Nhân gian bất tu tiên - Chương 1677: Bản Vẽ Của Dòng Sông Mới: Trí Tuệ Phàm Trần
Thị Trấn An Bình sau phiên họp căng thẳng đã dần chìm vào ánh chiều tà, nhưng không khí trong hội trường lớn vẫn còn vương vấn sự náo nhiệt của buổi sáng. Nắng ban mai đã nhường chỗ cho ánh sáng vàng nhạt xuyên qua những ô cửa sổ gỗ, hắt lên những tấm bản đồ thủy lợi chi chít đường nét, tạo nên một bức tranh về sự kiến tạo và đổi thay. Mùi gỗ cũ của bàn ghế, mùi giấy mới của những bản vẽ và mùi mực tàu còn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với hương trà mà các thư đồng vừa dọn ra, mang đến một cảm giác vừa trang trọng, vừa gần gũi.
Trong không gian ấy, Kỹ Sư Minh, dáng người nhanh nhẹn, đôi mắt sáng ngời, đứng trước một tấm bảng lớn. Trên đó, tấm bản vẽ tổng thể về “Hệ Thống Thủy Lợi Vĩnh Cửu” đã được phác họa chi tiết, với những đường kênh mương uốn lượn, những vị trí đập chắn được đánh dấu rõ ràng và các điểm đặt trạm bơm nước được tính toán cẩn thận. Anh ta không dùng những lời lẽ hoa mỹ, mà đi thẳng vào trọng tâm, giọng nói vang vọng khắp hội trường, mang theo sự tự tin và nhiệt huyết của tuổi trẻ.
“Thưa các vị đại diện,” Kỹ Sư Minh bắt đầu, tay cầm một cây gậy nhỏ, chỉ vào một điểm trên bản vẽ, “chúng ta sẽ xây dựng một hệ thống kênh dẫn bậc thang, tận dụng địa hình tự nhiên của vùng đất này. Điều này không chỉ giúp giảm thiểu công sức đào đắp mà còn tối ưu hóa dòng chảy, đảm bảo nước được phân bổ đều đến từng thửa ruộng, từ những vùng đất cao cho đến những thung lũng thấp nhất.” Anh ta di chuyển gậy chỉ, theo dõi từng đường kênh được vẽ tỉ mỉ, như thể dòng nước đã thực sự chảy qua đó. “Hệ thống này sẽ kết hợp với các đập điều tiết tự động, vận hành dựa trên nguyên lý thủy lực hiện đại mà tôi đã nghiên cứu và phát triển. Nhưng quan trọng hơn cả, nó không chỉ là những tính toán khô khan. Nền tảng của toàn bộ dự án này, chính là những dữ liệu quý giá về dòng chảy, mực nước sông qua hàng trăm năm mà các vị Lão Nông từ bao đời nay đã ghi chép lại, quan sát và truyền thừa. Chúng tôi đã dành nhiều tháng để đối chiếu, phân tích, và từ đó, vẽ nên dòng chảy tự nhiên của vùng đất này, để những công trình của con người không chống lại mà thuận theo ý trời đất.”
Lời nói của Kỹ Sư Minh không chỉ là những kiến thức kỹ thuật, mà còn là sự tôn trọng sâu sắc đối với tri thức bản địa, đối với kinh nghiệm sống của những người đã gắn bó cả đời với mảnh đất này. Nhiều đại diện làng mạc, ban đầu còn giữ vẻ hoài nghi, giờ đây đã bắt đầu chăm chú lắng nghe, một vài người gật gù tán thành. Họ vốn cho rằng những kẻ ‘trí thức thành thị’ chỉ biết đến sách vở, nhưng Kỹ Sư Minh đã chứng minh điều ngược lại. Anh ta không chỉ mang đến kiến thức mới, mà còn biết cách dung hòa nó với những giá trị cũ.
