(Đã dịch) Nhập Học Năm Thứ Nhất, Ta Đem Phụ Đạo Viên Ôm Trở Về Nhà - Chương 158: Bùi lão sư ân cần dạy bảo
Thế thì hôn thêm một nụ nữa.
Hứa Bình An hôn một cái đầy tự nhiên, lại đặt thêm một nụ hôn lên khuôn mặt mềm mại của Bùi lão sư nhà mình.
Mềm mại, non nớt, cảm giác thật thích.
Bùi lão sư không nói gì, đứng dậy, mang đôi dép lê hình thỏ con của mình rồi đi vào bếp.
Đúng là bó tay với cậu học trò này.
Đúng lúc này, một bàn tay lớn nắm lấy tay nhỏ của Bùi Hồng Trang.
Cánh tay Hứa Bình An khẽ dùng sức, kéo Bùi Hồng Trang về phía mình. Một giây sau, Bùi lão sư đã ngồi gọn trên đùi cậu học trò nhỏ.
Hứa Bình An vòng tay ôm Bùi Hồng Trang vào lòng, “Không được chạy.”
“Em đi rửa hoa quả.”
“Thế thì Bùi lão sư còn giận à?” Hứa Bình An ghé tai Bùi Hồng Trang hỏi.
“Em không có giận.”
“Thế thì Bùi lão sư vừa rồi lừa em sao?” Hứa Bình An nói rồi lại hôn một cái lên khuôn mặt trắng mịn của Bùi Hồng Trang, “Phạt cô một chút.”
Hôn xong, Hứa Bình An buông vòng tay.
Bùi Hồng Trang đứng dậy, đi về phía bếp, nhưng vừa đi được hai bước, cô chợt dừng lại rồi quay người trở lại trước mặt cậu học trò nhỏ nhà mình.
“Sao thế, Bùi lão sư?” Hứa Bình An ngẩng đầu nhìn Bùi Hồng Trang, có chút nghi ngờ hỏi.
Chẳng lẽ Bùi lão sư cảm thấy mình bị thiệt thòi nên muốn hôn lại ư?
Vậy thì quả là một tin tốt lành thật sự.
Bùi Hồng Trang nhìn cậu học trò nhỏ nhà mình một cái, không nói gì, sau đó chợt vươn tay, véo nhẹ tai cậu một cái rồi quay người đi về phía bếp.
Hứa Bình An nhìn theo bóng lưng Bùi Hồng Trang rời đi, giơ tay xoa xoa lỗ tai, sau đó không nhịn được bật cười.
Ai mà đáng yêu đến thế, cậu không nói.
Hai phút sau, cửa phòng vệ sinh bật mở, Uyển Nhi tỷ của chúng ta bước ra với vẻ mặt nhẹ nhõm và vui vẻ.
Cảm thấy nhẹ nhõm cả người.
“Bùi Bùi tỷ của cậu đâu?” Triệu Uyển Nhi đi đến cạnh ghế sofa, nhìn Hứa Bình An đang say sưa ăn bánh ngọt hỏi.
Hứa Bình An miệng nhai bánh ngọt, không nói gì, chỉ tay về phía bếp.
Thật ra cậu muốn nói Bùi lão sư bị mình hôn cho chạy mất, nhưng lại sợ Uyển Nhi tỷ nhất thời không tiếp nhận được tin tức gây sốc như vậy.
“Tai cậu sao lại đỏ thế kia, Bình An đệ đệ?” Lúc này Triệu Uyển Nhi chú ý tới cái tai trái đỏ ửng của Hứa Bình An, liền hỏi.
“Hơi ngứa, em vừa xoa xoa một chút.” Hứa Bình An miệng nhai bánh ngọt, nói không rõ lời.
Cậu đâu thể nói đây là cái giá phải trả vì đã hôn Bùi lão sư ba nụ. Cơ mà nói đi thì phải nói lại, một đổi ba, vụ làm ăn này quả thực vẫn rất có lời.
Tai: Ngươi thanh cao, ngươi không tầm thường, ngươi bắt ta đi đổi lấy hôn hít!
