Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1580: Bàn Kế Lâu Dài: Biến Dòng Sông Hoang Dại Thành Huyết Mạch Thịnh Vượng

Ánh trăng non dần lặn về phía Tây, nhường chỗ cho những tia nắng bình minh đầu tiên rọi qua khung cửa sổ của Quán Trà Vọng Giang. Không khí sau đêm lũ dữ dội giờ đây đã dịu lại, mang theo hơi ẩm mỏng manh và hương đất mới. Tiếng nước sông Thiên Giang chảy róc rách, không còn hung dữ gầm thét như đêm qua, mà đã trở về vẻ hiền hòa, như một linh hồn sau cơn bão táp tìm lại được sự bình yên. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven sông, cùng tiếng pha trà lách cách của Lão Quán Chủ, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng, xoa dịu những tâm hồn còn vương vấn mệt mỏi.

Bên trong quán trà, mùi hương thanh khiết của trà Phổ Nhĩ cổ thụ quyện lẫn với mùi hoa lài thoang thoảng từ bình hoa đặt trên bàn. Không gian được dọn dẹp gọn gàng, nhưng vẫn còn đó những vệt ẩm ướt trên nền nhà gỗ, nhắc nhở về sự tàn phá vừa qua. Một nhóm người dân chủ chốt của Thị Trấn An Bình đã tề tựu quanh chiếc bàn trà lớn, khuôn mặt ai nấy đều lộ vẻ suy tư, không còn vẻ mệt mỏi rã rời của đêm qua, mà thay vào đó là sự nghiêm nghị, chất chứa những trăn trở về tương lai.

Lão Quán Chủ, với bộ râu tóc đã điểm bạc và nụ cười hiền từ, đang rót trà cho từng người. Y phục của lão vẫn là bộ áo vải thô màu nâu giản dị, nhưng động tác pha trà lại toát lên sự tinh tế của một người đã thấu hiểu sự đời. Ánh mắt lão đảo qua từng gương mặt, như muốn đọc được những suy nghĩ đang ẩn chứa trong lòng mỗi người. Tạ Trần và Tiểu An ngồi ở một góc khuất hơn, chiếc bàn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn rõ dòng sông Thiên Giang đang lững lờ trôi. Tạ Trần vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, làn da trắng nhợt của y dường như càng nổi bật hơn trong ánh nắng ban mai. Đôi mắt y sâu thẳm, tĩnh lặng, không ngừng quan sát từng cử chỉ, từng biểu cảm của những người xung quanh. Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, lặng lẽ ghi chép vào cuốn sổ nhỏ, thỉnh thoảng lại ngước nhìn Tạ Trần như muốn tìm kiếm một lời giải đáp.

Thủ Lĩnh Dân Quân, giờ đây đã trở lại với bộ giáp sắt thô sơ, nhưng vẻ mặt y vẫn toát lên sự cương nghị và trách nhiệm. Y đặt chén trà xuống, khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. "Chúng ta không thể cứ mãi sửa chữa. Mỗi năm một trận lũ nhỏ, vài năm lại một trận lớn, chúng ta chỉ có thể chạy theo khắc phục hậu quả, rồi lại chờ đợi trận lũ tiếp theo. Cần một giải pháp vĩnh viễn, thưa các vị." Giọng y trầm ấm, mang theo nỗi lo lắng chung của cả thị trấn.

Tôn Đại Thúc, gương mặt khắc khổ, bàn tay chai sạn vẫn còn dính chút bùn đất khô, chậm rãi day day chén trà. "Thủ Lĩnh nói phải. Nhưng dòng sông này đã chảy qua bao đời, thay đổi nó e rằng... e rằng không phải chuyện dễ. Tổ tiên ta đã bao đời sống cùng nó, tôn trọng nó. Liệu chúng ta có quyền thay đổi cái vốn là tự nhiên?" Lời nói của Tôn Đại Thúc chất chứa sự thận trọng, phản ánh sự kính sợ của người nông dân trước sức mạnh của thiên nhiên, một sự kính sợ đã ăn sâu vào tâm khảm qua bao thế hệ. Y lo ngại rằng bất kỳ sự can thiệp thô bạo nào cũng có thể dẫn đến những hậu quả khó lường.

