Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Parallax: The Last Radiance - Chương 2: Chapter 2: Chạm trán

Cánh cửa phía sau hai người bất ngờ đóng sầm lại. Hai cái đầu của con quái thú cùng lúc gầm vang, làm xung quanh rung chuyển dữ dội. Ngay khoảnh khắc con sói lao đến, cả hai lập tức bật sang hai hướng ngược nhau tránh cú vồ khủng khiếp chỉ còn cách vài tấc.

“Ở đây có vũ khí!”

Lacus liếc quanh, chỉ tay xuống những bộ xương nằm la liệt xung quanh. Giữa đống xương lấp ló những thanh kiếm, mũi giáo và khiên sắt đã hoen gỉ. Cậu vội chộp lấy một thanh kiếm gãy nửa lưỡi. Thấy vậy, Shinexr cũng vội cầm lên một cây giáo dù phần ngọn đã nứt vỡ gần hết.

Con quái thú lại gầm vang, tiếng rống như xé toạc không khí. Ba chiếc đuôi quét mạnh qua mặt đất, cuộn lên một luồng gió xoáy dữ dội khiến cả hai chao đảo. Lacus chưa kịp định thần thì con sói đã lao tới, hai cái mõm há to.

“Khốn khiếp!”

Lacus nghiến răng, giơ kiếm lên đỡ theo phản xạ. Ngay lập tức lực va chạm khủng khiếp hất văng cậu, nơi móng vuốt gim xuống nứt toác mà tạo thành một lõm sâu.

“LACUS!”

Shinexr từ phía sau lao tới, hướng cây giáo về phía chân con quái thú. Nhát đâm ấy chỉ sượt qua lớp lông dày như thép, ngọn giáo sắt yếu ớt vỡ nát. Tức thì, ba chiếc đuôi khổng lồ quất liên tiếp về phía Shinexr.

Đòn tấn công bất ngờ khiến Shinexr bật ngửa ra sau. Mỗi cú quét mang theo cơn gió xoáy cắt qua khắp người cậu ta, máu chảy ra thấm đẫm chiếc áo đen. Cây giáo cũng không chịu được mà gãy vụn.

“Đừng quên tao chứ!”

Lacus bật người lao thẳng về phía con quái thú. Theo phản xạ, nó vung móng vuốt thẳng về phía trước. Nhưng cậu đã đoán được nên trượt xuống, lưỡi kiếm gãy vung ngang, rạch một đường sâu hoắm trên chân con quái vật.

Một tiếng gầm khàn đục xé toạc không gian, Con sói khổng lồ lập tức vung mạnh những chiếc đuôi. Lacus lăn người tránh, song một chiếc đuôi vẫn quất trúng. Cậu bị hất văng đi, va mạnh vào vách tường.

Vết thương trên chân con quái thú bắt đầu co lại, ánh sáng trắng xám len lỏi qua lớp da rách rồi tỏa ra những mạch năng lượng như khâu vá từ bên trong. Chỉ trong vài giây, phần thịt bị rách đã liền lại như cũ. Tại nơi đó, chỉ còn lưu lại vệt sáng mờ đang dần tắt.

“Cái con quái thú chết tiệt này...”

Lacus nghiến răng, đôi mắt ánh lên tia giận dữ.

“Rốt cuộc là mày giấu bao nhiêu bài vậy!?”

Phía xa, Shinexr lảo đảo gắng gượng đứng dậy. Thấy con sói khổng lồ đang áp sát Lacus, cậu tuyệt vọng giật phăng một ngọn đuốc trên tường rồi ném mạnh về phía đó. Ngọn lửa xé gió lao qua, phản chiếu ánh sáng chập chờn lên bộ lông xám trắng. Ngay lúc ấy, một vết sẹo lớn đỏ mờ giữa ngực con thú hiện rõ.

“Lacus, chỗ ngực của nó.”

“Tôi thấy rồi.”

Như thể biết rõ nhiệm vụ của mình, Shinexr vội chạy men theo vách tường. Cậu ta vừa la hét vừa cố né những cú vồ. Ở phía xa, Lacus chộp lấy một thanh kiếm gần nguyên vẹn và một chiếc khiên sắt móp méo.

“TAO Ở ĐÂY NÀY!”

Thấy bạn mình sắp tới giới hạn, Lacus ném mạnh mảnh xương về phía con quái thú. Khúc xương xoay vài vòng trên không trung, đập vào mõm con sói rồi vỡ vụn. Cả hai cái đầu đồng loạt quay lại, cùng gầm vang rồi phóng vút về phía Lacus.

