Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1550: Nghệ Thuật Của Tâm Hồn: An Phong Và Bóng Ma Đố Kỵ

Tiếng rao hàng buổi chiều tà vang vọng khắp Thị Trấn An Bình, như những sợi tơ vô hình dệt nên tấm thảm âm thanh của cuộc sống thường nhật. Mùi hương của thức ăn mới nấu từ các quán nhỏ ven đường quyện lẫn mùi đất ẩm sau trận mưa phùn buổi sớm, mùi gỗ mục từ những mái hiên cũ kỹ, và cả chút mồ hôi mằn mặn của những người dân lao động, tạo nên một bản hòa tấu chân thực đến lạ lùng. Dù đã qua rồi thời kỳ linh khí dồi dào, những tu sĩ phi thăng như thần thoại, thị trấn này vẫn giữ được một nhịp sống riêng, bình dị và kiên cường. Ánh sáng chiều tà dát vàng lên những mái ngói rêu phong, len lỏi qua những tán cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng tối rõ ràng trên con đường đá cuội. Tiếng xe ngựa lộc cộc xa xa, tiếng trẻ con cười đùa, và tiếng bước chân vội vã của những người đang trên đường trở về nhà, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động, nhưng cũng phảng phất vẻ trầm mặc của một kỷ nguyên đang dần định hình.

Trong một góc nhỏ của thị trấn, nơi ánh sáng chiều tà chỉ vừa đủ để soi rọi, An Phong – một nghệ nhân trẻ với đôi tay thon dài, gầy guộc nhưng đầy linh hoạt, đang miệt mài hoàn thiện một bức phù điêu gỗ. Khuôn mặt thanh tú của hắn, thường ngày vẫn toát lên vẻ nhiệt huyết của người nghệ sĩ, nay lại mang một nét ưu tư, bất an khó tả. Bộ đồ vải thô màu chàm của hắn dính vài vết mực và bụi gỗ, hằn lên dấu vết của những giờ khắc chuyên tâm vào công việc. Hắn cúi đầu, đôi mắt sắc sảo dõi theo từng đường đục, nhưng tâm trí lại không ngừng xao động bởi những lời bàn tán vẩn vơ từ bên ngoài vọng vào.

"Này, ngươi có nghe không? Cô Sương lại 'ban phát' phúc lành cho thị trấn rồi! Đài phun nước mới ở khu vườn cộng đồng, nước chảy bốn mùa, trong vắt như ngọc, lại còn có thể điều tiết khí hậu quanh đó nữa chứ! Đúng là tiên nữ hạ phàm!" Một giọng nói hào hứng vang lên từ con phố, khiến tay An Phong khẽ khựng lại, lưỡi đục suýt nữa thì đi chệch khỏi đường nét đã định.

Một giọng khác phụ họa: "Phải đó! Mà ta nghe nói, cô ấy chỉ khẽ vẫy tay thôi, dòng nước ngầm liền tìm ra lối đi, tự khắc hình thành nên một dòng suối nhỏ, rồi dẫn vào đài phun. Thật là diệu kỳ! Chẳng bù cho chúng ta, làm gì cũng phải đổ mồ hôi sôi nước mắt!"

Những lời khen ngợi dành cho Sương, những câu chuyện về tài năng "thiên bẩm" của nàng, cứ như những mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào khối tự tôn mà An Phong đã xây dựng bấy lâu. Hắn là một nghệ nhân tài hoa, đã dành cả thanh xuân để học hỏi, rèn giũa, tỉ mẩn từng đường nét, từng vân gỗ, để tạo ra những tác phẩm có hồn. Mỗi bức phù điêu, mỗi pho tượng gỗ của hắn đều là kết tinh của mồ hôi, nước mắt và cả sự trăn trở triền miên. Hắn đã từng tin rằng, qua nghệ thuật, hắn có thể chạm đến những giá trị vĩnh cửu, có thể để lại dấu ấn của một "phàm nhân" giữa cõi đời vô thường này.

