Nhân gian bất tu tiên - Chương 1722: Nơi Giao Thoa: Bộ Lạc Bí Ẩn Trên Cao Nguyên
Cái lạnh của đêm cao nguyên đã tan biến, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai dịu nhẹ rải vàng trên những đỉnh núi đá xám sừng sững. Gió vẫn se lạnh, mang theo mùi đất khô và hương thảo mộc dại hoang hoải, nhưng không còn cái buốt giá cắt da cắt thịt như khi trời tối. Đoàn Thám Hiểm Bình Minh thức dậy trong không khí trong lành, sau một đêm ghi chép và phân tích những gì Tiểu Lạc đã thấy. Trong lòng mỗi người, niềm khao khát khám phá không hề vơi đi, mà còn được tiếp thêm sức mạnh từ những phát hiện kỳ diệu.
Lý Thanh Dao cất bản phác thảo cuối cùng vào túi, ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn sự suy tư về cái "vòng xoáy năng lượng" mà Tiểu Lạc miêu tả. Nó không phải là linh khí, cũng không phải một hiện tượng vật lý nào mà Nhân Gian hiện tại có thể giải thích. Nó vượt ra ngoài mọi định nghĩa, gợi nhớ đến những triết lý cổ xưa về sự vận hành của vạn vật, về những dòng chảy vô hình kết nối vũ trụ mà Tạ Trần từng hé mở. Nàng tin rằng, khả năng của Tiểu Lạc chính là chìa khóa để họ bước vào một ngưỡng cửa tri thức mới, một thứ "khoa học" của kỷ nguyên không tiên đạo, nơi những quy luật vật lý và triết học hòa quyện vào nhau.
Khi mặt trời lên cao, nhuộm hồng cả một góc trời, đoàn thám hiểm tiếp tục hành trình xuyên qua Cao Nguyên Linh Phong. Địa hình ngày càng hiểm trở, những con đường mòn uốn lượn như dải lụa vắt ngang vách đá, bên dưới là vực sâu hun hút. Tiếng gió rít qua những khe đá, tạo nên những âm thanh kỳ dị, đôi khi giống tiếng than khóc, đôi khi như khúc ca viễn xứ. Cả đoàn giữ im lặng, bước chân thận trọng, chỉ có Tiểu Lạc là vẫn hồn nhiên, đôi mắt trong veo không ngừng quan sát. Cô bé dường như không hề cảm thấy mệt mỏi hay sợ hãi, mà trái lại, mỗi bước đi đều chứa đựng niềm hân hoan của một nhà thám hiểm thực thụ.
Đột nhiên, Tiểu Lạc dừng lại, khẽ kéo vạt áo của Lý Thanh Dao. "Tỷ tỷ Thanh Dao, nhìn kìa!" C�� bé chỉ về phía một vách đá sừng sững bên trái. "Có một dòng chảy... màu nâu đỏ... dẫn vào những viên đá này. Chúng như đang kể chuyện." Ánh sáng mờ ảo mà chỉ Tiểu Lạc thấy được, giờ đây hiện rõ ràng hơn trong mắt cô bé, tạo thành một vệt màu lạ lẫm, luồn lách trên bề mặt đá. Đối với những người khác, đó chỉ là một vách đá bình thường, với những vết nứt và rêu phong tự nhiên. Nhưng trong lời miêu tả của Tiểu Lạc, nó lại trở thành một bức tranh sống động, ẩn chứa những bí mật ngàn đời.
Lý Thanh Dao khẽ cúi xuống, ánh mắt dò xét. "Tiểu Lạc, con nhìn thấy gì?" Nàng hỏi, giọng nói đầy sự tò mò nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh. Nàng đã quen với những điều "phi thường" từ Tiểu Lạc, và giờ đây, nàng xem đó như một phần tất yếu của quá trình khám phá. "Nó... nó như là những đường vẽ. Có hình tròn, hình vuông, cả hình con vật nữa. Và tất cả chúng đều có màu nâu đỏ, lấp lánh nhẹ. Chúng không đứng yên, chúng cứ di chuyển từ từ, như là nước chảy vậy." Tiểu Lạc say sưa miêu tả, ngón tay nhỏ xíu của cô bé vẽ theo những đường nét vô hình trong không khí.
