Nhân gian bất tu tiên - Chương 1540: Ánh Mắt Hoài Nghi: Mầm Chồi Thiên Phú Giữa Lòng Phàm Trần
Sương cúi đầu, ngón tay khẽ vuốt ve miệng chén trà. "Nhưng... nhưng con cảm thấy nó thật khác biệt. Mọi người đều nhìn con với ánh mắt lạ lùng. Con sợ mình sẽ bị coi là yêu quái, hoặc bị lợi dụng." Nàng cảm thấy sự cô lập càng lúc càng rõ rệt, một cảm giác bị đẩy ra khỏi "sống một đời bình thường" mà nàng hằng mong muốn.
Tạ Trần khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt hắn không hề có sự thương hại, mà là sự thấu hiểu sâu sắc. "Mỗi hạt mầm đều khác biệt, nhưng tất cả đều lớn lên thành cây. Mỗi con suối đều khác biệt, nhưng tất cả đều đổ ra biển lớn. Sự khác biệt không phải là điều đáng sợ, mà là bản chất của sự sống. Cái đáng sợ là khi con người không chấp nhận sự khác biệt đó, không hiểu được nó, và vì thế mà sinh ra sợ hãi, sinh ra thù ghét."
"Khả năng của cô nương không phải là một lời nguyền, cũng không phải là một điều để sợ hãi. Nó là một tài phú mà Thiên Đạo đã ban tặng cho cô, một cách để cô nương kết nối với thế giới này theo một cách riêng. Nó không phải là con đường để 'thành tiên', để đạt được quyền năng tối thượng, mà là một cách để cô nương sống trọn vẹn hơn với chính bản thân mình, để hiểu được sự 'vô thường' của vạn vật và để tìm thấy 'tiên cảnh' trong chính cuộc sống bình dị."
Tạ Trần đứng dậy, đi đến giá sách, rút ra một cuốn sách đã cũ. "Cuốn sách này ghi chép về những câu chuyện dân gian xưa, nơi con người từng có những kết nối kỳ lạ với tự nhiên, không cần linh khí. Họ gọi đó là 'Thiên Nhân Hợp Nhất', là sự hòa hợp giữa con người và trời đất. Có người sinh ra đã có thể nói chuyện với chim muông, có người có thể xua đuổi bão tố bằng một bài ca, có người lại có thể làm cây cối đâm chồi nảy lộc chỉ bằng một hơi thở. Đó không phải là tu tiên, mà là một phần của 'nhân tính' đã bị lãng quên."
Hắn đặt cuốn sách trước mặt Sương. "Cô nương hãy đọc nó. Có thể, cô nương sẽ tìm thấy câu trả lời cho chính mình, không phải trong những lời ta nói, mà trong chính những câu chuyện của tiền nhân, và quan trọng nhất, trong chính lòng mình." Tạ Trần quay trở lại chỗ ngồi, tiếp tục nhấp trà, ánh mắt vẫn bình thản. Hắn không hề cố gắng ép buộc Sương, cũng không tìm cách khai thác khả năng của nàng. Hắn chỉ gieo những hạt mầm triết lý, để nàng tự mình suy ngẫm, tự mình tìm ra con đường.
Sương khẽ nhíu mày, cố gắng nắm bắt những lời nói ẩn ý của Tạ Trần. Nàng bắt đầu cảm thấy ít sợ hãi hơn, và một tia hy vọng nhỏ bé bắt đầu nhen nhóm trong lòng. Có lẽ, nàng không phải là một kẻ quái dị, mà chỉ là một người khác biệt, một người có một "tài phú" đặc biệt. Nàng nhìn cuốn sách cũ kỹ, rồi nhìn Tạ Trần, người vẫn ngồi đó, bình yên như một pho tượng.