Nhưng giờ đây, trước tài năng của Sương – một tài năng dường như không cần đến sự rèn luyện, không cần đến sự khổ công, chỉ là một sự "ban tặng" từ trời cao – hắn bỗng thấy mình nhỏ bé lạ thường. Đài phun nước kia, được ca tụng là "tác phẩm" của Sương, không phải là thứ mà nàng phải đổ máu mồ hôi để tạo nên. Nàng chỉ "điều khiển," chỉ "dẫn dắt," và tự nhiên đã làm phần còn lại. Sự dễ dàng ấy, sự "vô vi" ấy, lại mang đến hiệu quả phi thường, vừa đẹp mắt, vừa hữu ích, lại còn được lòng dân chúng hơn gấp vạn lần những tác phẩm mà hắn đã dốc hết tâm huyết.

An Phong chợt nhớ đến lời khen ngợi mà hắn nhận được khi hoàn thành bức phù điêu "Long Phượng Tranh Châu" cho một phú hộ trong vùng. Khi đó, hắn đã cảm thấy kiêu hãnh, cảm thấy tài năng của mình được công nhận. Nhưng bây giờ, những lời tán dương ấy nghe sao mà yếu ớt, mà nhạt nhẽo đến thế, so với sự ngưỡng mộ cuồng nhiệt mà Sương đang nhận được.

Hắn thở dài, một tiếng thở hắt ra nặng nề, chứa đựng đầy sự bất lực và đố kỵ. Tay hắn đột ngột ném mạnh chiếc đục xuống bàn. Tiếng kim loại va chạm với mặt gỗ khô khốc vang lên chói tai, phá vỡ sự tĩnh mịch tạm thời trong xưởng. Chiếc đục lăn lông lốc trên bàn, rồi rơi xuống đất, tạo ra một tiếng động khác, khô cứng và nặng nề. Hắn gục mặt vào hai bàn tay, vò rối mái tóc vốn đã không được chăm chút cẩn thận.

"Sức mạnh thiên bẩm... sao có thể so bì với công sức của phàm nhân chúng ta?" An Phong lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, như thể đang nói với chính bản thân hắn, hoặc với một vị thần vô hình nào đó. "Liệu nghệ thuật của ta còn có ý nghĩa gì? Những đường nét này, những chạm khắc này, tất cả đều là mồ hôi, là tâm huyết... nhưng rồi sao? Nó có thể khiến dòng nước chảy? Nó có thể điều tiết gió trời? Nó có thể mang lại sự bình yên thực sự cho người dân như cô ấy sao?"

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt vô hồn nhìn vào bức phù điêu đang dang dở. Hình ảnh một con chim phượng hoàng đang sải cánh, tượng trưng cho khát vọng bay cao, vươn xa, bỗng trở nên vô cùng nhạt nhẽo trong mắt hắn. Nó có còn là nghệ thuật nữa không, nếu nó không thể sánh bằng một hành động tự nhiên, không thể mang lại lợi ích thiết thực cho đời sống như khả năng của Sương? Sự tự ti, sự ghen tị, và cả một nỗi sợ hãi mơ hồ về sự vô nghĩa của cuộc đời mình, đang dần nuốt chửng lấy tâm trí An Phong. Hắn cảm thấy mình như một người thợ thủ công cặm cụi đẽo gọt một viên đá cuội, trong khi người khác chỉ cần khẽ chạm đã biến cát thành vàng.

Hắn đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn ngắm dòng người vẫn hối hả ngoài kia. Trong mắt hắn, mọi ánh mắt đều như đang hướng về phía Sương, về phía những "phép màu" của nàng. Hắn không nghe thấy ai bàn tán về bức phù điêu mới của An Phong, không ai nhắc đến sự tài hoa của hắn. Hắn chỉ nghe thấy những lời ngợi ca dành cho Sương, như một điệp khúc không ngừng vang vọng, nhấn chìm hắn trong vực sâu của sự tủi thân và oán trách. Cái cảm giác bị lu mờ, bị lãng quên, dù chưa thực sự xảy ra, nhưng đã đủ để gặm nhấm tâm hồn hắn, biến tài năng một thời của hắn thành một gánh nặng, một sự trói buộc. Hắn cảm thấy tài năng của mình, sự cống hiến của mình, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh "vô vi" của Sương. Hắn không biết phải làm gì, phải đi về đâu, khi con đường mà hắn đã lựa chọn, đã dốc hết tâm sức, bỗng chốc trở nên chông chênh và mất đi ý nghĩa.