Lão Nông, người vốn im lặng ngồi ở hàng ghế đầu, đôi tay chai sạn đặt trên đầu gối, da mặt đen sạm vì nắng gió, bấy giờ khẽ gật đầu, mỉm cười hiền hậu. Nụ cười của ông làm lộ ra vài nếp nhăn sâu hoắm quanh mắt, chứa đựng sự minh triết của một đời người. “Chính xác,” ông ta cất giọng khàn khàn nhưng đầy uy tín, trầm ấm như tiếng gió thổi qua những rặng tre. “Dòng nước có linh hồn của nó. Biết được nó đi đâu về đâu, nó cần gì và nó sẽ ban tặng gì, thì mới có thể dẫn dắt. Như nuôi con vậy, phải hiểu tính nết của nó mới dạy dỗ được. Cái mạch nước này, nó đã chảy qua đây bao đời rồi, nó đã nuôi sống biết bao thế hệ rồi. Cái trí tuệ của người trẻ là đáng quý, nhưng cái gốc rễ của đất trời, của dòng nước, không thể nào quên.” Lời của Lão Nông như một lời chứng thực, một lời khẳng định cho phương pháp tiếp cận của Kỹ Sư Minh, giúp xoa dịu phần nào những lo ngại còn vương vấn trong lòng những người lớn tuổi.
Tuy nhiên, không phải ai cũng hoàn toàn bị thuyết phục. Một đại diện từ làng Thạch Khê, với vẻ mặt khắc khổ và đôi mắt đầy lo âu, đứng dậy, giọng nói mang theo sự e ngại. “Hệ thống này nghe thì có vẻ vĩ đại, Kỹ Sư Minh. Nhưng liệu nó có bền vững không? Và chi phí… liệu chúng tôi, những người dân lao động, có gánh nổi không? Chúng tôi đã quen với việc tự mình đào ao, đắp đập, nương theo trời đất. Những thứ ‘thủy lực hiện đại’ này… lỡ có hỏng hóc thì ai sửa chữa, ai gánh vác?” Ông ta nhìn quanh, ánh mắt tìm kiếm sự đồng tình từ những người khác. Vài tiếng xì xào nhỏ vang lên, cho thấy nỗi lo này không phải của riêng ai.
Kỹ Sư Minh không tỏ ra khó chịu trước câu hỏi mang tính hoài nghi. Anh ta mỉm cười, bình tĩnh đáp: “Đó là một câu hỏi rất chính đáng, thưa trưởng làng. Về độ bền vững, chúng tôi đã tính toán kỹ lưỡng về vật liệu và cấu trúc. Chúng tôi sẽ ưu tiên sử dụng vật liệu địa phương, dễ kiếm, dễ thay thế, kết hợp với một số kỹ thuật gia cố mới. Hơn nữa, chúng tôi sẽ tổ chức các lớp tập huấn kỹ thuật cho người dân các làng. Các Lão Nông sẽ là những người cố vấn vô giá, giúp chúng tôi hiểu rõ hơn về những thay đổi nhỏ nhất của dòng nước theo từng mùa, từng năm, để hệ thống có thể thích nghi và duy trì. Về chi phí, như Thị Trưởng Thành đã cam kết, Thị Trấn An Bình sẽ chịu trách nhiệm chính về điều phối và một phần lớn chi phí ban đầu. Các làng sẽ đóng góp công sức và vật liệu ở mức độ phù hợp với khả năng của mình. Đây là một công trình chung, lợi ích chung, nên gánh nặng cũng sẽ được san sẻ một cách công bằng nhất.”
Anh ta dùng gậy chỉ trỏ trên bản vẽ, giải thích lưu loát từng điểm, phác thảo các phương án dự phòng, các kế hoạch bảo trì. Sương, ngồi cạnh Thị Trưởng Thành, cũng ghi chú cẩn thận, đôi lúc ngẩng đầu nhìn Kỹ Sư Minh với ánh mắt đầy tin tưởng và tự hào. Nàng là người đã cùng Kỹ Sư Minh đi khắp các làng, lắng nghe từng tâm tư nguyện vọng của người dân, cùng anh ta phác thảo nên những đường nét đầu tiên của bản vẽ này. Thị Trưởng Thành, với vẻ mặt phúc hậu nhưng vẫn không giấu được chút lo âu, cũng chăm chú theo dõi, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự đồng thuận vô hình.
