Nhân gian bất tu tiên - Chương 1619: Hợp Lực Kiến Tạo: Bắt Đầu Một Kỷ Nguyên Phồn Thịnh
Ánh trăng đã lặn từ lâu, nhường chỗ cho rạng đông vương vãi những tia nắng đầu tiên lên mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn hơi sương lạnh ngắt, mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại. Trong cái xưởng cũ kỹ của Lão Tiệm Cầm, nơi thường ngày chỉ có tiếng đàn réo rắt trầm bổng hay tiếng gọt đẽo gỗ lách cách, hôm nay lại chật kín người. Tiếng bàn tán xôn xao, tiếng ghế gỗ cọt kẹt mỗi khi có người cựa mình, cùng tiếng trà nóng được rót vào những chén sứ mộc mạc, tạo nên một bản hòa âm đầy kịch tính, khác xa với vẻ tĩnh lặng thường nhật. Mùi gỗ cũ xen lẫn mùi đất ẩm thoang thoảng từ những khối sét còn chưa kịp cất của Lão Tôn, hòa quyện với hương trà thanh dịu, tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, căng thẳng nhưng cũng không kém phần hy vọng.
Sơn, người thợ gốm trẻ, đứng giữa vòng tròn những bậc tiền bối và đồng nghiệp, ánh mắt anh rạng rỡ nhưng cũng toát lên vẻ quyết tâm kiên định. Anh đã dành trọn đêm qua để suy nghĩ, để sắp xếp lại những ý tưởng mà Tạ Trần đã khơi gợi và Lão Tiệm Cầm đã củng cố. Giờ đây, anh không còn là một người thợ gốm non nớt chỉ biết miệt mài với đất sét, mà đã trở thành người tiên phong, một ngọn lửa nhỏ nhóm lên trong đêm tối của sự cạnh tranh. “Chư vị, chúng ta không thể cứ mãi đấu đá, hạ giá rồi tự đánh mất đi cái hồn của nghề,” Sơn cất giọng, tuy không lớn nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng, “Chỉ có hợp sức, chúng ta mới có thể tạo ra một giá trị mà không ai có thể sao chép, một thương hiệu mà Thị Trấn An Bình có thể tự hào!” Lời của anh như một mũi tên xuyên thẳng vào tâm can những người đang ngồi đó, khơi dậy những trăn trở bấy lâu.
Thợ Rèn Mãnh, người đàn ông vạm vỡ với đôi bàn tay chai sạn và khuôn mặt thường ngày dính đầy nhọ than, cau mày sâu sắc. Thân hình cơ bắp cuồn cuộn của hắn dường như đang dồn nén một sự bất an lớn lao. “Chia sẻ bí kíp gia truyền? Đây là mồ hôi nước mắt của bao thế hệ, là chén cơm của chúng ta. Liệu có ổn không?” Giọng hắn trầm đục, vang lên như tiếng búa đập thép, mang theo sự ngờ vực cố hữu. Từ bao đời nay, mỗi gia đình thợ thủ công đều có những công thức, những kỹ thuật riêng được giữ kín như báu vật, truyền từ đời này sang đời khác. Việc mở lòng, san sẻ những bí mật đó dường như là một sự phản bội, một sự mạo hiểm không tưởng. Vẻ mặt của hắn hiện rõ sự giằng xé giữa cái lợi ích cá nhân đã ăn sâu vào tiềm thức và viễn cảnh về một tương lai chung mà Sơn đang vẽ ra. Hắn nhìn quanh, tìm kiếm sự đồng tình từ những người khác, nhưng hầu hết đều cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt cháy bỏng của Sơn.
