Nhân gian bất tu tiên - Chương 1552: Nhân Quả Hiển Lộ: An Phong và Sự Tôn Trọng Từ Sương
Mặt trời vừa ló rạng, những tia nắng ban mai vàng óng như tơ lụa mỏng manh, nhẹ nhàng xuyên qua màn sương đêm còn vương vấn, đậu xuống những mái ngói cổ kính của Thành Vô Song. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo chút hơi ẩm của sương đêm và mùi hương dịu nhẹ của cỏ cây vừa tỉnh giấc. Từ xa, tiếng rao hàng lảnh lót của những thương nhân sớm chợ đã bắt đầu vọng lại, hòa cùng tiếng bước chân hối hả của người dân đi lại trên phố, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự sống đang dần thức tỉnh. Tiếng xe ngựa lướt qua trên đường đá, tiếng nhạc du dương từ một tửu lầu nào đó vừa mở cửa, và tiếng người nói chuyện xôn xao, tất cả ��ều là những âm thanh quen thuộc, dệt nên bức tranh sống động của một thành phố phàm trần.
Trong khu vườn cộng đồng, nơi hương hoa dại còn vương vấn sau một đêm dài, Sương đã có mặt từ sớm. Dáng người nàng thanh thoát, ẩn hiện trong làn sương mỏng, đôi mắt sáng tinh anh lướt qua từng đường nét của tác phẩm điều khiển nước mà chính tay nàng đã tạo ra. Đó là một đài phun nước lớn, với những cột nước được điều khiển khéo léo để tạo thành hình ảnh của một đóa sen đang nở, từng cánh hoa được khắc họa bằng dòng chảy mềm mại, uyển chuyển. Hôm nay, có điều gì đó khác lạ. Xung quanh nàng, một vài người dân cũng đã sớm có mặt, ánh mắt họ không ngừng xuýt xoa, chỉ trỏ vào những chi tiết mới mẻ, những đường uốn lượn của dòng nước mà trước đây họ chưa từng thấy, và cả những khắc chạm tinh xảo trên đá, hòa quyện một cách hoàn hảo với tổng thể.
“Kì diệu quá! Những đường nét này tinh xảo hơn hôm qua nhiều! Nước chảy cũng mượt mà, sống động hơn hẳn!” một người dân A gầy gò, râu dài, vẻ mặt tập trung, tay không rời quân cờ bên mình, bất giác thốt lên. Hắn vốn là một Người Đánh Cờ thường xuyên lui tới đây, chẳng mấy khi để ý đến những thứ ngoài ván cờ, vậy mà hôm nay cũng phải ngước nhìn.
Một người dân B khác, dáng người phúc hậu, chính là Bà Chủ Quán Trà thường ngày vẫn vui vẻ, hiếu khách, cũng gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng lên vẻ kinh ngạc. “Đúng vậy! Cứ như có phép màu vậy! Ai đã làm điều này nhỉ? Thật tài tình!”
Sương lắng nghe những lời tán thưởng, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ lùng. Nàng vốn là một nghệ nhân điều khiển nước và gió, tài năng của nàng được cả Thành Vô Song công nhận. Nàng am hiểu đến từng chi tiết nhỏ nhất của tác phẩm này, từng ngóc ngách của dòng chảy, từng đường khắc trên đá. Thế nhưng, những đường nét tinh xảo này, sự mềm mại và sống động bất ngờ của nước, những khắc chạm ẩn mình trên viền đá... chúng không phải do nàng làm. Chúng quá hoàn hảo, quá hòa hợp, đến mức nếu không phải là người đã đặt từng viên đá, điều khiển từng giọt nước như nàng, sẽ khó mà nhận ra sự khác biệt.
Nàng khẽ nhíu mày, rồi lại mỉm cười nhẹ. "Thật bất ngờ... tác phẩm dường như đã sống động hơn rất nhiều." Giọng nàng trầm ấm, nhưng trong lòng là một cơn sóng ngầm của sự suy tư. Ai có thể tinh tế đến vậy, lại còn có tay nghề điêu luyện đến thế để bổ sung vào tác phẩm của nàng mà không để lại bất kỳ dấu vết nào của sự can thiệp thô bạo? Ai có thể hiểu được ý tưởng của nàng, thậm chí còn nâng tầm nó lên một bậc mới? Đây không phải là sự phá hoại, mà là sự cống hiến thầm lặng, một sự hoàn thiện không cần danh phận. Nàng tỉ mỉ quan sát từng chi tiết, ánh mắt dò xét, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một sự tò mò và ngưỡng mộ. Nàng chạm nhẹ vào một đường khắc đá, cảm nhận sự mềm mại, tinh tế, như thể nó đã luôn ở đó, chờ đợi được phát hiện. Người dân xung quanh vẫn bàn tán xôn xao, nhiều người cúi xuống ngắm nghía những bông hoa được tưới nước khéo léo, tươi tắn lạ thường.