Tạ Trần, ngồi ở một góc khuất, dưới ánh nắng chiều vàng nhạt hắt qua ô cửa sổ, như một phần của bức tranh tĩnh lặng. Hắn vẫn giữ vẻ thanh thản cố hữu, đôi mắt sâu thẳm khẽ nhắm hờ, lắng nghe từng lời của Kỹ Sư Minh, từng câu hỏi của các đại diện làng. Bên cạnh hắn, Thư Đồng Tiểu An chăm chú ghi chép, từng nét bút lông sột soạt trên giấy, cố gắng nắm bắt từng ý tứ, từng con số. Cậu bé đôi lúc ngẩng lên nhìn Tạ Trần, như muốn hỏi xem tiên sinh của mình đang nghĩ gì, nhưng lại không dám phá vỡ sự tĩnh lặng ấy. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, hắn không nói gì, nhưng sự hiện diện của hắn, dù thầm lặng, lại mang một sức nặng vô hình, như một điểm neo giữ cho toàn bộ không khí trong hội trường. Hắn không can thiệp trực tiếp, nhưng mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của hắn đều có thể định hướng dòng chảy của suy nghĩ, của niềm tin. Đó chính là ‘Vô Vi Chi Đạo’ mà hắn hằng theo đuổi – không can thiệp bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng hạt mầm của sự hợp tác và đổi mới đã được gieo, và nó đang nảy nở, chậm rãi nhưng kiên định.
Sau khi Kỹ Sư Minh kết thúc phần trình bày chi tiết về bản vẽ, những câu hỏi và tranh luận không ngừng nổ ra, tựa như dòng nước bị chặn lại nay được giải phóng, tìm đường tuôn chảy. Âm thanh xì xào ban đầu dần lớn hơn, biến thành những lời bàn tán, những thắc mắc cụ thể. Một số đại diện tỏ ra lo ngại về sự phức tạp của hệ thống. “Hệ thống này quá lớn, quá nhiều kênh mương, đập nước,” một trưởng làng từ vùng núi cao lo lắng nói. “Liệu nó có phá vỡ sự cân bằng tự nhiên của đất đai, của dòng nước đã tồn tại bao đời nay không? Liệu nó có khiến những làng ở thượng nguồn bị thiếu nước, hoặc những làng ở hạ nguồn phải chịu cảnh ngập lụt hay không?” Nỗi sợ hãi về sự thay đổi, về những điều chưa biết, vẫn còn bao trùm một phần không nhỏ trong lòng họ. Họ đã chứng kiến quá nhiều sự biến đổi do con người gây ra, và không muốn lại phải đối mặt với những hậu quả không lường trước.
Kỹ Sư Minh và Sương kiên nhẫn giải đáp từng thắc mắc, đưa ra các tính toán khoa học, các ví dụ về những hệ thống tương tự đã được triển khai ở các vùng khác. Sương, với sự quyết đoán và năng động của mình, còn đứng lên bổ sung: “Chúng ta không phá vỡ, mà là điều hòa. Dòng nước đôi khi hung dữ, đôi khi yếu ớt. Chúng ta dùng trí tuệ để dẫn dắt nó, để nó luôn mang lại sự sống, chứ không phải tai ương. Hệ thống này có các van điều tiết thông minh, có thể tự động điều chỉnh lưu lượng nước theo mùa, theo lượng mưa. Chúng tôi cũng đã tính toán đến ảnh hưởng của nó đối với hệ sinh thái địa phương, đảm bảo rằng cá vẫn có đường để bơi, chim vẫn có chỗ để làm tổ.” Nàng không chỉ nói bằng lý lẽ, mà còn bằng cả trái tim, bằng sự chân thành của một người con của Nhân Gian, luôn mong muốn điều tốt đẹp nhất cho cộng đồng.
Tuy nhiên, vẫn còn những hoài nghi len lỏi. Một đại diện khác, với khuôn mặt cương nghị, đặt câu hỏi: “Chúng ta đã quen với cách làm việc dựa vào kinh nghiệm cha ông. Liệu những lý thuyết ‘hiện đại’ này có thực sự phù hợp với đất đai, với con người của chúng ta không? Liệu có phải chúng ta đang đặt quá nhiều niềm tin vào những thứ mới mẻ mà quên đi cái gốc rễ?” Đây không chỉ là một câu hỏi về kỹ thuật, mà là một câu hỏi triết lý sâu sắc, về giá trị của truyền thống và sự đổi mới.
