Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1615: Đường Đến Độc Đáo: Lời Khuyên Từ Tạ Trần

Những ngày sau đó, quả nhiên ánh sáng từ xưởng mộc của Sơn vẫn thường xuyên thắp sáng màn đêm, không còn là đốm lửa bập bùng lay lắt của sự mệt mỏi hay mặc cảm, mà là ngọn đèn dầu kiên định của một tâm hồn đang tìm thấy đường đi. Tiếng đục đẽo, tiếng bào gỗ vang lên đều đặn, mang theo một nhịp điệu mới, tự tin và đầy say mê, như một bản giao hưởng lao động thô mộc nhưng chất chứa bao khát vọng. Tạ Trần, từ quán sách nhỏ của mình, thỉnh thoảng lại nhìn về phía ánh sáng ấy, trên môi hắn thoáng một nụ cười thâm thúy. Hắn biết, hạt mầm suy tư đã gieo trong lòng Sơn đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc.

Chiều tà một ngày cuối thu, gió heo may se lạnh thổi qua những con phố nhỏ của Thị Trấn An Bình, mang theo mùi lá khô và hơi ẩm từ dòng sông xa. Ánh hoàng hôn đổ dài trên những mái ngói rêu phong, nhuộm vàng cả một góc trời, khiến khung cảnh vốn đã yên bình lại càng thêm tĩnh lặng. Trong quán sách của Tạ Trần, không khí vẫn ấm cúng như thường lệ. Tiếng lật sách xào xạc của Tạ Trần ngồi sau chiếc bàn gỗ cũ, cùng tiếng cọ rửa bàn ghế lạch cạch của Tiểu An, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, quen thuộc. Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh trong bộ áo vải bố giản dị, đang chuyên chú vào một quyển sách cổ đã ố vàng. Đôi mắt hắn sâu thẳm, lướt qua từng hàng chữ Hán Nôm, dường như không chỉ đọc mà còn thẩm thấu từng tầng ý nghĩa ẩn sâu bên trong. Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt thông minh, đang cẩn thận sắp xếp lại những chồng sách vừa được trả về, động tác nhẹ nhàng, không gây ra dù chỉ một tiếng động thừa thãi. Cậu bé đã quen với bầu không khí tĩnh mịch này, nơi tri thức và sự chiêm nghiệm thấm đẫm từng ngóc ngách.

Bỗng, một bóng người cao gầy xuất hiện ở ngưỡng cửa quán sách. Sơn, người thợ mộc với gương mặt khắc khổ và đôi bàn tay chai sạn, đứng đó, trên tay anh là một vật thể được che đậy cẩn thận bằng một tấm vải thô cũ kỹ. Bước chân anh có chút ngập ngừng, như thể anh đang đứng trước một ngưỡng cửa quan trọng của cuộc đời mình, không phải là một ngưỡng cửa vật lý, mà là một giới hạn vô hình của tâm hồn. Ánh mắt anh vừa chứa đựng sự khao khát được công nhận, vừa phảng phất nỗi sợ hãi bị phán xét. Anh hít một hơi thật sâu, như để lấy lại chút dũng khí ít ỏi còn sót lại. Mùi gỗ mới, mùi của sự lao động miệt mài, xen lẫn chút hương trầm từ những cuốn sách cổ, tạo nên một sự pha trộn kỳ lạ trong không gian.

Tạ Trần, không ngẩng đầu lên khỏi trang sách, dường như đã cảm nhận được sự hiện diện của Sơn bằng một giác quan khác. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như một làn gió ấm áp xua tan đi phần nào sự căng thẳng trong lòng người thợ mộc. "Sơn huynh đã đến." Giọng Tạ Trần trầm ấm, điềm tĩnh, không chút ngạc nhiên, như thể hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu. Hắn chậm rãi đặt quyển sách xuống, ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Sơn, ánh lên vẻ thấu hiểu và khuyến khích.