***

Khi ánh trăng bắt đầu treo mình trên nền trời xanh thẫm, rải những hạt bạc lấp lánh xuống Thị Trấn An Bình, Tạ Trần đang ngồi bên bàn trà quen thuộc trong quán sách nhỏ của mình. Cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' mở hờ trên tay, vài trang giấy đã ngả màu úa vàng, nhưng những dòng chữ bên trong vẫn mang một sức mạnh vượt thời gian. Hắn, với vóc dáng gầy gò thư sinh, làn da trắng nhợt ít tiếp xúc với nắng gió, vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh thường thấy. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như hai hồ nước không đáy, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách của nhân tâm. Chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, càng làm nổi bật sự giản dị, không chút phô trương của hắn.

Không gian quán sách bao trùm bởi mùi giấy cũ, pha lẫn chút hương trà thơm ngát vừa được pha, và thoảng cả mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ từ chiếc kệ sách lâu năm. Tiếng lật sách sột soạt nhẹ nhàng của Tạ Trần, tiếng trà rót khe khẽ vào chén ngọc, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ. Xa xa, tiếng nói chuyện phiếm lẩn khuất của vài vị khách vẫn đang nán lại trò chuyện, không quá ồn ào, chỉ đủ để nhắc nhở rằng thế giới bên ngoài vẫn đang tiếp diễn.

Bất chợt, Thư Đồng Tiểu An, cậu học trò nhỏ gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi, chạy ào vào quán, phá tan sự tĩnh mịch. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng tinh thần lại tràn đầy sức sống, gương mặt hớn hở, không giấu nổi vẻ hào hứng. Tiểu An đặt chồng sách vừa sắp xếp gọn gàng lên bàn, rồi quay sang Tạ Trần, đôi mắt đen láy mở to.

"Tiên sinh, cô Sương thật là tài tình, chỉ cần vẫy tay là dòng nước đã chảy theo ý muốn!" Tiểu An thốt lên, giọng nói trong trẻo của cậu bé vang vọng khắp quán. "Con vừa mới đi ngang qua khu vườn cộng đồng, đài phun nước mới thật đẹp, nước chảy róc rách, lại còn mát rượi nữa chứ! Mấy bác nông dân nói, từ ngày có cô Sương, việc tưới tiêu thuận lợi hẳn. Mọi người ai cũng khen cô Sương là 'tiên nữ hạ phàm'!"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn đặt cuốn sách xuống bàn, rót thêm một chén trà nữa, đặt trước mặt Tiểu An. "Nào, uống một chén trà cho đỡ khát rồi kể tiếp, Tiểu An," hắn nói, giọng điềm tĩnh, ấm áp.

Tiểu An ngoan ngoãn đón lấy chén trà, nhưng vẫn không ngừng kể lể. "Mấy hôm nay ai cũng nói về cô Sương. Đến cả An Phong ca ca cũng có vẻ không vui đâu tiên sinh ạ. Con thấy anh ấy cứ trầm ngâm mãi, không còn hăng hái chạm khắc như trước nữa." Cậu bé ngây thơ nhắc đến An Phong, không hề hay biết những lời nói đó đang chạm đến một vấn đề sâu sắc hơn.

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt sâu thẳm như nhìn thấu mọi tâm tư, mọi ngóc ngách của lòng người. Hắn biết những "hạt mầm phức tạp" mà hắn linh cảm ở chương trước đã bắt đầu nảy nở, không phải từ thế lực bên ngoài, mà từ chính bản tính con người. Sự đố kỵ, sự tự ti, sự khao khát được công nhận – những cảm xúc ấy vẫn luôn tiềm tàng trong mỗi con người, dù Thiên Đạo có suy tàn hay không.

Hắn nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, rồi chậm rãi lên tiếng, từng lời nói như muốn thấm sâu vào tâm trí cậu học trò nhỏ. "Mỗi người một con đường, mỗi tạo vật một giá trị, Tiểu An à." Tạ Trần không nói lớn, nhưng lời nói của hắn lại mang một sức nặng triết lý. "Cái đẹp không chỉ nằm ở sự kỳ vĩ, sự phô trương, mà còn ở tâm ý người tạo ra nó. Sương dùng tài năng của mình để vun đắp cho sự sống, để mang lại lợi ích thiết thực cho cộng đồng. Đó là một con đường."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những giá sách cũ kỹ, như đang tìm kiếm một ví dụ minh họa. "Còn An Phong, hắn dùng đôi tay tài hoa để biến những khối gỗ vô tri thành những tác phẩm có hồn, có chiều sâu. Đó cũng là một con đường. Cả hai đều mang lại giá trị cho đời sống, chỉ là cách thức biểu hiện khác nhau mà thôi. Đừng vì một loại hình giá trị mà phủ nhận loại hình khác."