Thị Trưởng Thành, cảm thấy không khí có phần căng thẳng, quay sang Tạ Trần, người vẫn ngồi trầm tĩnh ở góc phòng, như một bức tượng sống. “Tạ công tử,” ông nói, giọng điệu có phần trang trọng, “ngài là người có tầm nhìn xa trông rộng, thấu hiểu nhân tâm. Ngài có lời nào muốn nói với các vị đại diện không?”
Tạ Trần khẽ mở đôi mắt sâu thẳm, ánh mắt hắn lướt qua từng khuôn mặt trong hội trường, từ vẻ lo lắng của người dân đến sự nhiệt huyết của Kỹ Sư Minh, Sương. Hắn không lập tức trả lời, mà nhấp thêm một ngụm trà, để vị chát nhẹ nhàng tan ra trong miệng. Sau một khoảnh khắc im lặng, hắn cất lời, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối róc rách giữa rừng sâu, không ồn ào nhưng đủ sức lay động lòng người. “Tri thức cũng như dòng nước,” hắn nói, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng, “cần được dẫn dắt và dung hòa. Cái cũ là nền móng vững chắc, nơi chúng ta đứng vững. Cái mới là sự vươn xa, là chân trời mới mà chúng ta khao khát đạt tới. Nếu chỉ giữ lại một, liệu dòng chảy có đủ sức nuôi dưỡng vạn vật? Nếu chỉ có nền móng mà không có sự vươn xa, liệu có còn sự phát triển? Nếu chỉ có sự vươn xa mà không có nền móng, liệu có còn sự ổn định?”
Hắn dừng lại một chút, để những lời của mình thấm vào lòng người nghe. Ánh mắt hắn hướng về phía Lão Nông, rồi lại quay sang Kỹ Sư Minh. “Lão Nông đã nói rất đúng, dòng nước có linh hồn của nó. Chúng ta không thể điều khiển linh hồn, nhưng chúng ta có thể hiểu nó, học cách chung sống với nó, và dẫn dắt nó một cách khôn ngoan. Cái khó không phải là thay đổi, mà là dung hòa. Dung hòa giữa tri thức cha ông và trí tuệ hiện đại, giữa sự tôn trọng tự nhiên và khát vọng kiến tạo của con người. Chỉ cần hiểu rõ bản chất của dòng chảy, dù là dòng sông đang cuộn chảy hay dòng chảy của tri thức nhân loại, chúng ta sẽ biết cách dẫn nó đi đúng đường, để nó mang lại phúc lành cho tất cả.”
Lời nói của Tạ Trần không mang tính kỹ thuật, không có những con số hay thuật ngữ phức tạp. Nhưng nó lại có sức mạnh lay động sâu sắc, bởi nó chạm đến cốt lõi của vấn đề: sự dung hòa. Hắn không đứng về phe nào, không bác bỏ cái cũ, cũng không phủ nhận cái mới. Hắn chỉ mở ra một góc nhìn rộng lớn hơn, nơi mọi tri thức đều có giá trị, miễn là chúng được kết nối và phục vụ mục đích chung.
Sau lời của Tạ Trần, không khí trong hội trường dần trở nên hòa dịu hơn. Những lời tranh luận gay gắt lắng xuống, thay vào đó là những tiếng thì thầm đồng tình, những cái gật đầu suy tư. Như một làn gió mát thổi qua sa mạc, lời nói của hắn đã làm dịu đi những căng thẳng, giúp mọi người suy nghĩ sâu hơn về giá trị của sự kết hợp.
Kỹ Sư Minh, cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, tiếp lời với giọng điệu tự tin hơn nhưng vẫn đầy khiêm tốn. “Chúng tôi cam kết sẽ có các buổi tập huấn thường xuyên cho người dân các làng về cách vận hành và bảo dưỡng hệ thống. Và như Tạ Tiên sinh đã nói, các Lão Nông sẽ là những người cố vấn quý giá nhất của chúng tôi. Kinh nghiệm của các vị là kho báu mà không một sách vở nào có thể sánh bằng. Đây không chỉ là một công trình của Thị Trấn An Bình, mà là của tất cả chúng ta, là thành quả của sự hợp tác giữa trí tuệ hiện đại và kinh nghiệm truyền thống.”
