Nhân gian bất tu tiên - Chương 1637: Giai Điệu Hòa Ca: Không Gian Cộng Đồng Và Nghệ Thuật Đồng Điệu
Đêm dần buông xuống trên Thị Trấn An Bình, nhưng ánh sáng từ quán sách nhỏ của Tạ Trần vẫn soi tỏ một góc phố. Thủ Vệ Thành, với bước chân trầm tư và ánh mắt ẩn chứa niềm bối rối đã tìm thấy lối thoát, đã rời đi từ lâu. Những lời của Tạ Trần, không trực tiếp chỉ lối, mà chỉ như những viên đá cuội được đặt đúng chỗ trên dòng suối triết lý, đã đủ để dẫn dắt Thủ Vệ Thành đến một con đường mới, một hướng giải quyết không bằng quyền lực mà bằng sự hài hòa. Sự kiện này, tưởng chừng nhỏ bé, lại là một minh chứng sống động cho thấy "Nhân Đạo" đang phát triển không chỉ về mặt triết lý cá nhân mà còn về cách thức tổ chức xã hội, tìm kiếm sự hài hòa giữa các yếu tố khác biệt. Việc Thủ Vệ Thành, một đại diện của quyền lực, chấp nhận và thực hiện lời gợi ý mang tính triết lý của Tạ Trần, báo hiệu sự dịch chuyển trong cách thức quản lý và giải quyết vấn đề của xã hội mới. Sự hình thành 'khu vực nghệ thuật' hoặc các không gian chuyên biệt cho các hoạt động cộng đồng, cho thấy sự trưởng thành và tinh tế của văn minh phàm nhân, nơi con người không còn trông cậy vào Thiên Đạo hay sức mạnh siêu nhiên để định đoạt mọi sự, mà tự mình kiến tạo nên những giá trị mới, những quy tắc sống chan hòa, thực hiện một cuộc sống bình thường vĩnh cửu.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp đậu trên mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, Tạ Trần và thư đồng Tiểu An đã nhẹ bước dạo qua khu vực vừa được quy hoạch thành ‘Góc Nghệ Thuật’. Không khí trong lành, mang theo hơi sương đêm còn vương vấn, quyện cùng mùi đất ẩm và hương hoa thoang thoảng từ những gánh hàng đang rục rịch chuẩn bị cho một ngày mới. Các ngôi nhà gỗ và gạch san sát nhau, cửa sổ mở hờ, hé lộ những mảng màu bình dị của cuộc sống phàm nhân.
Tiếng nhạc cụ dân gian, tiếng sáo du dương, tiếng đàn nhị réo rắt đã vang lên từ sớm, hòa cùng tiếng vỗ tay lưa thưa của vài người dân hiếu kỳ ghé lại. Nhóm nghệ sĩ, với những bộ trang phục rực rỡ sắc màu, đang biểu diễn đầy nhiệt huyết. Năng lượng từ họ thì dồi dào, nhưng Tạ Trần vẫn cảm thấy một sự thiếu hụt. Vẻ mặt hắn trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt, từ những nghệ sĩ đang say sưa với giai điệu của mình đến những người dân đứng xem.
Hắn nhìn thấy ánh mắt tò mò của lũ trẻ, sự thích thú thoáng qua của người lớn, nhưng cũng không ít ánh nhìn còn chút e dè, xa cách. Họ là khán giả, đúng vậy, nhưng lại là những khán giả thụ động, chưa thực sự hòa mình vào không gian nghệ thuật đang diễn ra. Dường như giữa người biểu diễn và người thưởng thức vẫn còn một bức tường vô hình, mỏng manh nhưng kiên cố.