Tiểu An chớp mắt, cố gắng hiểu lời tiên sinh. "Vậy... vậy tiên sinh nghĩ An Phong ca ca buồn vì điều gì ạ?"

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở rất nhẹ, tựa như một làn gió thoảng qua. "Con người ta, Tiểu An à, đôi khi không sợ không có tài năng, mà sợ tài năng của mình không được công nhận, không được trọng vọng bằng người khác. Đó là một loại chấp niệm, một loại gánh nặng. Nhưng giá trị thực sự, không phải do người khác định đoạt, mà do chính bản thân mình cảm nhận được khi làm điều mình tin là đúng, là thiện lương."

Hắn quay sang nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy sự khuyến khích. "Cái giá của sự phá hoại, cũng không hề nhỏ. Nó không chỉ là phá hủy vật chất bên ngoài, mà còn là hủy hoại sự thanh thản trong lòng, hủy hoại chính cái 'đạo' mà con người ta đang cố gắng vun đắp. Mỗi hành động đều có nhân quả, gieo gì gặt nấy. Một hạt giống đố kỵ, nếu không được hóa giải, sẽ sinh ra trái đắng."

Tiểu An gật đầu, dường như đã hiểu ra điều gì đó. Cậu bé nhìn tiên sinh, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi khắp Thị Trấn An Bình. Tạ Trần biết, những lời hắn nói, dù không trực tiếp giải quyết vấn đề của An Phong, nhưng ít nhiều cũng đã gieo một hạt giống triết lý vào tâm hồn non trẻ của Tiểu An, và có lẽ, qua cậu bé, hoặc qua dòng chảy vô hình của "nhân quả," nó cũng sẽ chạm đến An Phong. Hắn không can thiệp trực tiếp, không phán xét, chỉ đưa ra những lời lẽ sâu sắc, những góc nhìn thấu đáo, để mỗi cá nhân tự mình chiêm nghiệm và lựa chọn con đường cho riêng mình. Đây chính là "vô vi chi đạo" của hắn, để cho vạn vật tự vận hành, tự tìm thấy lẽ phải, và tự chịu trách nhiệm cho những lựa chọn của mình. Hắn tin vào sự tự phục hồi của nhân tâm, vào khả năng con người có thể vượt qua những bản tính tiêu cực, miễn là có được những "điểm neo" vững chắc của trí tuệ và lòng nhân ái.

***

Đêm khuya, khi Thị Trấn An Bình đã chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng nước chảy róc rách vọng lại từ khu vườn cộng đồng, An Phong lén lút bước đi trong bóng tối. Ánh trăng bạc vằng vặc trên cao, đổ bóng hắn xuống con đường đá cuội như một bóng ma cô độc. Hắn mang theo một chiếc đục nhỏ, lạnh lẽo và sắc bén, giấu trong ống tay áo. Lòng dạ hắn rối bời, một bên là ngọn lửa ghen tị đang thiêu đốt, một bên là chút lương tri còn sót lại, cố gắng níu kéo hắn khỏi vực thẳm.

Khu vườn cộng đồng đêm nay mang một vẻ đẹp huyền ảo, như một bức tranh thủy mặc được vẽ bởi ánh trăng. Những khóm hoa, cây cảnh được Sương khéo léo "dẫn dắt" để hài hòa với dòng nước, giờ đây lung linh như những viên ngọc dưới ánh sáng yếu ớt. Trung tâm khu vườn là đài phun nước mới, nơi dòng nước ngầm được Sương điều khiển để trồi lên, tạo thành một dòng chảy tuần hoàn nhẹ nhàng, êm ái. Tiếng nước chảy róc rách đều đặn, như một điệu ru của tự nhiên, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng thanh bình đến lạ. Mùi hoa cỏ ban đêm thoang thoảng, quyện với mùi đất ẩm và hơi sương se lạnh, khiến không khí trở nên tươi mát và tĩnh lặng.