Lão Tiệm Cầm, ngồi bên bàn trà, chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng, hơi nước bốc lên làm mờ đi đôi mắt cận thị của lão. Ngón tay dài và khéo léo của lão, từng gảy nên vô vàn khúc nhạc lay động lòng người, nay lại mân mê chén trà sứ trắng, như đang tìm kiếm sự bình yên trong từng làn hương. “Cái giá trị thực sự không nằm ở việc giấu giếm, mà ở việc phát triển nó. Một mình thì đi nhanh, nhưng cùng nhau thì đi xa hơn. Niềm tin, đó mới là thứ quý giá nhất.” Giọng lão trầm ấm, chậm rãi, mỗi chữ như thấm vào lòng người nghe, xoa dịu đi sự hoài nghi và lo sợ. Lão đã chứng kiến biết bao đổi thay của thị trấn này, chứng kiến những nghề thủ công lụi tàn vì không chịu đổi mới, không chịu hòa mình vào dòng chảy của thời đại. Lão hiểu rằng, trong cái kỷ nguyên mới này, nơi Thiên Đạo đã suy vi và sức mạnh cá nhân không còn là thước đo duy nhất, thì sự đoàn kết và trí tuệ của phàm nhân mới là chìa khóa. Mùi gỗ và dây đàn trên người lão, hôm nay, dường như không còn vẻ hao mòn mà đã trở nên kiên định hơn, vững chãi hơn.
Thợ Gốm Lão Tôn, với bàn tay chai sạn dính đất sét và vẻ mặt hiền từ, vuốt ch��m râu bạc. Ông là người lớn tuổi nhất trong nhóm thợ gốm, kinh nghiệm của ông có thể đong đầy cả một hồ nước. “Nếu có thể giữ được cái tâm, thì chia sẻ cũng không sao. Nhưng ai sẽ là người đứng ra đảm bảo chất lượng?” Lão Tôn lên tiếng, giọng ông trầm ấm nhưng đầy sự thận trọng. Ông không phản đối ý tưởng, nhưng ông muốn có một cam kết, một sự bảo đảm rằng cái "hồn" mà họ đang cố gắng bảo vệ sẽ không bị hủy hoại bởi sự cẩu thả hay thiếu trách nhiệm. Cái "tâm" mà ông nhắc đến, đó chính là sự tận tụy, lòng thành kính với nghề, là thứ mà Tạ Trần đã gọi là "nhân tính" trong mỗi sản phẩm.
Cô Gái Dệt Lụa, ngồi lặng lẽ ở một góc, đôi tay khéo léo của nàng vẫn giữ một cuộn tơ lụa. Nàng mặc y phục đơn giản, nhưng ánh mắt lại vô cùng tinh anh và sâu sắc. “Thiếp cũng lo sợ. Nếu cái tên chung ấy bị một người làm hỏng, thì tất cả chúng ta đều sẽ bị ảnh hưởng. Niềm tin một khi đã mất, khó mà lấy lại được.” Lời nàng nói ra, nhẹ nhàng như sợi tơ lụa, nhưng lại nặng trĩu nỗi lo. Nàng đã chứng kiến biết bao công sức đổ vào từng thước lụa, từng hoa văn được thêu dệt tỉ mỉ. Nếu một sản phẩm kém chất lượng mang cái tên chung, nó sẽ phá hủy tất cả những gì họ đang cố gắng xây dựng.
Sự lo lắng của Thợ Rèn Mãnh, sự thận trọng của Lão Tôn và Cô Gái Dệt Lụa đều là những rào cản tự nhiên, những chấp niệm đã ăn sâu vào tâm trí của người thợ thủ công truyền thống. Tuy nhiên, Sơn không nản lòng. Anh biết rằng để phá vỡ những bức tường vô hình này, cần sự kiên nhẫn và niềm tin. Anh nhìn về phía Lão Tiệm Cầm, người đã gật đầu nhẹ, như một lời động viên thầm lặng.
“Chư vị, chúng ta đều là những người đã trải qua cơn lốc hạ giá. Chúng ta đã thấy chất lượng bị đánh đổi, tâm huyết bị chà đạp,” Sơn nói, giọng anh trầm xuống, gợi lại những ký ức đau buồn về sự cạnh tranh không lành mạnh. “Nếu chúng ta không thay đổi, rồi sẽ đến một ngày, không còn ai tin vào cái tên An Bình nữa, không còn ai muốn mua những sản phẩm mà chúng ta đã dồn hết tâm can vào đó. Cái ‘hồn của nghề’ mà Lão Tôn nh���c đến, nó sẽ dần tàn lụi.” Anh nhìn thẳng vào từng ánh mắt, tìm kiếm sự đồng cảm. “Chúng ta có thể lập ra những quy tắc, những tiêu chuẩn chung. Chúng ta có thể cùng nhau kiểm tra, cùng nhau giám sát. Bất kỳ ai không tuân thủ, bất kỳ ai cố tình làm giảm chất lượng, sẽ bị loại khỏi liên minh. Chúng ta sẽ là những người tự bảo vệ danh tiếng của mình, bảo vệ cái ‘tâm’ của nghề.”