Nhưng thật ra, tai cậu đỏ như vậy thật sự không thể trách Bùi lão sư của chúng ta. Lúc nãy, Bùi lão sư véo tai cậu học trò nhỏ cũng không dùng nhiều sức, chủ yếu là sau khi bị Bùi lão sư nhéo một cái, tai Hứa Bình An thật sự hơi ngứa, thế là cậu tự xoa nhẹ một lúc, rồi xoa mãi thành ra đỏ ửng như ớt chỉ thiên.
“Bình An đệ đệ cũng lớn rồi, đừng suốt ngày chỉ nghĩ đến vui chơi. Có thời gian thì tìm bạn gái mà trêu đùa một chút đi, chị thấy cô bé dẫn em đi xem nhà trông cũng được đấy chứ.” Triệu Uyển Nhi nhìn Hứa Bình An đang ăn bánh ngọt, nói đùa một câu rồi quay người đi về phía bếp.
Hứa Bình An nhìn theo bóng lưng Triệu Uyển Nhi rời đi, không nói gì.
Em còn thấy cô bạn thân của Uyển Nhi tỷ cũng không tệ chút nào.
Đâu chỉ là không tệ, quả thực là vô cùng xuất sắc, cực kỳ hợp mắt Hứa Bình An nhà ta.
Buổi trưa, sau khi ăn uống no say.
Hứa Bình An lại ăn chực một bữa trưa ở chỗ Bùi lão sư. Bùi lão sư tự tay xuống bếp nấu mì sợi, hương vị rất ngon, khiến Hứa Bình An ăn liền ba bát lớn.
“Bùi Bùi tỷ, Uyển Nhi tỷ, em về trước nhé.” Sau khi ăn uống no đủ, Hứa Bình An liền chuẩn bị ra về.
“Buổi chiều em có việc gì sao?” Bùi Hồng Trang quay đầu nhìn cậu học trò nhỏ nhà mình, mở miệng hỏi.
“Chắc là không có gì ạ.” Hứa Bình An nhìn Bùi Hồng Trang, trả lời.
“Vậy thì đừng về vội. Buổi chiều chị cùng Uyển Nhi tỷ định đi siêu thị mua đồ ăn về, em giúp xách đồ nhé.” Bùi Hồng Trang nhìn Hứa Bình An nói.
Buổi trưa chỉ đơn giản là một bữa mì sợi, nàng muốn tối nay chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn cho cô bạn thân lâu ngày không gặp, đồng thời cũng có thể khao cậu học trò nhỏ nhà mình một bữa.
Nhất tiễn song điêu, vừa có cậu học trò nhỏ, vừa có bạn thân.
Bùi lão sư ta mới thật sự là người thắng cuộc trong cuộc đời.
“Vâng, Bùi Bùi tỷ.” Hứa Bình An gật đầu, trả lời.
“Bị lừa rồi phải không, Bình An đệ đệ? Cậu tưởng mì sợi của Bùi lão sư nhà cậu mà dễ ăn thế sao, cái này có cái giá của nó đấy.” Triệu Uyển Nhi đứng một bên, cười híp mắt trêu chọc Hứa Bình An.
“Bùi lão sư vì các bạn học mà vất vả, cần cù chăm chỉ, cẩn trọng, ngay cả khi không được ăn mì sợi, em cũng vui vẻ cống hiến sức lực cho Bùi lão sư.” Hứa Bình An nghiêm túc nói.
“Chậc chậc, cái màn nịnh nọt này, tôi đứng cách nửa vòng Trái Đất cũng nghe thấy tiếng.” Nói rồi, Triệu Uyển Nhi nhìn Hứa Bình An, “Cậu cũng nịnh nọt Triệu lão sư m���t câu chứ?”
Hứa Bình An nhìn Triệu Uyển Nhi, do dự một chút, sau đó vẻ mặt hơi khó xử nói: “Cái kia...... Xin lỗi Triệu lão sư, không có gì để nói cả.”
Bùi Hồng Trang đứng một bên nhìn cậu học trò nhỏ nhà mình, không nhịn được bật cười.
Triệu Uyển Nhi nhìn cô bạn thân má lúm đồng tiền tươi tắn như hoa, rồi lại nhìn sang Hứa Bình An.
Tốt tốt tốt, hai thầy trò các người cấu kết với nhau để bắt nạt tôi đúng không.