An Phong đứng từ xa, nấp mình sau một bụi cây lớn, quan sát đài phun nước. Dòng nước lấp lánh dưới ánh trăng, luân chuyển nhẹ nhàng qua những khóm hoa, tưới mát cho từng tán lá. Nó không hề phô trương, không hề rầm rộ, mà chỉ đơn giản là hiện hữu, mang lại sự sống và vẻ đẹp một cách tự nhiên nhất. Sự tinh tế trong cách Sương "sắp đặt" dòng nước, khiến nó không chỉ là một công trình hữu ích mà còn là một tác phẩm nghệ thuật sống động, bỗng nhiên hiện rõ trong mắt An Phong.

Hắn siết chặt chiếc đục trong tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua từng ngón tay. Một ý nghĩ đen tối vụt qua: chỉ cần một nhát đục, một vết nứt nhỏ, dòng chảy kia sẽ bị phá vỡ, sự hoàn hảo kia sẽ không còn. Sự mãn nguyện nhất thời khi nhìn thấy "tác phẩm" của Sương bị hủy hoại, khi nàng không còn được ca tụng, bỗng trở nên vô cùng hấp dẫn. Hắn muốn chứng minh rằng, tài năng của nàng cũng không phải là bất khả xâm phạm, rằng nàng cũng có thể bị tổn thương.

Nhưng khi hắn vừa nhấc chân định tiến lại gần, một câu nói của Tạ Trần bỗng vang vọng trong tâm trí hắn, rõ ràng như thể hắn vừa mới nghe thấy. "Cái đẹp không chỉ nằm ở sự kỳ vĩ, mà còn ở tâm ý người tạo ra nó. Và cái giá của sự phá hoại, cũng không hề nhỏ." Rồi một câu khác, sắc bén hơn, như một lưỡi dao cứa vào tận đáy lòng hắn: "Mọi hành động đều có nhân quả, gieo gì gặt nấy."

Hắn đứng sững lại, chiếc đục vẫn lăm lăm trong tay. Tâm trí hắn như một chiến trường, nơi hai luồng tư tưởng đối lập đang giao tranh dữ dội. Một bên là sự đố kỵ, sự uất hận, khao khát trả đũa. Một bên là lời dạy về "vô vi chi đạo," về "nhân quả," về giá trị đích thực của sáng tạo và lòng nhân ái. Hắn nhớ lại những buổi chiều ngồi nghe Tạ Trần giảng giải về ý nghĩa của cuộc sống bình thường, về sự trân trọng những giá trị nhỏ bé, về việc tìm thấy niềm vui trong sự cống hiến thầm lặng. Tạ Trần từng nói: "Cái đẹp chân chính không cần phô trương, và giá trị thực sự nằm ở sự chân thành và lợi ích nó mang lại cho mọi người."

Hắn nhìn lại đài phun nước, dòng chảy vẫn êm đềm, không hề có vẻ kiêu ngạo hay phô trương. Nó chỉ đơn giản là thực hiện chức năng của mình, mang lại sự tươi mát cho khu vườn, cho những bông hoa đang hé nở, cho những cây rau đang lớn lên. Sương không tìm kiếm danh vọng khi tạo ra nó. Nàng chỉ đơn giản là dùng tài năng của mình để phục vụ cộng đồng, để vun đắp cho "nhân gian" mà thôi.

"Liệu ta có thực sự muốn làm điều này?" An Phong độc thoại nội tâm, giọng hắn run rẩy, hòa lẫn vào tiếng nước chảy. "Sự mãn nguyện nhất thời này... có đáng để đánh đổi đi sự thanh thản trong lòng? Tài năng của ta, lẽ nào chỉ dùng để phá hoại? Nếu ta làm điều này, ta sẽ là gì? Một kẻ ghen tị hèn mọn, hay một nghệ nhân chân chính?"