Bà Lão Bán Hoa, lưng còng, tóc bạc, với gánh hoa tươi đầy màu sắc của mình, cũng chỉ đứng nép mình ở một góc, đôi mắt phúc hậu dõi theo các màn trình diễn. Bà mỉm cười, nhưng nụ cười đó chưa chạm đến tận đáy mắt, vẫn còn phảng phất chút hoài nghi, chút giữ kẽ. Mùi hoa cúc, hoa nhài từ gánh của bà hòa vào không khí, làm dịu đi sự rực rỡ quá mức của những bộ trang phục nghệ sĩ, nhưng vẫn không thể xóa nhòa đi cái cảm giác về hai thế giới đang cố gắng tồn tại cạnh nhau, chứ chưa thực sự giao thoa.
Tiểu An, gầy gò với đôi mắt thông minh, chăm chú ghi chép vào cuốn sổ tay nhỏ, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn tiên sinh. Y đã học được cách quan sát thế giới qua lăng kính của Tạ Trần, không chỉ nhìn mà còn thấu.
“Tiên sinh,” Tiểu An khẽ lên tiếng, giọng y trầm bổng theo nhịp suy tư, “tuy đã yên bình hơn, và những xung đột ồn ào đã không còn, nhưng con cảm thấy vẫn thiếu một điều gì đó. Như thể họ vẫn là hai thế giới khác nhau vậy. Nghệ thuật của họ vẫn là một thứ gì đó tách biệt, chỉ được ‘phép’ tồn tại, chứ chưa thực sự thuộc về nơi đây.”
Tạ Trần, với bàn tay gầy gò khẽ vuốt mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo những người nghệ sĩ đang biểu diễn. Ánh nắng ban mai trải dài trên khuôn mặt thanh tú của hắn, làm nổi bật vẻ suy tư. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng khí chất trầm tĩnh và sâu sắc của hắn lại khiến người khác không thể xem thường.
“Đúng vậy, Tiểu An,” Tạ Trần đáp, giọng nói trầm ấm như tiếng suối chảy, mang theo một chút triết lý thâm sâu mà chỉ những ai lắng nghe thật kỹ mới có thể cảm nhận được. “Giai điệu có thể vang xa, vang vọng khắp phố phường, nhưng để thực sự chạm đến lòng người, để nó không chỉ là một tiếng vọng thoáng qua mà còn neo đậu lại, nó cần nhiều hơn là một không gian cho phép nó tồn tại. Nó cần một nơi chốn để neo đậu, một không gian để cùng chung sống, để mỗi người không chỉ là người thưởng thức, mà còn là một phần của bản nhạc đó.”
Hắn dừng lại, ánh mắt dõi về phía Bà Lão Bán Hoa đang mỉm cười gượng gạo, rồi lại nhìn những người nghệ sĩ đang biểu diễn đầy say mê. “Sự hài hòa thực sự không nằm ở việc ai nhường ai, hay ai được phép làm gì, mà nằm ở việc tìm thấy một điểm chung, một không gian chung nơi mọi người có thể cùng kiến tạo. Một bản hòa ca thực sự không chỉ là sự kết hợp của nhiều giai điệu khác nhau, mà là khi những giai điệu ấy tìm thấy sự đồng điệu trong tâm hồn người nghe, khi những nốt nhạc không chỉ tác động đến thính giác mà còn lay động đến cảm xúc, đến ký ức, đến cả những phần sâu thẳm nhất của nhân tính.”
Tiểu An gật gù, cẩn thận ghi lại từng lời của tiên sinh vào cuốn sổ. Y cảm nhận được rằng, Tạ Trần đang nói về một điều gì đó lớn lao hơn cả nghệ thuật và không gian, đó là về bản chất của sự tồn tại, về mối liên hệ sâu xa giữa con người và cộng đồng. “Vậy thì, thưa tiên sinh, làm sao để tạo nên một không gian như vậy? Một nơi mà giai điệu có thể tìm thấy hồn cốt, nơi sự kết nối được gieo trồng và chăm sóc?”
