Parallax: The Last Radiance - Chương 6: Chapter 6: Lặng gió
Ánh nắng sớm tràn xuống khắp những mái ngói đỏ sậm, phản chiếu lên dòng người đang đổ ra các con phố chính. Trên con đường lát đá, lũ trẻ con chạy qua chạy lại cười đùa rộn rã. Tiếng rao hàng hòa cùng tiếng vó ngựa dồn dập, xen lẫn âm thanh kim loại va chạm từ khu rèn phía tây tạo nên không khí náo nhiệt buổi sáng sớm.
Giữa đám đông ồn ã ấy, cậu trai trẻ đang cố bước cho kịp bóng người đi trước. Chiếc áo phông rộng của Shinexr bị gió thổi phập phùng, trên trán cậu lấm tấm mồ hôi vừa vì ánh nắng trưa gay gắt vừa vì sợ lạc mất người đang dẫn đường.
“Đi nhanh lên, nhóc.”
Giọng khàn của Amis vang lên giữa đám đông. Ông không ngoái lại mà chỉ sải bước dài như đã thuộc lòng từng ngóc ngách của thị trấn này.
Shinexr vội bước nhanh hơn, vừa đi vừa ngoái nhìn xung quanh. Thị trấn Eldawn hiện lên đầy sức sống và nhộn nhịp hơn nhiều so với lần đầu cậu thấy lúc mới đặt chân đến. Dọc hai bên đường là những ngôi nhà hai tầng quét vôi trắng pha vàng nhạt cùng những giàn hoa leo phủ kín lan can.
Ở giữa quảng trường trung tâm, một đài phun nước khổng lồ đang tỏa hơi nước phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Tượng nữ thần bằng gốm trắng đứng giữa dòng nước, đôi mắt khép hờ còn bàn tay nâng một viên pha lê sáng rực như ngọn lửa bị đóng băng.
“Chậm thôi, chú Amis... cháu không thở nổi rồi.” Shinexr vừa nói vừa chống gối thở hổn hển.
“Thì cháu bảo muốn xem qua mọi thứ xung quanh thị trấn mà. Với tốc độ rùa bò của cháu thì đến tối cũng chưa xong mất thôi.”
Sáng nay, Amis đã dậy từ sớm và lôi cậu dậy theo và bảo rằng sẽ dẫn đi tham quan thành phố tiện thể ghé qua lò rèn mà ông vẫn thường hay tới.
Nghĩ đến việc được tận tay chạm vào một thanh kiếm thật khiến Shinexr tỉnh hẳn cơn buồn ngủ. Cậu vừa đi vừa siết chặt hai bàn tay, trong lòng dâng lên cảm giác vừa háo hức vừa hồi hộp như thể sắp đạt được một điều gì đó lớn lao trong đời mình.
Khi ngẩng đầu lên, cậu đã thấy Amis đi xa được một đoạn. Shinexr chỉ biết cắn răng chịu đựng rồi lao theo bóng lưng ông, đôi dép cậu đập lách tách trên nền đá. Cứ thế, cả hai rẽ qua một con ngõ nhỏ.
Không khí xung quanh dần bớt ồn ào, tiếng rao hàng và tiếng vó ngựa ngoài phố mờ dần mà nhường chỗ cho mùi kim loại và khói than phảng phất trong gió. Phía cuối con đường là một cửa hàng vũ khí cũ kĩ, từng tia nắng hắt lên những vệt sáng lốm đốm. Tấm bảng gỗ treo lủng lẳng cùng dòng chữ khắc trên đó đã mờ gần hết, chỉ còn có thể đọc được ba chữ:
“Lò rèn Marn.”
Amis dừng lại, xoay người lại nhìn cậu:
“Đây là nơi mà ta hay đến mua với sửa kiếm, ông chủ tuy có hơi cọc cằn nhưng tốt tính lắm đấy.”
Shinexr nuốt khan rồi cùng ông bước qua ngưỡng cửa.
Ngay lập tức, một làn hơi nóng ập vào mặt. Tiếng búa nện chan chát vang vọng khắp không gian xen lẫn tiếng kim loại nghiến vào nhau và mùi than cháy hăng hắc. Gian hàng sáng mờ trong ánh lửa hắt ra từ lò nung phía sau.
Trên quầy gỗ và dọc khắp tường, đủ loại vũ khí được bày kín. Từ những con dao găm nhỏ đến những thanh kiếm dài sáng loáng.