“Coi như tao đánh cược mạng sống vào canh bạc này.”

Hàm răng khổng lồ của chiếc đầu bên phải bổ xuống, Lacus ngay tức khắc vung chiếc khiên chắn ngang miệng nó. Tiếng kim loại cọ xát rít lên chói tai, sức nặng khủng khiếp ép đầu gối cậu khuỵu xuống.

Chiếc đầu còn lại gầm lên, lao thẳng vào con mồi trước mặt. Lacus nghiến răng, buông tay khỏi khiên đúng khoảnh khắc nó chực cắn. Dùng cái đầu phải làm điểm tựa, cậu ưỡn người về phía trước rồi cắm phập thanh kiếm gãy nửa lưỡi vào hốc mắt con sói.

Con quái thú gầm lên đau đớn, quét mạnh móng về phía trước. Đường vuốt theo phản xạ chỉ sượt qua vai Lacus, ghim thẳng vào tường. Không bỏ lỡ cơ hội, Lacus buông thanh kiếm đang cắm mà rút nhanh lưỡi khác từ sau lưng ra. Cậu lách qua bên hông con thú, hai tay siết chặt chuôi kiếm rồi dồn hết sức tung nhát chém mạnh từ dưới lên.

Lưỡi kiếm lướt qua, làm cho phần ngực con quái thú nứt toác. Nó gào lên, phun ra làn khói trắng lạnh rát. Áp lực từ luồng khí hất văng Lacus. Cậu lăn vài vòng rồi đập mạnh xuống nền đá.

Khi làn khói dần tan, hình dáng con quái thú hiện ra giữa làn sương mờ. Nó lảo đảo, máu đen từ ngực tuôn ra không ngừng. Nhưng rồi luồng sáng trắng xám ấy lại lóe lên, lan dọc theo vết thương. Thịt và da bắt đầu rụt lại,dù chậm hơn lần trước nhưng vẫn rõ ràng.

“Cậu không sao chứ?” Shinexr chạy đến, đỡ lấy vai Lacus.

“Cứ thế này thì chúng ta sẽ chết trước khi được cứu mất.”

Lacus nghiến răng, một tay ôm chặt vết thương đang rỉ máu, ánh mắt vẫn găm chặt vào con quái thú.

Đột nhiên, từ chiếc bông tai bạc trên tai cậu tỏa ra một luồng sáng đỏ thẫm. Ánh sáng ấy xoáy tròn dữ dội, rồi mờ dần. Một quầng năng lượng u tối dần bao quanh nó.

“Lacus, tai cậu đang phát sáng kìa!”

Shinexr khựng lại, ánh mắt cậu ta kinh ngạc nhìn người bạn trước mặt. Ngay sau đó, Lacus cảm thấy một luồng khí lạ dâng lên từ sâu trong lồng ngực rồi lan dọc khắp cơ thể. Cả người cậu bỗng trở nên nhẹ bẫng, như thể sức nặng vừa tan biến vào hư không. Cậu nắm chặt tay, nghe rõ tiếng gân cốt căng ra.

Lucas bật nhảy thử một cái, cơ thể vút lên cao gấp đôi bình thường rồi đáp xuống nhẹ tựa gió. Ánh lửa từ những đuốc trên tường phản chiếu qua đôi mắt xanh lam giờ nhuốm thêm sắc đỏ mờ. Lacus nhặt lấy thanh kiếm hiếm hoi gần như còn nguyên vẹn, chĩa thẳng về phía con sói.

“Lần này tao sẽ tính sổ với mày.”

Rồi cậu liếc sang Shinexr, nụ cười thoáng hiện trên gương mặt rướm máu.

“Cậu hỗ trợ đánh lạc hướng nó cho tớ nhé.”

“À... ừ.”

Shinexr gật mạnh, siết chặt cây đuốc trên tay. Ngay khi tiếng cuối cùng rời khỏi môi, Lacus phóng người về phía quái thú. Một vệt sáng đỏ rực xé toạc màn khói mờ. Con sói khổng lồ vừa kịp xoay đầu, thì thân ảnh Lucas đã biến mất khỏi tầm mắt.

Lưỡi kiếm lao đi, xé toạc không khí rồi để lại một vệt sáng đỏ nhoáng qua giữa làn khói. Không khí rít lên ngay khi nhát chém giáng xuống, ánh chớp đỏ ấy xẻ từ vai con quái thú đến tận ngực. Máu đen văng tung tóe, bốc khói sôi sục khi chạm mặt đất.