Tạ Trần khẽ lắc đầu. “Không phải là ‘tạo nên’, Tiểu An. Mà là ‘gợi mở’. Giống như hạt giống, nó cần được gieo vào một mảnh đất màu mỡ, được chăm sóc bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Chúng ta không thể ép buộc hạt giống nảy mầm, nhưng chúng ta có thể tạo điều kiện tốt nhất cho nó.” Hắn nhìn sâu vào đôi mắt Tiểu An, ánh mắt hắn dường như có thể nhìn thấu mọi sự, thấu đến tận cùng những triết lý ẩn chứa trong vạn vật. “Một không gian chung, nơi mọi người không chỉ là khán giả, mà còn là người tham gia, người đóng góp, người kiến tạo. Đó mới là nơi giai điệu tìm thấy hồn cốt, nơi nhân tính được nuôi dưỡng và thăng hoa, nơi mà cái gọi là ‘sống một đời bình thường’ không còn là một gánh nặng, mà là một sự trọn vẹn.”
***
Chiều tà, ánh sáng vàng cam hắt qua khung cửa sổ nhỏ của quán sách, làm nổi bật những hàng kệ đầy ắp sách cũ, tràn ngập mùi giấy và mực. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lay động những trang sách còn đang mở, và tiếng lá cây xào xạc bên ngoài. Bầu không khí thanh tịnh, học thuật, ấm cúng như một vòng tay vô hình ôm lấy mọi ưu phiền. Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ màu nhã nhặn, đang từ tốn pha trà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa, mang theo mùi hương dịu nhẹ của thảo mộc.
Cánh cửa quán khẽ mở, Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ bước vào, mang theo vẻ mặt băn khoăn và một chút mệt mỏi. Ngoại hình anh ta vẫn có nét phóng khoáng, lãng tử của người nghệ sĩ, nhưng giờ đây trang phục đã có phần chỉnh tề hơn, không còn quá phô trương, thể hiện sự tôn trọng cộng đồng. Anh ta cúi đầu chào Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ cầu thị.
“Tiên sinh,” Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ mở lời, giọng nói anh ta trầm hơn bình thường, chứa đựng sự trăn trở. “Lời tiên sinh nói hôm qua quả là chí lý. Chúng tôi đã có không gian để biểu diễn, một ‘Góc Nghệ Thuật’ như Thủ Vệ Thành đã sắp xếp, nhưng lòng người thì vẫn còn xa cách. Những nụ cười của người dân vẫn còn chút gượng gạo, những cái vỗ tay vẫn còn lưa thưa. Chúng tôi nhận ra, chúng tôi muốn trở thành một phần của nơi đây, chứ không phải những kẻ lữ hành chỉ ghé qua, biểu diễn xong rồi lại rời đi. Chúng tôi muốn gieo rắc hạt mầm của nghệ thuật vào mảnh đất này, để nó nảy nở và cùng lớn lên với Thị Trấn An Bình. Nhưng… phải làm sao đây?”
Tạ Trần đặt chén trà xuống bàn, hơi khói mờ ảo bốc lên, như một màn sương mỏng che đi những bí ẩn của triết lý. Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi mới chậm rãi cất lời, giọng điệu trầm tĩnh như mặt nước hồ thu. “Nghệ thuật, vốn dĩ không chỉ là biểu diễn, Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ à. Nó còn là sự giao thoa, sự kiến tạo. Một bức tranh đẹp, nếu chỉ được treo trong một căn phòng kín, dù có tinh xảo đến mấy, cũng khó lòng chạm đến nhiều người. Nhưng nếu nó được vẽ trên tường của một con phố, nơi mọi người cùng qua lại, cùng ngắm nhìn, cùng bàn luận, thì nó sẽ trở thành một phần của cuộc sống, một phần của ký ức chung.”
