Nhân gian bất tu tiên - Chương 1572: Bóng Hình Lạc Lõng: Khi Ý Nghĩa Cuộc Đời Không Còn Là Tiên Đạo
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã chìm xuống sau dãy núi, nhường chỗ cho ánh đèn lồng lung linh thắp sáng quảng trường. Đêm xuống, nhưng không khí vẫn ấm áp và tràn đầy niềm hy vọng. Trong dòng người hối hả mà vẫn mang nét bình yên của Thị Trấn An Bình, một kỷ nguyên mới đang dần hình thành, không bằng những trận chiến long trời lở đất, không bằng những pháp thuật kinh thiên động địa, mà bằng chính sự dung hòa, sự học hỏi và lòng nhân ái của con người. Con người, không cần thành tiên, vẫn có thể tạo nên những điều phi thường. Nhưng giữa những đổi thay sâu sắc ấy, không phải ai cũng tìm thấy cho mình một chỗ đứng vững chãi, một ý nghĩa rõ ràng.
Buổi sáng muộn hôm sau, Thị Trấn An Bình thức gi���c trong một không khí khác. Dù ánh nắng vẫn dịu dàng trải vàng trên những mái ngói rêu phong, gió vẫn mơn man lay động những tán cây cổ thụ, và tiếng chim hót líu lo vẫn vọng từ phía rừng xa, nhưng một nỗi niềm mơ hồ lại trĩu nặng trong lòng một thiếu nữ. Hương, cái tên mang sắc hương của đất trời, nhưng lòng cô lại trống rỗng như một giếng cạn giữa hoang mạc. Cô gái trẻ chừng mười tám đôi mươi ấy, dáng người thanh mảnh, mái tóc đen dài thường xõa ngang vai, chậm rãi bước đi trên con đường đá cuội quen thuộc, lướt qua khu chợ nhộn nhịp của thị trấn.
Xung quanh Hương là một thế giới sống động, tràn đầy màu sắc và âm thanh. Tiếng cười nói rộn ràng của những người phụ nữ đang mặc cả, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường, tiếng rao hàng the thé của những người bán rau quả tươi ngon, tiếng bước chân vội vã của những thương nhân, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đời thường mà cô đã nghe hằng ngày. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán hàng rong, mùi gỗ mới từ xưởng mộc, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, và cả mùi mồ hôi thoang thoảng của những người lao động cần mẫn, tất cả đều ùa vào khứu giác cô, tạo nên một cảm giác chân thực đến lạ. Các gian hàng san sát hai bên đường, bày bán đủ loại mặt hàng: từ những tấm vải lụa óng ả, những món đồ gốm tinh xảo, đến những giỏ trái cây tươi rói mọng nước. Một quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, nơi người ta thường tụ tập để trò chuyện, trao đổi tin tức, hay đơn giản chỉ để hóng mát, giờ đây cũng tràn ngập những nhóm người đang bàn tán sôi nổi về câu chuyện mới nhất: kiệt tác phù điêu của Cường Thợ Mộc và Thanh Niên Thợ Mộc. Mọi người đều bận rộn với cuộc sống thường nhật của mình, mỗi người một mục đích, một công việc, một niềm vui riêng. Họ có vẻ mặt hân hoan, ánh mắt sáng lên niềm tin vào tương lai, vào những giá trị mới của kỷ nguyên không còn tiên đạo.
Nhưng Hương lại cảm thấy mình như một kẻ đứng ngoài, một cái bóng vô hình lướt qua giữa dòng người hối hả. Mọi thứ dường như đều không liên quan đến cô, không thể chạm tới trái tim đang khô cằn của cô. Cô nhìn những bông hoa rực rỡ sắc màu từ gánh hàng của Bà Lão Bán Hoa, những đóa cúc vàng tươi, hồng đỏ thắm, hay lan tím dịu dàng, nhưng trong lòng lại trống rỗng đến lạ. Nụ cười của những người bán hàng, ánh mắt lấp lánh của những đứa trẻ đang chạy đùa, tất cả đều giống như một bức tranh đẹp mà cô chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, không thể thực sự hòa mình vào.
“Cô nương mua hoa không? Hoa tươi mới hái đây, mua một bó cho lòng thêm vui!” Giọng nói hiền từ, trong trẻo của Bà Lão Bán Hoa cất lên, kéo Hương về với thực tại. Bà lão, với tấm lưng còng, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, vẻ mặt phúc hậu luôn tươi cười, đang cẩn thận sắp xếp lại những bó hoa của mình. Đôi mắt bà ánh lên sự yêu đời, yêu hoa đến lạ, tựa như những bông hoa ấy chính là một phần máu thịt của bà.
