Nhân gian bất tu tiên - Chương 1725: Bàn Tay Và Trí Óc: Cân Bằng Giá Trị Trong Kỷ Nguyên Mới
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, không chỉ trên đỉnh Vọng Sơn nơi Mộ Dung Tuyết vừa đứng ngắm nhìn, mà còn vương vấn trên dòng sông lấp lánh chảy qua Thị Trấn An Bình. Những tia nắng cuối cùng, vàng rực rỡ nhưng yếu ớt, trải dài trên mái ngói rêu phong của những ngôi nhà cổ, làm ấm lên không gian đang dần chìm vào tĩnh mịch. Gió chiều thổi nhè nhẹ, mang theo hơi ẩm từ mặt sông và mùi hương thoang thoảng của trà mới pha, như một lời mời gọi dịu dàng đến những quán trà ven sông.
Quán Trà Vọng Giang, như thường lệ, đã đón hoàng hôn bằng những ngọn đèn lồng thắp sáng, hắt xuống mặt sông những vệt sáng lung linh. Tạ Trần, vẫn là một phần tĩnh lặng của bức tranh ấy, ngồi tại góc bàn quen thuộc bên ban công, nơi có thể phóng tầm mắt ra dòng sông hiền hòa. Hắn không còn cầm cuốn sách cổ, mà chỉ đơn thuần nhấp một ngụm trà Thiết Quan Âm, cảm nhận vị chát dịu và hậu ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng khuôn mặt, từng cử chỉ của những khách nhân trong quán, như thể đang đọc một cuốn sách vô hình về nhân thế. Hắn đã nghe Tiểu An kể về sự trưởng thành của Linh Hoa, về những thay đổi tích cực đang diễn ra trong Nhân Gian, và trong lòng hắn dâng lên một sự bình yên khó tả. Hạt giống nhân quả do hắn gieo, bằng cách kết nối những tấm lòng thiện lương, đã thực sự đơm hoa kết trái.
Bên cạnh Tạ Trần, Tiểu An đang chăm chú mài mực trên nghiên đá, tiếng mài sột soạt đều đặn như một nốt nhạc trầm trong bản hòa tấu của quán trà. Cậu bé đôi lúc ngẩng đầu, nhìn ra dòng sông, rồi lại nhìn về phía tiên sinh của mình, ánh mắt tràn đầy sự tò mò và ngưỡng mộ. Cậu biết, tiên sinh không cần nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh nhìn đều ẩn chứa những tầng nghĩa sâu xa, mà cậu bé vẫn đang cố gắng từng ngày để thấu hiểu.
Ở một bàn gần đó, Lão Tiệm Cầm đang cẩn thận lau chùi cây đàn cổ bằng một miếng vải lụa mềm. Dáng người gầy gò của ông đổ bóng xuống mặt bàn gỗ, những ngón tay dài và khéo léo lướt nhẹ trên thân đàn, tựa như đang vuốt ve một người tình trăm năm. Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng từ cây đàn hòa quyện với mùi trà, tạo nên một không gian đầy hoài niệm. Đôi mắt cận thị của ông nheo lại, tập trung hoàn toàn vào công việc, gương mặt hiện lên vẻ mãn nguyện. Đối diện ông, Thư Sinh Giỏi, một chàng trai tuấn tú với phong thái nho nhã, đang trầm ngâm đọc một cuốn sách dày. Thỉnh thoảng, chàng thư sinh lại khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút ưu tư, hoặc có lẽ là sự bất mãn với những gì mình đang đọc. Chàng vuốt nhẹ trang giấy, đôi mắt tinh anh lướt nhanh qua từng hàng chữ, rồi lại dừng lại, như thể đang tìm kiếm điều gì đó còn thiếu sót.
Tiếng thở dài của Thư Sinh Giỏi không quá lớn, nhưng trong không khí tĩnh lặng của quán trà chiều, nó vẫn lọt vào tai Lão Tiệm Cầm. Ông ngẩng đầu, ánh mắt cận thị lướt qua chàng thư sinh, rồi khẽ nhíu mày. Ông đã quá quen với những tiếng thở dài kiểu cách của giới học giả, những người dường như chỉ sống trong thế giới của sách vở và lý luận.