Ánh mắt Tạ Trần nhìn sâu vào Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ, như đang đọc thấu mọi suy nghĩ, mọi khát khao ẩn sâu trong tâm hồn anh ta. “Cái mà các ngươi đang thiếu, không phải là một sân khấu lớn hơn, hay một khoảng không gian rộng rãi hơn. Mà là một không gian chung, nơi mọi người có thể cùng kiến tạo, cùng lắng nghe, cùng học hỏi. Một nơi mà sợi dây nhân quả được dệt nên không phải bằng những màn trình diễn một chiều, mà bằng sự tương tác, sự chung tay góp sức. Đó sẽ là nơi giai điệu tìm thấy hồn cốt của nó, không phải trong tiếng vỗ tay nhất thời, mà trong sự gắn kết bền chặt của cộng đồng. Một nơi để hạt mầm của sự kết nối được gieo trồng và chăm sóc, để nó không chỉ là một bông hoa nở rộ chốc lát, mà là một cây cổ thụ vươn mình sừng sững giữa nhân gian.”
Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ chăm chú lắng nghe từng lời, đôi mắt anh ta ban đầu còn chất chứa vẻ băn khoăn, nhưng dần dần, một tia sáng hiểu biết bắt đầu lóe lên. Anh ta là một nghệ sĩ, trái tim anh ta nhạy cảm với vẻ đẹp, với sự hòa hợp. Lời của Tạ Trần không phải là một mệnh lệnh, mà là một gợi mở, một bức tranh vẽ ra một tương lai mà anh ta chưa từng hình dung. Anh ta hiểu rằng, nghệ thuật của họ, dù có bay bổng đến mấy, cũng cần một điểm tựa, một nơi chốn để neo đậu vào cuộc sống bình thường, để không bị "mất người" theo cách mà Thiên Đạo đã làm với các tu sĩ.
“Một không gian chung… nơi cùng kiến tạo…” Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ lẩm bẩm, như đang nhấm nháp từng câu chữ, để chúng thấm sâu vào tâm trí. “Chúng tôi chỉ nghĩ đến việc biểu diễn, đến việc mang cái đẹp đến cho mọi người. Nhưng lại quên mất rằng, cái đẹp thực sự phải được cùng nhau tạo nên, cùng nhau gìn giữ.”
Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. Hắn không nói thêm, để Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ tự mình nghiền ngẫm, tự mình tìm ra con đường. Hắn tin vào trí tuệ của con người, vào khả năng tự kiến tạo nên cuộc sống của họ. Đó là triết lý “vô vi” mà hắn luôn theo đuổi – không can thiệp trực tiếp, không áp đặt, mà chỉ là người gieo mầm, người gợi mở, để mọi thứ tự nhiên mà thành.
Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ đứng dậy, cúi đầu sâu. Ánh mắt anh ta giờ đây không còn sự băn khoăn, mà thay vào đó là một vẻ nhiệt huyết mới, một tia hy vọng vừa được thắp sáng. “Đa tạ tiên sinh đã khai sáng. Chúng tôi đã hiểu mình phải làm gì.” Anh ta rời đi, bước chân không còn nặng nề, mà trở nên nhẹ nhõm và đầy quyết tâm, như một người vừa tìm thấy mục đích mới cho cuộc đời mình và cho nghệ thuật của mình.
***
Sáng hôm sau, không khí trong lành và có nắng nhẹ, Tạ Trần cùng Tiểu An vô tình đi ngang qua một khu đất trống nằm ở rìa thị trấn, nơi có một tòa nhà cũ kỹ, hoang phế đã bị bỏ quên bao năm. Tường gạch tróc lở, mái nhà thủng lỗ chỗ, cỏ dại mọc um tùm bao phủ lối vào, nhưng vẫn không thể che giấu được vẻ vững chãi, kiên cố của một kiến trúc từng mang trọng trách lớn. Đó là nhà kho cũ của Phủ Đô Hộ, một di tích của một thời đại đã qua, giờ đây chỉ còn là cái bóng mờ của vinh quang xưa.
Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây khô, tiếng gió xào xạc qua tán lá, và mùi đất ẩm mục từ khu đất hoang quyện vào không khí. Tạ Trần và Tiểu An chậm rãi bước đi, cảm nhận sự tĩnh lặng và hoang phế của nơi này. Bất chợt, Tạ Trần dừng lại, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn chằm chằm vào tòa nhà cũ kỹ, như đang nhìn thấy một điều gì đó vượt ra ngoài vẻ bề ngoài mục nát.