Lão Ngư Dân, với làn da đen sạm vì nắng gió và bộ râu bạc trắng, đang ngồi vá lưới ở một góc, ngẩng đầu lên, ánh mắt đục ngầu nhìn ra sông. "Đúng vậy. Dòng sông có tính cách của nó. Nó muốn đi đâu, nó sẽ đi đó. Chúng ta chỉ có thể thuận theo, không thể cưỡng cầu." Lão nói, giọng khàn đặc, đầy kinh nghiệm của một người đã cả đời gắn bó với sông nước. Những lời này, tưởng chừng như chỉ là sự chấp nhận số phận, nhưng ẩn chứa trong đó là một triết lý sâu sắc về sự hòa hợp với tự nhiên, một triết lý mà con người phàm trần đã đúc kết qua hàng ngàn năm.

Tạ Trần lắng nghe tất cả, đôi mắt y vẫn không rời dòng sông đang lững lờ trôi bên ngoài cửa sổ. Y nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm dịu dàng lan tỏa trong miệng, làm đầu óc y thêm phần minh mẫn. Y khẽ đặt chén trà xuống, giọng nói trầm tĩnh, đủ lớn để mọi người có thể nghe thấy, nhưng lại mang một ngữ điệu hỏi han, gợi mở: "Dòng sông là tĩnh hay động? Hay nó chỉ là một con đường mà nước chọn chảy qua, và chúng ta có thể thay đổi con đường đó?"

Câu hỏi của Tạ Trần như một làn gió mát thổi qua không khí nặng nề. Nó không trực tiếp đưa ra giải pháp, mà lại khơi gợi một góc nhìn hoàn toàn mới. Thủ Lĩnh Dân Quân nheo mắt, nhìn Tạ Trần với vẻ suy tư. Y hiểu rằng Tạ Trần không bao giờ nói những lời vô nghĩa. Lão Ngư Dân ngừng tay vá lưới, ánh mắt đục ngầu giờ đây có chút lấp lánh, như thể một ý niệm mơ hồ vừa lóe lên trong tâm trí lão. Tôn Đại Thúc cũng im lặng, nhìn chằm chằm vào chén trà, cố gắng lý giải ý tứ sâu xa trong lời nói của thư sinh.

Trong lòng Tạ Trần, y thấu hiểu sự e ngại của người dân. Thiên Đạo suy kiệt đã lâu, nhưng những bài học về sự nhỏ bé của con người trước vũ trụ vẫn còn đó. Tu sĩ từng tin rằng họ có thể cưỡng lại Thiên Đạo, thay đổi vận mệnh, nhưng cuối cùng lại 'mất người'. Phàm nhân thì lại quá đề cao sự 'thuận theo tự nhiên' đến mức trở thành cam chịu. Điều y muốn gợi mở là một con đường trung dung: không phải chống lại, mà là thấu hiểu và dẫn dắt. "Vô vi" không phải là không làm gì, mà là làm đúng cách, đúng thời điểm, thuận theo quy luật mà không cưỡng cầu. Nếu con người có thể hiểu rõ "nhân quả" của dòng chảy, của địa hình, họ có thể "phá cục" của thiên tai bằng chính trí tuệ của mình. Việc này, đối với Tạ Trần, là một bài kiểm tra, không chỉ cho Thị Trấn An Bình, mà còn cho cả kỷ nguyên Nhân Gian mới đang dần định hình. Y muốn thấy họ tự tìm ra con đường, tự khẳng định giá trị của Nhân Đạo.

Lão Quán Chủ, nhìn thấy sự bối rối trong ánh mắt mọi người, khẽ mỉm cười. "Tạ công tử nói rất đúng. Nước chảy đá mòn, đá mòn không phải vì nước mạnh hơn đá, mà vì nước tìm được con đường của nó. Nếu chúng ta hiểu được con đường của nước, chúng ta có thể cùng nó tạo ra một con đường mới, phải không?" Giọng lão ấm áp, như một tia nắng xua đi màn sương mù trong tâm trí những người đang ngồi đó.