Đoàn thám hiểm lập tức cẩn trọng tiến đến gần vách đá. Quả nhiên, khi nhìn kỹ hơn dưới ánh nắng mặt trời, họ phát hiện những đường nét chạm khắc kỳ lạ trên đá. Chúng không phải là những hình vẽ đơn giản, mà là một chuỗi các ký hiệu, biểu tượng phức tạp, nằm ẩn mình dưới lớp phong hóa của thời gian. Những đường nét đó không giống bất kỳ nền văn minh nào mà họ từng biết, không phải chữ viết, không phải tranh vẽ, mà là một sự kết hợp độc đáo, mang vẻ cổ xưa và bí ẩn. Một thành viên trong đoàn, người phụ trách ghi chép và khảo sát địa hình, lập tức lấy ra bút và giấy, bắt đầu phác thảo lại những hoa văn đó. "Thật kỳ lạ," anh ta lẩm bẩm, "những đường nét này không có vẻ gì là được tạo ra bởi công cụ thông thường. Chúng dường như được khắc sâu vào đá một cách tự nhiên, nhưng lại mang một quy luật nhất định."
Lý Thanh Dao đưa tay chạm nhẹ vào một vết khắc, cảm nhận sự thô ráp của đá. Nàng cố gắng hình dung ra "dòng chảy màu nâu đỏ" mà Tiểu Lạc thấy, cố gắng liên hệ nó với những lý thuyết về năng lượng vô hình, về những "mạch đất" hay "khí mạch" mà trong các thư tịch cổ xưa của tiên môn từng nhắc đến, nhưng với một góc nhìn hoàn toàn mới, không còn mang màu sắc thần bí của tu hành, mà là sự khám phá thuần túy. "Giữ im lặng," nàng thì thầm, "và cảnh giác. Những dấu vết này có thể là do con người tạo ra, hoặc cũng có thể là một hiện tượng tự nhiên mà chúng ta chưa từng biết đến." Nàng nhìn sang Lý Thị, thấy người mẹ trẻ đang ôm chặt Tiểu Lạc, ánh mắt nửa tò mò, nửa lo lắng. Nàng hiểu rằng, mỗi bước đi vào vùng đất chưa biết này đều tiềm ẩn rủi ro, nhưng cũng chính là cơ hội để Nhân Gian mở rộng tầm nhìn của mình.
Tiểu Lạc vẫn say mê nhìn vào vách đá, đôi mắt cô bé lấp lánh như chứa đựng cả ngân hà. "Những viên đá này đang kể chuyện về một con sông lớn... và những con người nhỏ bé... họ ngồi bên bờ sông, nhìn lên bầu trời..." Giọng cô bé nhỏ nhẹ, nhưng đủ khiến mọi người phải nín thở lắng nghe. Đó không chỉ là sự miêu tả những gì cô bé thấy, mà còn là sự "phiên dịch" những thông điệp vô hình, những ký ức cổ xưa mà những đường chạm khắc kia đang lưu giữ. Đoàn thám hiểm tiếp tục ghi chép, từng nét chữ của họ đều thấm đẫm sự kinh ngạc và niềm hy vọng. Họ biết, họ đang đứng trước một cánh cửa mới, một cánh cửa mở ra tri thức về một nền văn minh đã bị lãng quên, hoặc một quy luật tự nhiên mà nhân loại chưa từng chạm tới. Cái lạnh của cao nguyên, sự mệt mỏi của hành trình đều bị lu mờ trước ngọn lửa tri thức đang bùng cháy trong tim họ.
Tiểu Lạc lại chỉ về phía cuối vách đá, nơi những đường chạm khắc dần biến mất vào một con đường mòn nhỏ hơn, khuất sau những tảng đá lớn. "Dòng chảy màu nâu đỏ đó... nó đi theo con đường này. Nó dẫn đến một nơi có nhiều mùi khói... và tiếng cười." Sự nhạy cảm của cô bé không chỉ dừng lại ở thị giác, mà dường như còn mở rộng đến cả khứu giác và thính giác đối với những điều vô hình. Lý Thanh Dao gật đầu, ra hiệu cho đoàn tiếp tục di chuyển, nhưng lần này với sự thận trọng cao độ. "Có lẽ, chúng ta không đơn độc trên cao nguyên này." Nàng thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa phấn khích, vừa cảnh giác. Mùi khói và tiếng cười... đó là dấu hiệu của sự sống, của con người. Và những con người đó, liệu họ có giống như những gì Nhân Gian đã biết, hay họ sẽ là một bí ẩn mới, một thử thách mới cho triết lý "thấu hiểu và hòa nhập" mà Tạ Trần đã gieo mầm?