Tạ Trần biết, Sương chính là một trong những mầm chồi đầu tiên của kỷ nguyên mới, một minh chứng sống cho "Thiên Đạo" đang chuyển mình. Khả năng điều khiển nguyên tố tự nhiên của nàng, không cần linh khí, báo hiệu sự xuất hiện của một thế hệ mới với những tài năng bẩm sinh, khác biệt hoàn toàn với con đường tu tiên truyền thống. Phản ứng bình tĩnh và lời khuyên ẩn ý của Tạ Trần cho thấy anh sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc định hình nhận thức và con đường của những người có khả năng đặc biệt này, hướng họ tới "Nhân Đạo". Sự kiện này là một trong những "câu chuyện nhỏ, episodic" đầu tiên, minh chứng cho sự thay đổi dần dần của thế giới, nơi "tiên đạo" đang mờ nhạt và "nhân tính" đang tìm kiếm những hình thái biểu hiện mới. Hắn tin rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những người như Sương, dưới sự hướng dẫn tinh tế của những tư tưởng như hắn, sẽ là nền móng vững chắc cho kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi "nhân gian" chính là "tiên cảnh".
***
Sáng sớm, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá dẫn vào Thị Trấn An Bình. Không khí vẫn còn vương vấn hơi sương đêm, mang theo chút se lạnh và mùi hương thanh khiết của đất trời sau một đêm tĩnh lặng. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven đường như bản hòa tấu chào đón một ngày mới, thanh bình và êm ả đến lạ thường.
Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, sự yên tĩnh gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng gió khẽ lay động những trang giấy cũ trên kệ và tiếng sột soạt nhẹ nhàng của Thư Đồng Tiểu An khi cậu bé tỉ mẩn lau dọn. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, ngồi đối diện cửa sổ, tay lật giở một quyển sách bìa đã sờn rách, ánh mắt sâu thẳm, tỉnh táo, như nhìn thấu vạn vật. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh nắng sớm lại càng thêm phần thư sinh, thoát tục, chẳng giống một người phàm trần quanh năm làm bạn với sách vở hay một tu sĩ đã từng đứng trên đỉnh cao. Hắn nhấp một ngụm trà nguội, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, như nhắc nhở về sự vô thường của thế gian.
Tiểu An, đôi mắt toát lên vẻ thông minh nhưng vẫn còn vương chút ngây thơ của tuổi nhỏ, ngẩng đầu lên từ kệ sách, nhìn tiên sinh của mình. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô đã bạc màu, nhưng được giữ gìn sạch sẽ. "Tiên sinh, hôm nay trời đẹp quá, liệu có khách ghé thăm không ạ?" Giọng cậu bé trong trẻo, mang theo chút hiếu kỳ và hy vọng. Đối với Tiểu An, quán sách này không chỉ là nơi mưu sinh, mà còn là một thế giới nhỏ bé chứa đựng vô vàn điều kỳ diệu dưới sự chỉ dẫn của Tạ Trần.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Khách đến hay không, trời vẫn cứ đẹp. Điều quan trọng là tâm ta có thấy đẹp không thôi." Hắn đặt quyển sách xuống, ánh mắt lướt qua những dòng chữ cổ xưa, rồi dừng lại ở khung cửa sổ, nơi bức tranh cuộc sống phàm trần đang dần hiện rõ. Tâm trí hắn không ngừng suy ngẫm về những lời đã nói với Sương ngày hôm qua, về cái gọi là "Thiên Nhân Hợp Nhất", về "nhân tính" bị lãng quên. Hắn biết, cái mầm chồi của kỷ nguyên mới đã bắt đầu đâm chồi, và những biến động sẽ sớm xảy ra. Sự bình yên này, có lẽ, chỉ là một khoảnh khắc tĩnh lặng trước cơn bão.