Thủ Lĩnh Dân Quân gật đầu, đứng dậy khỏi bàn. "Đúng vậy! Chúng ta đã quá quen với việc chỉ nghĩ đến việc đắp đê cao hơn, gia cố chắc chắn hơn. Nhưng nếu dòng nước có thể được dẫn đi một cách khác, liệu chúng ta có thể biến nó thành một người bạn, thay vì một kẻ thù tiềm tàng?" Y quay sang Lão Ngư Dân và Tôn Đại Thúc. "Lão Ngư Dân, Tôn Đại Thúc, hai vị là người hiểu rõ dòng sông này hơn ai hết. Liệu có khả năng nào để chúng ta không chỉ 'ngăn' mà còn 'dẫn' dòng nước không?"

Lão Ngư Dân đứng dậy, gật đầu chậm rãi. "Để ta suy nghĩ đã. Nhưng ý Tạ công tử nói không phải là không có lý. Dòng nước cũng như con người, đôi khi cần được chỉ lối." Ánh mắt lão lóe lên một tia sáng của sự khám phá. Tôn Đại Thúc cũng gật đầu, khuôn mặt khắc khổ giờ đây hiện lên vẻ nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Nếu thực sự có thể, thì đây sẽ là một công việc lớn lao, thay đổi cả vận mệnh của thị trấn chúng ta."

Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, trong lòng khẽ mỉm cười. Y biết rằng hạt giống của tư duy mới đã được gieo. Cái mà y đã chứng kiến hôm nay không chỉ là sự lo lắng trước thiên tai, mà còn là sự thức tỉnh của trí tuệ phàm nhân, một sự thức tỉnh không cần đến phép thuật, không cần đến sự can thiệp của tiên đạo. Đó chính là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tự mình tìm kiếm và kiến tạo hạnh phúc, sự trọn vẹn, và một cuộc sống bình thường đúng nghĩa.

Hạt nắng ban mai dần lên cao, phủ vàng dòng sông Thiên Giang, làm lung linh những giọt nước còn đọng trên cành cây. Mùi đất ẩm và mùi trà thơm quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa thanh tịnh vừa tràn đầy hy vọng. Tạ Trần biết, những mối quan hệ và sự tin tưởng được xây dựng trong giai đoạn khó khăn này sẽ trở thành nền tảng cho những thử thách lớn hơn mà Thị Trấn An Bình và Nhân Gian sẽ phải đối mặt trong tương lai. Sự kiện này chỉ là khởi đầu, và con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng y tin rằng, với tinh thần đoàn kết và trí tuệ này, nhân gian sẽ tự mình viết nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà ở đó, con người tìm thấy ý nghĩa và hạnh phúc trong chính cuộc đời phàm tục của mình.

***

Buổi chiều cùng ngày, một nhóm nhỏ đã tập trung lại bên bờ sông Thiên Giang. Ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều tà trải vàng trên mặt sông, làm nổi bật những dấu vết còn sót lại của trận lũ. Những thân cây đổ nghiêng ngả, những vệt bùn đất bám vào bờ, và cả những mảnh vỡ của đồ đạc trôi dạt vào đã được dọn dẹp sơ bộ, nhưng khung cảnh vẫn còn mang vẻ hoang tàn, u ám. Gió nhẹ từ sông thổi qua, mang theo hơi nước mát lành, xoa dịu cái oi nồng còn vương vấn của mùa hè.

Thủ Lĩnh Dân Quân, Tôn Đại Thúc, và Lão Ngư Dân đi dọc theo bờ sông, ánh mắt họ không ngừng quan sát dòng chảy, địa hình, và những thiệt hại do lũ gây ra. Tạ Trần và Tiểu An cũng đi cùng, Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, thư sinh, bước đi nhẹ nhàng trên nền đất ẩm. Tiểu An tay cầm cuốn sổ và bút, đôi mắt to tròn không ngừng ghi chép những điều mà tiên sinh của mình chỉ dẫn.

Họ dừng lại ở khúc sông xoáy, nơi nước lũ đã gây thiệt hại nặng nề nhất cho những ngôi nhà ven bờ. Nơi đây, dòng chảy mạnh hơn, tạo thành những xoáy nước ngầm nguy hiểm, và cũng là điểm yếu cố hữu của hệ thống đê điều tạm bợ của thị trấn.