Sơn giật mình, không ngờ Tạ Trần lại nhận ra mình sớm đến vậy. Anh tiến vào quán, bước chân vẫn còn dè dặt. "Tiên sinh... con có thứ này muốn... muốn người xem qua." Giọng anh lí nhí, ngập ngừng, xen lẫn chút tự ti cố hữu. Tấm vải trên tay anh khẽ rung lên, như thể vật thể bên trong cũng đang chia sẻ sự lo lắng của chủ nhân. Anh không dám nhìn thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt lảng tránh, tìm kiếm một điểm tựa vô định trên giá sách.

Tạ Trần vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, ánh mắt khuyến khích. "Ồ? Lại là một tác phẩm mới của Sơn sao? Đừng ngại, cứ đặt xuống đây." Giọng hắn nhẹ nhàng, không áp lực, nhưng đủ sức trấn an. Tạ Trần khẽ chỉ vào một chiếc bàn nhỏ đối diện mình, nơi thường đặt những chén trà và sách. Tiểu An, tinh ý nhận ra sự căng thẳng của Sơn, nhanh chóng dọn dẹp chiếc bàn, tạo ra một không gian trống trải cho tác phẩm. Cậu bé cũng tò mò không kém, đôi mắt toát lên vẻ hiếu kỳ, nhưng vẫn giữ im lặng.

Sơn ngập ngừng một lát, rồi từ từ tiến lại gần chiếc bàn. Anh đặt tấm vải xuống, đôi bàn tay chai sần nhưng vô cùng cẩn trọng, từ từ vén góc vải lên. Từng chút một, một bức phù điêu gỗ tinh xảo hiện ra dưới ánh đèn dầu dịu nhẹ của quán sách. Không phải là một chiếc đàn tinh tế, cũng không phải một chiếc bàn cầu kỳ như những gì anh từng cố gắng làm theo Lão Tiệm Cầm. Đây là một bức tượng nhỏ, một hình thù độc đáo, được chạm khắc từ khúc gỗ sồi cũ kỹ mà anh đã vuốt ve bấy lâu. Hình dáng của nó uyển chuyển, mềm mại nhưng cũng đầy sức sống, không tuân theo bất kỳ khuôn mẫu truyền thống nào. Nó giống như một cây cổ thụ đang vươn mình, cành lá đan xen vào nhau, không theo một trật tự cố định mà mọc lên tự nhiên, biểu trưng cho sự kiên cường và sức sống mãnh liệt. Từng đường nét chạm khắc dù chưa đạt đến mức độ hoàn hảo tuyệt đối như những tác phẩm của Lão Tiệm Cầm, nhưng lại toát lên một vẻ đẹp mộc mạc, chân thật và đầy tâm hồn. Bụi gỗ mịn còn vương vấn trên một vài góc cạnh, như những dấu vết của quá trình lao động miệt mài.

Sơn vén hết tấm vải, để lộ toàn bộ tác phẩm. Anh ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ thăm dò, chờ đợi một lời nhận xét, một sự phán quyết. Trong khoảnh khắc ấy, dường như toàn bộ không khí trong quán sách đều ngưng đọng lại, chỉ còn lại ánh nhìn của Tạ Trần và sự chờ đợi đầy lo âu của Sơn. Mùi gỗ sồi thoang thoảng giờ đây trở nên rõ rệt hơn, hòa quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa đầy hơi thở của sự sáng tạo. Anh cảm thấy lồng ngực mình đập thình thịch, như thể số phận của cả một quãng thời gian miệt mài đang chờ đợi ở lời nói sắp tới của vị tiên sinh này.

Tạ Trần im lặng quan sát bức phù điêu. Hắn không vội vàng đưa ra bất kỳ nhận xét nào, không khen ngợi, cũng không chê bai. Ánh mắt hắn không chỉ nhìn vào từng đường nét tinh xảo, từng thớ gỗ sồi đang tỏa ra vẻ đẹp mộc mạc, mà còn thấu hiểu sâu sắc tâm tư của người thợ. Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần không chỉ nhìn thấy một tác phẩm nghệ thuật, hắn nhìn thấy cả một hành trình nội tâm, một cuộc đấu tranh thầm lặng giữa khao khát khẳng định bản thân và nỗi sợ hãi cố hữu. Hắn nhận ra sự vụng về trong một vài chi tiết, sự non nớt trong kỹ thuật so với Lão Tiệm Cầm, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được cái "hồn" của người nghệ sĩ đã được gửi gắm vào đó, một thứ "hồn" không thể định lượng bằng kỹ năng hay kinh nghiệm, mà bằng sự chân thật và lòng đam mê cháy bỏng.