Theo dấu vết "dòng chảy màu nâu đỏ" và con đường mòn nhỏ mà Tiểu Lạc chỉ dẫn, đoàn thám hiểm đi sâu hơn vào lòng cao nguyên. Khoảng một khắc sau, khi họ vừa vượt qua một khe núi hẹp, một cảnh tượng bất ngờ hiện ra trước mắt. Đó là một ngôi làng nhỏ, ẩn mình khéo léo giữa những vách đá cheo leo, như một viên ngọc được giấu kín khỏi thế giới bên ngoài. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm, tường đất, nép mình vào sườn núi, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ lùng. Các con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo, ruộng đồng xanh tốt trải dài bên sườn dốc, và một con suối nhỏ trong vắt chảy róc rách qua làng, mang theo âm thanh dịu mát, xua tan đi cái vẻ hoang sơ c���a cao nguyên.
Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây, mùi khói bếp vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi hoa dại thanh khiết, tạo nên một hương vị rất riêng, rất đỗi thôn dã. Tiếng chim hót líu lo, tiếng gà gáy cục tác, tiếng suối chảy róc rách, và cả tiếng trẻ con nô đùa, tiếng người dân lao động rì rầm... tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng và ấm cúng. Đoàn thám hiểm nín thở, ngỡ ngàng trước vẻ đẹp hoang sơ và thanh bình của nơi này.
Tuy nhiên, sự bình yên ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của những người lạ. Ngay khi phát hiện đoàn thám hiểm, những người dân làng, với trang phục dệt từ sợi cây rừng và những hình xăm kỳ lạ trên da, lập tức trở nên cảnh giác. Ánh mắt họ sắc lạnh, đầy dò xét. Tiếng hú vang lên, và chỉ trong chớp mắt, những người đàn ông khỏe mạnh của bộ lạc đã xuất hiện, giương cung tên, vác giáo mác, bao vây đoàn thám hiểm. Không khí từ bình yên chuyển sang căng thẳng tột độ, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến mức sắp đứt.
Lý Thanh Dao, với sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, lập tức giơ hai tay lên cao, lòng bàn tay mở rộng, thể hiện thiện chí. Nàng khẽ hạ thấp thanh kiếm bên hông, ra hiệu cho các thành viên khác trong đoàn cũng làm tương tự, từ từ hạ vũ khí xuống. "Chúng tôi không có ác ý," nàng nói, giọng nói rõ ràng và trầm ổn, cố gắng truyền tải thông điệp bằng thái độ ôn hòa nhất có thể. "Chúng tôi đến đây để học hỏi. Chúng tôi muốn tìm hiểu về vùng đất này, về những câu chuyện mà đá kể." Nàng biết rằng ngôn ngữ của họ có thể không được hiểu, nhưng cử chỉ và thái độ là những ngôn ngữ chung của nhân loại.
Trong số những người dân làng, một dáng người gầy gò, lưng còng nhưng ánh mắt tinh anh bước ra. Đó là Ông Lão Tiều Phu, râu tóc bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, trên tay cầm một cây rìu gỗ cũ kỹ. Khuôn mặt ông khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và sương gió, nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ uyên bác và đầy thăm dò. Ông lão không nói gì, chỉ đứng đó, ánh mắt quét một lượt qua từng thành viên của đoàn thám hiểm, dừng lại lâu hơn một chút ở Lý Thanh Dao, và đặc biệt là Tiểu Lạc.
Lý Thị, lo lắng tột độ, ôm chặt Tiểu Lạc vào lòng. Bản năng làm mẹ trỗi dậy mạnh mẽ, nàng muốn che chở con gái khỏi mọi hiểm nguy. Tiểu Lạc, mặc dù có chút bối rối trước những ánh mắt cảnh giác và vũ khí sắc nhọn, nhưng sự tò mò trong cô bé vẫn lớn hơn nỗi sợ hãi. Đôi mắt trong veo của cô bé dán chặt vào chiếc vòng cổ bằng xương và đá lạ mà Ông Lão Tiều Phu đang đeo. "Mẹ ơi... trên vòng cổ của ông ấy có một dòng chảy màu xanh dương... nó rất mạnh... và nó tỏa ra những đốm sáng nhỏ." Cô bé thì thầm vào tai mẹ, giọng nói ngây thơ nhưng đầy vẻ khám phá.