Thủ Lĩnh Dân Quân chỉ tay xuống dòng nước đang chảy xiết ở khúc cua, giọng y nặng trĩu: "Nơi đây luôn là điểm yếu. Mỗi lần lũ về, nước lại xé toang bờ đê, cuốn trôi nhà cửa. Chúng ta đã cố gắng gia cố bao nhiêu lần, đắp cao bao nhiêu, nhưng dường như vẫn không đủ." Nỗi bất lực hiện rõ trên khuôn mặt cương nghị của y, thể hiện sự mệt mỏi của cả một cộng đồng khi phải đối mặt với một vấn đề lặp đi lặp lại qua nhiều thế hệ. Y hiểu rằng việc cứ mãi vá víu không phải là giải pháp, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu để tìm một lối thoát.

Tạ Trần không nói gì, y chỉ khẽ nhắm mắt, cảm nhận dòng nước chảy qua từng tế bào. Y không cần dùng đến "nhân quả chi nhãn" một cách có ý thức, nhưng trí tuệ của y đã tự động phân tích mọi yếu tố: địa hình, hướng gió, sức nước, chất đất. Y thấy rõ "nhân quả" của từng dòng chảy, từng khúc cua, từng tảng đá ngầm. Khi mở mắt ra, đôi mắt sâu thẳm của y như nhìn thấu những điều vô hình, những quy luật tự nhiên mà người thường khó lòng nhận biết.

"Dòng nước, như con người, tìm con đường dễ nhất để đi. Nếu chúng ta tạo ra một con đường dễ hơn, rộng hơn, nó sẽ theo đó." Giọng Tạ Trần trầm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng kỳ lạ, buộc người nghe phải tập trung. Y chỉ tay xuống một khúc sông khác, nơi dòng chảy tự nhiên ít hiểm trở hơn. "Giống như tưới vườn, ta không thể ép cây uống nước, nhưng ta có thể dẫn nước đến tận rễ. Chúng ta đã quá chú trọng vào việc 'ngăn' dòng nước, mà quên mất rằng, 'dẫn' nó đi theo một hướng khác đôi khi lại hiệu quả hơn."

Lời của Tạ Trần như một tia chớp xé toang màn đêm trong tâm trí Lão Ngư Dân. Lão Ngư Dân, với kinh nghiệm cả đời lênh đênh trên sông nước, đã vô số lần quan sát dòng chảy, nhưng chưa bao giờ lão nghĩ đến việc chủ động "dẫn" nó. Lão Ngư Dân vỗ đùi một cái, đôi mắt đục ngầu chợt sáng lên. "Đúng vậy! Đúng vậy! Có khi nào chúng ta đã quá chú trọng vào việc 'ngăn' mà quên mất 'dẫn'?" Lão lẩm bẩm, như đang tự nói với chính mình, rồi quay sang nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy sự tôn kính. "Tạ công tử nói chí lý! Ngư dân chúng tôi thường nói, muốn bắt cá, phải hiểu cá đi đâu. Muốn bắt nước, cũng phải hiểu nước đi đâu!"

Tôn Đại Thúc, với vẻ mặt khắc khổ, giờ đây cũng gật gù tán thành. "Vậy là chúng ta cần thay đổi cả dòng chảy sao?" Y hỏi, giọng pha lẫn sự kinh ngạc và một chút hồ nghi. Ý tưởng này quá táo bạo, quá khác biệt so với những gì họ đã từng làm.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Không phải là thay đổi hoàn toàn, mà là điều chỉnh, cải tạo. Dòng sông này là một phần của Thị Trấn An Bình, cũng như huyết mạch trong cơ thể con người. Chúng ta không thể cắt bỏ nó, nhưng có thể làm cho nó lưu thông thuận lợi hơn, khỏe mạnh hơn." Y tiếp tục chỉ tay vào một khu vực bãi bồi rộng lớn ở phía thượng nguồn, nơi dòng chảy thường bị thu hẹp lại khi gặp vật cản tự nhiên. "Nếu chúng ta nạo vét lòng sông ở những khúc hiểm yếu, mở rộng chúng, đồng thời đào thêm các kênh phụ trợ ở những khu vực trũng thấp để phân tán dòng chảy khi lũ lớn, thì sao?"