Sơn đứng đối diện, hai bàn tay chai sần siết chặt vào nhau, mồ hôi lấm tấm trên trán dù thời tiết đã se lạnh. Anh không dám nhìn thẳng Tạ Trần, ánh mắt anh cứ luẩn quẩn trên những giá sách, trên những chi tiết trang trí trong quán, khắp nơi trừ ánh mắt sâu thẳm của vị tiên sinh. Mỗi giây phút im lặng của Tạ Trần đều kéo dài như một thế kỷ trong tâm trí anh, gặm nhấm sự tự tin mỏng manh mà anh vừa mới xây dựng. Anh lo sợ rằng tác phẩm này, đứa con tinh thần đầu tiên mà anh dám thực hiện theo ý mình, sẽ bị chê bai, bị đánh giá là "không đủ tốt," "không đúng chuẩn." Nỗi ám ảnh về Lão Tiệm Cầm và những tác phẩm hoàn hảo của ông lại trỗi dậy, đè nặng lên trái tim Sơn.

Ánh hoàng hôn bên ngoài đã dần nhạt đi, nhường chỗ cho ánh sáng dịu của đèn dầu trong quán. Mùi trà thoang thoảng từ chén Tạ Trần đã nguội lạnh. Sau một lúc lâu, Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, không phải của sự thất vọng, mà của sự thấu hiểu. Hắn đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào bức phù điêu gỗ, cảm nhận từng đường nét, từng vân gỗ. Ngón tay hắn lướt qua những chi tiết chạm khắc, cảm nhận được sự thô ráp nhưng cũng đầy cảm xúc của chúng. Một nụ cười chân thành hơn hiện lên trên môi hắn. "Đây là một tác phẩm độc đáo, Sơn." Giọng hắn trầm ấm, đầy suy tư, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách. "Nó mang dấu ấn của ngươi, không lẫn vào đâu được."

Nghe lời Tạ Trần nói, Sơn ngẩng phắt dậy, ánh mắt anh lóe lên một tia hy vọng, nhưng ngay lập tức bị nỗi mặc cảm quen thuộc dập tắt. "Nhưng... nó không giống của Lão Tiệm Cầm." Giọng anh lại lí nhí, đầy vẻ tự ti. "Người ta sẽ nói con không có căn bản, chỉ là bắt chước nửa vời... hay thậm chí là... xấu xí." Anh lại cúi gằm mặt xuống, như thể lời tự phán xét đó đã định hình số phận của tác phẩm. Anh nghĩ đến những lời xì xào, những ánh mắt đánh giá từ những người thợ khác, những khách hàng quen thuộc của Lão Tiệm Cầm. Trong thế giới của anh, Lão Tiệm Cầm là một tượng đài, là chuẩn mực của sự hoàn hảo, và bất cứ ai đi chệch khỏi con đường đó đều bị coi là lệch lạc.

Tạ Trần rút tay về, ánh mắt hắn vẫn nhìn sâu vào tác phẩm, nhưng lời nói của hắn lại hướng về Sơn. "Dòng sông nào cũng có nguồn cội, nhưng đâu phải dòng sông nào cũng chảy cùng một dòng? Ngươi có thấy dòng sông nào vì không giống sông khác mà ngừng chảy không? Hoặc vì không giống biển cả mà tự ti không?" Tạ Trần bắt đầu kể một câu chuyện ngụ ngôn, giọng điệu chậm rãi, triết lý, như đang vẽ ra một bức tranh bằng lời. Ánh mắt hắn nhìn xa xăm, xuyên qua khung cửa sổ, ra ngoài màn đêm đang dần buông xuống, như thể hắn đang nhìn thấy những dòng sông cuồn cuộn chảy qua bao ghềnh thác, bao cánh đồng, mỗi dòng mang một vẻ đẹp riêng, một số phận riêng. Hắn không trực tiếp bác bỏ nỗi sợ của Sơn, mà khơi gợi một góc nhìn khác, một chân lý sâu xa hơn về sự tồn tại.

