(Đã dịch) Nhập Học Năm Thứ Nhất, Ta Đem Phụ Đạo Viên Ôm Trở Về Nhà - Chương 274: Lật xe
Phía bên kia, Bùi Văn Viễn, người đang đi tuốt đằng trước, khi vừa ra khỏi giao lộ đã nhanh chóng chú ý tới cô cháu gái bảo bối đang đứng ở lối vào bãi đậu xe, cùng với Tiểu Uyển, và cả... người bạn cờ nhỏ của mình.
Tuy nhiên, Bùi Văn Viễn cũng không nghĩ nhiều, ông chỉ xem người bạn cờ nhỏ này là bạn tốt hoặc em trai của cô cháu gái bảo bối, được mang theo đi câu cá cùng.
Và rồi... Bùi Văn Viễn liền nhìn thấy cô cháu gái bảo bối nhà mình đưa tay khoác lấy cánh tay của người bạn cờ nhỏ kia, cả hai cùng đi về phía ông.
Bùi Văn Viễn sửng sốt một chút.
Cái này thì... Ta coi ngươi là bạn vong niên, bạn cờ thân thiết, vậy mà ngươi lại đang 'cua' cháu gái ta sao?
Trong nháy mắt, Bùi Văn Viễn nhớ lại lúc trước ở trong khu dân cư, Hứa Bình An đã chủ động đến chào hỏi ông, cùng ông đánh cờ, lễ phép và ân cần... Thằng nhóc này giấu kỹ thật đấy.
Hóa ra cậu ta để ý đâu phải ông bạn cờ già này, mà rõ ràng là cô cháu gái bảo bối của ông ấy.
Rất nhanh, khoảng cách giữa hai người và nhóm của Bùi Văn Viễn chỉ còn lại mười mấy mét.
Hứa Bình An nhìn thấy sắc mặt có chút “âm tình bất định” của Bùi gia gia, theo bản năng nuốt nước bọt, trái tim nhỏ không kìm được đập loạn “thình thịch”, cứ như lần đầu tiên gặp mặt vị nhạc phụ đại nhân đáng kính của mình vậy.
“Căng thẳng à?” Bùi Hồng Trang liếc nhìn bạn trai bên cạnh, trong đôi mắt xinh đẹp ánh lên ý cười.
“Ai... ai mà căng thẳng chứ, gia gia yêu quý ta thế kia mà, có gì mà phải căng thẳng.” Hứa Bình An liếc Bùi Hồng Trang một cái, vẻ mặt “vân đạm phong khinh” khẽ đáp.
“Được rồi, không căng thẳng là tốt.” Bùi Hồng Trang gật đầu, ý cười trong mắt càng rõ rệt hơn mấy phần.
Tên ngốc này, cũng thật đáng yêu.
Hít một hơi sâu, Hứa Bình An thoáng bình phục lại tâm trạng.
Nói không căng thẳng chắc chắn là nói dối, dù sao đây là lần đầu tiên cậu gặp Bùi gia gia với tư cách là cháu rể tương lai, vạn nhất Bùi gia gia mà chê người cháu rể này còn non trẻ, không chào đón cậu thì sao...
Vậy cậu sẽ nói mình đã “mang thai”... mang một tấm lòng thành kính, là thật tâm thật lòng muốn vì Bùi lão sư mà Sinh... Sống là người của Bùi lão sư, chết là... quỷ của Bùi lão sư.
Chân thành, chính là tất sát kỹ của cậu.
Giữa lúc suy nghĩ lung tung, cả hai đã đến trước mặt Bùi Văn Viễn.
“Bùi gia gia.” Hứa Bình An liền mở miệng chào một tiếng.
Bùi Văn Viễn sắc mặt có chút nghiêm túc liếc Hứa Bình An một cái, đang chuẩn bị mở lời.
Lúc này, Bùi Hồng Trang bỗng nhiên mở miệng nói: “Gia gia, đây là bạn trai cháu, mang đến cho ông xem đây.”
Bùi Hồng Trang nở nụ cười rạng rỡ, giọng nói chuyện pha lẫn chút nũng nịu.
Bùi Văn Viễn ánh mắt nhìn về phía cô cháu gái bảo bối nhà mình, rồi gật đầu, “Ừm.”
“Có phải cậu ấy đẹp trai y như gia gia hồi trẻ không ạ?” Bùi Hồng Trang kéo cánh tay Hứa Bình An, hơi khoe khoang nói.