Lời nói của Sơn, cùng với sự ủng hộ của Lão Tiệm Cầm, bắt đầu làm tan chảy những tảng băng trong lòng các thợ thủ công. Họ bắt đầu bàn tán xôn xao hơn, không còn là những câu hỏi nghi ngại mà là những gợi ý, những ý tưởng đóng góp. Thợ Rèn Mãnh vuốt râu, ánh mắt suy tư, “Vậy thì cái tên chung ấy sẽ là gì? Và ai sẽ là người đứng ra quản lý những quy tắc đó?”
“Tạ Trần tiên sinh đã gợi ý một cái tên đơn giản nhưng đầy ý nghĩa: ‘Thủ Công An Bình’,” Sơn đáp, “Và việc quản lý, chúng ta sẽ cử ra một hội đồng, bao gồm những người có uy tín nhất, có kinh nghiệm nhất, và quan trọng nhất là có cái ‘tâm’ với nghề. Chúng ta sẽ họp bàn định kỳ, cùng nhau quyết định mọi việc.”
Sau một hồi tranh luận sôi nổi, đôi khi có cả những tiếng cãi vã nhỏ, nhưng cuối cùng, dưới sự dẫn dắt của Sơn và sự ủng hộ kiên định của Lão Tiệm Cầm, các thợ thủ công cũng đạt được sự đồng thuận ban đầu. Họ hiểu rằng con đường này sẽ không dễ dàng, nhưng nó là con đường duy nhất để bảo vệ giá trị thực sự của nghề thủ công, để không bị cuốn vào vòng xoáy của sự "tha hóa" mà Tạ Trần đã cảnh báo. Họ quyết định sẽ thuê chung một xưởng lớn hơn, rộng rãi hơn, nơi họ có thể cùng nhau làm việc, cùng nhau học hỏi, và cùng nhau tạo ra những sản phẩm mang dấu ấn của “Thủ Công An Bình”. Dù vẫn còn đó những lo lắng về việc quản lý chất lượng, duy trì sự công bằng giữa các thành viên và đối phó với những kẻ cố tình phá hoại danh tiếng chung, nhưng ít nhất, một hướng đi đã được vạch ra, một tia sáng hy vọng đã được nhen nhóm giữa buổi bình minh của một kỷ nguyên mới.
***
Nhiều ngày sau, một xưởng mới toanh, rộng rãi hơn nhiều so với những xưởng cá nhân trước đây, đã được thuê và sửa sang lại. Nơi đây, từng là một kho thóc bỏ hoang ở rìa Thị Trấn An Bình, giờ đây đã trở thành một trung tâm sáng tạo đầy sức sống. Âm thanh của sự lao động hăng say vang vọng khắp không gian: tiếng gõ chạm đều đặn của Thợ Rèn Mãnh từ góc xưởng, tiếng vo tròn đất sét mềm mại từ bàn tay khéo léo của Lão Tôn, tiếng thoi dệt lạch cạch nhịp nhàng của Cô Gái Dệt Lụa, và tiếng cười nói, hướng dẫn lẫn nhau của các thợ trẻ. Mùi gỗ mới từ những chiếc giá phơi, mùi đất nung thoang thoảng, mùi kim loại nóng bỏng khi Thợ Rèn Mãnh nhúng sắt vào nước, và mùi tơ lụa mới thơm mát hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị và âm thanh, của sự sáng tạo và hợp tác. Bầu không khí trong xưởng tràn đầy năng lượng, sự hăng say và một niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Nắng vàng dịu buổi chiều len lỏi qua những ô cửa sổ lớn, chiếu rọi lên những bàn tay đang miệt mài, những khuôn mặt lấm lem nhưng rạng rỡ.