Hứa Bình An: “...”
Thôi được.
Uyển Nhi tỷ nói chẳng sai vào đâu được.
Người ta muốn có cuộc sống tốt hơn, người ta có lỗi gì chứ.
Rồi, không ngoài dự đoán, trên khuôn mặt Hứa Bình An bị Bùi lão sư nhà mình tự tay dán lên một tờ giấy, ngay phía trên mắt trái của cậu.
“Bình An đệ đệ, cậu đây là chuẩn bị đi làm hải tặc sao?” Triệu Uyển Nhi nhìn Hứa Bình An với một bên mắt bị che lại, cười hỏi.
“Ừm, em chuẩn bị ra biển cướp về một cô vợ trẻ.” Hứa Bình An gật đầu, trả lời.
Cậu nghi ngờ Bùi lão sư nhà mình ít nhiều gì cũng có tâm lý trả thù trong đó, dù sao cậu đã biến th��nh Độc Nhãn Long, trong khi Uyển Nhi tỷ thì chỉ bị dán một tờ giấy trên trán mà thôi.
Không phải chỉ là hôn ba nụ thôi sao, đâu đến mức thù dai như vậy chứ.
“Vậy cậu chuẩn bị cướp về cô vợ trẻ kiểu gì thế, Bình An đệ đệ?” Triệu Uyển Nhi nhìn Hứa Bình An, hỏi.
“Đương nhiên là cướp về một cô vợ trẻ xinh đẹp như hoa như ngọc.” Hứa Bình An nói, dùng khóe mắt liếc nhìn Bùi Hồng Trang đang ở bên cạnh.
Xinh đẹp như hoa như ngọc?
Triệu Uyển Nhi liếc nhìn Bùi Hồng Trang bên cạnh, Bùi Bùi nhà nàng đúng là xinh đẹp như hoa như ngọc nhất rồi, nhưng rất rõ ràng, Bùi Bùi nhà nàng sẽ không trở thành cô vợ trẻ của Bình An đệ đệ đâu.
Hứa Bình An thì ngồi riêng một mình trên một chiếc ghế nhỏ ở bên cạnh, còn Bùi lão sư của chúng ta thì ngồi trên ghế sofa, đôi chân dài đặt chéo nhẹ, chân nhỏ mang đôi dép lê hình thỏ con vừa vặn ở ngay cạnh Hứa Bình An.
Tranh thủ lúc Bùi Hồng Trang đang trộn bài, Độc Nhãn Long Hứa Bình An bất động thanh sắc vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy một bàn chân nhỏ của Bùi lão sư nhà mình, sau đó tháo đôi dép lê hình thỏ con trên chân ra, đặt sang một bên.
Động tác trộn bài của Bùi Hồng Trang dừng lại một chút, sau đó cô bất động thanh sắc tiếp tục trộn bài, đồng thời dùng chân nhỏ đá nhẹ chân cậu học trò nhỏ dưới bàn trà.
Độc Nhãn Long Hứa Bình An bất vi sở động, nhẹ nhàng thổi nhẹ tờ giấy che mắt cậu, trông mười phần tiêu sái và đẹp trai.
Bùi Hồng Trang tiếp tục trộn bài, sau đó lại dùng chân nhỏ đá Hứa Bình An một cái.
Hứa Bình An bàn tay lớn trực tiếp nắm lấy bàn chân nhỏ đang đá loạn trên đùi cậu, sau đó bất động thanh sắc cúi đầu nhìn bàn chân nhỏ mang vớ trắng, cùng hình đầu hổ con in bên cạnh vớ.
Cậu đã sớm muốn nghiên cứu xem đầu hổ con này tại sao lại đáng yêu đến vậy.
Bùi Hồng Trang rụt chân lại, nhưng không thành công.
Hứa Bình An nhẹ nhàng bóp nhẹ bàn chân nhỏ trong tay, sau đó lấy đôi dép lê hình thỏ con đặt bên cạnh mang lại vào chân nhỏ.
Bàn chân nhỏ nhanh chóng rụt lại, sau đó trốn sang phía bên kia bàn trà.
“Em đi phòng vệ sinh.” Nói rồi, Độc Nhãn Long Hứa Bình An đứng dậy, rồi đi về phía toilet.