Bùi Văn Viễn ánh mắt nhìn về phía Hứa Bình An, quan sát một lượt. Hứa Bình An lén lút ưỡn ngực, đứng thẳng tắp người.
“Kém ta một chút.”
Trương Mẫn Như bên cạnh liếc nhìn ông chồng già nhà mình một cái, không nhịn được bật cười khẽ, già rồi mà vẫn còn tự luyến thế.
Tuy nhiên, nói thật lòng thì ông chồng già của bà hồi trẻ đúng là trai đẹp nổi danh khắp mười dặm tám hương. Nhớ ngày đó, để “lừa” được ông ấy vào tay, Bùi nãi nãi cũng phải dùng không ít chiêu... Mà theo cách nói của giới trẻ bây giờ, thì phải gọi là “sáo lộ”.
Bên cạnh, Bùi Thanh Hồng lén lút lườm cha già mình một cái, ừm, dù gì thì mình vẫn đẹp trai hơn một chút.
Kế tiếp, Hứa Bình An lại chào hỏi mấy vị trưởng bối khác, sau đó cả đoàn người tiến về phía bãi đậu xe.
Trong bãi đậu xe, mấy vị trưởng bối ngồi vào chiếc xe con của vị nhạc phụ đại nhân đáng kính của Hứa Bình An, còn Hứa Bình An, với tư cách là bạn trai, thì ngồi cùng chị Uyển Nhi trên chiếc Land Rover to lớn của chị Bùi. Hai chiếc xe lần lượt rời khỏi bãi đậu xe.
Hứa Bình An nhẹ nhàng tựa lưng vào ghế phụ, thở phào nhẹ nhõm.
Vượt ải hoàn hảo, quả không hổ là cậu!
“Thấy chưa, ta đã bảo rồi, gia gia là quý ta nhất mà.” Hứa Bình An quay sang nhìn Bùi Hồng Trang đang ngồi ở ghế lái, vẻ mặt có chút đắc ý khoe khoang.
“Ừm, yêu nhất cậu đấy.” Bùi Hồng Trang gật đầu, biểu thị lời cậu nói rất đúng.
Cũng không biết là ai, vừa rồi lúc đứng trước mặt gia gia cô ấy, đứng thẳng hơn cả cột điện.
Ở ghế sau, Triệu Uyển Nhi im lặng lấy chiếc nhét tai của mình ra từ trong túi, rồi nhét vào tai.
Sớm dự liệu, lo trước khỏi họa.
Phía bên kia, trong chiếc xe con của Bùi ba.
Bùi Văn Viễn quay đầu nhìn về phía bà xã già nhà mình, mở miệng hỏi: “Bà có phải đã sớm biết chuyện của Bùi Bùi rồi không?”
Trương Mẫn Như nhìn ông chồng già nhà mình, gật đầu, “Ừm, biết từ rất lâu rồi, chỉ có ông là không biết thôi.”
Bùi Văn Viễn: “......” Bà già này đúng là biết chọc tức người khác mà.
Tuy nhiên, Bùi gia gia cũng cho biết là đã quen rồi, nên chẳng tức chút nào.
Ngược lại, Bùi gia gia vẫn rất thích dáng vẻ đó của Bùi nãi nãi.
Sau đó, Bùi Văn Viễn liền nhớ tới lời lão già Ngưu Lập Quốc nói lúc đó: “Ông già... ông soái ca già chờ xem, con cháu gái bảo bối của ông sớm muộn gì cũng bị thằng nhóc kia lừa chạy mất thôi.”
May mà không cá cược với lão già đó.
Thế nhưng thằng nhóc kia mới vào năm nhất đại học... Nói như vậy thì, còn chưa biết ai “cua” ai đâu.
Đối với cô cháu gái bảo bối nhà mình, Bùi Văn Viễn vẫn rất hiểu rõ. Không chỉ có nhan sắc giống ông, mà về khoản thông minh... thì càng là nhất mạch tương truyền, “cha truyền con nối”.
Chỉ có thằng con trai là hơi khờ khạo.
Cho nên nói không khéo ngay từ đầu ở nhà lão già Ngưu Lập Quốc, cô cháu gái bảo bối nhà mình đã nhìn trúng “viên cỏ non” này rồi.
“Ông thấy thằng bé Bình An thế nào?” Trương Mẫn Như nhìn vẻ mặt ông chồng già nhà mình, mở miệng hỏi.