Shinexr khựng lại, hai mắt mở to. Cậu chưa từng thấy nhiều vũ khí đến thế trong đời liền không kiềm được mà hăm hở bước tới gần tủ kính, đôi mắt sáng lên đầy thích thú khi lướt qua từng thanh kiếm được xếp ngay ngắn.
“Marn! Ra đây tiếp khách xem nào!”
Tiếng Amis vang khắp lò rèn, át cả tiếng búa và hơi lửa lách tách trong lò.
Một lát sau, một người đàn ông lực lưỡng bước ra từ sau tấm màn dày phủ bụi. Trên tay ông ta vẫn còn đeo chiếc găng rèn ám khói, từng vệt đen xám phủ lên lớp da chai sạm. Khuôn mặt rám nắng, râu ria lởm chởm cùng đôi mắt sâu hằn lên vẻ mệt mỏi.
“Gì nữa đây, Amis?” Marn khàn giọng nói, vừa tháo găng vừa cau mày. “Lại phá vũ khí của tôi rồi à mà quay lại sớm thế?”
“Không, lần này ta đến không phải để sửa đồ đâu. Mà là…”
Amis nghiêng đầu, hướng tay về phía Shinexr đang mải mê dán mắt vào bức tường treo đầy vũ khí phía sau. Marn nheo mắt nhìn theo, khóe môi khẽ nhếch lên:
“Cậu có con trai từ bao giờ mà tôi không hay vậy?”
“Xem ra không chọc tôi là cậu chịu không nổi nhỉ.” Amis nhíu mày nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi.
“Đùa chút thôi.”
Marn phì cười, giơ hai tay ra vẻ đầu hàng rồi đưa ánh mắt dò xét sang Shinexr. Ông ta khoanh tay, lặng lẽ quan sát một lúc lâu như muốn đánh giá kĩ từng phần trên cơ thể cậu. Sau đó ông mới khẽ gật đầu rồi quay vào bên trong.
Lát sau, ông ta trở ra cùng vài mẫu vũ khí đủ loại trên tay và đặt chúng gọn gàng lên quầy. Ánh thép từ những lưỡi dao phản chiếu ánh lửa lò rèn phía sau khiến Shinexr vô thức nín thở, đôi mắt cậu sáng lên theo từng tia sáng phản chiếu.
“Dáng người gọn thì chắc hợp với dao găm hoặc cung. Có điều, lâu rồi ta không còn chế tạo cung nên chỉ còn vài mẫu dao găm này thôi.”
Marn vừa nói vừa đẩy vài thanh dao ngắn ra trước mặt cậu.
Shinexr thử cầm từng thanh, xoay qua xoay lại trong tay. Có thanh quá nhẹ, có thanh lại thô và hơi nặng. Sau một hồi loay hoay, cậu chỉ khẽ lắc đầu rồi đặt tất cả trở lại lên bàn.
“Cháu có thể xem qua thanh kia không.”
Shinexr chỉ tay về phía thanh kiếm phủ bụi nằm lặng lẽ trong góc phòng. Ánh lửa từ lò nung hắt qua, rọi lên lớp thép xước xát khiến thanh kiếm ánh lên một màu vàng nhạt như thể vẫn còn chút hơi thở của ngọn lửa năm nào chưa tắt hẳn.
“Cái đó à?” Marn nhướng mày ngạc nhiên. “Thanh đó ta rèn lâu rồi, bất kể khách nào đến đây thử cũng chê nên ta vứt xó.”
“Shinexr, nếu cháu muốn dùng kiếm thì thử xem xem cái tốt hơn đi. Thứ đó cũng có vẻ cũ lắm rồi chắc không còn tốt nữa đâu.” Amis khoanh tay, khẽ nhướn mày.
Shiner thấy vậy liền lắc đầu, giọng nhỏ nhưng dứt khoát:
“Không sao đâu ạ. Dù sao thì... thợ săn cũng chọn vũ khí theo cảm giác mà, đúng không chú? Cháu nghĩ đây là lựa chọn theo cảm giác của cháu.”
“Thằng nhóc này…”
Amis khựng lại, nhìn cậu vài giây rồi bật cười bất lực. Ông liền đưa tay sờ túi, lục tìm quanh người một hồi rồi vẻ mặt thoáng đờ ra.
“Chết thật... hình như hôm nay tôi quên mang theo ví rồi.”
Marn nhìn cảnh ấy chỉ biết lắc đầu, thở dài:
“Thôi, khỏi. Cứ để thằng nhóc đó cầm đi, khi nào có thì trả sau cũng được.”