Cùng lúc đó, từ phía xa, Thủ Vệ Thành trong bộ giáp sắt nghiêm nghị và Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ với trang phục nghệ sĩ phóng khoáng cũng đang tiến đến khu đất trống, gương mặt họ vẫn còn chút loay hoay, nhưng ánh mắt đã chứa đựng sự quyết tâm. Họ đã thảo luận suốt đêm và nhận ra rằng, ‘Góc Nghệ Thuật’ hiện tại vẫn chưa đủ để tạo nên sự gắn kết thực sự. Họ đang tìm kiếm một địa điểm lý tưởng hơn, một không gian đủ lớn và có ý nghĩa để biến lời gợi mở của Tạ Trần thành hiện thực.
Khi họ đến gần, Thủ Vệ Thành nhìn thấy Tạ Trần, liền vội vàng cúi chào. “Tiên sinh, thật trùng hợp. Chúng tôi đang tìm kiếm một nơi chốn, một ‘mảnh đất màu mỡ’ như lời người đã nói, để gieo hạt mầm của sự kết nối.”
Tạ Trần không đáp lời ngay, hắn chỉ khẽ gật đầu, rồi chậm rãi giơ tay chỉ về phía tòa nhà cũ kỹ đang chìm trong ánh nắng ban mai. Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một chút suy tư, một chút triết lý thâm sâu, như đang gợi mở về một lẽ sống đã bị lãng quên.
“Một nơi từng là trái tim của cộng đồng, một trung tâm của quyền lực và đời sống, nay chỉ còn là phế tích. Những bức tường này đã chứng kiến biết bao thăng trầm của nhân gian, mang trong mình vô vàn câu chuyện của quá khứ. Liệu những giai điệu mới, những sắc màu của nghệ thuật, những tiếng cười nói rộn ràng của cuộc sống bình thường có thể hồi sinh nó, biến nó thành một trái tim mới, mạnh mẽ hơn, nơi mọi người cùng góp sức xây dựng và gìn giữ? Một nơi mà giá trị của nhân tính không bị bào mòn bởi thời gian, mà được bồi đắp bởi sự chung tay của phàm nhân?”
Lời của Tạ Trần như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí của Thủ Vệ Thành và Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ. Họ nhìn nhau, ánh mắt từ ngạc nhiên chuyển sang hiểu rõ, rồi bùng lên sự hào hứng. Thủ Vệ Thành, với bản tính thực tế, bắt đầu hình dung ra những khả năng.
“Nhà kho cũ của Phủ Đô Hộ…” Thủ Vệ Thành lẩm bẩm, vẻ mặt nghiêm nghị của anh ta dần giãn ra, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ. “Đã bỏ hoang bao nhiêu năm, chỉ là một cái kho chứa đầy bụi bặm và kỷ niệm cũ. Nhưng… tiên sinh nói rất đúng! Vị trí của nó lại vô cùng thuận lợi, lại đủ rộng rãi để tạo thành một không gian chung. Nó có thể trở thành một trung tâm cho cả thị trấn! Một nơi mà mọi người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, chỉ cần sống thật với chính mình!”
Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ, với tầm nhìn của một nghệ sĩ, đã hình dung ra cả một thế giới. “Một sân khấu ở đây, những bức tường để vẽ tranh, những khu vực để trưng bày tác phẩm thủ công, để dạy lũ trẻ con… và cả một khu vườn nhỏ để người dân ngồi lại, thưởng trà, nghe nhạc! Nó không chỉ là một không gian biểu diễn, mà là một nơi để giao lưu, để kiến tạo, để mỗi người dân đều có thể đóng góp một phần nhỏ của mình vào cái đẹp chung! Đúng như tiên sinh đã nói, một nơi để hạt mầm của sự kết nối được gieo trồng và chăm sóc!”