Hắn nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị đắng chát vẫn còn vương vấn. Tâm hắn đột nhiên khẽ động, một sự xáo động nhỏ, rất vi tế, như một làn gió vô hình thổi qua tâm thức hắn. Hắn không nhìn thấy, không nghe thấy, nhưng lại "cảm nhận" được. Đó không phải là linh khí dao động, mà là sự chuyển dịch của "nhân quả", một sự thay đổi nhỏ trong dòng chảy vận mệnh của một cá nhân nào đó, đủ để tạo ra một gợn sóng trong cái hồ phẳng lặng của "Nhân Gian". Ánh mắt hắn khẽ nheo lại, dõi về phía quảng trường Thị Trấn An Bình, nơi mà hắn biết, những hạt mầm ấy đang bắt đầu nảy nở, và đồng thời, những rễ cây già cỗi cũng đang bắt đầu phản kháng.
Tạ Trần thở nhẹ, lòng hắn nặng trĩu một nỗi ưu tư. Hắn không muốn can thiệp, nhưng cũng không thể làm ngơ. Cái Thiên Đạo đang chuyển mình, và hắn, một "điểm neo nhân quả", biết rằng mọi lựa chọn, mọi sự kiện nhỏ nhất đều có thể định đoạt vận mệnh thế giới. Hắn chỉ có thể gieo mầm, chỉ có thể dẫn dắt bằng triết lý, bằng sự tồn tại của chính mình, chứ không thể dùng quyền năng để thay đổi. Bởi lẽ, ép buộc thay đổi, không phải là "Nhân Đạo", cũng không phải là "Vô Vi". Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lành thổi qua quán sách, mang theo những âm thanh mơ hồ từ phía quảng trường. Một khoảnh khắc tĩnh lặng nữa trôi qua, trước khi sự yên bình bị phá vỡ.
***
Giữa buổi sáng, quảng trường Thị Trấn An Bình đã trở nên náo nhiệt, đông đúc người qua lại. Tiếng rao hàng của những người bán rong hòa lẫn tiếng cười nói, bàn tán của đám đông, tạo nên một bản giao hưởng đời thường rộn rã. Mùi hương của bánh nướng, trà nóng, và cả mùi đất ẩm sau những trận mưa xuân xen lẫn với hương thơm ngào ngạt của những bó hoa tươi từ gánh hàng của Bà Lão Bán Hoa. Trời trong xanh, không một gợn mây, nắng gắt đổ xuống, khiến không khí trở nên oi ả hơn.
Bà Lão Bán Hoa, lưng còng, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu luôn tươi cười, đang loay hoay với những bó hoa tươi thắm của mình. Một cơn gió bất chợt thổi qua, mạnh hơn bình thường, hất tung vài bó hoa xuống đất. Những cánh hoa mỏng manh, đủ màu sắc, bay lả tả. Bà lão khẽ kêu lên một tiếng, cố gắng cúi xuống nhặt, nhưng tuổi già sức yếu khiến bà có chút khó khăn.
Từ trong đám đông, Sương, một thiếu nữ với vẻ ngoài bình thường nhưng ánh mắt ẩn chứa sự nhạy cảm và một vẻ đẹp trong sáng, bước tới. Nàng vừa đi chợ mua vài thứ lặt vặt cho gia đình. Thấy bà lão khó khăn, nàng theo bản năng đưa tay ra. Một luồng gió vô hình, dịu nhẹ đến không ngờ, bỗng nhiên xuất hiện. Nó không phải là cơn gió mạnh ban nãy, mà như một bàn tay vô hình, nhẹ nhàng nâng những bó hoa đang nằm rải rác trên nền đất, cẩn thận đặt chúng trở lại giỏ của bà lão. Thậm chí, những bông hoa còn được sắp xếp lại một cách gọn gàng, đẹp mắt hơn cả lúc ban đầu.
"Ôi chao... kỳ diệu quá! Tiểu Sương, con làm thế nào vậy?" Bà lão Bán Hoa tròn mắt kinh ngạc, rồi bật cười phúc hậu, không khỏi xuýt xoa.