Lão Ngư Dân lập tức bổ sung: "Đúng rồi! Những kênh phụ trợ đó không chỉ là đường thoát lũ, mà còn có thể dùng để tưới tiêu cho các cánh đồng vào mùa khô. Hơn nữa, những luồng nước ngầm dưới đáy sông cũng cần được xem xét. Nhiều khúc sông tưởng chừng nông cạn nhưng lại có dòng chảy ngầm rất mạnh, đó cũng là nguyên nhân gây xói mòn." Lão nói, những kiến thức dân gian tích lũy cả đời giờ đây được kết nối với những ý tưởng của Tạ Trần, tạo thành một bức tranh toàn diện hơn.

Thủ Lĩnh Dân Quân nhìn Tạ Trần, rồi nhìn Lão Ngư Dân, ánh mắt y dần chuyển từ bối rối sang kiên định. "Ý của Tạ công tử là... chúng ta sẽ không chỉ sửa chữa đê, mà còn cải tạo cả dòng sông, biến nó thành một phần lợi ích cho thị trấn, thay vì chỉ là mối đe dọa?" Y nói, giọng đã chắc chắn hơn nhiều. "Chúng ta sẽ nạo vét, mở rộng lòng sông ở những khúc nguy hiểm, dùng chính đất đá đó để xây đê kiên cố hơn. Đồng thời, đào thêm các kênh dẫn nước nhỏ, vừa làm kênh tưới tiêu, vừa là đường thoát lũ khi cần thiết."

Tôn Đại Thúc nghe vậy, khuôn mặt khắc khổ giãn ra. "Nếu thực sự có thể làm được như vậy... thì đây sẽ là một công việc vĩ đại! Con cháu chúng ta đời sau sẽ không còn phải lo sợ lũ lụt nữa. Mà còn có thể có thêm nước tưới tiêu cho đồng ruộng, cá tôm cho bữa ăn." Y nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những cánh đồng đang chờ được hồi sinh sau trận lũ.

Tạ Trần chỉ lặng lẽ mỉm cười. Y không nói thêm lời nào, chỉ để những ý tưởng đó tự lan tỏa, tự nảy mầm trong tâm trí những con người phàm trần này. Y biết, đây không phải là một phép màu, mà là sức mạnh của trí tuệ, của sự quan sát tinh tế và khả năng thấu hiểu "nhân quả". Y không trực tiếp ra tay, nhưng những lời gợi mở của y đã định hướng cho cộng đồng tìm ra con đường của riêng mình, một con đường mà không cần đến sự phù hộ của tiên đạo, mà hoàn toàn dựa vào sức lực và trí tuệ của con người. Đó chính là ý nghĩa của "vô vi" trong bối cảnh Nhân Gian đang tự mình "phá cục", tự mình định hình vận mệnh. Cái "nhân quả" mà Tạ Trần nhìn thấy không phải là những sự kiện ngẫu nhiên, mà là chuỗi mắt xích liên kết giữa hành động và hệ quả, giữa tư duy và thành tựu.

Bóng chiều dần ngả, nhuộm đỏ dòng Thiên Giang. Những người đàn ông đứng đó, không ai nói thêm lời nào, nhưng trong ánh mắt họ đã ánh lên một tia hy vọng mới, một ý chí kiên cường và một kế hoạch lớn lao đang dần hình thành trong tâm trí. Dấu vết của trận lũ vẫn còn đó, nhưng không khí xung quanh họ đã không còn là sự cam chịu, mà là sự hừng hực của một tinh thần sẵn sàng đối mặt và biến thách thức thành cơ hội.

***

Đêm về khuya, ánh trăng rằm treo lơ lửng giữa nền trời đen thẫm, soi rọi xuống Thị Trấn An Bình một vẻ đẹp tĩnh mịch nhưng cũng đầy bí ẩn. Trong hội trường làng, một không gian cộng đồng giản dị với những bức tường gỗ mộc mạc và những chiếc bàn ghế thô sơ, ánh đèn dầu leo lét thắp sáng từng góc. Bầu không khí nơi đây khác hẳn với sự trầm lắng suy tư của buổi sáng hay sự hứng khởi của buổi chiều. Giờ đây, nó tràn ngập sự sôi nổi, một chút lo lắng nhưng cũng chất chứa niềm tin và ý chí quyết tâm.