Ông Lão Tiều Phu nghe thấy lời thì thầm của Tiểu Lạc, hoặc có thể cảm nhận được ánh nhìn đặc biệt của cô bé. Ông khẽ nhíu mày, ánh mắt chuyển từ dò xét sang một chút ngạc nhiên, rồi lại trở về vẻ bí hiểm. Ông lão cất tiếng nói, bằng một ngôn ngữ lạ lẫm, không một ai trong đoàn thám hiểm có thể hiểu được. Giọng nói của ông chậm rãi, từ tốn, mang theo một âm hưởng cổ xưa, như tiếng gió ngàn năm thổi qua những vách đá. "..." Ông lão nói, và mặc dù không hiểu từ ngữ, nhưng Lý Thanh Dao vẫn cảm nhận được sự thận trọng, pha lẫn một chút tò mò trong giọng điệu của ông.
Lý Thanh Dao không nản chí. Nàng biết, rào cản ngôn ngữ là một thách thức lớn, nhưng không phải là không thể vượt qua. Nàng tin rằng khả năng của Tiểu Lạc, sự thấu hiểu của cô bé về những "dòng chảy" vô hình, có thể là chìa khóa để phá vỡ rào cản này. Nàng khẽ nói với Tiểu Lạc, giọng động viên: "Tiểu Lạc, con có thể miêu tả những gì con thấy trên người họ không? Có gì đặc biệt không?"
Tiểu Lạc gật đầu, cô bé không hề sợ hãi mà còn có vẻ hào hứng khi được hỏi. "Trên người họ có nhiều dòng chảy lắm mẹ ạ. Những hình xăm của họ... không phải là mực vẽ, mà là những dòng chảy màu đen... chúng cứ xoắn xuýt vào nhau, như những con rắn nhỏ. Và trên trán của người đàn ông này..." Cô bé chỉ vào một chiến binh trẻ tuổi đứng gần Ông Lão Tiều Phu, "có một dòng chảy màu đỏ rực, nó cứ nhấp nháy, như ngọn lửa nhỏ."
Những lời miêu tả của Tiểu Lạc, dù không ai hiểu được ý nghĩa sâu xa của "dòng chảy", nhưng chúng lại thu hút sự chú ý của bộ lạc. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn Tiểu Lạc, ánh mắt họ không còn chỉ là cảnh giác, mà đã pha lẫn sự kinh ngạc. Những người dân làng đó tin vào những biểu tượng, những hình xăm trên cơ thể, những vật phẩm mang ý nghĩa tâm linh. Và giờ đây, một cô bé xa lạ lại có thể "nhìn thấy" những điều vô hình, những bí ẩn mà chỉ những người có tầm nhìn đặc biệt của họ mới có thể cảm nhận được.
Ông Lão Tiều Phu nhìn Tiểu Lạc, ánh mắt ông nheo lại, như đang c�� gắng nhìn thấu linh hồn cô bé. Ông ta lại nói gì đó bằng ngôn ngữ của mình, một mệnh lệnh ngắn gọn. Ngay lập tức, những chiến binh hạ cung tên, nhưng giáo mác vẫn còn giữ nguyên. Đây là một dấu hiệu của sự nhượng bộ, của việc tạm thời đình chiến, để quan sát và tìm hiểu. Lý Thanh Dao thở phào nhẹ nhõm. Nàng biết, cánh cửa giao tiếp đã hé mở. "Chúng ta đã có một khởi đầu tốt," nàng thầm nghĩ, trong lòng dâng lên niềm hy vọng về một cuộc gặp gỡ văn hóa đầy ý nghĩa, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái.
Sau một hồi đối thoại khó nhọc và những cử chỉ giao tiếp đầy kiên nhẫn, cuối cùng Ông Lão Tiều Phu cũng đã ra hiệu cho các chiến binh hạ hoàn toàn vũ khí. Ông lão, với ánh mắt vẫn còn vương vấn sự thăm dò nhưng đã bớt đi vẻ cảnh giác, dùng tay ra hiệu cho Lý Thanh Dao và Tiểu Lạc đi theo mình. Lý Thị, vẫn ôm chặt con gái, nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ lo lắng, nàng tin vào sự phán đoán của Lý Thanh Dao và khả năng kỳ diệu của Tiểu Lạc. Cả đoàn thám hiểm bước đi cẩn trọng theo sau, men theo con đường đất nhỏ dẫn sâu vào trung tâm ngôi làng. Không khí vẫn còn đôi chút căng thẳng, nhưng đã dịu đi rất nhiều.