Nhưng sự kinh ngạc không chỉ dừng lại ở bà lão. Một vài người gần đó đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Ánh mắt họ từ ngạc nhiên ban đầu nhanh chóng chuyển thành xì xào, rồi hoảng sợ. "Nàng ta... nàng ta làm được điều đó thật sao?" "Gió... tự nhiên nghe lời nàng ta?" Tiếng thì thầm lan nhanh như lửa cháy đồng khô. Những ánh mắt hiếu kỳ, rồi nghi kỵ, bắt đầu đổ dồn về phía Sương.
Người Đánh Cờ, ông lão gầy gò, râu dài, thường ngồi bên bàn cờ tướng ở góc quảng trường, vẻ mặt thường ngày tập trung vào từng nước cờ, giờ đây cũng ngẩng phắt dậy. Hắn ta khẽ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt nheo lại, thì thầm với người đối diện: "Nước cờ này, ẩn chứa thiên cơ! Nàng ta... có phải là yêu nữ không?" Giọng hắn run run, mang theo sự sợ hãi xen lẫn tò mò.
Sương cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim chích vào da thịt. Nàng lùi lại một bước, ánh mắt tràn ngập hoảng sợ khi những ánh nhìn soi mói, những lời lẽ xì xào bắt đầu trở nên rõ ràng hơn, nặng nề hơn. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần đã nói: "Cái đáng sợ là khi con người không chấp nhận sự khác biệt đó, không hiểu được nó, và vì thế mà sinh ra sợ hãi, sinh ra thù ghét." Giờ đây, nàng đang đứng giữa tâm điểm của sự sợ hãi và thù ghét ấy.
Đúng lúc đó, một giọng nói sang sảng, chứa đầy sự phẫn nộ và căm ghét, vang lên, cắt ngang mọi tiếng xì xào: "Dị đoan! Tà thuật! Thiên Đạo suy yếu, yêu ma quỷ quái lại mượn thân người mà tác oai tác quái! Mau bắt lấy nàng ta!"
Liễu Thanh Phong, một cựu tu sĩ từng có chút danh tiếng trong giới tu hành trước khi linh khí suy kiệt, xuất hiện từ đám đông. Hắn ta có vẻ ngoài thanh tú, dáng người cao gầy, đôi mắt s��ng như sao, nhưng giờ đây lại tóe ra sự căm phẫn đến đáng sợ. Hắn ta luôn mang theo thanh kiếm Bích Lạc bên hông, như một biểu tượng của sự chính trực và niềm tin cố chấp vào Thiên Đạo. Vốn dĩ, Liễu Thanh Phong đã mang trong mình nỗi sợ hãi tiềm ẩn về sự suy tàn của Thiên Đạo, về những điều kỳ lạ đang diễn ra mà hắn không thể lý giải bằng kiến thức tu hành cũ. Giờ đây, khi chứng kiến khả năng của Sương, nỗi sợ hãi ấy bùng phát thành một sự tức giận mù quáng, một sự cố chấp đến cực đoan. Đối với hắn, bất cứ điều gì vượt ra ngoài khuôn khổ của tu tiên truyền thống đều là tà đạo, là hiểm họa.
Sương giật mình lùi lại, khuôn mặt tái mét. Nàng đã nghe danh Liễu Thanh Phong, một người nổi tiếng là chính trực nhưng cũng cực kỳ bảo thủ. Lời nói của hắn như một bản án, gieo vào lòng nàng nỗi sợ hãi tột cùng. Đám đông, vốn đã xôn xao, nay càng bị kích động bởi lời lẽ của một cựu tu sĩ. Sự sợ hãi biến thành sự hung hãn, ánh mắt họ nhìn Sương như nhìn một con quái vật.
"Yêu nữ! Bắt lấy nàng ta!"
"Đừng để nàng ta làm hại chúng ta!"
Tiếng la ó, xua đuổi vang lên khắp quảng trường. Sương cảm thấy toàn thân run rẩy, nước mắt lưng tròng. Nàng chỉ muốn giúp đỡ, nhưng lại bị coi là dị đoan. Cái cảm giác bị cô lập, bị ghẻ lạnh, bị dồn vào đường cùng bóp nghẹt lấy trái tim nàng. Nàng không thể chịu đựng thêm nữa. Cô bé quay đầu, chạy trối chết khỏi quảng trường, bỏ lại sau lưng tiếng la ó và bàn tán của đám đông đang sôi sục. Tiếng gió xào xạc trên những mái nhà, tiếng bước chân vội vã của Sương hòa lẫn vào nhau, như một khúc bi ca cho sự cô độc của nàng.