“Sách vở là gốc rễ của văn minh,” Thư Sinh Giỏi khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một chút kiêu ngạo khó che giấu. Chàng ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua Lão Tiệm Cầm, rồi dừng lại trên Tạ Trần và Tiểu An ở góc xa. “Không có tri thức, con người mãi mãi sống trong tối tăm, lạc lối trong mê tín dị đoan. Mọi tiến bộ, mọi phát minh đều bắt nguồn từ tư duy, từ sự tìm tòi của trí óc.”
Lão Tiệm Cầm nghe vậy, đặt cây đàn xuống, khẽ nhấp một ngụm trà. Đôi mắt ông ánh lên một vẻ phức tạp. Ông không phản bác ngay, mà chỉ trầm ngâm một lát, như thể đang sắp xếp lại những suy nghĩ đã theo ông suốt bao năm tháng. “Tri thức có thể cao siêu, uyên bác,” ông nói, giọng trầm ấm và chậm rãi, mang theo sự từng trải của người đã nếm trải đủ thăng trầm của cuộc đời. “Nhưng đ��i tay làm ra miếng cơm, làm ra vật dụng, mới là thứ nuôi sống đời người, là nền tảng cho mọi sự tồn tại. Sách vở dù quý giá đến mấy, cũng phải có người viết, người in, người đóng bìa. Chữ nghĩa dù tinh túy đến đâu, cũng phải có người chạm khắc, người chế tạo bút mực. Tất cả đều cần đến đôi tay, đến sức lao động cần mẫn của con người.” Ông khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên môi. “Lý luận trên giấy thì dễ, nhưng để biến chúng thành hiện thực, lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.”
Người Kể Chuyện, ngồi ở bàn gần đó, dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, khẽ phe phẩy chiếc quạt giấy. Ông ta đã nghe câu chuyện của Lão Tiệm Cầm và Thư Sinh Giỏi từ những lần trước, nhưng mỗi lần nghe lại, ông ta lại tìm thấy những điều mới mẻ. Ông ta khẽ cười, ánh mắt tinh ranh lướt qua hai người, rồi nhìn về phía Tạ Trần, như thể đang chờ đợi một sự can thiệp tinh tế. “Chao ôi,” Người Kể Chuyện cất giọng trầm bổng, thu hút sự chú ý của vài khách nhân lân cận, “lại một cuộc tranh luận muôn thuở về cái gốc của vạn vật. Trí óc và đôi tay, cái nào là căn nguyên? Cái nào là định mệnh? Câu hỏi này, e rằng đã tồn tại từ thuở hồng hoang, và đến nay vẫn chưa có lời đáp chung cuộc.” Ông ta nhấp một ngụm trà, vẻ mặt đầy thú vị, như thể đang thưởng thức một vở kịch vừa mới bắt đầu.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt hắn chỉ lướt nhẹ qua Người Kể Chuyện, rồi lại quay về phía Lão Tiệm Cầm và Thư Sinh Giỏi. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhấp thêm một ngụm trà, như thể đang lắng nghe không chỉ lời nói, mà cả những dòng chảy suy nghĩ, những chấp niệm ẩn sâu trong tâm hồn mỗi người. Tiểu An vẫn mài mực, nhưng đôi tai cậu bé đã dựng đứng, ánh mắt to tròn chốc chốc lại liếc nhìn về phía cuộc tranh luận, cố gắng nắm bắt từng câu chữ. Không khí trong quán trà bỗng chốc trở nên sôi nổi hơn một chút, không phải vì ồn ào, mà vì một luồng tư tưởng đang bắt đầu va chạm, tạo nên những tia lửa vô hình.
Hoàng hôn dần buông xuống, những ngọn đèn lồng trong quán Trà Vọng Giang đã được thắp sáng rực rỡ hơn, xua đi bóng tối đang bao trùm. Tiếng nước sông chảy róc rách dưới chân cầu, tiếng chim đêm gọi đàn vọng lại từ những rặng cây xa xa, tạo nên một bản nhạc nền tĩnh mịch cho cuộc tranh luận đang dần trở nên gay gắt hơn. Mùi trà thơm thoảng, giờ đây hòa cùng mùi hương dịu nhẹ của hoa quế từ vườn nhà ai đó, nhưng không làm dịu đi sự căng thẳng trong lời nói giữa Lão Tiệm Cầm và Thư Sinh Giỏi.