Hương khẽ giật mình, lắc đầu nhẹ. Đôi mắt to tròn của cô, vốn luôn ánh lên vẻ ưu tư, nay càng thêm phần mơ màng, nhìn xa xăm về phía chân trời. “Không cần đâu ạ, cháu chỉ đi dạo thôi.” Giọng cô nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, lẫn vào tiếng ồn ào của chợ. Cô chạm nhẹ vào một cánh hoa cúc vàng ươm, cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh của nó, nhưng rồi lại rụt tay về như sợ hãi. Một cảm giác trống rỗng lại ập đến, bủa vây lấy cô. Cô tiếp tục bước đi, bước chân chậm rãi, vô định.
‘Mọi người đều có thứ để theo đuổi, để bận tâm,’ Hương thầm nghĩ. ‘Họ có nghề nghiệp, có gia đình, có những niềm vui nho nhỏ, có cả những hoài bão về một cuộc sống tốt đẹp hơn. Cường Thợ Mộc và Thanh Niên Thợ Mộc, họ tìm thấy niềm vui trong từng nhát đục, từng đường chạm khắc. Bà lão bán hoa, bà tìm thấy ý nghĩa trong mỗi bông hoa bà chăm sóc. Còn mình thì... chẳng biết phải làm gì.’ Một cảm giác lạc lõng, như một cánh bèo trôi dạt giữa dòng sông rộng lớn, không bến bờ, không phương hướng. Cô từng nghe người lớn nói về thời kỳ Tiên Đạo, khi con người ta có thể tu luyện, có thể trở thành tiên nhân, có thể trường sinh bất tử. Dù đó là một con đường khắc nghiệt, nhưng ít nhất, nó là một mục tiêu rõ ràng, một lý tưởng để con người theo đuổi, để vươn tới. Còn bây giờ, khi Thiên Đạo đã suy kiệt, tiên môn không còn, và con người phải quay về với cuộc sống phàm trần, thì ý nghĩa của sự tồn tại là gì? Sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính – đó là lời Tạ tiên sinh vẫn thường nói, nhưng bình thường là thế nào, và liệu cô có thể tìm thấy sự trọn vẹn trong cái bình thường ấy không? Cơn bão lớn đã qua đi, thế giới đang tìm lại sự cân bằng, nhưng trong lòng cô, cơn bão vẫn còn đó, dữ dội và không ngừng càn quét.
Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái nhà, Hương vô thức rẽ vào một con hẻm nhỏ, tìm kiếm sự yên tĩnh. Bước chân cô dẫn cô đến trước một quán sách cũ, nằm nép mình khiêm tốn giữa những cửa hàng tạp hóa ồn ào. Quán sách nhỏ của Tạ Trần. Ngay từ bên ngoài, cô đã cảm nhận được một bầu không khí hoàn toàn khác biệt. Nó yên bình, tĩnh lặng đến lạ, như một ốc đảo giữa sa mạc. Một mùi hương trầm nhẹ, thoang thoảng, hòa quyện với mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ, lan tỏa ra bên ngoài, mời gọi một cách dịu dàng.
Hương rụt rè bước qua ngưỡng cửa. Tiếng chuông gió khẽ khàng ngân lên, như một lời chào đón nhẹ nhàng, nhưng cũng đủ khiến cô giật mình. Bên trong quán, không khí càng thêm phần trầm lắng. Ánh nắng chiều vàng óng hắt qua khung cửa sổ gỗ, chiếu rọi lên những kệ sách cao ngất, phủ lên những cuốn sách cũ một vẻ đẹp cổ kính, thâm trầm. Tiếng lật sách khẽ khàng của ai đó, cùng tiếng gió nhẹ lướt qua khe cửa, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch nơi đây. Bầu không khí ấm cúng nhưng cũng đầy tri thức, khiến tâm hồn cô gái trẻ bỗng chốc dịu lại, dù chỉ là một thoáng chốc.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, đang ngồi sau quầy, ánh mắt sâu thẳm lướt trên những trang sách cổ. Mái tóc đen dài của y được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, và y vẫn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Đôi mắt y, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, giờ đây lại chăm chú vào thế giới của tri thức, mang một vẻ tỉnh táo và suy tư đến lạ. Đối diện với y, Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ thấp, chăm chú đọc một cuốn sách minh họa với những hình vẽ ngộ nghĩnh, thỉnh thoảng lại thì thầm đọc theo những câu chữ. Hai người họ, một già một trẻ, tạo nên một khung cảnh yên bình, tựa như một bức tranh thủy mặc.