Thủ Vệ Thành và Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ trao đổi ánh mắt đầy ngạc nhiên và hiểu ý. Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không nói thêm lời nào. Hắn biết rằng hạt giống đã được gieo, và giờ đây, nó sẽ tự mình nảy mầm và phát triển dưới bàn tay của những người phàm nhân. Họ bắt đầu thảo luận sôi nổi về kế hoạch cải tạo, những ý tưởng tuôn trào như suối, với sự hào hứng và nhiệt huyết mới, tràn đầy khát khao phá cục, phá bỏ cái cũ để kiến tạo nên cái mới, một cách rất “nhân gian”.
Tiểu An đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt y sáng lên rực rỡ. Y không chỉ nghe, mà còn cảm nhận được dòng chảy của "nhân quả", thấy được cách những lời nói tưởng chừng đơn giản của tiên sinh lại có thể khơi gợi nên những thay đổi sâu sắc trong lòng người. Y hiểu rằng, đây không chỉ là việc sửa chữa một tòa nhà, mà là việc xây dựng lại một phần linh hồn của cộng đồng, một biểu tượng cho kỷ nguyên mới của Nhân Gian.
***
Vài tuần sau, dưới ánh trăng sáng vằng vặc của một buổi tối mùa thu, ‘Nhà Văn Hóa Cộng Đồng’ chính thức mở cửa, mang theo một làn gió mới thổi vào Thị Trấn An Bình. Tòa nhà cũ kỹ của Phủ Đô Hộ giờ đây đã hoàn toàn lột xác. Không còn là phế tích hoang tàn, nó đã được cải tạo thành một không gian sạch sẽ, rộng rãi và ấm cúng. Những bức tường gạch cũ kỹ được làm sạch, một số được trang trí bằng các bức tranh tường sống động, là thành quả của sự hợp tác giữa các nghệ sĩ và chính những đứa trẻ trong thị trấn. Một sân khấu nhỏ bằng gỗ được dựng lên ở trung tâm, đơn giản nhưng trang trọng. Xung quanh là những khu vực trưng bày tác phẩm thủ công của người dân địa phương và các nghệ sĩ, cùng những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc để mọi người có thể ngồi giao lưu, trò chuyện.
Không khí trong ‘Nhà Văn Hóa Cộng Đồng’ giờ đây tràn ngập sức sống. Tiếng nhạc cụ dân gian, từ tiếng đàn sáo réo rắt đến tiếng trống rộn ràng, hòa cùng tiếng hát nhẹ nhàng của các nghệ sĩ, những người giờ đây đã điều chỉnh tiết mục của mình để phù hợp hơn với không gian cộng đồng. Họ không còn chỉ biểu diễn những màn ảo thuật hay âm nhạc sôi động đơn thuần, mà còn kể những câu chuyện, truyền thuyết địa phương, mời người dân cùng tham gia vào các điệu múa, các trò chơi dân gian. Sự gắn kết giữa các nghệ sĩ và cộng đồng đã trở nên mạnh mẽ, tự nhiên và sâu sắc hơn bao giờ hết.
Từ đài phun nước nhỏ được các nghệ sĩ khéo léo tạo ra ở một góc sân, tiếng nước chảy róc rách như một giai điệu nền êm dịu. Mùi gỗ mới từ những chiếc ghế, chiếc bàn, quyện với mùi hoa tươi từ gánh hàng của Bà Lão Bán Hoa, giờ đây đã được đặt trang trọng ở một góc ấm cúng, và mùi trà thoang thoảng từ các quầy hàng nhỏ. Tất cả tạo nên một không gian đa giác quan, nơi mọi người không chỉ nhìn, nghe, mà còn cảm nhận bằng cả tâm hồn.
Nụ cười rạng rỡ nở trên môi của người dân, họ không còn là những khán giả thụ động mà đã trở thành một phần của buổi biểu diễn, của không gian văn hóa này. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng vỗ tay nồng nhiệt hơn bao giờ hết.
Bà Lão Bán Hoa, với vẻ mặt phúc hậu, giờ đây hoàn toàn bớt lo âu, đang vui vẻ trò chuyện với những vị khách ghé mua hoa. Bà không còn nép mình ở một góc mà đã hòa mình vào dòng người, ánh mắt bà tràn đầy niềm vui và sự tán thưởng.