“Một ý tưởng vĩ đại có thể thay đổi vận mệnh hàng triệu người, còn đôi tay chỉ có thể làm ra một vài vật dụng hữu ích nhỏ bé!” Thư Sinh Giỏi cất lời, giọng điệu kiên quyết hơn, pha chút bất mãn. Chàng đặt cuốn sách xuống bàn, đẩy nhẹ gọng kính lên sống mũi. “Chẳng hạn như việc phát minh ra chữ viết, ai dám nói nó không vĩ đại hơn việc đúc từng thanh kiếm, xây từng bức tường? Hay như y thuật, một phương thuốc có thể cứu hàng vạn sinh linh, đó là trí tuệ, là sự tổng hợp của hàng ngàn năm nghiên cứu, chứ không phải chỉ là đôi tay bốc thuốc hay kim châm đơn thuần. Tư tưởng mới là ánh sáng dẫn lối cho nhân loại thoát khỏi sự ngu muội, là động lực thúc đẩy văn minh tiến lên. Nếu không có những bộ óc vĩ đại, con người mãi mãi chỉ là những sinh vật biết ăn, biết ngủ, biết lao động chân tay một cách vô tri.” Chàng hất nhẹ cằm, ánh mắt đầy tự tin. Chàng tin rằng, tri thức và lý luận mới là giá trị cốt lõi, là thứ đưa con người vượt lên trên sự tầm thường. Trong tâm trí chàng, những người lao động chân tay, dù cần thiết, vẫn chỉ là những kẻ thực thi, chứ không phải là người định hướng.
Lão Tiệm Cầm khẽ nhếch mép, một nụ cười khó hiểu hiện lên trên gương mặt khắc khổ. Ông cầm lấy cây đàn cổ, nhẹ nhàng gảy một nốt nhạc trầm bổng, như thể đang dùng âm thanh để phản biện. “Ý tưởng dù vĩ đại đến đâu, nếu không có đôi tay thực hiện, nó chỉ là hư vô,” ông nói, giọng điệu không hề yếu thế. “Sách vở có quý giá, nhưng ai đã tạo ra giấy, ai đã in ra chữ? Ai đã đóng sách, ai đã dựng nên thư viện để chứa đựng những tri thức ấy? Ngay cả cây bút mà các vị dùng để ghi chép, cũng cần đến người thợ chế tạo. Người nông dân cày cấy, người thợ xây dựng, người thợ rèn đúc, người thợ gốm nặn… không có họ, thì những ý tưởng cao siêu kia sẽ mãi mãi chỉ nằm trong đầu, hoặc vĩnh viễn không thể truyền bá cho đời sau.” Ông ngừng lại, đôi mắt nhìn thẳng vào Thư Sinh Giỏi, không chút nao núng. “Các vị học giả có thể nghĩ ra cách xây một cây cầu vượt sông, nhưng chính những người thợ với đôi tay chai sạn, với mồ hôi và nước mắt, mới là người đặt từng viên đá, đẽo từng thớ gỗ để cây cầu ấy thành hình. Khi một trận lũ đến, cuốn trôi cây cầu, liệu những ý tưởng kia có đủ sức gánh vác? Hay lại cần đôi tay của con người để dựng xây lại từ đầu?”
Cuộc tranh luận trở nên gay gắt hơn, không khí trong quán trà dường như cũng đặc quánh lại. Thư Sinh Giỏi muốn phản bác, nhưng lời nói của Lão Tiệm Cầm lại có sức nặng của sự thật, của những điều hiển hiện ngay trước mắt. Chàng thư sinh nhíu mày, có chút bối rối.