Trên bức tường chính, một tấm bản đồ thô sơ của Thị Trấn An Bình và dòng sông Thiên Giang được treo lên. Những nét vẽ nguệch ngoạc bằng than củi, chỉ rõ các khúc sông, các khu dân cư và các vùng đất nông nghiệp. Thủ Lĩnh Dân Quân đứng trước tấm bản đồ, gương mặt cương nghị của y được chiếu sáng bởi ánh đèn dầu, tạo nên một vẻ uy nghiêm. Y không còn vẻ bất lực như buổi sáng, mà thay vào đó là sự tự tin, một niềm tin vào khả năng của cộng đồng.

"Kế hoạch này không chỉ là chống lũ." Giọng Thủ Lĩnh Dân Quân vang vọng trong hội trường, thu hút mọi ánh mắt. "Nó là biến dòng sông thành huyết mạch của thị trấn, một huyết mạch mang lại sự thịnh vượng và bình yên lâu dài. Chúng ta sẽ nạo vét, mở rộng những khúc hiểm yếu, những nơi dòng nước thường xuyên gây xói mòn và tắc nghẽn. Đất đá nạo vét được sẽ dùng để xây dựng những bờ đê kiên cố hơn, vững chãi hơn, không còn là những bờ đê tạm bợ như trước đây." Y dùng một cành cây nhỏ chỉ vào tấm bản đồ, vẽ ra những đường nét hình dung. "Đồng thời, chúng ta sẽ đào thêm các kênh dẫn nước nhỏ, phân nhánh từ dòng chính, vừa làm kênh tưới tiêu cho những cánh đồng khô cằn, vừa là đường thoát lũ hiệu quả khi mực nước dâng cao."

Lão Ngư Dân đứng bên cạnh, gật đầu liên tục, bổ sung thêm những chi tiết về luồng chảy, về các loại đất đá thích hợp cho việc gia cố đê. "Những kênh nhỏ này, không chỉ là đường thoát nước, mà còn là nơi cá tôm sinh sôi, mang lại nguồn lợi cho người dân. Chúng ta sẽ làm cho dòng sông này không chỉ an toàn hơn, mà còn hào phóng hơn với chúng ta." Giọng lão khàn đặc, nhưng đầy nhiệt huyết.

Tôn Đại Thúc, với bàn tay chai sạn đặt trên vai Thủ Lĩnh Dân Quân, tiếp lời: "Công việc này sẽ rất lớn, đòi hỏi sức người, sức của rất nhiều. Nhưng tôi tin rằng, với tinh thần đoàn kết mà chúng ta đã thể hiện trong trận lũ vừa qua, chúng ta nhất định sẽ làm được!"

Một người dân ở phía dưới, một thanh niên trẻ với vẻ mặt còn non nớt nhưng đầy lo lắng, khẽ cất lời: "Thưa Thủ Lĩnh, công việc này lớn quá, liệu chúng ta có làm được không? Chúng ta không có tiên pháp, không có sức mạnh phi thường như các tiên môn. Chỉ là phàm nhân..."

Thủ Lĩnh Dân Quân nhìn người thanh niên, ánh mắt y kiên định. "Đúng vậy, chúng ta là phàm nhân. Nhưng chúng ta có trí tuệ, có ý chí, và quan trọng nhất là chúng ta có nhau! Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao. Sức người có hạn, nhưng ý chí người thì vô hạn!" Lời y nói ra không phải là lời hô hào trống rỗng, mà là sự đúc kết từ những gì họ đã cùng nhau trải qua.

Tôn Đại Thúc bước lên phía trước, đôi mắt khắc khổ của y ánh lên một tia sáng rực rỡ. "Chính vì chúng ta không có tiên đạo, nên chúng ta càng phải tự lực cánh sinh. Chúng ta sẽ biến dòng sông này thành bằng chứng sống cho thấy phàm nhân không cần tiên đạo vẫn có thể kiến tạo nên một cuộc sống tốt đẹp, một kỷ nguyên của riêng mình!"