Ông Lão Tiều Phu dẫn họ đến một kiến trúc nhỏ, khác biệt hẳn so với những ngôi nhà gỗ đơn giản xung quanh. Đó là một ngôi đền thờ, được xây bằng đá và gỗ quý, mái lợp bằng một loại lá cây lớn màu xanh thẫm, tựa như một chiếc nấm khổng lồ vươn lên giữa làng. Mùi hương của gỗ mục và thảo mộc lạ thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác vừa trang nghiêm, vừa gần gũi. Bên trong đền, ánh sáng mờ ảo len lỏi qua những khe hở trên mái, chiếu rọi lên những bức vẽ và tượng điêu khắc cổ xưa trên tường. Chúng không chỉ là những tác phẩm nghệ thuật, mà còn mang ý nghĩa tâm linh sâu sắc, kể những câu chuyện về nguồn gốc, về các vị thần, về vòng luân chuyển của sự sống và cái chết theo tín ngưỡng của bộ lạc.
Ngay khi bước vào đền thờ, Tiểu Lạc lập tức bị thu hút. Đôi mắt cô bé mở to, dán chặt vào những bức vẽ và tượng điêu khắc. "Mẹ ơi, tỷ tỷ Thanh Dao, nhìn kìa! Cái này... nó là một dòng chảy màu vàng, ấm áp... nối liền với mặt trời... nó nói về sự sống." Cô bé chỉ vào một bức vẽ lớn trên tường, miêu tả một hình tròn rực rỡ được bao quanh bởi những đường nét uốn lượn, bên dưới là những hình người nhỏ bé đang quỳ lạy. Đối với những người khác, đó là một bức họa cổ xưa, mang vẻ đẹp nguyên thủy, nhưng đối với Tiểu Lạc, nó lại là một bản đồ năng lượng sống động. "Và cái này..." cô bé lại chỉ vào một bức tượng điêu khắc hình một con thú lạ, với đôi sừng lớn và ánh mắt dữ tợn, "nó có một dòng chảy màu xanh đậm, lạnh lẽo... như là nước dưới lòng đất... nó nói về sự chết... nhưng cũng là sự tái sinh."
Ông Lão Tiều Phu, đứng bên cạnh, chăm chú lắng nghe từng lời của Tiểu Lạc. Ban đầu, ông lão chỉ nhíu mày, cố gắng hiểu những từ ngữ lạ lẫm mà cô bé nói. Nhưng khi Tiểu Lạc liên tục miêu tả những "dòng chảy" trên các biểu tượng, và những lời miêu tả đó lại khớp một cách kinh ngạc với những câu chuyện thần thoại và tín ngưỡng đã được truyền miệng qua hàng ngàn thế hệ c���a bộ lạc, ánh mắt ông lão dần lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ. Ông không còn giữ được vẻ điềm tĩnh ban đầu nữa.
"Con bé... nó thấy được Tinh Hồn của Thần Mặt Trời... điều mà chỉ những Pháp Sư cổ xưa của bộ lạc chúng ta mới có thể làm... trước khi linh khí suy kiệt và Thiên Đạo chìm vào giấc ngủ ngàn năm." Ông Lão Tiều Phu thốt lên bằng ngôn ngữ của mình, giọng nói run rẩy vì xúc động. Một người trong đoàn thám hiểm, người có khả năng ghi nhớ âm thanh và phân tích cấu trúc ngôn ngữ, lập tức cố gắng ghi lại và diễn giải những từ khóa quan trọng. Dù chưa thể hiểu hết, nhưng ý nghĩa cốt lõi đã được Lý Thanh Dao nắm bắt. Nàng hiểu rằng, Tiểu Lạc không chỉ nhìn thấy năng lượng, mà còn chạm đến những tầng sâu nhất trong văn hóa và tín ngưỡng của bộ lạc này.