Bầu trời đã lên cao, ánh nắng trưa gay gắt trải vàng khắp Thành Vô Song, nhưng bên trong xưởng của An Phong vẫn giữ được vẻ mát mẻ dễ chịu, nhờ những bức tường đá dày và mái hiên rộng. Âm thanh chạm khắc nhẹ nhàng, đều đặn của An Phong vang vọng trong không gian yên tĩnh, hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, đôi khi xen lẫn tiếng ồn ào xa xa từ phố phường bên ngoài. Mùi gỗ mới, mùi đá bụi, và cả mùi mực vẽ thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của người nghệ nhân. Đó là một mùi hương của sự lao động, của sự sáng tạo, và của những giấc mơ thầm lặng.
An Phong, thân hình gầy gò của một thư sinh, đang cặm cụi khắc chạm trên một khối gỗ lớn. Đôi tay anh thoăn thoắt và điêu luyện, từng nhát dao, từng đường cọ đều mang theo một sự tập trung cao độ. Khuôn mặt thanh tú của anh giờ đây không còn vẻ u uất hay ghen tị như trước kia. Thay vào đó, là một sự bình yên lạ thường, một sự thanh thản đến từ tận sâu thẳm nội tâm. Anh như đã tìm thấy một chân lý mới, một niềm vui không cần phô trương, không cần danh lợi. Từng đường nét anh khắc, từng mảnh gỗ anh đẽo, đều tràn đ��y tình yêu và sự tận hiến, không còn vướng bận bởi những suy nghĩ cạnh tranh hay ghen ghét.
Anh nhớ lại đêm hôm đó, cái đêm anh đã đứng trước tác phẩm của Sương, lòng giằng xé giữa bóng tối của sự đố kỵ và ánh sáng của lương tri. Những lời dạy của Tạ Trần, về nhân quả, về giá trị của sự cống hiến chân chính, đã vang vọng trong tâm trí anh như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Anh đã chọn làm đẹp, thay vì phá hoại. Anh đã chọn cống hiến, thay vì tranh giành. Và cái cảm giác nhẹ nhõm, thanh thản sau khi hoàn thành công việc thầm lặng đó, nó còn quý giá hơn bất kỳ lời khen ngợi hay chiến thắng nào. Anh đã tìm thấy niềm vui trong việc hoàn thiện cái đẹp, dù cái đẹp đó không hoàn toàn thuộc về mình. Đó là một niềm vui thanh khiết, không pha tạp, là sự đền đáp cho một tâm hồn đã vượt qua được những chấp niệm của bản ngã.
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện ở ngưỡng cửa, che đi một phần ánh sáng tự nhiên đang chiếu vào xưởng. An Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm của anh bắt gặp ánh mắt dò xét nhưng cũng không kém phần tinh tế của Sương. Nàng đứng đó, dáng người thanh thoát, trên tay cầm một bông hoa sen trắng muốt, vẫn còn vương những giọt sương mai. Bông hoa này, An Phong biết, chính là từ khu vườn cộng đồng, từ đài phun nước mà anh đã thầm lặng làm đẹp thêm.
Sương khẽ bước vào, bước chân nhẹ nhàng không gây ra tiếng động. Nàng ngắm nhìn An Phong một lúc, ánh mắt như muốn đọc thấu tâm can anh. Nàng đã đến đây với một câu hỏi, một sự nghi hoặc, nhưng khi nhìn thấy vẻ bình yên trên khuôn mặt An Phong, sự nghi hoặc đó dần tan biến, thay vào đó là một sự thấu hiểu mơ hồ.
“An Phong… huynh có rảnh không? Ta có chuyện muốn hỏi,” Sương nhẹ giọng, giọng nàng trầm ấm và dịu dàng, nhưng vẫn mang theo một sự kiên định.