Hương đi chậm rãi quanh các kệ sách, ngón tay thanh mảnh khẽ lướt trên gáy những cuốn sách cũ kỹ, cảm nhận từng thớ giấy, từng nếp gấp của thời gian. Ánh mắt cô vô định, nhưng rồi lại dừng lại ở những cuốn sách về triết lý, đạo lý nhân sinh, những cuốn sách mang vẻ ngoài thâm trầm, hứa hẹn những câu trả lời. Cô lật giở vài trang, nhưng những dòng chữ khô khan, những lý lẽ cao siêu dường như vẫn không thể chạm đến phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn cô. Cô vẫn cảm thấy một sự trống rỗng, một khoảng cách vô hình giữa những con chữ và cảm xúc của chính mình. Cô vẫn không tìm thấy thứ gì thực sự có thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lòng.
Tạ Trần, mặc dù đang đọc sách, nhưng dường như đã cảm nhận được sự hiện diện và những băn khoăn của Hương. Y khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, nhìn thẳng vào cô gái trẻ. Giọng y trầm tĩnh, điềm đạm, vang lên giữa không gian yên ắng: “Cô nương tìm sách gì sao?” Lời nói không mang chút tò mò hay thúc giục, chỉ là một câu hỏi thăm nhẹ nhàng, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu đến tận tâm can.
Hương giật mình, hơi lúng túng. Cô không ngờ Tạ Trần lại nhận ra sự hiện diện của mình, và còn lên tiếng hỏi. Má cô ửng hồng, cô cúi đầu nhẹ, ánh mắt tránh né. “À… cháu… cháu cũng không biết nữa.” Cô ngập ngừng, rồi như có một dòng suối vô hình chảy qua, cuốn đi mọi sự kiềm chế, cô buột miệng nói ra những điều chất chứa trong lòng bấy lâu nay. “Chỉ là… cháu cảm thấy trống rỗng, không tìm thấy ý nghĩa gì cho cuộc đời mình. Mọi người đều nói, không còn tiên đạo, thì phải sống một cuộc đời bình thường. Nhưng cuộc đời bình thường… là như thế nào?” Giọng cô nhỏ dần, như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh của quán sách, nhưng mỗi lời nói lại mang một sức n��ng của sự bế tắc, của một tâm hồn đang lạc lối. Câu hỏi đó, không chỉ là một lời thắc mắc, mà là tiếng kêu cứu, tiếng van vỉ của một thế hệ trẻ đang phải đối mặt với một thế giới đã đổi thay quá nhiều, một thế giới mà những giá trị cũ đã sụp đổ, nhưng những giá trị mới vẫn còn quá mơ hồ.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt, như để suy ngẫm, để cảm nhận từng lời của Hương, từng làn sóng cảm xúc đang cuộn trào trong lòng cô gái trẻ. Y không vội vàng trả lời, mà để sự yên tĩnh bao trùm căn phòng thêm một lúc, cho phép những lời của Hương thấm sâu vào không khí, vào tâm trí của chính cô và của cả Thư Đồng Tiểu An đang tò mò ngước nhìn. Khi y mở mắt ra, ánh mắt vẫn trầm tĩnh nhưng lại ánh lên một tia sáng ấm áp, như ngọn nến le lói trong đêm đông. Y không trực tiếp giải đáp câu hỏi lớn lao về ý nghĩa cuộc đời, bởi y biết, đó là một hành trình mà mỗi người phải tự mình khám phá. Thay vào đó, y nhẹ nhàng chỉ tay vào một cuốn sách cũ kỹ trên kệ gần đó, một cuốn sách có bìa đã sờn, gáy đã bạc màu, nhưng vẫn toát lên vẻ trang trọng của thời gian.
“Cuốn sách này…” Giọng Tạ Trần trầm ấm, điềm tĩnh, vang lên như một dòng suối mát lành, xoa dịu những ưu tư trong lòng Hương. “Nói về một người thợ rèn. Cả đời ông ấy chỉ rèn những lưỡi cày, những con dao. Những thứ rất đỗi bình thường, rất đỗi thô sơ, không hề có chút hào nhoáng của pháp bảo hay tiên khí.” Y dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Hương, như muốn xem cô có thực sự lắng nghe hay không. “Nhưng ông ấy nói, mỗi nhát búa của ông đều là một nhịp đập của sự sống, mang lại no ấm cho bao người. Từng lưỡi cày ông rèn ra, cắm sâu vào lòng đất, giúp đất đai màu mỡ hơn, mùa màng bội thu hơn. Từng con dao ông mài bén, giúp người dân xẻ thịt, thái rau, chuẩn bị bữa ăn ấm cúng cho gia đình.”