Thị Trưởng Thành đứng lên, ánh mắt quét một lượt qua toàn bộ hội trường. “Chúng ta đã đi đến đây, đã đồng lòng về ý tưởng, và giờ đây, chúng ta có một kế hoạch chi tiết, có sự ủng hộ từ những người uy tín nhất. Hãy tin tưởng vào trí tuệ của thế hệ trẻ và kinh nghiệm của người đi trước. Hòa bình là trên hết! Và sự thịnh vượng cũng vậy. Chúng ta không thể đạt được điều đó nếu cứ mãi giữ những định kiến, những nỗi sợ hãi.”
Lão Nông khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ hài lòng. Ông nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Kỹ Sư Minh và Sương. Ông đã thấy một kỷ nguyên mới đang hình thành, nơi trí tuệ phàm nhân, không cần đến phép thuật hay thần thông, vẫn có thể kiến tạo nên những điều vĩ đại. Một sự đồng thuận dần hình thành, không phải bằng sức mạnh hay mệnh lệnh, mà bằng sự thấu hiểu và niềm tin chung.
Khi ánh trăng vắt ngang đỉnh trời, soi rọi những mái nhà yên bình của Thị Trấn An Bình, Kỹ Sư Minh và Sương vẫn còn ở lại văn phòng nhỏ của anh ta. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, hắt lên khuôn mặt trẻ trung nhưng đầy vẻ mệt mỏi và quyết tâm của cả hai. Xung quanh họ, những bản vẽ chi tiết về “Hệ Thống Thủy Lợi Vĩnh Cửu” được trải rộng, những đường nét kênh mương, đập chắn như những mạch máu đang chờ được kiến tạo. Mùi giấy mới, mực và một chút mùi gỗ cũ của căn phòng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian làm việc đặc trưng, đầy cảm hứng nhưng cũng không kém phần áp lực.
Sương nhẹ nhàng thu dọn một vài bản nháp, đặt chúng ngay ngắn vào một góc. Nàng ngẩng đầu nhìn Kỹ Sư Minh, đôi mắt sắc sảo ánh lên vẻ lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. “Kế hoạch của huynh rất xuất sắc, Minh,” nàng nói, giọng điệu có phần trầm tư hơn so với vẻ năng động ban ngày. “Phần trình bày của huynh đã làm nhiều người hoài nghi phải suy nghĩ lại. Đặc biệt là lời của Tạ Tiên sinh, nó như một dòng suối mát làm dịu đi những căng thẳng. Nhưng việc triển khai sẽ không dễ dàng. Chúng ta cần chuẩn bị cho mọi tình huống, từ những vấn đề kỹ thuật không lường trước cho đến những bất đồng nhỏ có thể phát sinh trong quá trình thi công.”
Kỹ Sư Minh gật đầu, tay vẫn cầm cây bút chì, khẽ phác thảo thêm một vài chi tiết nhỏ trên bản vẽ về một điểm giao thoa kênh mương phức tạp. Anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vằng vặc soi rọi khắp thị trấn, khiến mọi vật chìm trong một màu bạc huyền ảo. Những mái nhà, những con đường, những hàng cây đều hiện lên thật rõ nét nhưng cũng thật tĩnh lặng. “Ta biết,” anh ta đáp, giọng nói khẽ khàng, như thì thầm với chính mình nhiều hơn là với Sương. “Ta đã lường trước những khó khăn. Nhưng khi Lão Nông và Tạ Tiên sinh đều ủng hộ, khi mọi người đã đồng lòng ký kết, ta tin chúng ta sẽ vượt qua. Đây không chỉ là một công trình kỹ thuật đơn thuần, Sương. Đây là một bước ngoặt cho Nhân Gian. Nó không chỉ mang nước đến ruộng đồng, mà còn mang niềm tin đến cho con người, niềm tin vào khả năng tự kiến tạo, tự chủ của chính mình mà không cần đến những sức mạnh siêu nhiên.”
