Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhập Học Năm Thứ Nhất, Ta Đem Phụ Đạo Viên Ôm Trở Về Nhà - Chương 196: Nghịch ngợm cháu gái

Tiếng chuông điện thoại "đinh linh linh" vang lên dồn dập. Bùi Văn Viễn cầm lấy chiếc điện thoại đang reo, thoáng nhìn qua màn hình rồi bắt máy.

"Ừm, được, cứ đến đi, không sao cả, không phiền đâu."

Cúp điện thoại, Bùi Văn Viễn đặt di động trở lại bàn trà.

"Ai gọi thế ạ, ông?" Bùi Hồng Trang ngẩng đầu nhìn ông nội mình, cất tiếng hỏi.

Triệu Uyển Nhi, đang ghé vào tay bà nội xem tivi, liếc nhìn cô bạn thân một cái. Rõ ràng đang diễn màn "biết rồi còn cố hỏi", cố tình trêu chọc ông nội đây mà. Thật muốn vạch trần bộ mặt này của con bạn thân, để ông nội đánh nó một trận ra trò, đánh vào lòng bàn tay cho đỏ lừ như trái cà chua!

"À, một người bạn cờ nhỏ thôi, lát nữa sẽ đến đánh cờ với ông. Mà đúng rồi, người này các con cũng biết đấy, chính là thằng bé hôm trước dẫn các con đi leo núi khi mình đến nhà ông Ngưu chơi ấy. Nó cũng học Đại học Thủ đô, lại còn ở ngay khu chung cư này. Hôm qua ông gặp nó trong khu, đã đánh vài ván cờ với nó rồi, đúng là khéo thật." Bùi Văn Viễn nhìn đứa cháu gái cưng của mình, trả lời.

"À, ông nói là Hứa Bình An đúng không ạ? Chính là anh ấy mà, cậu ấy còn là sinh viên lớp của con nữa chứ." Bùi Hồng Trang nhìn ông nội, khóe môi khẽ nhếch, cuối cùng vẫn cố nín cười.

Thực ra, cô cũng không phải cố tình trêu chọc ông nội. Chuyện cô và cậu bạn nhỏ đang hẹn hò, hiện tại thật sự chưa thích hợp để ông biết. Nếu không, với vai trò là gia trưởng, ông nội sẽ coi việc cháu gái cưng tìm bạn trai là đại sự, cả nhà có khi phải họp bàn ngay lập tức. Chưa kể, ông sẽ đòi cậu bạn nhỏ phải đến nhà ra mắt chính thức. Mà cho dù không ra mắt, chắc cũng phải điều tra kỹ lưỡng một phen. Cô mới vừa xác nhận quan hệ với cậu bạn nhỏ, chưa cần phải vội vàng như vậy. Hơn nữa, nếu bây giờ chưa nói ra, cậu bạn nhỏ vẫn có thể thường xuyên đến đánh cờ với ông, ghé thăm nhà, bồi đắp thêm tình cảm. Đến lúc đó, nếu ông biết cô và cậu ấy đang yêu, dù vì lý do tuổi tác hay gì đó mà ông không quá tán thành, thì ông chắc hẳn cũng không muốn mất đi người bạn cờ nhỏ này đâu nhỉ? Vậy nên, Bùi tỷ tỷ của chúng ta vẫn luôn là một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện và vâng lời, chứ không phải có con quỷ nhỏ trong lòng đang quấy phá, cố ý trêu chọc ông nội ở đây đâu nhé.

Tuyệt đối không phải.

Một bên, Triệu Uyển Nhi lại liếc nhìn cô bạn thân một cái, hít thở sâu, bàn tay nhỏ khẽ siết chặt, khó khăn lắm mới nuốt được lời định nói ra.

Quá phận! Thật là quá phận a!

Bùi Bùi sao có th��� lừa dối ông nội hiền lành, chất phác như vậy chứ, sắp biến ông thành kẻ bị lợi dụng rồi!

Mà thôi, hình như cũng rất thú vị đấy chứ, hắc hắc.