Tạ Trần tiếp tục, giọng y từ tốn nhưng đầy sức nặng, mỗi câu chữ như gieo một hạt mầm vào tâm hồn Hương. “Ông ấy không cầu trường sinh, không cầu pháp lực, không cầu trở thành một vị thần linh cai quản vạn vật. Ông ấy chỉ cầu mỗi nhát búa của mình đều chân thành, đều ��ặt trọn tâm huyết vào đó. Ông ấy nói, khi một người thợ rèn dùng hết tâm lực của mình để rèn nên một lưỡi cày sắc bén, thì lưỡi cày đó không chỉ là kim loại, mà còn là ý chí, là công sức, là tình yêu thương của ông đối với cuộc sống.” Y nhìn thẳng vào Hương, ánh mắt sâu thẳm, như nhìn thấu những băn khoăn đang cuộn xoáy trong lòng cô. “Có lẽ, ý nghĩa không nằm ở việc chúng ta làm gì, mà là chúng ta làm nó với tâm thế nào.”
Những lời của Tạ Trần không phải là một bài giảng đạo lý khô khan, mà là một câu chuyện, một lời ngụ ngôn giản dị nhưng chứa đựng cả một triết lý sâu sắc. Hương im lặng lắng nghe, đôi mắt to tròn của cô không còn mơ hồ nữa, mà bắt đầu ánh lên một tia sáng của sự suy tư, của sự thấu hiểu. Cô nhìn cuốn sách cũ kỹ mà Tạ Trần vừa chỉ, rồi lại nhìn về phía y, như muốn tìm kiếm thêm lời giải đáp. Thư Đồng Tiểu An, từ nãy giờ vẫn chăm chú lắng nghe câu chuyện về người thợ rèn, cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt thông minh lấp lánh sự tò mò. Có lẽ, những lời ấy cũng đã gieo vào tâm trí non nớt của Tiểu An một hạt mầm về ý nghĩa của cuộc sống.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và bao dung. Y không nói thêm điều gì, mà chỉ khẽ gật đầu, rồi lại trở về với cuốn sách của mình. Y biết, hạt giống đã gieo, giờ là lúc để nó tự nảy mầm và phát triển. “Cô nương có thể thử đọc,” y nói, giọng vẫn nhẹ nhàng như làn gió thoảng. “Có lẽ, những câu chuyện về những người phàm nhân bình dị lại chứa đựng những điều lớn lao hơn chúng ta nghĩ. Chúng không có phép thuật, không có thần thông, nhưng chúng có sức mạnh của nhân tính, của sự kiên trì, của tình yêu thương.” Y không nói thêm, mà để Hương một mình với những suy nghĩ, với những dòng cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
Hương vươn tay, khẽ khàng cầm lấy cuốn sách cũ kỹ ấy. Bìa sách đã sờn, những trang giấy đã ngả vàng theo thời gian, nhưng khi chạm vào, cô lại cảm thấy một sự ấm áp, một nguồn năng lượng vô hình lan tỏa. Ánh mắt cô bớt đi sự mơ hồ, thay vào đó là một sự tập trung, một chút tò mò và cả một chút hy vọng. Một người thợ rèn… ý nghĩa? Câu hỏi đó vẫn còn đó, nhưng không còn là sự trống rỗng, mà là một sự khởi đầu, một điểm tựa để cô bắt đầu hành trình tìm kiếm. Cô lật giở những trang đầu tiên, những con chữ nhỏ nhắn, cũ kỹ hiện ra trước mắt. Tiểu An cũng tò mò nhìn sang, đôi mắt ngây thơ nhưng đầy trí tuệ.
Tạ Trần vẫn ngồi đó, trầm tĩnh như một pho tượng cổ, nhưng y biết, một hạt mầm đã được gieo. Y tin rằng, thông qua những câu chuyện giản dị, thông qua những ví dụ đời thường, Hương sẽ dần tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời mình, không phải trong sự vĩ đại của tiên đạo, mà trong chính những điều bình dị, nhỏ bé của nhân gian. Y sẽ tiếp tục là nhân tố thầm lặng, thông qua những lời nói và hành động ‘vô vi’, định hình tư duy và thúc đẩy sự phát triển của cộng đồng phàm nhân theo triết lý ‘Nhân Đạo’. Cuốn sách trong tay Hương, về một người thợ rèn, có thể là khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình mà cô sẽ tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của cuộc sống, của sự tồn tại trong một thế giới kh��ng còn tiên đạo. Đó cũng chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng vươn lên, không ngừng tìm kiếm.
Chiều tà dần buông, ánh nắng nhạt dần, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm. Nhưng trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, một ngọn đèn dầu đã được thắp lên, soi sáng những trang sách cũ, và soi sáng cả một tâm hồn đang dần tìm thấy hướng đi. Hương vẫn ngồi đó, lật giở từng trang sách, ánh mắt tập trung, như đang tìm thấy một kho báu ẩn giấu. Ngoài kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn, hối hả và bình yên. Và trong quán sách này, một câu chuyện mới đang bắt đầu.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.