An Phong đặt dụng cụ chạm khắc xuống, phủi nhẹ tay, trên mặt không chút ngạc nhiên, chỉ có sự điềm tĩnh. “Sương cô nương. Mời vào. Có chuyện gì mà cô nương lại đích thân đến đây?” Anh đứng dậy, nhường chỗ cho Sương. Anh đã đoán được lý do nàng đến. Niềm vui từ sự cống hiến thầm lặng là có thật, nhưng việc hành động của anh bị phát hiện cũng là một phần của nhân quả. Anh sẵn sàng đối mặt.
Ánh nắng chiều đã dịu dần, nhuộm vàng cả không gian xưởng chạm khắc của An Phong. Mùi gỗ và đá vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây hòa quyện thêm mùi hương hoa sen thanh khiết mà Sương đã mang đến. Bầu không khí trong xưởng, ban đầu còn mang chút căng thẳng nhẹ, giờ đây dần chuyển sang sự thấu hiểu và tôn trọng.
Sương không hề vòng vo. Nàng đặt bông hoa sen trắng muốt lên bàn làm việc của An Phong, nơi chất đầy những phôi gỗ và đá dở dang. Đôi mắt nàng nhìn thẳng vào An Phong, không chút né tránh, như muốn đi sâu vào tâm hồn anh. “Những đường nét khắc thêm vào đài phun nước, những chi tiết tinh chỉnh dòng chảy... ta nhận ra nét bút của huynh, An Phong. Huynh đã làm điều đó, phải không? Tại sao huynh lại làm vậy, An Phong? Chúng ta... là đối thủ mà.” Giọng Sương trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự chất vấn nhẹ nhàng, không hề mang ý buộc tội, mà chỉ là một sự khao khát được thấu hiểu.
An Phong thở dài nhẹ, một tiếng th�� ra như trút bỏ gánh nặng trong lòng. Ánh mắt anh nhìn xa xăm qua khung cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần khuất dạng, rồi quay lại nhìn Sương. Đôi mắt anh ánh lên vẻ chân thành, không chút che giấu. “Sương cô nương, ta từng đố kỵ với tài năng của cô. Ta đã có ý định phá hoại, để thỏa mãn cái tôi ích kỷ của mình, để chứng minh rằng ta cũng có thể vượt trội. Đêm hôm đó, ta đã mang theo dụng cụ, định bụng sẽ làm điều dại dột đó.” An Phong nói, giọng anh trầm ổn, không nhanh không chậm, từng lời như khắc sâu vào không khí.
“Nhưng rồi,” anh tiếp tục, ánh mắt như xuyên thấu vào quá khứ, “ta đã nhớ lại những lời dạy về giá trị của sự sáng tạo chân chính, lòng nhân ái, và hậu quả của mọi hành động. Không phải là những lời giáo điều suông, mà là những triết lý đã thấm vào máu thịt của Nhân Gian này, thông qua những câu chuyện, những tấm gương mà ta đã chứng kiến. Ta nhận ra rằng nghệ thuật không phải là cuộc chiến để tranh giành danh vọng, không phải là công cụ để thỏa mãn sự ghen ghét, mà là sự cống hiến để làm đẹp cho đời. Niềm vui lớn nhất không phải là được công nhận, được tung hô, mà là nhìn thấy cái đẹp được hoàn thiện, dù không phải bởi một mình ta, dù không ai biết đến công sức của ta.”
An Phong kể lại chi tiết cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội của mình, sự giằng xé giữa bản năng ích kỷ và lý trí được hun đúc từ những triết lý về nhân quả. Anh nói về cảm giác nhẹ nhõm đến lạ thường khi anh quyết định không phá hoại, mà thay vào đó, dùng tài năng của mình để bổ sung, để làm cho tác phẩm của Sương trở nên hoàn hảo hơn. Anh miêu tả cách anh tỉ mẩn từng đường nét, từng chi tiết, không phải với mục đích phô trương, mà với một trái tim thuần khiết muốn kiến tạo cái đẹp. Mùi gỗ, mùi đá, mùi mực vẽ trong xưởng dường như càng đậm hơn, thấm đẫm câu chuyện của anh.