Đã chạm vào chân xong thì phải rửa tay, đây chính là lời Bùi lão sư ân cần dạy bảo.
Lúc Hứa Bình An từ toilet đi ra, bài đã được chia xong. Cậu cầm bài của mình lên nhìn một chút, hai quân Vua, ba quân 2, bài rất tốt, chỉ là dáng bài hơi rời rạc.
“Không cần.” Là người thắng cuộc, Bùi lão sư ngồi trên nói trước.
“Muốn.” Hứa Bình An nói, ván này nhất định phải đánh bại hai tên nông dân nhỏ này cho hả dạ, để lấy lại sĩ khí cho mình.
Lật át chủ bài lên, Hứa Bình An có chút sửng sốt. 345, vừa vặn cùng 789 trong tay tạo thành một dãy bài không liền mạch.
Thế này thì đừng nói đến chuyện lấy lại sĩ khí, cậu mà có thể miễn cưỡng ra hết bài thì cũng là Bồ Tát phù hộ rồi.
Một bên Triệu Uyển Nhi nhìn vẻ mặt Hứa Bình An, không nhịn được lén vui vẻ một chút, nhưng rất nhanh lại thu lại nụ cười. Còn về phần Bùi lão sư đứng một bên, trên khuôn mặt xinh đẹp không có bất kỳ biến hóa nào.
“3.” Hứa Bình An có chút bất đắc dĩ cất át chủ bài, sau đó đánh ra quân 3 nhỏ.
Triệu Uyển Nhi: “2.”
B��i Hồng Trang: “Không cần.”
“Uyển Nhi tỷ, chị sốt ruột à?” Hứa Bình An nhìn Triệu Uyển Nhi, hỏi.
“Không vội.” Triệu Uyển Nhi lắc đầu, nói.
“Đại Vua.” Hứa Bình An trực tiếp đánh ra hai quân Vua, chặn một lượt.
Quân 3 nhỏ của cậu vừa ra, Uyển Nhi tỷ liền đánh quân 2. Xem ra bài trong tay chị ấy rất mạnh, sốt ruột muốn ra bài.
Hắn là Vua Hải Tặc mà còn có thể bị lừa bởi trò nhỏ này sao?
Vả lại, bài lớn đều nằm trong tay cậu, cứ đánh từng quân một, cậu cũng chưa chắc không thể giành được thắng lợi.
“Ồ, đại Vua à, to thật đấy, tôi không có bài nào để chặn.” Triệu Uyển Nhi nói, rồi nhìn sang Bùi Hồng Trang bên cạnh, “Bùi Bùi, cậu chặn được không?”
Bùi lão sư của chúng ta không trả lời, trực tiếp lạnh lùng ném ra bốn quân bài, “Bốn quân J.”
“Bùi Bùi giỏi thật!” Triệu Uyển Nhi khen ngợi cô bạn thân của mình một chút, sau đó cười tủm tỉm nhìn sang Hứa Bình An bên cạnh, “Bốn quân J này cậu có muốn không, Bình An đệ đệ?”
“Không cần.”
Đừng hoảng. Sớm như vậy đã đánh bom rồi, xem ra tr��nh độ chơi bài của Bùi lão sư nhà ta cũng chẳng ra gì. Vua Hải Tặc càng có niềm tin chiến thắng hơn.
Bùi Hồng Trang liếc nhìn cậu học trò nhỏ nhà mình, “4.”
“5.” Hứa Bình An lập tức đánh ra quân 5 nhỏ của mình. Thấy chưa, cậu đã bảo trình độ của Bùi lão sư chẳng ra gì mà, cũng không biết đánh một quân bài lớn để chặn cậu một chút, đây chẳng phải là phí hoài một quả bom sao.
Tỷ tỷ xem ra đúng là người đẹp tâm thiện.
“5 à.” Triệu Uyển Nhi nhìn quân 5 nhỏ Hứa Bình An vừa đánh, sau đó trên mặt lộ ra nụ cười, đánh ra bốn quân bài, “Bốn quân Q.”
“Có muốn không, Bình An đệ đệ?”