“Cứ ghi vào nợ của tôi nhé.” Amis chỉ cười trừ rồi vỗ vai ông bạn.
“Có lúc nào cậu trả đủ nợ cho tôi hả!”
Marn cau mày, giọng nửa cằn nhằn nửa đùa cợt. Shinexr thấy vậy liền cúi đầu cảm ơn, hai tay ôm chặt thanh kiếm cũ vào ngực như báu vật. Lớp bụi trên chuôi kiếm dính vào tay cậu nhưng thay vì khó chịu thì cậu lại chỉ khẽ mỉm cười khiến Amis khựng lại trong giây lát. Shinexr không nhận ra nhưng ánh mắt ông khi đó có điều gì đó thật lạ như thể lần đầu tiên ông thấy cậu cười thật lòng.
Ra khỏi lò rèn, hơi nóng từ bên trong nhanh chóng được thay thế bởi làn gió ấm ban trưa.
Shinexr nheo mắt nhìn lên, mặt trời đã lên cao. Cậu ôm chặt thanh kiếm vào ngực, bước theo Amis nhưng ánh mắt lại hướng xa về phía trung tâm thị trấn.
Phía sau đài phun nước, nhà thờ Eldawn vươn cao nổi bật giữa khu dân cư. Mái vòm của nó sáng lấp lánh, từng ô cửa kính màu phản chiếu hàng ngàn mảnh sáng đỏ và lam lên các bức tường trắng xung quanh.
“Đẹp quá… ban ngày trông còn rực rỡ hơn.” Shinexr buột miệng.
“Mỗi năm, nơi đó sẽ tổ chức một buổi gặp mặt giữa Giáo đường, Hội vệ binh và Hội thợ săn để ba phe giữ mối cân bằng với nhau.”
Amis nhìn theo, ánh mắt chợt trầm xuống.
“Nhưng đừng để bề ngoài đánh lừa. Bình thường thì thợ săn như chúng ta chẳng bao giờ được chào đón trong đó đâu. Người của Giáo đường vốn coi chúng ta là kẻ máu lạnh, chỉ biết chém giết.”
Shinexr im lặng một lúc, mắt vẫn không rời khỏi tòa nhà trắng. Cuối cùng, cậu nhẹ giọng hỏi:
“Cháu… có thể đến đó xem qua một chút được không?”
“Cháu chắc chứ? Nếu bị đuổi đi thì ta không chịu trách nhiệm đâu.”
“Không sao đâu ạ, chỉ muốn xem qua chút thôi.”
Amis hơi sững lại, nhìn cậu bằng ánh mắt pha chút ngạc nhiên rồi bật cười:
“Được, cứ đưa ta giữ thanh kiếm cho. Nếu có chuyện gì thì cứ hét to lên, ta sẽ lập tức lao vào ngay.”
Ông nhận lấy thanh kiếm từ tay cậu. Dù vẻ mặt vẫn bình thản nhưng trong ánh mắt Amis ánh lên một thoáng lạ lùng, vừa như băn khoăn vừa như lo sợ điều gì đó mà Shinexr không nhận ra.
Bước đến trước cánh cổng lớn, Shinexr dừng lại. Cậu lặng lẽ tháo chiếc vòng trên cổ tay rồi nhét nó vào túi quần. Bước qua phía sau, chào đón cậu là là hai cô gái tóc vàng. Một người có mái tóc dài uốn nhẹ, người còn lại cắt ngắn ngang vai. Cả hai mặc áo choàng trắng, tay cầm chổi quét từng vệt bụi dưới nắng.
Shinexr bước đến gần, cậu khẽ cúi đầu rồi cố nở nụ cười thân thiện.
“Xin thứ lỗi… cho hỏi, tôi có thể vào trong tham quan được không ạ?”
Không ai trả lời. Cả hai chỉ cúi mặt như thể không hề nghe thấy cậu mà tiếp tục quét. Tiếng chổi sột soạt đều đều lướt qua mặt đá. Shinexr hơi khựng lại, môi nhếch lên một nụ cười gượng.
“À… xin lỗi vì làm phiền.”
Cậu thở dài thất vọng rồi lặng lẽ bước về phía cánh cổng chính. Mãi đến khi cậu sắp bước qua bậc thềm lớn thì giọng cô gái tóc ngắn bất chợt vang lên phía sau, nhẹ mà lạnh như băng:
“Nếu muốn tìm gì thì cứ đi vào cánh cửa trong cùng bên phải. Sẽ có người hỗ trợ.”