Người Đánh Cờ, một lão già râu dài, gầy gò, đang ngồi ở bàn bên cạnh, tập trung vào ván cờ vây đang dang dở. Ông ta đã lắng nghe toàn bộ cuộc tranh luận, và thỉnh thoảng lại khẽ cười một mình, hoặc "chậc" một tiếng đầy ẩn ý. Giờ đây, ông ta khẽ đặt một quân cờ đen xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng sắc gọn. “Nước cờ này,” Người Đánh Cờ khẽ nói, giọng trầm đục nhưng rõ ràng, “cả hai đều có lý, nhưng lại thiếu một nước kết cục. Trí và Lực, xưa nay vẫn là hai mặt của một đồng xu. Đánh cờ cũng vậy, chỉ có nước cờ tính toán mà không có nước cờ thực hiện, thì ván cờ vĩnh viễn không thể kết thúc.” Ông ta nhìn lướt qua Lão Tiệm Cầm và Thư Sinh Giỏi, rồi quay lại ván cờ, tiếp tục suy ngẫm. Lời nói của ông ta như một nhát dao bén, cắt thẳng vào gốc rễ của vấn đề, khiến cả hai người tranh luận phải im lặng.
Tiểu An, ngồi cạnh Tạ Trần, đôi mắt to tròn mở lớn, chăm chú lắng nghe từng lời nói. Cậu bé nhìn tiên sinh, rồi lại nhìn sang hai người đang tranh luận. Cậu bé cảm thấy một sự bối rối nhẹ. Cả hai đều nói có lý, nhưng ai mới là người đúng hoàn toàn? Cậu bé tự hỏi, liệu có phải luôn có một bên thắng, một bên thua trong mọi cuộc tranh luận hay không?
Tạ Trần vẫn im lặng, nhưng đôi mắt hắn đã sáng lên. Hắn đã theo dõi toàn bộ diễn biến, từ sự tự tin của Thư Sinh Giỏi, đến sự kiên định của Lão Tiệm Cầm, rồi cái lắc đầu đầy ẩn ý của Người Đánh Cờ. Hắn nhìn thấu những chấp niệm sâu thẳm trong lòng mỗi người – Thư Sinh Giỏi chấp niệm vào sức mạnh của tư tưởng, Lão Tiệm Cầm chấp niệm vào giá trị của đôi tay. Cả hai đều đúng, nhưng lại thiếu đi sự thấu hiểu về mối liên kết tương hỗ. Hắn biết, đã đến lúc hắn phải nói điều gì đó, không phải để phán xét, mà để gỡ bỏ nút thắt trong lòng họ, để họ nhìn thấy một bức tranh toàn diện hơn về cái gọi là "Nhân Đạo".
Trăng đã lên cao, tỏa ánh sáng bạc vằng vặc xuống dòng sông, biến mặt nước thành một dải lụa mềm mại lấp lánh. Gió đêm mát rượi thổi qua ban công quán trà, mang theo hơi sương và mùi hương tinh khiết của đất trời. Những ngọn đèn lồng trong quán nhấp nháy, tạo nên một không gian vừa lãng mạn, vừa tĩnh mịch, rất thích hợp cho những suy tư sâu xa. Cuộc tranh luận giữa Lão Tiệm Cầm và Thư Sinh Giỏi đã chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng nước sông và tiếng côn trùng rả rích. Cả hai đều đang trầm ngâm, bị lời nói của Người Đánh Cờ chạm đến.
Khi không khí trong quán trà chùng xuống, Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng rõ ràng, đủ để thu hút sự chú ý của mọi người. Hắn không vội vàng, mà nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp áo, rồi mới cất lời. Giọng nói của hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng lại mang một sức nặng khiến người nghe phải tập trung.