Hắn giơ cao chiếc đục, ánh trăng phản chiếu trên lưỡi đục sắc lạnh, lóe lên một tia sáng chói mắt. Hắn có thể cảm nhận được sức nặng của nó trong tay, sức nặng của một quyết định có thể thay đổi cả cuộc đời hắn. Nhưng rồi, bàn tay hắn lại run rẩy. Không phải vì sợ hãi bị phát hiện, mà vì một nỗi sợ hãi sâu sắc hơn: sợ hãi đánh mất chính mình, đánh mất cái "đạo" mà hắn đã vô thức theo đuổi bấy lâu. Hắn hình dung ra cảnh mình sau khi phá hoại, sẽ sống trong sự dằn vặt, day dứt, sẽ không bao giờ có thể tìm lại được sự thanh thản. Cái giá của sự phá hoại không chỉ là một vết nứt trên đài phun nước, mà là một vết sẹo mãi mãi trong tâm hồn hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn nhìn xuống chiếc đục, rồi nhìn lên dòng nước đang chảy, và cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trên một tảng đá nhỏ gần chân đài phun. Tảng đá ấy, vốn dĩ chỉ là một khối đá thô kệch, nhưng qua bàn tay khéo léo của Sương, nó đã được "dẫn dắt" để trở thành một phần của dòng chảy, tạo nên một gợn sóng nhỏ, một vòng xoáy tinh tế, khiến dòng nước trở nên sinh động hơn.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu An Phong. Hắn không cần phải phá hoại. Hắn có thể sáng tạo. Hắn có thể dùng tài năng của mình, không phải để đối chọi, mà để hòa hợp, để bổ sung. Hắn có thể thêm vào một "chạm khắc" nhỏ của riêng mình, không phải để phô trương, mà để khiến "tác phẩm" của Sương trở nên hoàn thiện hơn, tinh tế hơn, theo một cách riêng của hắn. Hắn có thể biến sự ghen tị thành nguồn cảm hứng, biến sự đối đầu thành sự kết hợp.

Với một quyết tâm mới, An Phong hạ chiếc đục xuống, nhưng không phải để phá hoại. Hắn nhìn ngắm tảng đá mà Sương đã khéo léo sử dụng. Với sự cẩn trọng của một nghệ nhân, hắn bắt đầu tỉ mẩn chạm khắc một đường vân nhỏ, một họa tiết tinh xảo, không quá nổi bật, mà chỉ đủ để tôn lên vẻ đẹp tự nhiên của tảng đá và dòng nước. Đó là một bông hoa sen nhỏ, tượng trưng cho sự thanh khiết vươn lên từ bùn lầy, hay một đám mây nhẹ nhàng hòa vào làn gió. Hắn không biết Sương sẽ nghĩ gì, hay liệu có ai nhận ra sự thay đổi nhỏ bé này không. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đến lạ. Sự mãn nguyện không đến từ việc hủy hoại, mà đến từ việc sáng tạo, từ việc cống hiến, dù chỉ là một đóng góp thầm lặng. Hắn đã lựa chọn con đường của riêng mình, con đường của một nghệ nhân chân chính, không còn bị bóng ma đố kỵ che mờ.

***

Bình minh hé rạng, xua đi màn sương đêm còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Những tia nắng dịu dàng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên con đường đá cuội, đánh thức vạn vật sau một đêm dài. Tiếng chim hót líu lo từ những bụi cây ven đường, tiếng người dân thức dậy, tiếng rao hàng buổi sớm từ những gánh hàng rong, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng tươi vui của một ngày mới. Mùi sương sớm, mùi hoa cỏ ngào ngạt sau đêm, và cả mùi bánh mì mới nướng từ lò bánh gần đó, lan tỏa khắp không gian, mang đến một cảm giác trong lành, tràn đầy sức sống.

Khu vườn cộng đồng, giờ đây ngập tràn trong ánh bình minh, hiện ra với một vẻ đẹp tinh khôi. Đài phun nước của Sương vẫn êm đềm chảy, tiếng nước róc rách vui tai như một lời chào buổi sáng. An Phong đứng từ xa, nấp sau một gốc cây cổ thụ, ngắm nhìn tác phẩm của Sương và "cái chạm" của mình. Đài phun nước vẫn nguyên vẹn, thậm chí còn đẹp hơn một chút, với một nét chạm khắc tinh tế, một đường vân nhỏ xíu trên tảng đá gần chân đài, hòa mình một cách tự nhiên vào tổng thể. Nó không phá vỡ sự hài hòa, mà còn tôn thêm vẻ đẹp của sự tự nhiên. Hắn có thể cảm nhận được một luồng không khí thanh thản bao trùm lấy tâm hồn mình, một sự nhẹ nhõm chưa từng có.