Lão Tôn, với vẻ mặt hiền từ, kiên nhẫn hướng dẫn Sơn và các thợ trẻ hơn kỹ thuật nung gốm đặc biệt của gia đình ông. “Để đất sét giữ được hình dáng và có hồn, cần phải cảm nhận được ‘linh hồn’ của nó khi nhào nặn, không chỉ dùng lực mà còn dùng cả tâm,” ông nói, đôi bàn tay chai sạn của ông nhẹ nhàng vuốt ve khối đất sét. Ông chỉ cho họ cách cảm nhận độ ẩm của đất, cách điều chỉnh áp lực của ngón tay để tạo nên những đường cong mềm mại, những chiếc bình gốm không chỉ đẹp về hình dáng mà còn có chiều sâu, có sức sống. Ông không giấu giếm bất kỳ bí quyết nào, từ cách chọn đất, pha chế men, cho đến cách điều chỉnh nhiệt độ lò nung sao cho sản phẩm đạt được độ bền và màu sắc ưng ý nhất. Các thợ trẻ, bao gồm cả Sơn, chăm chú lắng nghe, đôi mắt họ mở to đầy khao khát học hỏi. Họ nhận ra rằng, cái “linh hồn” mà Lão Tôn nhắc đến không phải là một thứ siêu nhiên, mà là sự hòa quyện của kinh nghiệm, sự tinh tế và cái “tâm” của người thợ.
Ở một góc khác, Cô Gái Dệt Lụa tỉ mỉ chỉ cách nhuộm màu tự nhiên từ lá cây, hoa cỏ để tạo ra những sắc thái độc đáo mà phẩm nhuộm hóa học không thể có được. Nàng cho Sơn xem một mẫu vải lụa mềm mại, màu sắc chuyển từ xanh ngọc bích sang vàng nhạt, giống như một bức tranh thủy mặc. “Sự kết hợp giữa sợi tơ của tôi và họa tiết anh Sơn vẽ trên gốm có thể tạo ra những điểm nhấn độc đáo, mang vẻ đẹp vừa mộc mạc vừa tinh tế,” nàng nói, đôi tay khéo léo của nàng nhẹ nhàng vuốt ve mặt vải. Nàng giải thích cách dệt những hoa văn phức tạp, cách phối màu để tạo ra sự hài hòa, và cách bảo quản lụa để giữ được độ bền và vẻ đẹp theo thời gian. Sự tinh tế của nàng, sự kiên nhẫn của nàng trong việc truyền đạt kiến thức, đã khiến những người thợ khác phải trầm trồ thán phục. Họ nhận ra rằng, vẻ đẹp của lụa không chỉ nằm ở bề ngoài, mà còn ở sự tỉ mỉ, sự kiên nhẫn của người thợ dệt.
Thợ Rèn Mãnh, dù bề ngoài có vẻ nóng nảy và thô lỗ, nhưng khi chỉ dạy, hắn lại vô cùng tận tình. Hắn chỉ cho các thợ trẻ cách rèn kim loại tinh xảo, cách tạo ra những đường nét sắc bén mà vẫn giữ được độ bền bỉ. Tiếng búa của hắn vang lên đều đặn, mỗi nhát búa đều dứt khoát và mạnh mẽ. “Sắt thép cũng có linh hồn của nó,” hắn gầm gừ, mồ hôi nhễ nhại trên vầng trán. “Mỗi nhát búa phải dứt khoát, phải biết khi nào cần mạnh, khi nào cần nhẹ. Không thể vội vàng.” Hắn dạy họ cách tôi luyện thép, cách mài dũa để tạo ra những lưỡi dao sắc bén như dao cạo, nhưng vẫn đủ dẻo dai để không bị gãy. Hắn cũng chỉ cho họ cách chạm khắc những họa tiết đơn giản nhưng ý nghĩa lên cán dao, biến một món đồ dùng đơn thuần thành một tác phẩm nghệ thuật. Sự tỉ mỉ của hắn, sự tập trung của hắn vào từng chi tiết nhỏ, đã khiến những thợ trẻ hiểu rằng, ngay cả những vật liệu thô cứng như sắt thép cũng có thể trở nên tinh tế và có hồn dưới bàn tay của người nghệ nhân.