Sương tiến lại gần hơn, đặt tay lên vai Kỹ Sư Minh, ánh mắt nàng cũng hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao lấp lánh như đang chứng kiến một kỷ nguyên mới đang dần hình thành. “Một bước ngoặt thực sự,” nàng khẽ nói, giọng tràn đầy hy vọng. “Nước sẽ không chỉ tưới mát ruộng đồng, mà còn tưới mát niềm tin của mọi người. Nó sẽ chứng minh rằng trí tuệ và sự đoàn kết của phàm nhân có thể làm nên những điều vĩ đại, đủ sức thay đổi vận mệnh của cả một vùng đất.” Nàng cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay của Kỹ Sư Minh, một sự ấm áp của quyết tâm và đồng lòng.
Kỹ Sư Minh quay lại nhìn Sương, đôi mắt anh ta phản chiếu ánh đèn dầu, lấp lánh sự kiên định. “Chúng ta sẽ phải làm việc cật lực hơn nữa. Phải đảm bảo mọi tính toán đều chính xác, mọi vật liệu đều chất lượng, mọi người đều được hướng dẫn chu đáo. Sẽ có những ngày mệt mỏi, những lúc nản lòng, nhưng chúng ta không thể từ bỏ. Tạ Tiên sinh đã nói, ‘dòng chảy của vạn vật’ là không ngừng. Chúng ta cũng vậy, phải không ngừng kiến tạo, không ngừng hoàn thiện.” Anh ta dùng bút chì phác thảo thêm một vài chi tiết nhỏ, kiểm tra lại các mối nối, các điểm phân lưu.
Sương gật đầu, bắt đầu sắp xếp lại các tài liệu, phân loại chúng thành từng chồng gọn gàng, chuẩn bị cho ngày làm việc tiếp theo. Nàng biết, từ ngày mai, công việc sẽ còn dồn dập hơn nữa. Các đội khảo sát sẽ cần được điều động, vật liệu sẽ cần được tập kết, và quan trọng nhất là, niềm tin của người dân cần được duy trì, được củng cố từng ngày. Họ trao đổi ánh mắt đầy tin tưởng và quyết tâm, không cần thêm lời nói nào. Hai con người trẻ tuổi, gánh vác trên vai gánh nặng của một tương lai, nhưng trong lòng lại rực cháy ngọn lửa của hy vọng và sự sáng tạo.
Hệ thống thủy lợi này, nếu thành công, sẽ không chỉ là một công trình cấp nước. Nó sẽ trở thành biểu tượng cho sự trỗi dậy của trí tuệ phàm nhân, một mô hình cho việc phát triển cơ sở hạ tầng quy mô lớn trong kỷ nguyên Nhân Gian, mở đường cho các dự án kỹ thuật và khoa học khác. Sự kết hợp giữa tri thức hiện đại và kinh nghiệm truyền thống, được Tạ Trần gợi mở, sẽ trở thành một triết lý phát triển cốt lõi. Kỹ Sư Minh và Sương, cùng các đại diện trẻ tuổi khác, sẽ trở thành những trụ cột quan trọng trong việc xây dựng và quản lý xã hội mới, minh chứng cho sự trưởng thành của thế hệ không cần tu tiên. Và quy mô, tầm nhìn của dự án này, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của các vùng đất xa xôi hoặc những thế lực còn sót lại, có thể là cơ hội, cũng có thể là những thách thức mới.
Ánh trăng vẫn dịu dàng bao phủ Thị Trấn An Bình, như một lời hứa về sự bình yên. Trong văn phòng nhỏ, tiếng lật giấy bản vẽ sột soạt, tiếng bút chì khẽ chạm giấy, hòa cùng tiếng gió đêm thổi nhẹ qua cửa sổ, tạo nên một bản giao hưởng của sự kiến tạo. Đây là sự khởi đầu, là mầm mống cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tự tay mình vẽ nên vận mệnh, không còn phụ thuộc vào Thiên Đạo hay bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo và vượt qua những giới hạn cũ, để hướng tới một bình thường vĩnh cửu, tràn đầy nhân tính.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.