Sương lắng nghe chăm chú, đôi mắt nàng từ vẻ dò xét ban đầu đã chuyển hoàn toàn thành sự tôn trọng sâu sắc. Nàng nhìn An Phong, không còn thấy một đối thủ cạnh tranh, mà thấy một nghệ nhân chân chính, một con người đã vượt qua được b���n ngã của mình. Nàng cúi đầu nhẹ, một hành động thể hiện sự ngưỡng mộ chân thành. “Huynh đã dạy ta một bài học lớn, An Phong. Lòng thiện lương của huynh… đã khiến tác phẩm của ta thực sự sống động, và khiến ta nhìn nhận lại giá trị của chính mình, nhìn nhận lại những định kiến về ‘đối thủ’ mà ta từng có. Ta... cảm ơn huynh.” Giọng nàng trầm ấm, đầy xúc động.
An Phong khẽ cười, một nụ cười thanh thản, lòng nhẹ nhõm như trút được gánh nặng cuối cùng. “Không cần cảm ơn, Sương cô nương. Đó là nhân quả. Ta gieo hạt thiện lành, ta gặt được sự bình yên trong tâm hồn. Cô nương gặt được cái đẹp, và ta gặt được sự thấu hiểu từ cô nương. Đây là vòng tuần hoàn tự nhiên, là lẽ tất yếu của Nhân Gian này. Khi ta buông bỏ chấp niệm về danh lợi, về sự hơn thua, ta mới thực sự nhìn thấy giá trị của sự cống hiến. Và cô nương, cũng đã buông bỏ chấp niệm về ‘đối thủ’, để nhìn thấy giá trị của sự hòa hợp. Đó là điều quý giá nhất.” Ánh mắt anh và Sương giao nhau, không còn là sự cạnh tranh, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sợi dây liên kết vô hình được tạo nên từ lòng thiện lương và sự chân thành. Khoảnh khắc ấy, cả hai đều cảm thấy một sự trưởng thành trong tâm hồn, một bước tiến trên con đường nhân sinh.
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây, quán sách của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình trở nên ấm cúng lạ thường. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, tạo nên những vệt sáng cam đỏ trên những chồng sách cũ kỹ, trên nền gạch lát sàn đã mòn vẹt theo thời gian. Âm thanh chim hót líu lo ngoài cửa sổ, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ sau quán, tiếng cười đùa xa xa của trẻ con vừa tan học, và tiếng gió xào xạc qua tán lá cây cổ thụ trước sân, tất cả tạo nên một bản nhạc êm đềm, thanh bình. Mùi giấy cũ, mùi mực thoang thoảng, mùi trà thanh khiết và mùi hương hoa dại từ vườn nhà quện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng, dễ chịu, mang vẻ đẹp thôn dã và yên bình.
Tạ Trần ngồi bên bàn trà quen thuộc, dáng người gầy gò của một thư sinh, nhưng thần thái lại tỏa ra vẻ thâm trầm, sâu sắc. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát thanh thoát lan tỏa khắp khoang miệng, rồi đọng lại ở đầu lưỡi một dư vị ngọt ngào. Thư Đồng Tiểu An ngồi đối diện, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, sáng lấp lánh khi cậu bé kể lại câu chuyện về An Phong và Sương mà cậu vừa nghe được từ một khách hàng vừa ghé quán. Cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng vẻ mặt lại đầy hào hứng, như một người kể chuyện nghiệp dư.
“Tiên sinh, hôm nay người ta nói chuyện An Phong và Sương cô nương nhiều lắm! Ai cũng khen An Phong có tấm lòng vàng, không màng danh lợi, còn Sương cô nương thì rất trân trọng tài năng và tấm lòng của huynh ấy. Họ còn nói, Thành Vô Song chưa bao giờ có một tác phẩm nghệ thuật nào vừa tinh xảo vừa có ý nghĩa sâu sắc đến thế!” Tiểu An nói, giọng huyên thuyên, đôi tay nhỏ bé khoa chân múa tay minh họa. Cậu bé dường như đã bị cuốn hút hoàn toàn vào câu chuyện về lòng thiện lương và sự thấu hiểu.
Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ thấu hiểu. Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả đường chân trời. Từng lời Tiểu An kể, từng chi tiết về sự chuyển hóa của An Phong và sự thấu hiểu của Sương, đều như những nốt nhạc trầm bổng trong bản giao hưởng lớn của “Nhân Đạo” mà hắn đã gieo trồng.