Các thợ khác cũng không ngừng trao đổi, mỗi người góp một phần bí quyết vào từng sản phẩm mẫu. Từ chiếc bình gốm được trang trí bằng hoa văn dệt lụa, những họa tiết uốn lượn tinh xảo như mây trời, đến dao găm có cán gỗ chạm khắc hình rồng phượng, tất cả đều mang một vẻ đẹp độc đáo, kết hợp tinh hoa của nhiều nghề. Họ bắt đầu thử nghiệm, kết hợp các kỹ thuật khác nhau, tạo ra những sản phẩm chưa từng có. Một chiếc hộp gỗ được khảm trai tinh xảo, bên trong lót lụa mềm mại, hay một chiếc đèn lồng được làm từ khung sắt rèn và giấy dó vẽ tay, tất cả đều là minh chứng cho sự hợp tác và sáng tạo không ngừng nghỉ.
Sơn, đi lại giữa các khu vực, ánh mắt anh đầy cảm hứng và niềm tự hào. Anh nhìn thấy những gì mà Tạ Trần đã gợi mở, những gì Lão Tiệm Cầm đã vun đắp, giờ đây đang dần hiện hữu. “Đây không chỉ là sản phẩm, đây là câu chuyện của cả Thị Trấn An Bình, là tâm huyết của mỗi chúng ta,” anh nói, giọng anh vang vọng trong xưởng, truyền thêm động lực cho mọi người. “‘Thủ Công An Bình’ phải là cái tên gắn liền với sự tinh xảo và tin cậy. Nó phải là một lời hứa với khách hàng, rằng mỗi sản phẩm mang tên này đều là một tác phẩm được làm ra bằng cả tấm lòng.” Anh biết rằng, việc duy trì sự đồng lòng và nhất quán về chất lượng khi có nhiều cá tính, phong cách và thói quen làm việc khác nhau cùng hợp tác sẽ là một thách thức không nhỏ. Áp lực từ thị trường hàng giá rẻ vẫn còn đó, đòi hỏi họ phải kiên định với con đường chất lượng và giá trị thực sự, chống lại cám dỗ của lợi nhuận nhanh chóng. Nhưng nhìn vào những khuôn mặt hăng say, anh tin rằng họ sẽ vượt qua được.
Những ngày tháng miệt mài trong xưởng chung đã tạo nên một sự gắn kết đặc bi���t giữa các thợ thủ công. Họ không chỉ chia sẻ kỹ thuật, mà còn chia sẻ cả những câu chuyện đời, những nỗi niềm về nghề. Họ đã trở thành một gia đình lớn, cùng nhau kiến tạo nên một tương lai mới cho Thị Trấn An Bình, nơi giá trị không nằm ở sức mạnh cá nhân mà ở sự đoàn kết và chất lượng chân thực, đặt nền móng cho một xã hội không cần tiên đạo, nơi trí tuệ và lòng nhân ái của phàm nhân mới là sức mạnh tối thượng.
***
Một buổi chiều tĩnh lặng, nắng vàng dịu len lỏi qua ô cửa sổ lớn của quán sách, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng. Không khí trong quán trong lành, thoang thoảng mùi giấy cũ, mực và hương hoa dại từ khu vườn nhỏ phía sau. Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của anh như hòa mình vào cái tĩnh lặng của thư phòng. Đôi mắt sâu thẳm của anh chăm chú dõi theo từng dòng chữ trên cuốn sách cổ đang mở, dường như đang đắm chìm vào một thế giới khác. Tiếng lật sách khe khẽ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên bình, như một nhịp điệu của thời gian trôi.