“Không cần.” Hứa Bình An nhìn nụ cười trên mặt Triệu Uyển Nhi, lại nhìn Bùi Hồng Trang đang làm ra vẻ Lã Vọng buông cần bên cạnh.
Tình huống này hình như có chút không đúng.
“Không cần thật à? Vậy chị tiếp tục đánh nhé, Bình An đệ đệ.” Triệu Uyển Nhi cười híp mắt nói, sau đó trực tiếp đánh ra một bộ bài, “3 đến 10 là một sảnh, cái này em có muốn không, Bình An đệ đệ?”
“Không cần.”
“Thật sự không cần sao? Chị chỉ còn bốn quân bài thôi đó, Bình An đệ đệ.” Triệu Uyển Nhi đưa bài trong tay ra khoe với Hứa Bình An một chút, cười khanh khách hỏi.
Hứa Bình An: “...”
“Không cần.”
Triệu Uyển Nhi đánh ra bộ bài trong tay, “Bốn quân K.”
Hứa Bình An: “...”
Khá lắm, cậu tổng cộng chỉ ra được ba quân bài thì toàn bộ đều đụng phải bom.
“Uyển Nhi tỷ, chị với Bùi Bùi tỷ thông đồng với nhau đúng không?”
Nếu không có uẩn khúc gì trong này, cậu dám ăn hết năm mươi tư lá bài này.
Cái gì 345, 789, đoán chừng cũng là cố ý sắp xếp cho cậu.
“Nói gì thế Bình An đệ đệ. Chị với Bùi Bùi tỷ thân là lão sư, sao lại cấu kết với nhau để bắt nạt học sinh như cậu chứ.” Triệu Uyển Nhi nhìn Hứa Bình An, nói với vẻ chính nghĩa.
“Uyển Nhi tỷ, chị nói người Hoa không lừa người Hoa mà.” Hứa Bình An nhìn Triệu Uyển Nhi, tinh quái nói.
“Bùi Bùi, cậu nói xem.” Triệu Uyển Nhi quay đầu nhìn sang Bùi Hồng Trang bên cạnh, nói.
Bùi Hồng Trang liếc nhìn cô bạn thân của mình, “Tớ cổ họng không thoải mái, không nói được gì.”
Triệu Uyển Nhi: “...”
Cái câu ‘không nói được gì’ này là ý gì đây.
Hứa Bình An đứng một bên thấy thế không nhịn được bật cười. Khá lắm, đây là nội chiến rồi.
Triệu Uyển Nhi quay đầu nhìn Hứa Bình An, có chút thẹn quá hóa giận nói: “Cười cái gì mà cười.”
“Cái kia...... Em cổ họng hơi khó chịu, không nói được gì.” Hứa Bình An liếc nhìn Bùi Hồng Trang bên cạnh một cái, rồi nói với Triệu Uyển Nhi.
Khóe mắt Triệu Uyển Nhi khẽ giật giật, “Cậu đúng là học sinh giỏi của Bùi lão sư nhà cậu đấy, cái này học nhanh thật đấy.”
“Uyển Nhi tỷ nói sai rồi, không phải em học nhanh, mà là Bùi lão sư dạy tốt.” Hứa Bình An liếc nhìn Bùi Hồng Trang bên cạnh, nói với vẻ khiêm tốn.
“Hai cái đôi thầy trò này cứ chơi vui vẻ đi, tôi không chơi nữa đâu.” Nói rồi, Triệu Uyển Nhi đứng dậy, đi đôi dép lê hình gấu con của mình, thở phì phò đi về phía toilet.
Nhìn theo bóng lưng Uyển Nhi tỷ đi vào toilet, Hứa Bình An quay đầu nhìn Bùi Hồng Trang bên cạnh, chân thành nói: “Cảm ơn Bùi lão sư đã dạy bảo.”
“Chị đâu có dạy em tháo giày của chị, còn sờ chân của chị.” Bùi Hồng Trang liếc nhìn cậu học trò nhỏ nhà mình, thản nhiên nói.
Vua Hải Tặc: “...”
Vị lão sư này vẫn còn thù dai đấy. Bạn có thể đọc thêm các chương truyện độc quyền tại truyen.free, nơi những câu chuyện luôn được chăm chút tỉ mỉ.