Trương Mẫn Như đang ung dung xem tivi, liếc nhìn đứa cháu gái cưng một cái, rồi lại đầy vẻ hứng thú nhìn sang ông chồng mình. Đối với trò nghịch ngợm của cháu gái cưng, Trương Mẫn Như khẳng định sẽ không vạch trần đâu, mà còn khoái chí hóng chuyện nữa là đằng khác! Về sau, nếu ông chồng biết sự thật, chắc chắn sẽ rất thú vị đây mà? Từ bạn cờ nhỏ trực tiếp biến thành cháu rể, liệu có phải là một niềm "kinh hỉ" không? Có gì bất ngờ không đây? Mà Bình An cậu bé kia, vừa lúc cháu gái đang ở đây thì gọi điện đến rủ ông nội đánh cờ. Vậy rất có thể là cả ba đứa trẻ đã bàn bạc trước rồi, sau đó chia nhau đến cửa đấy chứ. Kế hoạch này xem ra cũng không tồi.

Thời gian từ từ trôi qua, đã gần mười phút kể từ khi ông nội nhận cuộc điện thoại ban nãy.

Cốc cốc cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài.

"Để con đi ạ." Bùi Hồng Trang đứng dậy, đi về phía cửa.

Là phận vãn bối, tất nhiên không thể để ông bà phải chạy ra mở cửa rồi. Vậy nên, Bùi tỷ tỷ của chúng ta cũng không phải vì người đến là bạn trai mình mà mới chủ động ra mở cửa đâu nhé.

Rất nhanh, cửa phòng mở ra, Hứa Bình An xuất hiện trước mặt Bùi Hồng Trang, trên tay mang theo một thùng sữa và một túi trái cây.

Mặc dù lần này không phải đến với thân phận cháu rể, nhưng dù chỉ là thăm hỏi người lớn bình thường, tay không đến nhà người khác cũng là không phải phép. Hôm qua là vì tình huống đặc biệt, bị ông nội kéo thẳng vào nhà nên mới tay không đến. Còn hôm nay, thì nhất định phải có chút lễ vật rồi. Không cần quá quý giá, nhưng tâm ý khẳng định phải có.

"Chị Bùi Bùi cũng ở đây ạ?" Hứa Bình An nhìn về phía Bùi Hồng Trang, hơi ngạc nhiên nói.

"Ừm." Bùi Hồng Trang nhìn cậu bạn nhỏ của mình, khẽ gật đầu đáp.

Ngồi ở trên ghế sofa, Triệu Uyển Nhi nhịn không được bật cười thành tiếng, "Cái này... màn kịch này diễn cũng hay ghê chứ." "Chị Bùi Bùi cũng ở đây ạ", cũng may Bình An đệ đệ có thể nói ra được câu đó, hơn nữa còn nói tự nhiên và trôi chảy đến thế. Bùi Bùi cũng vậy, đáp lại cũng rất tự nhiên, hoàn toàn không hề có chút dấu vết diễn xuất nào. Đúng là "không phải người một nhà, không vào một cửa" mà. Nàng quyết định, giải thưởng diễn xuất xuất sắc nhất năm nay, sẽ trao cho Bùi Bùi nhà cô ấy và cậu bạn trai nhỏ của cô ấy.

Ngồi bên cạnh Triệu Uyển Nhi, Trương Mẫn Như đang xem tivi cũng đưa mắt nhìn về phía cửa. Phải nói là, hai đứa trẻ này nhìn vẫn rất xứng đôi. Hơn nữa, những thứ Hứa Bình An mang theo cũng khiến bà Bùi khá hài lòng. Đứa nhỏ này tuy tuổi còn nhỏ, nhưng cách cư xử, làm người vẫn tương đối trầm ổn, lại còn hiểu lễ nghĩa. Bà cũng chẳng phải người hay so đo gì, nhưng những đứa trẻ hiểu chuyện, lễ phép thì luôn được trưởng bối yêu quý hơn. Nhất là đây rất có thể lại là cháu rể tương lai của mình, chắc chắn không thể dùng ánh mắt đối xử với vãn bối bình thường để đối đãi được.

Trương Mẫn Như đứng dậy, đi về phía cửa. Thấy thằng bé mang quà đến, bà nhất định phải ra đón một chút chứ.