Đột nhiên, cánh cửa quán mở ra, mang theo một làn gió nhẹ và một âm thanh lanh lảnh. Thư Đồng Tiểu An chạy ào vào, khuôn mặt gầy gò của cậu bé rạng rỡ, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu kỳ. “Tiên sinh, tiên sinh!” Tiểu An reo lên, giọng nói vang vọng khắp quán. Cậu bé chạy đến bên quầy, không giấu nổi sự hào hứng. “Các chú các bác làm việc hăng say lắm! Ai cũng chia sẻ bí quyết, không còn giấu giếm nữa! Cháu thấy một chiếc bình gốm có cả hoa văn dệt lụa, đẹp lắm! Lão Tôn chỉ cho cháu cách nặn một con vật nhỏ bằng đất sét, còn Thợ Rèn Mãnh thì cho cháu xem cách làm một cái chuông gió nhỏ xíu!” Cậu bé thao thao bất tuyệt, kể về những điều mình đã chứng kiến ở xưởng chung – sự hăng say, tiếng cười nói và những sản phẩm đẹp đẽ đang dần thành hình. Trong mắt Tiểu An, đó không chỉ là những món đồ, mà là cả một thế giới mới đang mở ra, đầy màu sắc và kỳ diệu. Cậu bé ngưỡng mộ cách các thợ thủ công đã cùng nhau làm việc, tạo ra những thứ mà trước đây cậu chưa từng thấy.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đặt cuốn sách xuống. Anh lắng nghe Tiểu An kể chuyện, đôi mắt anh ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Anh hiểu rằng, những gì Tiểu An nhìn thấy chỉ là bề nổi, nhưng nó lại là minh chứng rõ ràng nhất cho sự thành công bước đầu của ý tưởng “Thủ Công An Bình”.
Chốc lát sau, Sơn cũng ghé qua quán sách. Anh không vội vã như Tiểu An, mà bước vào một cách trầm tĩnh, trên tay cầm một chiếc bình gốm nhỏ được trang trí tinh xảo. Chiếc bình mang màu xanh ngọc bích của men gốm Lão Tôn, nhưng lại có những đường nét hoa văn mềm mại được dệt từ sợi lụa nhuộm màu tự nhiên của Cô Gái Dệt Lụa, tạo nên một sự kết hợp độc đáo, vừa mộc mạc vừa thanh tao. Sơn đặt chiếc bình lên bàn, ánh mắt anh nhìn Tạ Trần đầy vẻ biết ơn và một chút lo lắng. “Tiên sinh, chúng con đã làm được,” anh nói, giọng anh chứa đựng cả niềm tự hào và sự mệt mỏi. Anh kể về những tiến bộ, về sự hòa hợp bất ngờ của các thợ, về việc họ đã vượt qua những e ngại ban đầu để cùng nhau kiến tạo. Nhưng anh cũng không quên nhắc đến những thách thức mới, những nỗi lo về việc làm sao để thương hiệu mới này được biết đến rộng rãi, làm sao để những sản phẩm đầy tâm huyết này có thể đến được tay những người trân trọng chúng, không phải chỉ ở Thị Trấn An Bình nhỏ bé này.
Tạ Trần cầm chiếc bình gốm lên, vuốt nhẹ bề mặt lạnh mà mịn của nó. Đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên vẻ suy tư. Anh cảm nhận được cái “hồn” mà Sơn và các thợ thủ công đã thổi vào từng đường nét, từng màu sắc. “Một vật phẩm có hồn, không chỉ là kỹ thuật, mà còn là sự tin tưởng và tâm huyết của người tạo ra nó. Cái hồn này, chính là giá trị không thể bị hạ giá.” Anh nói, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, như một lời khẳng định cho những nỗ lực của họ. Anh hiểu rằng, cái “hồn” đó không thể định giá bằng tiền, và nó chính là thứ phân biệt sản phẩm của “Thủ Công An Bình” với những món hàng giá rẻ, vô hồn ngoài kia.