Sự ghen tị, nỗi bất an, tất cả những cảm xúc tiêu cực đã dày vò hắn suốt mấy ngày qua, giờ đây đã tan biến như sương sớm. Hắn hiểu rằng giá trị của nghệ thuật nằm ở sự sáng tạo chân chính và niềm vui mà nó mang lại, không phải sự ghen tị hay sự công nhận từ bên ngoài. Một nghệ nhân chân chính không cần phải chứng tỏ mình bằng cách hạ thấp người khác, mà bằng cách không ngừng vượt lên chính mình, tìm kiếm vẻ đẹp và sự cống hiến. An Phong quay lưng, bước đi với một tâm hồn thanh thản, tìm kiếm nguồn cảm hứng mới. Không còn là sự đố kỵ, mà là sự tự do trong sáng tạo, một sự sáng tạo đến từ tận sâu thẳm tâm hồn, không bị ràng buộc bởi bất kỳ chấp niệm nào. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng hắn đã tìm thấy ánh sáng dẫn lối.

Từ quán sách của mình, Tạ Trần mở cửa, hít thở không khí trong lành của buổi sớm. Hắn vẫn với vẻ ngoài thư sinh, gầy gò, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo. Thư Đồng Tiểu An, với chiếc áo vải thô cũ, đang chăm chỉ quét dọn sân trước quán, tiếng chổi xào xạc đều đặn.

Tạ Trần khẽ nhìn về phía khu vườn cộng đồng, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi, và hắn cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong bầu không khí. Một nụ cười thấu hiểu thoáng qua trên môi hắn, như một làn gió nhẹ. Một hạt giống tốt đã được gieo, và nó đã nảy mầm. Hắn không cần phải biết chi tiết những gì đã xảy ra trong đêm, chỉ cần cảm nhận được sự chuyển biến trong "nhân quả" là đủ.

"Thế giới này, vẫn còn nhiều câu chuyện để kể, và nhiều lựa chọn để thực hiện, Tiểu An à," Tạ Trần khẽ nói với cậu học trò đang chăm chú quét dọn. Giọng hắn trầm ấm, như một lời thì thầm với chính bản thân, nhưng cũng đủ để Tiểu An nghe thấy. "Mỗi lựa chọn, dù nhỏ, đều định hình nên tương lai. Không chỉ của riêng ta, mà của cả những người xung quanh, của cả nhân gian này."

Tiểu An ngừng tay chổi, ngẩng đầu nhìn tiên sinh, đôi mắt thông minh đầy vẻ tò mò. "Tiên sinh nói về lựa chọn nào ạ?"

Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, ánh mắt xa xăm. "Lựa chọn giữa thiện và ác, giữa chấp niệm và buông bỏ, giữa ghen tị và bao dung. Lựa chọn giữa việc phá hoại để thỏa mãn cái tôi nhất thời, hay vun đắp để mang lại giá trị vĩnh cửu. Đó là những lựa chọn mà mỗi con người, trong kỷ nguyên này, sẽ phải đối mặt. Không có Thiên Đạo nào định đoạt thay, mà tất cả đều nằm trong tay họ."

Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát thanh thoát lan tỏa. "Hành trình 'Bình Thường Vĩnh Cửu' không có nghĩa là không có thử thách, không có xung đột. Nó chỉ có nghĩa là, những thử thách ấy sẽ không đến từ sức mạnh siêu phàm hay những cuộc chiến tranh tiên giới, mà đến từ chính nội tâm con người. Và cách chúng ta đối mặt với chúng, cách chúng ta lựa chọn, sẽ định hình nên 'nhân đạo' của một kỷ nguyên mới."

An Phong, giờ đây đã khuất dạng sau những ngôi nhà, đang bước đi trên con đường mới, không còn là sự ghen tị mà là sự tự do trong sáng tạo. Hắn biết mình sẽ tìm thấy niềm vui trong việc cống hiến, trong việc tạo ra những tác phẩm có giá trị, không phải để tranh giành ánh hào quang, mà để thỏa mãn khát vọng nghệ thuật chân chính của mình. Sự lựa chọn của An Phong là một minh chứng sống động cho triết lý "Nhân Đạo" và "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần, cho thấy rằng ngay cả những bản tính tiêu cực nhất của con người cũng có thể được hóa giải bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Tạ Trần, vẫn là "điểm neo" triết lý, đã chứng kiến một hạt mầm thiện lương nữa nảy mầm, một câu chuyện nữa được viết nên trong cuốn sách vô tận của "nhân quả." Thế giới vẫn tiếp diễn, với những thế hệ kế tiếp không ngừng khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những thử thách mới, không đến từ Thiên Đạo tàn lụi, mà đến từ chính bản tính con người, sẽ không ngừng xuất hiện.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free