“Chẳng phải cây cầu kia, cần cả bản vẽ tinh xảo lẫn từng viên gạch được đặt bằng tay sao?” Tạ Trần nói, ánh mắt hắn lướt qua Lão Tiệm Cầm, rồi Thư Sinh Giỏi, rồi dừng lại trên Người Đánh Cờ, như thể đang mời gọi mọi người cùng suy ngẫm. Hắn không dùng lời lẽ cao siêu, không dùng lý lẽ phức tạp, mà chỉ kể một câu chuyện đơn giản, về những điều hiển hiện trong cuộc sống thường ngày. “Một vị kiến trúc sư tài ba có thể vẽ ra một bản đồ hoàn mỹ, tính toán từng chi tiết nhỏ nhất, từ sức chịu đựng của vật liệu đến khả năng chống chọi với phong ba bão táp. Đó là trí óc, là tư duy, là sự sáng tạo. Nhưng nếu không có những người thợ lành nghề, với đôi tay khéo léo, với sự kiên nhẫn và mồ hôi, để đẽo đá, trộn vữa, dựng giàn giáo, đặt từng viên gạch theo đúng bản vẽ, thì cây cầu ấy vĩnh viễn chỉ nằm trên giấy, chỉ là một giấc mộng hão huyền.”
Tạ Trần dừng l��i một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào lòng người. Hắn tiếp tục, giọng điệu vẫn điềm đạm. “Ngược lại, nếu chỉ có những người thợ với sức mạnh và sự cần mẫn, nhưng lại thiếu đi bản vẽ, thiếu đi sự chỉ dẫn của trí tuệ, liệu họ có thể xây nên một cây cầu vững chắc, bền bỉ, hay chỉ là một đống đá vụn vô nghĩa? Thiếu một trong hai, liệu có thành hình? Liệu có thể đứng vững trước thử thách của thời gian và thiên nhiên khắc nghiệt?” Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. “Giá trị không nằm ở ‘loại hình’ lao động, mà ở ‘sự cần thiết’ và ‘tâm huyết’ mà mỗi người đặt vào công việc của mình. Trí óc và đôi tay, tri thức và lao động chân tay, chẳng phải là hai mặt của cùng một dòng chảy, cùng một hành trình kiến tạo sao? Chúng tương sinh, tương hỗ, không thể tách rời.”
Lão Tiệm Cầm, người đã lắng nghe Tạ Trần với vẻ mặt trầm ngâm, khẽ gật đầu lia lịa. Đôi mắt cận thị của ông giờ đây không còn vẻ phòng thủ hay kiêu hãnh nghề nghiệp, mà thay vào đó là sự vỡ lẽ. Ông nhìn xuống đôi bàn tay chai sạn của mình, rồi lại nhìn sang cây đàn cổ. Ông nhận ra, để tạo ra một cây đàn hoàn hảo, không chỉ cần sự khéo léo của đôi tay, mà còn cần kiến thức về âm học, về cấu trúc gỗ, về cách thức để âm thanh vang lên trong trẻo nhất. Tất cả đều là sự kết hợp. “Quả đúng là vậy… Ta đã quá cố chấp,” ông nói, giọng điệu có chút nghẹn ngào, pha lẫn sự hối lỗi. “Ta đã nghĩ rằng sức lao động của đôi tay là tất cả, mà quên đi rằng, mọi thứ đều cần có một cái đầu để dẫn dắt, để định hình.”
Thư Sinh Giỏi, người cũng đang lắng nghe Tạ Trần một cách chăm chú, cúi đầu một cách khiêm tốn. Sự kiêu ngạo ban đầu đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự tôn kính và thấu hiểu. Chàng nhớ lại những lần mình chật vật với những thí nghiệm thực tế, những ý tưởng tuyệt vời trên giấy trắng nhưng lại khó lòng thực hiện ngoài đời. “Tiên sinh nói chí phải,” chàng thư sinh khẽ nói, giọng điệu chân thành. “Tri thức của ta chỉ là lý thuyết suông nếu không có sự thực hành của bàn tay khéo léo. Ta đã quá coi trọng tư duy mà bỏ quên đi giá trị của sự cống hiến thầm lặng, của những người ngày đêm lao động để biến những ý tưởng thành hiện thực.” Chàng ngước mắt lên, nhìn Lão Tiệm Cầm với ánh mắt khác hẳn ban đầu – một ánh mắt đầy tôn trọng. “Thực ra, ta cũng từng có lần cố gắng tự tay đóng một giá sách cho thư phòng, nhưng dù có bản vẽ tỉ mỉ đến đâu, bàn tay ta vẫn vụng về, không thể làm ra một thứ chắc chắn và đẹp đẽ như những người thợ mộc.”