Sơn gật đầu, nhưng vẫn còn đó nỗi lo lắng hiển hiện trên khuôn mặt anh. “Chúng con cũng bắt đầu nhận ra điều đó, tiên sinh. Nhưng làm sao để khách hàng từ xa biết đến những sản phẩm này, khi chúng con không có nhiều tiền để quảng bá hay mở cửa hàng lớn?” Anh biết rằng, việc xây dựng niềm tin và danh tiếng cho một thương hiệu mới, “Thủ Công An Bình”, giữa vô vàn sản phẩm cạnh tranh trên thị trường là một thách thức khổng lồ. Vấn đề logistics và phân phối sản phẩm đến các thị trường xa xôi một cách hiệu quả, đảm bảo chất lượng không bị ảnh hưởng trong quá trình vận chuyển, cũng là một bài toán khó.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng chiều đang dần tắt. “Giá trị thực sự... không cần phải rao bán ồn ào. Nó tự khắc sẽ tìm thấy người biết trân trọng. Một khi tiếng lành đồn xa, chất lượng tự thân sẽ là lời quảng bá tốt nhất. Cái khó là giữ được cái tâm ban đầu.” Lời nói của Tạ Trần như một lời nhắc nhở, một lời định hướng. Anh không đưa ra một giải pháp cụ thể, mà lại gợi mở về một triết lý sâu sắc hơn về sự phát triển bền vững. Anh biết rằng, việc thu hút khách hàng từ xa sẽ mở ra những cơ hội và thách thức mới, có thể là sự mở rộng quy mô s��n xuất, sự xuất hiện của các đối thủ lớn hơn, hoặc các vấn đề về quản lý chuỗi cung ứng và duy trì danh tiếng ở tầm vóc lớn hơn. Nhưng điều cốt lõi vẫn là giữ vững chất lượng và tâm huyết.
Sơn lắng nghe, đôi mắt anh dần trở nên sáng rõ hơn. Anh hiểu rằng, Tạ Trần không mong muốn họ chạy theo lợi nhuận hay danh tiếng nhất thời, mà là xây dựng một nền móng vững chắc dựa trên chất lượng và sự tin cậy. Đây không chỉ là việc bán sản phẩm, mà là việc bán một câu chuyện, một giá trị, một niềm tin vào cái “hồn” của nghề thủ công. Tạ Trần, qua những gợi ý mang tính triết lý và thực tiễn như vậy, tiếp tục định hình một xã hội không cần quyền lực siêu nhiên nhưng vẫn có thể giải quyết vấn đề bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự thấu hiểu về bản chất con người.
***
Hàng ngàn dặm về phía Đông, tại Thành Vô Song, một đô thị sầm uất với những tòa nhà ba, bốn tầng mái ngói cong vút, trang trí lộng lẫy, Phố Thương Mại Kim Long đang nhộn nhịp trong ánh chiều tà. Những biển hiệu lớn với nét chữ vàng son, những chiếc đèn lồng rực rỡ sắc màu đã bắt đầu thắp sáng, hắt lên con phố một vẻ xa hoa, tráng lệ. Tiếng rao hàng ồn ã, tiếng mặc cả của các thương nhân, tiếng nói chuyện râm ran của khách bộ hành, và cả tiếng nhạc du dương từ các quán rượu, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự phồn thịnh. Mùi hương liệu quý phái từ các cửa hàng tơ lụa, mùi thức ăn nóng hổi từ các quán ăn ven đường, mùi vải vóc mới, mùi kim loại thoang thoảng từ các tiệm kim hoàn, tạo nên một bức tranh đa sắc, đa vị của một thành phố giàu có.
Tại một cửa hàng lớn và uy tín bậc nhất trên Phố Thương Mại Kim Long, nơi chuyên kinh doanh những mặt hàng thủ công mỹ nghệ cao cấp, một vị khách buôn giàu có từ phương xa đang xem xét một lô hàng mới được chuyển đến. Ông ta, với vóc dáng đĩnh đạc, bộ râu bạc phơ và đôi mắt tinh tường, đã nghe danh tiếng mơ hồ về “Thủ Công An Bình” từ những lời đồn thổi trên các tuyến đường giao thương. Ban đầu, ông chỉ coi đó là một lời quảng cáo thổi phồng, nhưng sự tò mò đã thúc đẩy ông đến ��ây.
Chủ Cửa Hàng, một người đàn ông trung niên với nụ cười niềm nở, giới thiệu. “Thưa ngài, đây là những sản phẩm mới nhất từ Thị Trấn An Bình, dưới thương hiệu ‘Thủ Công An Bình’. Họ cam kết chất lượng tuyệt hảo, mỗi món đều làm từ tâm huyết người thợ.” Ông chỉ tay về phía một kệ trưng bày đặc biệt, nơi những sản phẩm thủ công được đặt trang trọng.