Cả hội trường im lặng trong giây lát, rồi một tràng vỗ tay rầm rộ vang lên, không phải là tiếng vỗ tay của sự đồng tình đơn thuần, mà là tiếng vỗ tay của ý chí, của niềm tin đã được thổi bùng lên. Tiếng nói chuyện râm ran, những tiếng gật gù tán thành, những khuôn mặt mệt mỏi nhưng giờ đây rạng rỡ niềm hy vọng.

Tạ Trần và Tiểu An vẫn ngồi ở cuối phòng, lắng nghe và quan sát mọi diễn biến. Tạ Trần mỉm cười hài lòng. Ánh trăng từ ngoài cửa sổ rọi vào, chiếu lên khuôn mặt thanh tú của y, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm. Y không cần phải nói thêm lời nào. Cái mà y đã chứng kiến, cái mà y đã cảm nhận được từ sự kiện này, đã nói lên tất cả. Đây mới là 'đạo' của con người. Không phải chống lại, mà là thấu hiểu và hòa hợp. Hòa hợp với tự nhiên, hòa hợp với đồng loại, và hòa hợp với chính bản thân mình.

Y biết, sự thành công của dự án cải tạo sông này sẽ là một tiền lệ quan trọng, khuyến khích các cộng đồng khác trên Nhân Gian tìm kiếm các giải pháp sáng tạo, dựa trên trí tuệ và sức mạnh tập thể thay vì chờ đợi sự cứu giúp của tiên đạo. Dòng sông được cải tạo không chỉ mang lại an toàn mà còn mở ra những cơ hội kinh tế mới, biến thách thức thành động lực phát triển, thể hiện sự 'thịnh vượng' mà Nhân Gian đang hướng tới.

Tiểu An nhìn Tạ Trần, khẽ hỏi: "Tiên sinh, con thấy mọi người thật tuyệt vời. Họ có thể làm được những điều lớn lao mà không cần phép thuật."

Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, ánh mắt y xa xăm nhìn ra dòng sông mờ ảo dưới ánh trăng. "Đúng vậy, Tiểu An. Phép thuật có thể tạo ra kỳ tích trong chốc lát, nhưng tình người và trí tuệ lại có thể xây dựng nên một thế giới vững bền. Thiên Đạo có thể ban tặng quyền năng, nhưng cũng có thể lấy đi nhân tính. Còn Nhân Đạo, Nhân Đạo lại là cội nguồn của sự trọn vẹn, của những giá trị vĩnh cửu không bao giờ mất đi."

Y nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu dàng lan tỏa trong miệng. "Cuộc đời phàm nhân có thể ngắn ngủi, nhưng ý nghĩa của nó lại vô biên. Sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, thấu hiểu nhân quả, và gắn kết với đồng loại – đó chính là con đường đến với sự trọn vẹn, Tiểu An. Không cần thành tiên, không cần bất tử, chỉ cần sống trọn vẹn một kiếp người, đó mới là điều đáng quý nhất."

Những mối quan hệ và sự tin tưởng được xây dựng trong giai đoạn khó khăn này s��� trở thành nền tảng vững chắc cho những thử thách lớn hơn mà Thị Trấn An Bình và Nhân Gian sẽ phải đối mặt trong tương lai. Tạ Trần biết, sự kiện này chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng y tin rằng, với tinh thần đoàn kết và trí tuệ này, nhân gian sẽ tự mình viết nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà ở đó, con người tìm thấy ý nghĩa và hạnh phúc trong chính cuộc đời phàm tục của mình, không cần đến sự phù hộ của tiên thần. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, từng bước một, từng sự kiện một, không ngừng nghỉ.

Trong ánh trăng thanh khiết, Tạ Trần lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, nơi dòng Thiên Giang đã trở lại vẻ hiền hòa. Y thấy rõ 'nhân quả' đang dần định hình một cách tích cực, không chỉ là sự an toàn trước lũ lụt, mà còn là sự 'thịnh vượng' trong tâm hồn và cuộc sống của con người. Con đường phía trước còn dài, nhưng những hạt giống của Nhân Đạo đã nảy mầm, hứa hẹn một tương lai nơi phàm nhân sẽ tự mình làm chủ vận mệnh, tự mình xây dựng nên một thế giới trọn vẹn.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free