Người Đánh Cờ, khẽ cười, gật đầu mãn nguyện. Ông ta đặt quân cờ trắng cuối cùng xuống bàn, hoàn thành ván cờ. “Hòa cục,” ông ta nói, rồi nhìn về phía Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. “Một ván cờ tuyệt diệu.”
Tiểu An, sau khi nghe lời giảng giải của tiên sinh, đôi mắt cậu bé sáng lên, như vừa tìm thấy một chìa khóa mở ra cánh cửa tri thức. Cậu bé gật gù, ghi nhớ từng lời. Cậu nhận ra rằng, thế giới không chỉ có trắng và đen, đúng và sai, mà còn có sự hài hòa, sự bổ trợ lẫn nhau giữa vạn vật. Tiên sinh đã không phán xét, mà chỉ vén bức màn che khuất tầm nhìn, để mọi người tự mình nhìn thấy chân lý.
Lão Tiệm Cầm và Thư Sinh Giỏi, giờ đây đã không còn vẻ đối đầu. Họ bắt đầu trò chuyện với nhau một cách cởi mở hơn, chia sẻ về những khó khăn trong công việc của mình. Lão Tiệm Cầm kể về việc tìm kiếm loại gỗ tốt nhất cho đàn, về sự tỉ mỉ trong việc uốn cong từng thớ gỗ. Thư Sinh Giỏi kể về những đêm trằn trọc nghiên cứu, về niềm vui khi tìm ra một công thức mới, một lý thuyết đột phá. Họ không còn tranh giành ai quan trọng hơn ai, mà đã nhìn thấy giá trị của đối phương trong bức tranh lớn của cuộc đời.
Người Kể Chuyện, khẽ phe phẩy chiếc quạt giấy, mỉm cười đầy ẩn ý. “Hỡi các vị,” ông ta cất giọng vang vọng, nhưng không hề phá vỡ không khí hòa hợp mới chớm nở, “đây chính là ‘đạo’ của Nhân Gian: vạn vật tương sinh, tương hỗ. Không có gì là vô dụng, không có gì là duy nhất. Tri thức là ngọn hải đăng soi đường, nhưng đôi tay lại là con thuyền đưa chúng ta đến bến bờ. Thiếu một trong hai, thì hải đăng chỉ là cảnh vật, còn con thuyền chỉ là khúc gỗ trôi sông.” Ông ta nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự thán phục. “Sự luân hồi của vạn vật, và hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không bao giờ ngừng lại. Và những cuộc tranh luận như thế này, những sự thấu hiểu được vun đắp từ những lời nói bình dị, chính là nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi trí tuệ và lao động cùng nhau kiến tạo nên những điều kỳ diệu. Điều đó còn vĩ đại hơn bất kỳ phép thuật hay tiên đạo nào.”
Tạ Trần khẽ mỉm cười. Hắn biết, sự kiện nhỏ này, giống như những hạt giống nhân quả khác, sẽ tiếp tục nảy mầm và lan tỏa. Xã hội Nhân Gian mới, nơi không còn sự mê tín vào tiên đạo hay tranh giành quyền lực, đang dần học được cách tự giải quyết các vấn đề nội tại thông qua đối thoại và trí tuệ, thông qua sự tôn trọng lẫn nhau. Tiểu An, thông qua việc quan sát và lắng nghe, đang dần hình thành tư duy đa chiều và khả năng thấu hiểu các giá trị khác nhau, báo hiệu một thế hệ lãnh đạo mới của Nhân Gian, không phải bằng quyền lực, mà bằng sự thấu hiểu. Sự hòa hợp giữa lao động trí óc và chân tay, hắn tin, sẽ dẫn đến những tiến bộ vượt bậc trong văn minh phàm nhân, nơi công nghệ và nghệ thuật thủ công có thể kết hợp để tạo ra những điều kỳ diệu, thực sự vì con người. Hắn nhấp một ngụm trà cuối cùng, vị trà vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, chát dịu mà thâm trầm, như chính dòng chảy vô thường của nhân sinh.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.