Sơn lặng lẽ lắng nghe, từng lời của Tạ Trần như những giọt nước mát thấm vào tâm hồn khô cằn của anh. Anh ngồi đối diện Tạ Trần, đôi mắt vẫn còn chút hoài nghi nhưng đã bắt đầu có sự tập trung hơn. Bóng đèn dầu hắt lên gương mặt khắc khổ của anh, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi nhưng cũng đầy chân thành. Không khí trong quán sách ngày càng trở nên tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió khẽ reo qua khe cửa và giọng nói trầm ấm của Tạ Trần.

"Mỗi người là một dòng chảy," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời thì thầm từ ngàn xưa. "Nhiệm vụ của ngươi không phải là trở thành dòng chảy mạnh nhất, hay trong nhất, mà là chảy theo cách mà ngươi được sinh ra, với tất cả những khúc khuỷu, ghềnh đá của riêng mình. Bởi lẽ, chính những điều đó mới tạo nên sự độc đáo, tạo nên vẻ đẹp riêng của dòng chảy Sơn." Hắn nhìn thẳng vào Sơn, ánh mắt sâu thẳm như hồ thu, không hề có ý phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và sẻ chia. Hắn muốn Sơn hiểu rằng, giá trị thực sự không nằm ở sự so sánh, mà ở sự chân thật với bản ngã. Con người ta thường bị cuốn vào vòng xoáy của việc trở thành ai đó khác, của việc đạt được những tiêu chuẩn mà xã hội hay những người đi trước đặt ra, mà quên mất rằng chính sự khác biệt, chính những "khúc khuỷu, ghềnh đá" trong tâm hồn và tài năng mới là điều tạo nên giá trị đích thực.

Sơn nuốt khan, cổ họng anh khô khốc. Những lời Tạ Trần nói đã chạm đến tận cùng nỗi băn khoăn bấy lâu nay của anh. Anh đã dành cả cuộc đời để cố gắng làm hài lòng người khác, để bắt chước những hình mẫu thành công, để chạy theo những tiêu chuẩn mà anh nghĩ là "đúng." Giờ đây, những lời ấy như phá vỡ bức tường vô hình đã giam hãm tâm hồn anh. Một tia sáng rạng rỡ lóe lên trong đôi mắt anh. "Vậy... con không cần phải... phải giống Lão Tiệm Cầm?" Giọng nói của Sơn đã bớt run rẩy, thay vào đó là một sự khao khát được giải phóng, một tia hy vọng mong manh về một con đường mới. Anh muốn chắc chắn, muốn Tạ Trần khẳng định điều đó một lần nữa.

Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười trên môi hắn càng sâu sắc hơn. "Ngươi cần học hỏi tinh hoa, nhưng không cần trở thành bản sao. Tinh hoa của Lão Tiệm Cầm nằm ở sự kiên trì, lòng yêu nghề, và sự tận tâm đặt vào từng tác phẩm, chứ không phải ở hình dáng hay kỹ thuật cụ thể của chiếc đàn. Giá trị của một người thợ không nằm ở việc anh ta chế tác giống ai, mà là anh ta đã đặt bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu 'hồn' vào tác phẩm của mình, và nó có thể chạm đến những tâm hồn khác theo cách riêng của nó hay không. Mỗi tác phẩm, giống như mỗi con người, đều có một câu chuyện riêng để kể, một linh hồn riêng để tỏa sáng." Hắn lại đưa tay chạm nhẹ vào bức phù điêu gỗ của Sơn, ngón tay lướt qua những đường chạm khắc tự nhiên, không gò bó. "Tác phẩm này của ngươi, nó có một linh hồn. Nó kể câu chuyện của Sơn, của một tâm hồn đã từng băn khoăn, đã từng lạc lối, nhưng cuối cùng đã tìm thấy chính mình."