Khách buôn chậm rãi tiến đến, đôi mắt ông quét qua từng món đồ. Ông nâng niu một chiếc bình gốm với họa tiết dệt lụa tinh tế, những đường nét hoa văn như ẩn hiện dưới lớp men bóng loáng. Ông xoay chiếc bình trong tay, cảm nhận độ mịn của men, sự cân đối của hình dáng, và cái tinh xảo trong từng đường chỉ lụa. Kế đến, ông cầm lấy một bộ dao ăn có cán gỗ chạm khắc sắc sảo, lưỡi dao ánh lên vẻ sắc bén nhưng vẫn toát ra sự mềm mại, tinh tế của kim loại được tôi luyện kỹ càng. Ông kiểm tra từng món đồ nhỏ khác, từ những chiếc chén trà men ngọc bích cho đến những món đồ trang trí nhỏ mang vẻ đẹp độc đáo, kết hợp hài hòa giữa gốm, lụa và gỗ.
Ánh mắt ông lộ rõ vẻ ngạc nhiên và hài lòng, khác hẳn với sự thờ ơ khi xem những món hàng giá rẻ, kém chất lượng tràn lan trên thị trường. Những món hàng đó, tuy bắt mắt ban đầu, nhưng lại thiếu đi cái “hồn”, cái chiều sâu mà một người sành sỏi như ông có thể dễ dàng nhận ra. “Tuyệt vời!” Khách buôn thốt lên, giọng ông trầm ấm nhưng đầy phấn khích. Ông đặt chiếc bình gốm xuống một cách cẩn trọng, như thể nó là một báu vật. “Đây chính là những gì ta đang tìm kiếm! Chất lượng tuyệt hảo, tinh xảo đến từng chi tiết, và quan trọng nhất là có ‘hồn’. Không giống những món hàng rẻ tiền ngoài kia. Giá trị này, đáng để đầu tư!”
Chủ Cửa Hàng nở nụ cười rạng rỡ, biết rằng mình đã nắm bắt được cơ hội. “Vậy ngài có muốn đặt hàng không ạ?”
Khách buôn gật đầu dứt khoát. “Ta muốn đặt một đơn hàng lớn, và nếu họ có thể duy trì chất lượng này, ta sẽ là đối tác lâu dài của họ. Hãy sắp xếp cho ta một cuộc gặp với đại diện của ‘Thủ Công An Bình’. Ta muốn hiểu rõ hơn về cách họ làm ra những tác phẩm nghệ thuật này.” Ông biết rằng, việc duy trì chất lượng và sự tinh xảo này không phải là điều dễ dàng, đặc biệt là khi sản xuất với số lượng lớn. Tuy nhiên, cái “hồn” trong sản phẩm đã thuyết phục ông rằng, đây là một liên minh có tiềm năng, một đối tác đáng tin cậy.
Quyết định của vị khách buôn từ xa này không chỉ là một giao dịch thương mại đơn thuần, mà còn đánh dấu bước thành công đầu tiên và quan trọng của “Liên Minh Thủ Công An Bình” trong việc thu hút khách hàng từ những thị trường xa xôi. Đây là minh chứng rõ ràng nhất cho lời nói của Tạ Trần: chất lượng và tâm huyết, một khi được giữ gìn, sẽ tự khắc tìm thấy giá trị của mình. Sự thành công bước đầu này sẽ trở thành một hình mẫu cho các cộng đồng khác trong kỷ nguyên “Nhân Đạo”, chứng minh rằng sự hợp tác, chất lượng và tâm huyết có thể dẫn đến thịnh vượng bền vững mà không cần sức mạnh phi thường. Tạ Trần sẽ tiếp tục là “điểm neo” cho những giá trị cốt lõi này, ảnh hưởng sâu sắc đến sự phát triển của xã hội phàm nhân bằng những gợi mở tinh tế, triết lý sống. Việc thu hút khách hàng từ xa này đã mở ra những cơ hội và thách thức mới, hứa hẹn một tương lai đầy hứa hẹn nhưng cũng không kém phần khó khăn cho “Thủ Công An Bình”.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.