Tiếng gầm vang dội khiến cả lòng hang rung chuyển. Shinexr nheo mắt, cố nhìn theo giữa làn khói đặc. Những chuyển động của Lacus ngày càng nhanh. Những vệt sáng đỏ quét quanh thân hình khổng lồ, mỗi lần lóe lên lại một vệt máu phun ra.

“Này, đồ quái vật! Nhìn tao đây này!” Shinexr gào lên, vung vẩy cây đuốc.

Con sói tức giận, giật phắt một cái đầu về phía cậu. Từ cổ họng nó trào ra một luồng khói trắng lạnh buốt. Shinexr hốt hoảng lộn người, nhưng vẫn không tránh khỏi hơi lạnh sượt qua. Trên chân cậu, cảm giác lạnh buốt lan ra từ đầu gối đến bàn chân.

Không để mất nhịp, cậu ta gắng sức ném ngọn đuốc cháy dở về phía đầu con thú. Trong khoảnh khắc ấy, một vệt đỏ xé toạc màn sáng. Lacus lao ra từ phía sau ánh lửa, lưỡi kiếm đâm sâu vào lớp da dày.

Một phần ngực con sói bị xé toạc, máu đen phun ra loang khắp nền đá. Nó gầm lên trong tuyệt vọng, toàn thân co giật dữ dội. Chiếc đuôi quét loạn, đập rầm rầm vào mặt đất khiến bụi bay tứ tán.

“Cậu học mấy chiêu này ở đâu vậy?”

“Tôi cũng đang tự hỏi...” Lacus khẽ đáp, ánh mắt vẫn dán vào con quái thú đang quằn quại. “Cơ thể tôi tự di chuyển như thế.”

Shinexr nuốt khan, lùi lại nửa bước. Giọng cậu ta khẽ đến mức gần như bị nuốt chửng bởi tiếng rên rỉ của con sói.

“Cậu đánh tiếp được chứ? Trông cậu như sắp gục đến nơi rồi.”

“...”

Lacus không đáp ngay. Cậu khẽ ngẩng đầu, ánh sáng từ ngọn đuốc phản chiếu trong đôi mắt giờ đã hằn rõ sắc đỏ mờ. Dù vai run lên theo từng nhịp thở, nhưng giọng nói của cậu lại rất kiên định.

“...Tôi vẫn đứng được. Thế là đủ.”

Lacus xoay cổ tay, siết chặt chuôi kiếm mặc cho máu tiếp tục rỉ qua kẽ ngón. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi lao vút lên lần nữa.

Nhưng ngay giữa cú sải bước, cơ thể cậu bỗng khựng lại giữa không trung.

Sức mạnh này chưa phải là của cậu.

Một giọng nói thoáng qua tiềm thức Lacus. Một cơn đau buốt xuyên qua ngực, như thể có bàn tay vô hình siết chặt lấy trái tim. Tầm nhìn của cậu thoáng mờ đi trong làn khói trắng xóa. Từ chiếc bông tai bạc, những đường năng lượng rạn nứt như mạng nhện bắt đầu lan ra. Ánh sáng đỏ ấy dần chuyển sang màu tím thẫm.

Con sói dù bị thương nặng nhưng vẫn chưa chết. Một trong hai cái đầu của nó rống lên điên cuồng, từ miệng phun ra luồng khói đặc sệt mang theo hơi lạnh. Cả hang động lập tức phủ một lớp sương băng, ánh lửa bị dập tắt gần hết.

“Lacus, cẩn thận!”

Shinexr lao tới nhưng đã muộn, luồng khói ấy quét ngang qua chân Lacus khiến một phần da cậu bị đông cứng. Bất chợt, từ cơ thể con quái thú phát ra một luồng ánh sáng trắng xám chói lòa.

Nguồn sáng nhanh chóng lan tỏa, bao trùm toàn thân rồi ngưng kết lại thành từng mảng năng lượng mờ đục như sương. Từng mảnh giáp bán trong suốt dần hình thành, ôm sát lấy phần thân và hai chiếc đầu khổng lồ.

Những móng vuốt đen sạm chuyển sang màu tím than, tỏa ra làn hơi lạnh như băng. Đôi mắt nó cũng đổi màu từ đỏ rực sang xanh lam sâu thẳm. Chỉ trong thoáng chốc, không khí quanh giảm xuống dữ dội.

Trong đầu Lacus, tiếng thì thầm ấy lại vang lên, méo mó như vọng từ sâu trong ký ức.

Cậu đã tới giới hạn rồi.