“Chưa bao giờ tôi thấy Thị Trấn An Bình mình có một nơi ấm cúng và đầy sức sống như thế này,” Bà Lão Bán Hoa nói với một người hàng xóm, giọng bà run run vì xúc động. “Các cháu nghệ sĩ cũng hiền lành, dễ mến hơn nhiều rồi, còn dạy lũ trẻ con vẽ nữa chứ! Đúng là các cháu đã tìm thấy một nơi chốn để neo đậu rồi.”
Tạ Trần và Tiểu An đứng quan sát từ một góc yên tĩnh, xa xa. Ánh đèn lồng ấm áp hắt lên khuôn mặt thư sinh của Tạ Trần, làm nổi bật nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện của hắn. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ngắm khung cảnh trước mắt, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng của mặt đất theo nhịp điệu của buổi biểu diễn. Đây chính là cái mà hắn đã theo đuổi – một cuộc sống bình thường, nơi nhân tính được trân trọng, nơi con người tự mình kiến tạo nên hạnh phúc, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo.
Tiểu An đứng cạnh hắn, đôi mắt thông minh của y ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc. Y đã ghi lại rất nhiều vào cuốn sổ của mình trong những ngày qua, và giờ đây, y cảm thấy như mình đã thực sự hiểu được ý nghĩa của những lời tiên sinh.
“Tiên sinh,” Tiểu An khẽ thì thầm, giọng y chứa đựng sự tôn kính và một chút ngây thơ. “Đây chính là ‘giai điệu hòa ca’ mà người nói phải không? Một bản nhạc được viết nên bởi tất cả mọi người, không phân biệt nghệ sĩ hay phàm nhân, không phân biệt tuổi tác hay địa vị.”
Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười trên môi hắn sâu thêm một chút. Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi vầng trăng sáng vằng vặc như một chứng nhân cho sự thay đổi của nhân gian. “Hòa ca không phải là không có những nốt trầm, nốt bổng, Tiểu An. Cuộc sống này vốn dĩ là vô thường, có buồn có vui, có hợp có tan. Mà là biết cách để chúng cùng vang lên, cùng tồn tại, tạo nên một bản nhạc trọn vẹn, một bản nhạc của Nhân Gian. Nơi mà mỗi người đều tìm thấy tiếng nói của mình, và tiếng nói ấy hòa vào với nhau, tạo nên một giai điệu hài hòa, một cuộc sống trọn vẹn mà không cần thành tiên.”
Hắn dừng lại, ánh mắt dõi theo những nụ cười rạng rỡ của người dân và các nghệ sĩ, những người đang cùng nhau tạo nên một không gian văn hóa mới. Sự thành công của ‘Nhà Văn Hóa Cộng Đồng’ này, dù chỉ là một điểm sáng nhỏ trong biển người mênh mông, nhưng lại là một minh chứng hùng hồn cho sự phát triển của văn minh phàm nhân trong kỷ nguyên mới, nơi giá trị tinh thần được coi trọng, nơi con người tự do biểu đạt và tìm thấy sự gắn kết. Việc các nghệ sĩ điều chỉnh và hòa nhập cho thấy ‘Nhân Đạo’ không phủ nhận sự đa dạng hay cá tính, mà khuyến khích sự thích nghi, cống hiến và tạo ra giá trị chung. Sự chấp nhận và ủng hộ của cộng đồng đối với các không gian văn hóa mới cho thấy sự trưởng thành trong tư duy và nhận thức của con người về giá trị tinh thần và sự gắn kết xã hội. Tạ Trần biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những “nhà văn hóa cộng đồng” như thế này sẽ mọc lên khắp nơi, như những đóa hoa rực rỡ của kỷ nguyên Nhân Gian, nơi Thiên Đạo không còn là trung tâm, mà con người mới là chủ thể của mọi sự tồn tại.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.