"Sao lại còn mang đồ đến thế này?" Trương Mẫn Như đến bên cửa, nhìn về phía Hứa Bình An nói.

Hai đứa trẻ này đứng chung một chỗ, càng nhìn càng thấy xứng đôi. Thằng bé Bình An cũng vậy, càng nhìn càng thấy thuận mắt, càng nhìn càng ưng ý. "Không phải đồ quý giá gì đâu ạ, chỉ là một thùng sữa với chút trái cây bình thường thôi. Hôm qua cháu được ăn bữa tối bác Trương làm ngon quá ạ, hôm nay cháu mà lại tay không đến thì ngại lắm." Hứa Bình An nhìn Trương Mẫn Như, nở nụ cười, trong lòng lại hơi căng thẳng. Dù sao bây giờ không giống hôm qua. Hôm qua cậu không biết bà đã biết cậu và chị phụ đạo viên đang yêu nhau, còn bây giờ cậu biết rồi, trong lòng chắc chắn sẽ có chút căng thẳng khi đối diện với người lớn.

Đều do hắn cái kia nghịch ngợm bạn gái!

Món nợ này cứ ghi nhớ trước đã, ngày sau nhất định sẽ đánh vào mông cô ấy, khiến cô ấy kêu oai oái, ba ngày không xuống giường được!

Ngồi ở trên ghế sofa, Triệu Uyển Nhi nhàn nhạt nhìn Bình An đệ đệ đang đứng ở cửa. Không thể không nói, Bình An đệ đệ này th��t sự rất có tài dỗ người, bất kể là dỗ trưởng bối, hay là dỗ Bùi Bùi nhà cô ấy. Rõ ràng đã dỗ được chị phụ đạo viên thành bạn gái rồi còn gì. Hơn nữa trong quá trình đó, còn "dỗ" cả nàng đến mức ngớ người ra, không kịp phát hiện ra cái lòng lang dạ thú của tiểu tử này.

Đáng giận!

Cùng lúc đó, ông Bùi của chúng ta cầm bàn cờ từ thư phòng đi ra, rồi chào Hứa Bình An: "Đến rồi đấy à, Bình An."

Bạn cờ nhỏ đến, ông Bùi vẫn rất đỗi vui mừng, nên ông đã lập tức vào thư phòng lấy bàn cờ ra. Ngàn quân dễ có, bạn đánh cờ khó cầu a. Giống lão già Ngưu Kiến Quốc kia đâu có được coi là bạn cờ của ông, chẳng qua cũng chỉ là bại tướng dưới tay ông mà thôi. Chỉ có người như Bình An, có trình độ nhất định, làm người lại khiêm tốn, ăn nói lại dễ nghe, mới đúng là người bạn cờ ưng ý trong lòng ông Bùi.

"Vâng, ông Bùi." Hứa Bình An, vừa được bạn gái tự tay cầm dép cho đi, nhìn về phía Bùi Văn Viễn, gật đầu đáp.

"Lần sau đến đừng mang đồ gì nhé." Bùi Văn Viễn chú ý tới thùng sữa và trái cây đặt cạnh cửa, nói với Hứa Bình An.

Đứa nhỏ này mọi thứ đều tốt, chỉ là quá khách sáo, quá lễ phép. Bọn họ bây giờ là bạn đánh cờ, cũng coi như bạn vong niên rồi, không cần phải cung kính ông như vậy.

"Vâng, ông Bùi." Hứa Bình An gật đầu đáp.

Miệng thì nói vậy, nhưng cũng không làm cậu chậm trễ việc lần sau vẫn mang đồ đến đâu. Ông bà có thể không cần, nhưng cậu không thể không mang. Đây là thái độ vấn đề.

Sau đó, một già một trẻ ngồi trên ghế sofa, bắt đầu một ván cờ. Khung cảnh có chút quen thuộc như lần trước Hứa Bình An đánh cờ với bố Bùi vậy. Hứa Bình An hiện tại cực kỳ may mắn khi mình có được một tài đánh cờ tướng như thế, quả thực đã phát huy tác dụng cực kỳ quan trọng đối với tình yêu của cậu. Cho nên, ai còn chưa có bạn gái thì còn không mau đi học một tài đánh cờ tướng đi chứ. Về phần học được về sau nếu là còn không có bạn gái làm sao bây giờ, vậy liền chuyện không liên quan tới hắn.