“Câm miệng.” Lacus gằn giọng, nắm chặt chuôi kiếm. “Tao không thể chết ở đây.”

Ánh sáng từ bông tai của Lacus lại rực sáng lần nữa. Một luồng năng lượng bùng nổ lan ra, làm tan đi hơi lạnh quanh cậu. Đôi mắt cậu lại trở về màu xanh lam nguyên thủy. Chiếc bông tai cũng từ từ trở lại màu sắc ban đầu, năng lượng bao bọc quanh nó cũng dần biến mất.

“Lacus! Cậu không sao chứ?!”

Shinexr giọng nghẹn lại, bàn tay đưa ra định chạm vào cơ thể run rẩy của Lacus.

“Tôi... phải tiếp tục...”

Lacus gắng đáp nhưng âm thanh chỉ còn là nhịp thở đứt quãng. Cậu khuỵu xuống, mọi thứ trước mắt nhòe đi trong ánh lửa chập chờn. Bàn tay run lên, cố với lấy thanh kiếm rồi mọi thứ trước mắt cậu tối sầm lại.

Một khoảng lặng kéo dài. Không còn giọng nói của Shinexr, không còn tiếng gầm của quái thú. Lacus mở mắt hay có lẽ là cảm nhận mình vừa mở mắt. Cậu đang lơ lửng giữa không gian trống rỗng, nơi không có phương hướng. Mỗi hơi thở đều tan biến trước khi thành hình, như bị chính bóng tối nuốt chửng.

“Đây là đâu?”

Giọng cậu vang lên, nhưng không vọng lại. Chỉ có tiếng tim đập hòa lẫn vào tiếng thở của chính mình. Bất chợt, một giọng nói trầm thấp vang dội từ khắp mọi hướng. Không phải giọng ở ngoài, mà như vọng ra từ trong tâm trí.

“Cậu đã chạm đến giới hạn của thân xác này rồi.”

Lacus khựng lại. Cậu nhìn quanh, cố tìm nguồn phát ra âm thanh nhưng thứ cậu thấy chỉ là những dải ánh sáng đỏ lượn lờ trong không gian đen đặc.

“Tôi đã cho cậu mượn kĩ năng chiến đấu cũng như một phần sức mạnh. Mà dù sao nó cũng từng là của cậu, nếu nói là mượn thì không đúng lắm.”

“Ngươi là ai?” Lacus hét lên, giọng hơi run. “Và cái quái gì đang xảy ra với ta? Cơ thể ta... thứ năng lượng đó là sao?”

“Cậu thật sự không nhớ gì cả sao?”

“Nhớ gì cơ?” Cậu nhíu mày.

“Cậu là chủ nhân của sức mạnh này, nhưng không phải bây giờ.” Giọng nói vang lên một cách tiếc nuối. “Trên tai cậu, thứ gọi là ‘Bông tai’ chính là ràng buộc giữa chúng ta.”

Lacus siết chặt tay, cảm giác bất an dâng lên trong lồng ngực.

“Chủ nhân? Ràng buộc?”

“Cậu là một trong những ánh sáng của sự cứu rỗi – kẻ đại diện cho chủng loài của mình. Nhưng hiện tại, cậu chỉ là cái vỏ trống yếu ớt. Sức mạnh đó chưa thuộc về cậu... ít nhất là ở thời điểm hiện tại.”

Lacus muốn phản bác, nhưng cổ họng nghẹn lại. Một luồng đau nhói bỗng lan khắp cơ thể, như có ai đó siết chặt trái tim cậu.

“Gaa... Khốn thật! Ngươi đang nói với ta những điều này để làm gì?”

“Tôi chỉ nhắc nhở cậu rằng mọi thứ đều có cái giá của riêng nó.”

Giữa không gian tối, từng mảnh ánh sáng đỏ tụ lại, tạo thành hình chiếc bông tai bạc. Nó lơ lửng, xoay tròn, phát ra tiếng ngân nhỏ như tiếng chuông. Một mảnh nhỏ từ chiếc bông tai đó nứt rồi rơi ra.

“Mỗi khi cậu dùng đến sức mạnh này, linh hồn cậu sẽ dần bị ăn mòn. Cho đến khi chiếc bông tai này tan vỡ, và đó cũng là lúc mọi thứ được định đoạt.”

Lacus nhìn chằm chằm vào chiếc bông tai, trong đầu hiện lên vô số câu hỏi nhưng cổ họng cậu chỉ kịp bật ra một câu:

“...Ngươi là gì của ta?”

Giọng nói ấy im lặng, xong lại vang lên một nụ cười lạnh.