“Cả nhà đ��u chọn trúng nó rồi, còn hỏi ý kiến ta làm gì nữa.” Bùi Văn Viễn có chút tức giận nói, rồi liếc nhìn thằng con trai lớn đang lái xe ở phía trước.
Thằng ranh con này có phải nghĩ ông không cầm được roi không? Bà xã già giấu ông thì thôi đi, con dâu... thì cũng không thể động vào được, còn cháu gái bảo bối... đó là báu vật mà.
Cho nên hình như chỉ có thể bắt nạt thằng con trai ngốc này thôi.
Đang lái xe, Bùi Thanh Hồng bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, ai vậy? Ai đang muốn “ám toán” cái “soái ca” trung niên này vậy?
Hơn một tiếng sau, hai chiếc xe đã đến nơi, một nơi ven dòng sông không tên thuộc khu vực ngoại thành thủ đô.
Sau khi chiếc Land Rover dừng hẳn lại, Hứa Bình An xoẹt một cái tháo dây an toàn, lại xoẹt một cái mở cửa xe, rồi bước nhanh về phía chiếc xe con màu đen đằng trước.
Triệu Uyển Nhi liếc nhìn bóng dáng Hứa Bình An vừa rời đi, nghiêng đầu qua, nói với Bùi Hồng Trang đang ngồi ở ghế lái: “Xem ra, cậu bạn Hứa nhà cô thực sự muốn ‘vác’ cô về nhà rồi nhỉ, tôi chưa thấy ai tích cực đến thế bao giờ.”
Bùi Hồng Trang nhìn bóng dáng cao lớn, vạm vỡ của tên ngốc nhà mình, không nói gì.
Dung mạo cô ấy đã đẹp thế này, tâm địa lại thiện lương đến thế, dáng người vẫn chuẩn như vậy, còn ưu tú đến nhường này... Thì tích cực một chút chẳng phải là chuyện quá đỗi bình thường sao.
Đương nhiên, chân của cô ấy cũng rất đẹp.
Mấy phút sau, cả đoàn người dưới sự dẫn dắt của Bùi ba, tiến về cái nơi câu cá phong thủy bảo địa mà Bùi ba đã nói.
Hứa Bình An tay trái mang theo một túi lớn dụng cụ câu cá, tay phải xách theo một cái thùng màu đỏ, phía sau lưng còn đeo túi quà vặt lớn của chị Uyển Nhi...
“Để em giúp cậu cầm bớt nhé.” Bùi Hồng Trang nhìn sang bạn trai mình, quan tâm nói.
Hứa Bình An quay đầu nhìn về phía Bùi Hồng Trang, lại liếc nhìn mấy vị trưởng bối đang đi phía trước, giọng nói có chút bất mãn, khẽ thì thầm với Bùi Hồng Trang: “Cô gái xinh đẹp này, em có âm mưu gì vậy? Lại muốn phá hỏng cái hình tượng chịu thương chịu khó của anh trước mặt gia gia, nãi nãi, nhạc phụ, nhạc mẫu sao? Anh nói cho em biết...”
“Không! Thể! Nào!” nói xong, Hứa Bình An vác theo một đống đồ đạc bước nhanh mấy bước, toàn thân trên dưới cứ như có sức trâu không dùng hết.
Bùi Hồng Trang nhìn bóng lưng Hứa Bình An... Cái tên ngốc này sao mà đáng yêu thế không biết.
“Này, đừng nhìn nữa, sắp hóa ‘hoa si’ đến nơi rồi đấy.” Triệu Uyển Nhi đi tới trước mặt Bùi Hồng Trang, giơ tay lên vẫy vẫy.
Chậc, nhớ ngày đó cô Bùi Bùi nhà ta cao lãnh đến nhường nào, tiên khí bồng bềnh đến nhường nào, và... đến nhường nào... Giờ sao lại biến thành thế này rồi nhỉ.
“Cậu không hiểu đâu, đây là tình yêu.” Bùi Hồng Trang quay đầu nhìn về phía Triệu Uyển Nhi, nói.
Triệu Uyển Nhi không nói gì, trực tiếp từ trong túi lấy ra chiếc nhét tai “bảo bối” của mình, nhét vào tai mình.
“Bùi Bùi cậu vừa nói gì cơ? Tôi không nghe rõ.” Triệu Uyển Nhi nhìn Bùi Hồng Trang, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc hỏi.
Tình yêu? Có sườn kho ăn ngon không?