Mấy phút sau, Bùi tỷ tỷ của chúng ta bưng hai đĩa trái cây từ phòng bếp đi ra. Một đĩa đặt trước mặt bà nội và Tiểu Uyển, còn đĩa kia thì mang đến trước mặt ông nội và bạn trai mình.

"Ông nội, ăn trái cây ạ." Bùi Hồng Trang đặt đĩa trái cây cạnh hai người trên bàn trà, nói.

"Được, cảm ơn đứa cháu gái cưng của ông." Bùi Văn Viễn nhìn đứa cháu gái cưng của mình, khẽ gật đầu, vừa nói vừa cười.

"Anh cũng ăn đi, đừng khách khí." Bùi Hồng Trang lại chuyển ánh mắt sang cậu bạn nhỏ đang ngồi đối diện ông nội, nói.

"Vâng, cảm ơn chị Bùi Bùi." Hứa Bình An ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Hồng Trang, đáp.

Một bên, Triệu Uyển Nhi đang ngồi xem tivi cùng bà nội, nhịn không được lại tủm tỉm cười. Hai người này đúng là thú vị thật đấy chứ. Còn "đừng khách khí" cơ đấy, không biết ai vừa rồi còn lén lút ở phòng nào đó tầng bên cạnh nhỉ.

Bùi Hồng Trang nhìn ván cờ đang diễn ra của hai người. Cậu bạn nhỏ đây lại đang "nhường" cờ rồi.

Hứa Bình An: Không dám thắng, căn bản không dám thắng.

Hôm nay cậu dám thắng ông nội, ngày mai ông nội liền dám không cho cháu gái cưng gả cho cậu. Hôn nhân đại sự cùng thắng cờ cái nào trọng yếu, hắn còn có thể phân rõ.

Thu lại ánh mắt, Bùi Hồng Trang một lần nữa trở lại ghế sofa, ngồi xuống cạnh bà nội của mình.

"Bùi Bùi gần đây thế nào rồi?" Trương Mẫn Như nắm lấy tay đứa cháu gái cưng của mình, hỏi.

"Rất tốt ạ." Bùi Hồng Trang nhìn về phía bà nội, đáp.

Một bên, Triệu Uyển Nhi cầm một miếng táo đưa vào miệng, nhai rào rạo, sau đó liếc nhìn cô bạn thân. Cái đó đâu chỉ là "rất tốt" chứ, quả thực là đẹp đến mức ngây người ra, được tình yêu vỗ về mà sắp chóng mặt tới nơi rồi.

"À." Trương Mẫn Như gật đầu, sau đó nhìn sang một già một trẻ đang đánh cờ bên cạnh, hỏi đứa cháu gái cưng của mình: "Vậy gần đây có gặp được chàng trai nào ưng ý không đấy?"

Bùi Hồng Trang nhìn bà nội của mình, khẽ trầm mặc một chút, sau đó đứng lên, "Con đi nhà vệ sinh ạ, bà nội."

Già rồi mà còn nghịch ngợm thế chứ.

"Bùi Bùi đợi tớ một chút, tớ cũng đi." Triệu Uyển Nhi nhổ cái hạt táo trong miệng vào thùng rác, sau đó đứng dậy đi theo Bùi Hồng Trang.

Trương Mẫn Như nhìn bóng dáng rời đi của cháu gái cưng, trên mặt nở một nụ cười ý vị. Cháu gái cưng của bà cũng đã trưởng thành rồi.

"Bình An lát nữa cứ ở lại đây ăn cơm nhé. Ăn uống xong xuôi, nếu không có việc gì thì đánh thêm vài ván cờ với ông Bùi của con nhé." Trương Mẫn Như quay đầu nhìn về phía Hứa Bình An, người đang cùng ông chồng mình đánh cờ, nói.

"Vậy cháu làm phiền ạ, bác Trương." Hứa Bình An nhìn về phía Trương Mẫn Như, đáp.

Bác đã nhiệt tình mời như vậy, cậu khẳng định là không thể từ chối rồi.