“Tôi là cậu, nhưng cũng không hẳn. Không cần lo lắng, cậu sẽ sớm biết được câu trả lời mà mình muốn thôi.”

Bóng tối quanh Lacus từ từ nứt vỡ thành hàng ngàn mảnh vụn.

“Thời gian của chúng ta hết rồi, hẹn gặp cậu lần sau.”

Cơ thể Lucas cứ vậy mà rơi xuống, xuyên qua lớp vỡ nát và tất cả dần mờ đi trong tiếng vọng cuối cùng của giọng nói ấy. Rồi một luồng sáng lóe lên kèo cậu trở lại với thực tại.

“Lacus! May quá cậu vẫn còn sống”

Sau khi thấy Lacus tỉnh lại, mặt Shinexr hiện rõ vẻ mừng rỡ rồi ôm chặt lấy bạn mình. Đôi mắt Lacus vẫn còn mờ đục vì choáng. Phải mất vài giây, cậu mới nhận ra khung cảnh xung quanh. Rằng cả hai đã trở về đống lửa ban đầu.

“Đừng kích động, vết thương của cậu ta chưa lành hẳn đâu.”

Giọng nói trầm khàn vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Lacus khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi dựa lưng vào tảng đá. Ánh lửa lập lòe hắt lên khuôn mặt ông, để lộ vài nếp nhăn hằn sâu cùng ánh mắt đen sắc sảo.

“Cậu bị thương khá nặng. Nhưng cơ thể hồi phục nhanh hơn tôi tưởng.”

Ánh nhìn của ông chạm vào bàn tay Lacus, nơi những vết rách đã khép lại gần hết.

“Cậu có luyện kỹ thuật đặc biệt nào không?”

“Tôi không biết, chắc là do cơ địa thôi.” Lacus khẽ lắc đầu, tránh ánh mắt dò xét ấy.

“Cơ địa sao? Đụng độ với quái thú cấp vùng mà còn sống, còn hồi phục nhanh nữa.”

Một nụ cười thoáng qua trên môi người đàn ông, bán tín bán nghi. Không khí giữa ba người đột nhiên chùng xuống. Shinexr liền chen vào:

“Dù sao thì chú cũng đã giúp đỡ bọn cháu. Vậy cháu có thể biết tên chú được không?”

Người đàn ông đứng dậy. Chiếc áo choàng sẫm màu phủ chút bụi khẽ lay theo bước chân.

“Amis.” ông nói, vừa kéo chiếc mũ che đi mái tóc đen lẫn vài sợi bạc. “Nếu hai cậu định đi sâu hơn vào vùng này thì nên cẩn trọng. Ban ngày có thể yên bình… nhưng khi đêm xuống, nó không còn an toàn nữa đâu.”

“Bọn cháu không phải người ở đây. Khi tỉnh dậy, đã thấy mình giữa khu rừng này rồi. Lúc đầu chỉ định tìm đường đến thị trấn ở xa kia, nhưng hôm qua bị lũ diều hâu đuổi, phải trốn vào hang.”

Amis vừa quay đi thì Shinexr vội gọi với. Lão ta không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn hai người. Ngón tay khẽ gõ vào chuôi dao găm đeo bên hông như đang suy nghĩ.

“Nếu vậy, ta có thể cho hai cậu quá giang. Ta cũng đang trên đường đến Eldawn, cái thị trấn mà cậu vừa nhắc đến ấy.”

“Thật sao? Cảm ơn chú nhiều!”

Shinexr reo lên, đôi mắt sáng rực. Cậu ta đỡ Lacus đứng dậy, cả hai theo bước Amis ra ngoài nơi ánh sáng. Chiếc xe ngựa của ông đỗ gần lối vào hang. Chú ngựa đen hí khẽ khi thấy chủ, còn ông thì nhẹ nhàng vuốt bờm nó.

“Các cậu đói không?” Amis hỏi trong lúc lấy từ túi áo ra một gói bánh mì nhỏ. “Không nhiều, nhưng cũng đủ lót dạ.”

“Cảm ơn chú!”

Shinexr nhận lấy rồi ăn ngấu nghiến. Lacus cầm chiếc bánh trong tay, nhìn một hồi lâu rồi mới cắn một miếng nhỏ. Vị khô và mằn mặn của bột lúa pha hương khói khiến ngực cậu chợt ấm lên.

Ngay khi cả ba đã lên, con ngựa hí nhẹ rồi bánh xe bắt đầu chuyển động. Thế là Lacus và người bạn của mình lên đường hướng về Eldawn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free