Lý Thanh Dao bước đến gần Ông Lão Tiều Phu, ánh mắt nàng đầy sự tôn trọng. "Chúng tôi tin rằng, có những điều mắt thường không thấy, nhưng lại là một phần của thế giới. Khả năng của Tiểu Lạc là một món quà, giúp chúng tôi hiểu hơn về những điều bí ẩn." Nàng nói, giọng điệu từ tốn, chậm rãi, cố gắng để ông lão có thể hiểu qua cử chỉ và ngữ điệu. Nàng rút ra cuốn sổ ghi chép, lật đến những trang đã phác thảo các "dòng chảy" mà Tiểu Lạc đã miêu tả từ trước, cả những hình xoắn ốc trên cao nguyên, những vệt màu nâu đỏ trên vách đá. Nàng trình bày những ghi chép sơ bộ của mình, cho thấy sự nghiêm túc và mong muốn hiểu biết thực sự của đoàn thám hiểm.
Ông Lão Tiều Phu nhìn những bản phác thảo, rồi lại nhìn Tiểu Lạc, rồi lại nhìn Lý Thanh Dao. Một nụ cười hiền hậu, lần đầu tiên xuất hiện trên khuôn mặt khắc khổ của ông. Nó không phải là nụ cười của sự hoài nghi hay cảnh giác, mà là nụ cười của sự thấu hiểu và chấp nhận, như thể ông đã tìm thấy một điều gì đó bị thất lạc từ lâu. "Những Pháp Sư cổ xưa của chúng ta... họ cũng có đôi mắt như thế này... họ có thể nhìn thấy những dòng chảy của Tinh Hồn, của Đất Mẹ... họ dùng chúng để dẫn dắt bộ lạc, để kết nối với các vị thần." Ông lão thì thầm, giọng nói giờ đây không còn vẻ bí hiểm mà đ��y hoài niệm.
Lý Thanh Dao chăm chú ghi chép lại từng lời của ông lão, dù phải thông qua sự diễn giải chắp vá. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là sự trao đổi thông tin, mà là sự giao thoa của hai thế giới quan, hai nền văn minh. Một bên là sự khám phá bằng "tầm nhìn mới" và phương pháp khoa học của kỷ nguyên Nhân Gian, một bên là tri thức cổ xưa, những câu chuyện thần thoại đã được truyền qua hàng ngàn năm. Khoảnh khắc này, trong ngôi đền mờ ảo, dưới ánh sáng yếu ớt chiếu xuyên qua mái lá, đã chứng kiến một cầu nối được hình thành, không phải bằng quyền lực hay sự chinh phục, mà bằng sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau.
Lý Thị, đứng phía sau, nhìn con gái mình. Nàng thấy Tiểu Lạc, không chỉ là một đứa trẻ có khả năng đặc biệt, mà còn là một sứ giả, một nhịp cầu. Nàng đã từng lo lắng, sợ hãi cho Tiểu Lạc, sợ cô bé bị coi là dị biệt, bị cô lập. Nhưng giờ đây, nàng thấy con gái mình đang được chấp nhận, được ngưỡng mộ bởi một nền văn hóa hoàn toàn xa lạ. Nàng hiểu rằng, đây chính là con đường của Tiểu Lạc, con đường mà Tạ Trần đã gợi mở. Nàng mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, niềm tin vào con gái và vào triết lý của kỷ nguyên Nhân Gian đã hoàn toàn lấn át mọi nỗi sợ hãi.
Ông Lão Tiều Phu lại nói gì đó, rồi đưa tay ra hiệu mời Lý Thanh Dao và đoàn thám hiểm ngồi xuống. Ông lão chỉ vào những bức vẽ khác, và Tiểu Lạc lại tiếp tục miêu tả những "dòng chảy" mà cô bé thấy. Những người dân làng khác, từ chỗ cảnh giác đứng từ xa, giờ đây đã tiến lại gần hơn, lắng nghe với vẻ tò mò và kính trọng. Ngôi đền nhỏ bé ấy, vào buổi chiều tà, đã trở thành một trung tâm của sự giao lưu tri thức, nơi quá khứ và hiện tại gặp gỡ, nơi hai nền văn hóa bắt đầu tìm thấy tiếng nói chung thông qua đôi mắt đặc biệt của một cô bé.