Sơn cúi đầu, nhưng lần này không phải vì mặc cảm hay tự ti. Anh cúi đầu vì sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc. Những lời của Tạ Trần không chỉ là một lời khuyên, mà là một sự khai sáng. Anh nhận ra rằng, điều quan trọng nhất không phải là sự hoàn hảo trong mắt người khác, mà là sự chân thật với chính mình, là việc dám khám phá và thể hiện cái "chân nguyên" độc đáo của bản thân. Anh lẩm bẩm, như đang tự nói với chính mình, từng từ từng chữ thấm sâu vào tâm khảm: "Tin vào khả năng của bản thân... khám phá con đường riêng của mình..." Những lời ấy vang vọng trong tâm trí anh, không còn là những khái niệm xa vời, mà đã trở thành kim chỉ nam cho hành trình sắp tới. Anh cảm thấy một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ, một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể.

Ánh trăng đã bắt đầu lấp ló qua khung cửa sổ, hắt thứ ánh sáng bạc lên những trang sách cũ kỹ. Không khí trong quán sách trở nên se lạnh hơn, nhưng trong lòng Sơn lại ấm áp lạ thường. Anh đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cái cúi đầu chân thành, không còn chút gượng ép nào. Trên mặt anh hiện rõ sự nhẹ nhõm, một nụ cười mộc mạc nhưng đầy tự tin đã hé nở. Anh cầm lại tác phẩm của mình, nhưng lần này không còn vẻ do dự nữa. Bức phù điêu gỗ, dưới ánh trăng mờ ảo, dường như cũng tỏa ra một thứ ánh sáng riêng, kiên định và đầy ý nghĩa.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn dõi theo bóng Sơn khuất dần sau cánh cửa. Hắn biết, hành trình tìm kiếm "chân nguyên" của Sơn chỉ mới bắt đầu, nhưng bước đi đầu tiên, bước đi quan trọng nhất, đã được thực hiện. Sự độc đáo trong phong cách của Sơn, một ngày nào đó, có thể sẽ trở thành một "xu hướng" mới, một nguồn cảm hứng mới trong tương lai của Thị Trấn An Bình, minh chứng cho sự đa dạng và phong phú của "Nhân Đạo." Lời khuyên về việc "tin vào khả năng của bản thân" và "hành trình tự khám phá" sẽ không chỉ dành riêng cho Sơn, mà sẽ là thông điệp xuyên suốt, thấm nhuần vào tâm hồn của nhiều nhân vật khác trong kỷ nguyên mới này, góp phần định hình một xã hội nơi mỗi cá nhân đều được trân trọng giá trị riêng của mình.

Tạ Trần lại cầm quyển sách cổ lên, nhưng tâm trí hắn không còn đặt trọn vào những dòng chữ. Hắn nghĩ về những con người khác trong Thị Trấn An Bình, những người vẫn còn đang loay hoay tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời mình, vẫn còn bị ám ảnh bởi những tiêu chuẩn vô hình của quá khứ. Hắn biết, những câu chuyện như của Sơn sẽ không ngừng xuất hiện, và hắn, với "Vô Vi Chi Đạo" của mình, sẽ tiếp tục là người gieo mầm triết lý, người khơi gợi những tia sáng trong tâm hồn phàm nhân. Bởi lẽ, Thiên Đạo có thể suy kiệt, tiên môn có thể không còn, nhưng hành trình khám phá và khẳng định giá trị bản thân của con người thì vĩnh viễn không bao giờ chấm dứt. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, là cách các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến phép thuật hay sự bất tử, mà chỉ bằng chính sự chân thật của trái tim mình. Ngoài kia, ánh trăng đã lên cao, soi rọi khắp Thị Trấn An Bình, như một lời hứa về một kỷ nguyên mới, nơi mỗi cá nhân, dù là phàm nhân, đều có thể tỏa sáng theo cách riêng của mình.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free