Bùi Hồng Trang giơ ngón tay cái về phía Triệu Uyển Nhi: “Triệu Uyển Nhi, đồ ngốc quen thuộc.”
Triệu Uyển Nhi: “......” “Cậu mới là đồ ngốc! Cái tên Hứa Bình An nhà cậu cũng là đồ ngốc!”
Lần này cô nàng thấy rõ khẩu hình miệng của Bùi Hồng Trang, cũng hiểu được vì sao lúc trước trong thang máy, Hứa Bình An lại khó chịu ở họng.
Cặp đôi này thế mà lại cùng nhau ức hiếp cô gái khuê các như mình! Đúng là không biết xấu hổ!
Bốp một tiếng, Bùi Hồng Trang giơ tay lên, gõ nhẹ vào vầng trán trơn bóng của Triệu Uyển Nhi, âm thanh nghe rất thanh thoát.
“Đồ ngốc quen thuộc.”
Bùi Hồng Trang nói, bước chân nhanh nhẹn nhanh chóng chạy về phía trước.
Triệu Uyển Nhi nhìn bóng dáng Bùi Hồng Trang đang chạy đi, với khuôn mặt nhỏ nhắn bình tĩnh, cứ thế “cộc cộc cộc” đi thẳng về phía trước.
Đuổi theo thì không kịp, mà đuổi kịp thì lại không đánh lại được.
Chị Uyển Nhi thông minh mà.
Đến nơi phong thủy bảo địa mà Bùi ba đã nói, mọi người bắt đầu dựng trại tạm thời.
Bảy cái bàn nhỏ xếp thành một hàng, tạo thành một đường phong cảnh tuyệt đẹp.
Hứa Bình An nhìn người đẹp đang ngồi bên cạnh mình, trong lòng thầm gật gù.
Thật là đẹp.
“Bảo bối, em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta đi câu cá không?” Hứa Bình An thả lưỡi câu xuống sông, nhìn Bùi Hồng Trang đội chiếc mũ bóng chày màu trắng bên cạnh rồi nói.
“Cậu câu được con cóc ấy à?” Bùi Hồng Trang nhìn về phía Hứa Bình An, nói.
Hứa Bình An: “......” “Em không thể nhớ chút nào đến vẻ đẹp trai, phong độ của anh sao?”
“Dáng vẻ cậu câu con cóc cũng rất đẹp trai mà.” Bùi Hồng Trang nhìn Hứa Bình An một chút, nói.
Hứa Bình An: “......” “Thôi được rồi.”
Vì sự đẹp trai phong độ này, câu con cóc thì câu con cóc vậy.
Hứa Bình An dịch cái bàn nhỏ dưới mông mình về phía Bùi Hồng Trang, rồi ghé sát tai Bùi Hồng Trang khẽ hỏi: “Kỳ thực Bùi lão sư ngay lúc đó đã có cảm tình với anh rồi phải không?”
“Lúc nào?” Bùi Hồng Trang liếc Hứa Bình An một cái, hỏi.
“Chính là lần đầu tiên chúng ta đi câu cá ấy mà.” Hứa Bình An trả lời.
“Không có.” Bùi Hồng Trang trả lời.
“Vậy trước đây em trêu chọc anh làm gì?” Hứa Bình An hỏi.
“Em trêu chọc anh hồi nào?” Bùi Hồng Trang có chút nghi ngờ hỏi.
“Em khi đó bảo anh hỏi em có ăn khoai tây chiên không, rồi anh hỏi thì em lại không ăn. Còn sau đó em còn bảo anh kể cho em nghe chuyện xấu hổ hồi bé của anh, em nghĩ thế là có cảm tình với anh rồi chứ gì?” Hứa Bình An nhìn đôi mắt to xinh đẹp của Bùi Hồng Trang, vẻ mặt như thể em đừng giấu giếm nữa mà nói.
Bây giờ cậu nghĩ lại, càng nghĩ càng thấy đúng là có chuyện. Cô gái này sao không “diễn” với cá trong sông, không “diễn” với chuồn chuồn trên trời, mà hết lần này đến lần khác cứ muốn trêu chọc anh làm gì?
Nhất định là đã bị vẻ ngoài đẹp trai này của anh hấp dẫn, và cả tâm hồn thú vị, tràn đầy tài hoa.
Bùi Hồng Trang nhìn Hứa Bình An một chút, trả lời: “Em chỉ thấy cậu ngốc ngốc, nên muốn trêu chọc thôi.”