"Làm phiền gì chứ, sau này cứ thường xuyên đến là được, bác sẽ nấu đồ ăn ngon cho con." Trương Mẫn Như nhìn Hứa Bình An, vừa nói vừa cười.

"Vâng ạ." Hứa Bình An gật đầu đáp.

Bùi Văn Viễn đang suy nghĩ nước cờ tiếp theo sẽ đi như thế nào, liếc nhìn bà bạn già của mình một cái. Bà già nhà mình này đúng là thích thằng bé này thật đấy chứ. Chẳng lẽ lại muốn giới thiệu đối tượng cho đứa cháu gái cưng à? Không phải người ta đã có bạn gái rồi cơ mà. Không nghĩ nhiều nữa, Bùi Văn Viễn lại tiếp tục đắm chìm vào ván cờ. Bạn cờ nhỏ đã chủ động đến tận cửa "xin chỉ giáo", vậy ông khẳng định phải xuất ra toàn bộ thực lực để đối phó rồi. Dù sao cháu gái cưng cũng đang ở đây, nếu mà thua thì chẳng phải làm mất đi uy nghiêm của ông nội này sao. Mặc dù ông đã từng bại bởi cậu bạn cờ nhỏ này, nhưng lúc này không giống ngày xưa. Theo lời cậu b��n cờ nhỏ nói, trình độ đánh cờ của ông hiện tại đã tăng tiến rồi. Bình An đứa nhỏ này nhìn là biết ngay đứa trẻ trung thực, sẽ không nói dối.

Trong nhà vệ sinh.

"Bùi Bùi à, cậu cứ diễn kịch ngay trước mặt ông nội và Bình An đệ đệ thế này, không sợ sau này ông nội biết sẽ đánh cho một trận đòn sao?" Triệu Uyển Nhi nhìn cô bạn thân, vừa bình chân như vại nói, vừa châm chọc.

Đánh! Cứ đánh thật mạnh vào! Đánh cho cái mông con nhỏ này nở hoa luôn! Ai bảo nó cứ suốt ngày khoe ân ái!

"Ông nội không nỡ đánh tớ đâu." Bùi Hồng Trang liếc nhìn Triệu Uyển Nhi một cái, không chút lo lắng nói.

Triệu Uyển Nhi trong nháy mắt hiểu ra ngay, nhìn cô bạn thân nói: "Không nỡ đánh cậu, nhưng nỡ đánh bạn trai nhỏ của cậu đúng không? Bùi Bùi, cậu đây là muốn để Bình An đệ đệ gánh họa thay cậu à?"

Con nhỏ này quả nhiên bụng đầy ý nghĩ xấu xa.

"Đó là cậu nói, tớ đâu có nói vậy." Bùi Hồng Trang vẻ mặt vô tội nói.

Ông nội không nỡ đánh cô, đương nhiên cũng không nỡ đánh cháu rể chứ. Mà nếu có nỡ đánh thì, cô sẽ lấy một cái ghế nhỏ, lại còn bóc hạt dưa ngồi bên cạnh xem náo nhiệt. Dù sao nhiều năm như vậy, cô cũng chỉ mới một lần nhìn thấy ông nội cầm dây lưng quất bố mình hồi nhỏ xíu. Sau này cảnh náo nhiệt như vậy cô chưa từng thấy lại. Thế nên lại càng quý giá chứ.

Triệu Uyển Nhi nhìn cô bạn thân, sau đó có chút bất bình thay Bình An đệ đệ nói: "Bình An đệ đệ đối với cậu móc tim móc phổi như thế, Bùi Bùi cậu lại đối xử với cậu ấy như vậy, lương tâm cậu chẳng lẽ không đau sao?"

"Rốt cuộc cậu đứng về phe nào đấy?" Bùi Hồng Trang nhìn cô bạn thân, hỏi.

"Tớ đứng về phía chính nghĩa!" Triệu Uyển Nhi ưỡn bộ ngực khá lớn, nói với vẻ chính nghĩa.

Giờ phút này, nàng chính là hóa thân của nữ thần chính nghĩa!

Những câu chữ này được truyen.free dày công biên tập.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free