Liễu Thanh Phong nhìn theo bóng Sương đang chạy trốn, ánh mắt vẫn còn vương sự căm ghét và ngờ vực. Hắn ta vung tay áo, một luồng khí tức vô hình khuếch tán, như muốn xua đi cái "tà khí" mà hắn cho là Sương đã để lại. "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Những kẻ dám mượn tà thuật để loạn thế, đều phải bị trừng trị!" Hắn lẩm bẩm, giọng nói đầy kiên định nhưng cũng ẩn chứa sự hoài nghi và sợ hãi tiềm ẩn, sự sợ hãi về một thế giới mà hắn không còn hiểu được, không còn kiểm soát được. Hắn không hề nhận ra, chính sự cố chấp này đã biến hắn thành một rào cản, một thử thách cho những "mầm chồi" mới đang nảy nở trong nhân gian.
***
Chiều tà, những con phố nhỏ của Thị Trấn An Bình dần trở nên yên tĩnh hơn. Nắng dịu nhẹ trải vàng trên những mái ngói cũ kỹ, nhuộm lên vạn vật một sắc màu hoài niệm. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của hoa lài từ những khu vườn nhỏ, cùng với mùi khói bếp ấm áp từ các gia đình đang chuẩn bị bữa tối. Bầu không khí tĩnh lặng đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và sợ hãi vừa diễn ra ở quảng trường.
Sương chạy thục mạng qua những con phố nhỏ, nước mắt lưng tròng, hơi thở dồn dập. Nỗi sợ hãi về những ánh mắt ghê tởm, những lời buộc tội "tà thuật" của Liễu Thanh Phong cứ vang vọng trong đầu nàng, như một bản án oan nghiệt không thể xóa nhòa. "Dị đoan... yêu nữ..." Những từ ngữ ấy cứ xoáy sâu vào tâm can, khiến nàng cảm thấy mình nh�� một kẻ bị nguyền rủa, một dị vật trong thế giới này. Nàng đã làm gì sai? Nàng chỉ muốn giúp đỡ Bà Lão Bán Hoa. Tại sao lại phải chịu đựng những lời lẽ cay nghiệt và ánh mắt khinh bỉ đến vậy?
Cô bé không biết phải đi đâu, chỉ muốn thoát khỏi tất cả những ánh nhìn, những lời nói ấy. Nàng ước mình có thể trở thành một làn gió thực sự, tan biến vào hư không, không còn phải đối mặt với sự phán xét của thế nhân. Nỗi sợ hãi về việc bị "mất người", bị đẩy ra khỏi cuộc sống bình thường mà nàng hằng mong muốn, giờ đây trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn bao giờ hết. Sự cô lập mà nàng cảm thấy ngày hôm qua, khi nói chuyện với Tạ Trần, giờ đây đã trở thành một hố sâu thăm thẳm, nuốt chửng lấy nàng.
Khi lướt qua quán sách của Tạ Trần, bóng dáng nhỏ bé của nàng chỉ kịp nhìn thấy một bóng người ngồi tĩnh lặng bên cửa sổ. Đó là Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn với vẻ ngoài thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. Ánh mắt hắn như xuyên thấu mọi sự, như thấu hiểu nỗi sợ hãi và bối rối trong lòng nàng, nhưng lại không hề mang theo sự phán xét. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong tâm trí Sương, một cảm giác bình yên đến lạ từ người đàn ông ấy. Nhưng nỗi sợ hãi quá lớn, sự bối rối quá sâu đậm, đã ngăn cản nàng dừng lại. Nàng không dám đối mặt với bất kỳ ai, không dám tìm kiếm sự an ủi, vì sợ rằng cả Tạ Trần cũng sẽ nhìn nàng với ánh mắt kinh tởm như những người khác. Nàng chỉ tiếp tục chạy, chạy mãi, chìm dần vào bóng tối nhập nhoạng của cuối con đường.