Biểu cảm trên mặt Hứa Bình An cứng lại, khóe mắt khẽ giật giật.
Được được được, chờ về nhà, xem anh trêu chọc em cho đã.
Đúng lúc này, Bùi Thanh Hồng đang ngồi trên cùng từ trong túi lấy ra một bàn cờ, đặt lên chiếc bàn xếp nhỏ bên cạnh, rồi nói với Bùi Văn Viễn đang ngồi đối diện cạnh mình: “Cha, hai cha con mình làm vài ván nhé.”
Bùi Văn Viễn quay đầu liếc nhìn thằng con trai lớn đang hăm hở muốn thử sức, trên mặt hiện lên vẻ ghét bỏ: “Đánh đấm gì với cái thằng dở cờ như mày.”
Nói xong, Bùi Văn Viễn quay đầu nhìn về phía Hứa Bình An đang ngồi ở bên kia: “Thằng nhóc Hứa, ra đây đánh cờ.”
Không tệ, cứ vậy đi.
Cướp mất cháu gái bảo bối của ông ấy rồi, cậu ta còn khách sáo làm gì nữa.
Với tư cách là bạn cờ, Bùi gia gia nho nhã lễ độ, nhưng với tư cách là ông nội... thì muốn làm gì thì làm.
Bùi Thanh Hồng bên cạnh sửng sốt một chút, nhìn cha già mình, vừa nhìn sang thằng nhóc thối tương lai bên kia.
Cha già gọi mình là thằng dở cờ? Rồi gọi cái thằng nhóc thối kia sang đánh cờ cùng ông ấy?
Vậy mình là cái gì? Thằng hề ư?
Đánh cờ?
Hứa Bình An nghe thấy tiếng gọi thân thiết từ gia gia, biểu cảm trên mặt cứng đờ, liếc nhìn Bùi gia gia đang ngồi ở bên kia, còn có vị nhạc phụ đại nhân với vẻ mặt hình như hơi “âm trầm”, và bàn cờ đặt giữa hai người...
Cậu ta có chút chật vật nuốt nước bọt.
Câu cá thì câu cá đi, sao lại còn mang cờ tướng đến chứ, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà.
“Nói gì đi chứ, gia gia đang gọi cậu đấy.” Bùi Hồng Trang duỗi một ngón tay, khẽ chọc vào hông Hứa Bình An, nhắc nhở, trong đôi mắt xinh đẹp ánh lên ý cười nhẹ nhàng.
Lật kèo rồi! Cuối cùng cũng lật kèo rồi!
Cô ấy đợi cảnh này không biết bao lâu rồi.
“Con đến ngay đây, Bùi gia gia.” Hứa Bình An đáp lời, rồi quay đầu nhìn sang Bùi Hồng Trang bên cạnh, khẽ thương lượng: “Bảo bối, em đi cùng anh nhé.”
Bùi Hồng Trang liếc Hứa Bình An một cái, trả lời: “Không đi, em còn muốn câu cá nữa mà.”
“Bên kia cũng có thể câu mà.” Hứa Bình An khuyên.
“Không đi, em thấy bên này có thể câu được cá lớn hơn.”
Hứa Bình An nhìn gương mặt xinh đẹp của Bùi Hồng Trang, tình thế đã đến lúc nguy cấp thế này rồi mà cô ấy vẫn còn nghĩ đến chuyện câu cá lớn.
Xem cậu ấy có giống con cá lớn không, hơn một trăm cân, biết hát, biết nhảy, còn chơi bóng giỏi nữa chứ.
Hứa Bình An nhìn chung quanh một chút, rồi nổi hứng, khẽ gọi vào tai Bùi Hồng Trang: “Tỷ tỷ ~”
“Gọi lại lần nữa xem nào.” Bùi Hồng Trang trong đôi mắt thoáng hiện vẻ hài lòng, có thể thấy là cô ấy rất hưởng thụ tiếng “tỷ tỷ” ngọt ngào này.
“Tỷ tỷ.” Hứa Bình An lần nữa hô một tiếng.
“Ừm, em thấy bên kia cũng có khả năng câu được cá lớn đấy, đi thôi.”
Hứa Bình An nhìn gương mặt xinh đẹp nghiêng của Bùi Hồng Trang, “Thích nghe ‘tỷ tỷ’ đến thế hả? Đêm nay về nhà sẽ để em gọi ‘ca ca’ cho đã.”
Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền, kính mời quý độc giả thưởng thức.