà gỗ và đá nhỏ nằm san sát nhau, đường đất đỏ uốn lượn qua từng ngóc ngách. Một con suối nhỏ trong vắt chảy qua làng, tiếng nước reo vui hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng gà gáy thỉnh thoảng vọng lại. Trẻ con đang nô đùa bên bờ suối, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp không gian. Người lớn cần mẫn trên đồng ruộng, những bóng dáng còng lưng gặt hái, vẻ mặt tuy mệt mỏi nhưng thanh thản, toát lên sự gắn bó sâu sắc với đất đai.
Khác với sự sầm uất và nhộn nhịp của Thị Trấn An Bình, nơi đây toát lên một vẻ bình dị, có phần hoang sơ, nhưng lại ẩn chứa một sức sống mạnh mẽ, một sự kiên cường của những con người bám trụ với đất đai, với cuộc sống phàm trần.
Đoàn người chậm rãi tiến vào thôn, bước chân nhẹ nhàng như sợ làm xáo động bầu không khí yên bình nơi đây. Họ không vội vã tiếp cận, mà chọn một vị trí yên tĩnh dưới gốc cây đa cổ thụ đầu làng để nghỉ ngơi, quan sát. Từ đó, họ có thể nhìn rõ từng chi tiết nhỏ: những nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ, vẻ mặt mệt mỏi nhưng thanh thản của người nông dân, ánh mắt cảnh giác nhưng cũng đầy tò mò của những người lớn tuổi khi thấy đoàn người lạ xuất hiện.
Vài người dân đã ngẩng đầu nhìn đoàn người lạ với ánh mắt dò xét. Họ không hô hoán, không xua đuổi, nhưng cũng không vội vàng chào đón. Sự dè chừng, ngờ vực ban đầu là điều không thể tránh khỏi. Trong thế giới mà tu sĩ và phàm nhân sống xen lẫn, nhưng ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, sự xuất hiện của những người lạ, đặc biệt là những người không mang theo vẻ phàm tục của dân buôn hay vẻ quyền năng của tu sĩ, luôn là một ẩn số. Liệu họ có mang theo mưu đồ gì, hay chỉ là những lữ khách bình thường?
Mai Nương khẽ thở ra, ánh mắt nàng lướt qua từng gương mặt xa lạ. "Chúng ta đã đến." Nàng khẽ nói, giọng nói thì thầm như thể sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng. "Hãy nhớ những gì tiên sinh đã dạy. Chúng ta là những người khách, không phải chủ nhân. Chúng ta không đến để phán xét hay thay đổi, mà đến để lắng nghe, để thấu hiểu và để sẻ chia." Trong lòng nàng dâng lên một sự lo lắng nhẹ, một nỗi băn khoăn về việc làm thế nào để truyền tải triết lý 'Nhân Đạo' một cách hiệu quả mà không bị coi là can thiệp, không bị từ chối hay hiểu lầm. Xung đột giữa nhiệt huyết muốn thay đổi và yêu cầu phải 'vô vi', kiên nhẫn đang hiện hữu rõ ràng trong tâm trí nàng.
Học giả trẻ, tay vẫn ôm cuộn sách, khẽ gật đầu đồng tình. "Mỗi nơi một phong tục, một lối sống. Đây là cơ hội để chúng ta học hỏi trước. Chúng ta cần phải tôn trọng bản sắc của họ, tìm hiểu về những giá trị mà họ trân trọng. Sau đó, mới có thể tìm được sợi dây liên kết, mở ra cánh cửa cho sự trao đổi." Hắn nhìn vào những gương mặt khắc khổ của những người nông dân, những mái nhà đơn sơ, và cảm nhận được một sự thật hiển nhiên: cuộc sống của họ là một bản thể hoàn chỉnh, không cần ai đến để 'cứu rỗi' hay 'chỉ bảo'.
Lý Thanh, Triệu Sơn và Nghệ nhân địa phương cũng trầm ngâm quan sát. Trong lòng mỗi người đều có những suy nghĩ riêng. Lý Thanh băn khoăn về những loại bệnh tật mà người dân nơi đây có thể mắc phải, về những bài thuốc dân gian mà họ có thể chia sẻ. Triệu Sơn thì ước lượng diện tích ruộng đất, suy nghĩ về hiệu quả của chiếc cày cải tiến. Nghệ nhân thì lắng nghe tiếng gió, tiếng suối, tiếng cười của trẻ thơ, hình dung ra những giai điệu mới có thể ra đời từ nơi đây.
Thư Đồng Tiểu An, sau một lúc chạy nhảy, cũng đã ngồi xuống bên cạnh Mai Nương, đôi mắt vẫn không ngừng hiếu kỳ quan sát. Cậu bé khẽ thì thầm: "Mai Nương tỷ tỷ, các bạn nhỏ ở đây có vẻ nhút nhát quá. Con muốn chơi với họ, nhưng họ không dám đến gần." Cậu bé ngây thơ không hiểu được sự dè chừng của người lớn, nhưng lại cảm nhận được sự xa cách.
Mai Nương khẽ xoa đầu Tiểu An. "Đừng vội, Tiểu An. Chúng ta sẽ từ từ. Tình bạn cần thời gian để vun đắp." Nàng biết rằng, việc phá bỏ rào cản giao tiếp và niềm tin để bắt đầu quá trình trao đổi văn hóa, tri thức sẽ là một thách thức lớn.
Họ không vội vã tiếp cận, mà chọn một vị trí yên tĩnh để nghỉ ngơi, chuẩn bị cho những tiếp xúc đầu tiên. Ánh nắng cuối ngày trải một màu vàng dịu lên khắp thôn làng, mang theo một vẻ đẹp bi tráng của một kỷ nguyên sắp tàn, nhưng cũng ẩn chứa mầm mống của một khởi đầu mới. Đây sẽ là khởi đầu cho một chuỗi các hành trình tương tự, hình thành mạng lưới trao đổi giữa các cộng đồng phàm nhân, nơi mà những "hạt giống" tri thức và văn hóa được gieo sẽ nảy mầm và phát triển theo những cách không ngờ, tạo nên những câu chuyện episodic mới, minh chứng cho sự phát triển của Kỷ Nguyên Nhân Gian.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, mỗi người trong đoàn đều cảm nhận được tr���ng trách của mình. Họ không phải là những kẻ chinh phục, cũng không phải là những người rao giảng. Họ là những "người kể chuyện", những "người làm vườn", mang theo lòng nhân ái và trí tuệ, vun trồng những hạt giống "Nhân Đạo" trong lòng người. Con đường này sẽ là một minh chứng sống động cho sự luân hồi của vạn vật, khi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự bất tử hay quyền năng, mà bằng chính giá trị của nhân tính và sự trọn vẹn của một đời người bình thường. Kỷ Nguyên Nhân Gian, có lẽ, sẽ bắt đầu từ những chuyến đi giản dị như thế này. Đêm dần buông xuống, mang theo hơi sương lạnh, nhưng trong lòng những người trẻ tuổi ấy, ngọn lửa của hy vọng và quyết tâm vẫn bùng cháy mãnh liệt.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.