Khi ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm đỏ cả những vách đá trên Cao Nguyên Linh Phong, sự hiểu biết tại ngôi đền thờ đã phá vỡ hoàn toàn rào cản giữa đoàn thám hiểm và bộ lạc. Những lời miêu tả của Tiểu Lạc, được Ông Lão Tiều Phu diễn giải và Lý Thanh Dao ghi chép, đã tạo nên một sợi dây liên kết vô hình, bền chặt hơn bất kỳ ngôn ngữ nào. Bộ lạc đã nhận ra rằng, những người khách lạ này không mang theo tham vọng chiếm đoạt hay sức mạnh áp đặt, mà mang theo sự tò mò chân thành và lòng khao khát thấu hiểu.
Đêm xuống, không khí trên cao nguyên trở nên se lạnh, nhưng Thôn Lạc Hồng lại ấm áp lạ thường. Để bày tỏ lòng hiếu khách và sự chấp nhận, bộ lạc tổ chức một buổi lễ nhỏ bên lửa trại. Một đống lửa lớn được đốt lên giữa khoảng sân rộng, ánh lửa bập bùng nhảy múa, xua đi bóng tối và hơi lạnh. Mùi khói bếp, mùi thịt rừng nướng thơm lừng, mùi thảo mộc nấu canh ấm nồng lan tỏa khắp không gian, mời gọi mọi người xích lại gần nhau.
Những người dân làng ngồi quây quần, họ chia sẻ những món ăn đơn giản nhưng đầy hương vị của núi rừng, những củ sắn nướng, những miếng thịt thú săn được, những loại rau củ dại lạ miệng. Tiếng nhạc cụ làm từ tre và da thú vang lên, du dương và trầm bổng, kể những câu chuyện về sự dũng cảm của các thợ săn, về vẻ đẹp của thiên nhiên, về vòng đời b��t tận của vạn vật. Ông Lão Tiều Phu, ngồi ở vị trí trung tâm, bắt đầu kể những câu chuyện về lịch sử bộ lạc, về những vị thần bảo hộ, về những Pháp Sư cổ xưa có đôi mắt đặc biệt, về cách họ đã sống hòa mình với Đất Mẹ và Thiên Đạo từ thuở hồng hoang. Giọng nói chậm rãi, từ tốn của ông lão, hòa cùng tiếng lửa reo và tiếng nhạc, tạo nên một không khí huyền ảo, đầy sức mê hoặc.
Đoàn Thám Hiểm Bình Minh cũng nhiệt tình tham gia. Lý Thanh Dao, với sự khéo léo và trí tuệ của mình, bắt đầu chia sẻ những kiến thức đơn giản về thế giới bên ngoài. Nàng không nói về những thành tựu vĩ đại hay những công nghệ phức tạp, mà chỉ về những điều thiết thực, có ích cho cuộc sống hàng ngày của bộ lạc. Nàng kể về những kỹ thuật nông nghiệp tiên tiến hơn, giúp tăng năng suất mùa màng; về các loại cây thuốc mới mà họ đã khám phá trên cao nguyên, và cách sử dụng chúng để chữa bệnh; về những phương pháp bảo quản thực phẩm hiệu quả hơn. Những lời chia sẻ của nàng, dù không cần qua ngôn ngữ chính xác, nhưng được Ông L��o Tiều Phu và một vài người thông minh trong bộ lạc hiểu được qua cử chỉ và sự diễn giải tinh tế.
Lý Thị, ban đầu vẫn còn chút e dè, giờ đây đã hoàn toàn thả lỏng. Nàng nhìn Tiểu Lạc, thấy con bé đang chơi đùa vui vẻ với những đứa trẻ bộ lạc. Không có rào cản ngôn ngữ, không có sự khác biệt về văn hóa, chỉ có sự hồn nhiên và niềm vui chung. Tiểu Lạc dùng "tầm nhìn" của mình để chỉ cho những đứa trẻ khác những "dòng chảy" vô hình trên cây cỏ, trên lá cây, trên những bông hoa dại. Những đứa trẻ bộ lạc, với sự tò mò bẩm sinh, lắng nghe và cố gắng nhìn theo hướng Tiểu Lạc chỉ, dù chúng không thấy gì, nhưng chúng tin vào cô bé, tin vào đôi mắt kỳ diệu ấy. Tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ vang vọng, xóa tan mọi khoảng cách.