“Phải. Nhân quả vốn không sai một ly, Tiểu An,” Tạ Trần đáp, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua khe cửa, nhưng lại chứa đựng sức nặng của vạn vật. “Gieo hạt thiện lành, ắt gặt quả ngọt. Điều đáng quý không phải là kết quả cuối cùng được người đời ca tụng, mà là cái tâm khi gieo hạt. An Phong đã tìm thấy con đường của riêng mình, con đường của sự cống hiến thầm lặng, và Sương cô nương cũng đã thấu hiểu giá trị của sự hòa hợp. Đó là điều Nhân Gian cần, là nền tảng để xây dựng một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của ‘Bình Thường Vĩnh Cửu’.” Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nữa, hương trà thanh thoát như gột rửa những tạp niệm còn vương vấn trong không khí.
Tiểu An nghiêng đầu, đôi mắt to tròn nh��n Tạ Trần. “Vậy là… lòng tốt luôn được đền đáp sao, tiên sinh?” Cậu bé hỏi, trong giọng nói ẩn chứa một sự tò mò trong sáng về lẽ thiện.
Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, một nụ cười đầy bao dung hiện lên trên khuôn mặt thanh tú của hắn. “Không phải lúc nào cũng bằng danh vọng hay vật chất, Tiểu An. Bởi những thứ đó vốn là phù du, là chấp niệm. Nhưng nó luôn được đền đáp bằng sự bình yên trong tâm hồn, bằng sự tôn trọng từ người khác, và bằng sự trưởng thành của chính mình. Đó chính là ý nghĩa của ‘Nhân Đạo’, là sự luân chuyển không ngừng của thiện duyên và thiện quả.”
Hắn nhìn sâu vào đôi mắt khao khát tri thức của Tiểu An. “Sự kiện này củng cố niềm tin của cộng đồng vào giá trị của lòng thiện lương và nhân quả, gieo mầm cho những hành động tương tự trong tương lai, nơi các cá nhân giải quyết vấn đề bằng lòng nhân ái thay vì quyền lực. Mối quan hệ giữa An Phong và Sương chuyển từ đối thủ sang đồng nghiệp tôn trọng, mở ra khả năng hợp tác hoặc hỗ trợ nhau trong các dự án nghệ thuật sau này, thể hiện sự hài hòa và sự đồng lòng trong kỷ nguyên mới.”
Tạ Trần nhận thấy sự trưởng thành không chỉ ở An Phong, mà còn ở chính Tiểu An, người đang chăm chú lắng nghe từng lời, từng ý. “Thế hệ của con, Tiểu An, sẽ tiếp tục kiến tạo nên kỷ nguyên này, bằng chính những lựa chọn của mình. Con và những người như con, sẽ là những người tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải qua những phép thuật siêu phàm hay những cuộc chiến tiên giới, mà qua những hành động bình dị, những lựa chọn nhân văn. Triết lý ‘Nhân Đạo’ đang dần ăn sâu vào thế hệ mới, chuẩn bị cho những thử thách triết lý lớn hơn hoặc những câu chuyện episodic khác của kỷ nguyên này, nơi các giá trị này sẽ được áp dụng trong nhiều khía cạnh khác của cuộc sống.”
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng khuất dạng, màn đêm buông xuống, nhưng trong quán sách của Tạ Trần, một ánh sáng ấm áp từ ngọn đèn dầu vẫn bập bùng, soi rọi lên khuôn mặt mãn nguyện của hắn và vẻ mặt đầy suy tư của Tiểu An. Một hạt mầm thiện lương nữa đã nảy mầm, một câu chuyện nữa được viết nên trong cuốn sách vô tận của “nhân quả”. Tạ Trần biết rằng, hành trình “Bình Thường Vĩnh Cửu” sẽ không ngừng tiếp diễn, với những thế hệ kế tiếp không ngừng khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những thử thách mới, không đến từ Thiên Đạo tàn lụi, mà đến từ chính bản tính con người, sẽ không ngừng xuất hiện, định hình nên một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn từ bên trong, không cần thành tiên. Và hắn, vẫn sẽ là một người quan sát thầm lặng, một "điểm neo triết lý", để chứng kiến sự chuyển mình vĩ đại của Nhân Gian.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.