Tạ Trần không gọi, không ngăn cản. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng lưng nhỏ bé đang chìm dần vào cuối con đường, tựa như một chiếc lá khô bị gió cuốn đi. Hắn khẽ thở dài, nhấp thêm một ngụm trà đã nguội, vị trà giờ đây không còn vị chát mà chỉ còn sự lạnh lẽo. Ánh mắt hắn vẫn dõi về phía chân trời, nơi hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, như một vết thương lớn đang rỉ máu, một biểu tượng bi tráng cho sự chuyển mình đau đớn của Thiên Đạo.
Trong lòng Tạ Trần, những suy nghĩ triết lý cứ cuộn xoáy. "Cái cũ không chịu tàn, cái mới không chịu sinh... Ai rồi cũng phải đối mặt với lựa chọn của mình." Hắn thấu hiểu nỗi sợ hãi của Liễu Thanh Phong, nỗi sợ hãi của những người phàm nhân bị kích động. Đó là nỗi sợ hãi của sự thay đổi, của những điều không thể lý giải bằng những khuôn mẫu cũ. Đối với những cựu tu sĩ như Liễu Thanh Phong, sự xuất hiện của Sương, một người có khả năng phi thường mà không cần linh khí, là một mối đe dọa trực tiếp đến niềm tin, đến nền tảng tư tưởng mà họ đã xây dựng cả đời. Họ "chấp niệm" vào cái Thiên Đạo cũ, vào con đường "thành tiên" truyền thống, và xem mọi sự khác biệt là "dị đoan", là "tà thuật".
Sương chính là một trong những "mầm chồi" đầu tiên của kỷ nguyên mới, một minh chứng cho sự "vô thường" của vạn vật và sự luân hồi của Thiên Đạo. Khả năng của nàng, tuy không phải tu tiên, lại là một biểu hiện của "nhân tính" đang tìm đường trở về, một sự kết nối với tự nhiên đã bị lãng quên. Nhưng con đường của "Nhân Đạo" không hề dễ dàng. Nó sẽ phải đối mặt với sự nghi kỵ, sợ hãi, và cả sự thù ghét từ những người cố chấp vào quá khứ. Liễu Thanh Phong và những cựu tu sĩ khác sẽ tiếp tục là rào cản, là thử thách lớn cho sự phát triển của "Nhân Đạo" trong kỷ nguyên mới này.
Tạ Trần biết, sự kiện này chỉ là một trong nhiều "câu chuyện nhỏ, episodic" sẽ xảy ra, cho thấy sự xuất hiện ngày càng nhiều của những cá nhân có khả năng đặc biệt không dựa trên linh khí. Hắn sẽ tiếp tục đóng vai trò là "điểm neo" tinh thần, một người quan sát thấu đáo, người duy nhất có thể nhìn nhận những hiện tượng này một cách khách quan. Có thể, một ngày nào đó, Sương sẽ lại tìm đến hắn, khi nàng đã đủ mạnh mẽ để đối mặt với sự khác biệt của chính mình, khi nàng đã chấp nhận "tài phú" mà Thiên Đạo đã ban tặng. Và khi đó, Tạ Trần sẽ sẵn sàng, không phải để khai thác nàng, mà để dẫn dắt nàng, và những người như nàng, tới một con đường mới, con đường của "Nhân Đạo", nơi "sống một đời bình thường" không có nghĩa là bình thường trong quyền năng, mà là bình thường trong nhân tính, trong sự trọn vẹn của con người. Hoàng hôn dần tắt, để lại một màn đêm bao phủ Thị Trấn An Bình, mang theo cả những nỗi sợ hãi và những hy vọng còn đang ngủ yên.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.