"Con bé... nó đã tìm thấy nơi thuộc về mình, ít nhất là lúc này." Lý Thị khẽ thì thầm với Lý Thanh Dao, ánh mắt nàng ánh lên niềm hạnh phúc và sự mãn nguyện. Bản năng bảo vệ con của nàng vẫn còn đó, nhưng nó đã được cân bằng bởi niềm vui khi thấy con gái mình được chấp nhận và tỏa sáng. Nàng hiểu rằng, đây không phải là một gánh nặng, mà là một món quà mà Tiểu Lạc mang đến cho thế giới.
Ông Lão Tiều Phu, sau khi kể xong câu chuyện, quay sang nhìn Lý Thanh Dao, ánh mắt ông hiền từ và đầy tôn trọng. "Các ngươi... không giống những kẻ đến trước. Những kẻ kia mang theo lửa và sắt, mang theo sự chiếm đoạt và sợ hãi. Còn các ngươi... các ngươi mang theo sự hiểu biết, mang theo lòng nhân ái." Giọng ông chậm rãi, chứa đựng sự minh triết của người từng trải qua nhiều biến cố.
Lý Thanh Dao cúi đầu, đáp lời: "Chúng tôi tin rằng mọi nền văn hóa đều có giá trị riêng. Dù chúng ta đến từ những vùng đất khác nhau, nói những ngôn ngữ khác nhau, nhưng chúng ta đều là con người, sống dưới cùng một bầu trời. Chúng ta có thể cùng nhau học hỏi, cùng nhau trao đổi, để thế giới này tốt đẹp hơn, để Nhân Gian tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, mà bằng chính sự kết nối giữa con người với con người."
Để củng cố tình hữu nghị, Lý Thanh Dao trao tặng bộ lạc một số dụng cụ đơn giản nhưng hữu ích: vài con dao rựa sắc bén để đốn củi, một ít hạt giống cây trồng đã được cải tiến để cho năng suất cao hơn, và một cuốn sách vẽ về các loài cây thuốc, ghi chú cẩn thận cách sử dụng chúng. Đó không phải là của cải vật chất, mà là biểu tượng cho tình hữu nghị và sự trao đổi kiến thức, một cây cầu nối tri thức giữa hai nền văn hóa.
Đáp lại, Ông Lão Tiều Phu gỡ chiếc vòng cổ bằng xương và đá lạ mà Tiểu Lạc đã say mê quan sát, trao cho Lý Thanh Dao. Chiếc vòng cổ chạm khắc cổ xưa, mang theo năng lượng mà Tiểu Lạc đã thấy, là một bảo vật truyền đời của bộ lạc, biểu tượng của sự tin tưởng và chấp nhận cao nhất. "Chiếc vòng này... sẽ dẫn đường cho các ngươi. Nó mang theo Tinh Hồn của tổ tiên chúng ta. Nó sẽ là nhân chứng cho tình hữu nghị này." Ông lão nói, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao trên cao nguyên.
Dưới ánh lửa trại bập bùng, tiếng nhạc, tiếng cười nói và những câu chuyện cứ thế nối tiếp nhau. Sự thành công của cuộc giao lưu văn hóa này sẽ đặt nền móng cho các cuộc khám phá và tương tác tương tự trong tương lai của Nhân Gian, định hình cách thế giới mới phát triển, không phải bằng sự thống trị, mà bằng sự thấu hiểu. Khả năng của Tiểu Lạc, không chỉ hữu ích trong khoa học, mà còn là "ngôn ngữ" chung để kết nối các nền văn hóa, giúp nhân loại hiểu sâu sắc hơn về sự đa dạng của sự sống, về sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Sự tồn tại của bộ lạc bí ẩn này gợi ý rằng Cao Nguyên Linh Phong và những vùng đất chưa khám phá còn chứa đựng nhiều điều bất ngờ, có thể là những nền văn minh cổ xưa hoặc những tri thức đã bị lãng quên, đang chờ đợi được tái khám phá.
Đêm đó, trên Cao Nguyên Linh Phong, dưới bầu trời đêm đầy sao, một kỷ nguyên mới của sự thấu hiểu và khám phá đã thực sự bắt đầu, không bằng sức mạnh của tiên pháp, mà bằng trí tuệ, lòng nhân ái và những "tầm nhìn mới" của con người. Đó là một khởi đầu cho hành trình mà Tạ Trần đã ươm mầm, một cuộc sống trọn vẹn, chân thực giữa nhân gian.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.