Shinexr quay phắt lại nhưng cả hai cô gái đã quay lưng đi. Tà áo trắng khẽ tung lên trong gió, ánh nắng phản chiếu trên mái tóc vàng khiến họ như đang tan vào ánh sáng. Cậu cúi đầu cảm ơn trong vô thức rồi chậm rãi đẩy cánh cổng nặng nề bước vào bên trong.
Dù bên ngoài nắng gắt đến rát mặt nhưng bên trong lại mát lạnh đến khó tin. Không khí phảng phất mùi hoa khô và tro nến, lẫn vào hương gỗ cũ của những hàng ghế dài. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, âm thanh xa xăm của một dàn hợp xướng mờ nhạt vang lên đâu đó như vọng lại từ tận sâu trong những bức tường đá.
Trần nhà vươn cao vút, những cột đá trắng sáng nhạt dựng thẳng như chạm vào ánh sáng rót xuống qua khung kính màu phía trên. Từng tấm kính khắc họa hình ảnh một người đàn ông và một người phụ nữ trong tư thế đối diện. Cả hai khoác lên mình tấm áo choàng trắng, khuôn mặt nghiêm trang mà thanh thản đến rợn người.
Ở cuối đại sảnh, một pho tượng khổng lồ của nữ thần đứng giữa bệ thờ. Tay phải bà nâng lên như đang giữ thứ gì đó nhưng vật đó như đã bị tháo đi mà chỉ còn một khoảng rỗng trên lòng bàn tay. Ánh sáng chiếu qua khe kính phía trên rọi xuống, khiến khoảng trống ấy lóe lên như một viên ngóc sáng.
Shinexr khẽ rùng mình. Có thứ gì đó trong bức tượng khiến cậu cảm thấy thiếu. Không phải vì vật bị mất mà là cảm giác như người nữ thần kia đang nhìn xuống, chờ đợi một thứ gì đó đã thất lạc quá lâu.
Cậu đi dọc theo dãy ghế dài, tiếng bước chân vang khẽ trong không gian. Khi đến gần cánh cửa nhỏ ở góc phòng bên phải, Shinexr chậm rãi đưa tay chạm vào nắm cửa thì một luồng khí lạnh bỗng chạy dọc sống lưng khiến cậu khựng lại. Hơi thở nghẹn trong cổ, tim đập mạnh như có thứ gì đó khủng khiếp phía sau lưng cậu.
“...Cậu là ai?”
Giọng nói trầm, khàn khàn vang lên. Shinexr giật bắn, quay phắt lại thì bắt gặp một cậu trai trẻ đứng giữa lối đi. Mái tóc đen rũ xuống trán, quầng thâm dưới mắt khiến gương mặt anh ta càng thêm lạnh lẽo. Đôi mắt đen sâu, sắc như lưỡi dao nhìn thẳng vào Shinexr không chớp.
“Nơi này không cho phép người ngoài tự tiện ra vào.” Anh ta nói, giọng đều đều nhưng chứa áp lực khiến không khí xung quanh như đặc lại.
“Tôi… tôi xin lỗi. Tôi chỉ muốn tham quan một chút thôi…” Shinexr lắp bắp.
Người kia không đáp, chỉ khẽ cau mày nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi cậu như đang cân nhắc điều gì. Rồi anh ta lướt ngang qua, trên chiếc áo choàng đen thoảng qua mùi tro và khói hương.
“Đừng để tôi thấy cậu lảng vảng quanh chỗ này thêm lần nào nữa.”
Anh ta nói khẽ rồi đi thẳng về phía cửa sau. Tiếng cửa gỗ nặng khép lại vang lên khô khốc dội khắp không gian.
Người đó là ai? Anh ta đứng sau mình từ bao giờ vậy?
Câu hỏi ấy vang lên trong đầu Shinexr khi cậu vẫn đang đứng chết lặng. Áp lực khi nãy vẫn chưa tan hẳn mà còn vương lại trên vai như bóng ai đó vẫn dõi theo từ xa. Cậu khẽ lắc đầu, hít sâu rồi quay bước rời đi.
Khi cánh cửa gỗ nặng khép lại phía sau, tiếng vọng của nó vẫn ngân lên kéo dài hòa lẫn với tiếng gió ngoài sân khiến Shinexr không khỏi rùng mình. Ở góc đường gần đó, Amis đang dựa vào cột đèn, hai tay khoanh trước ngực. Thấy cậu bước ra, ông nheo mắt:
“Xem đủ chưa? Ta bảo rồi, người nhà thờ chẳng mấy dễ chịu đâu.”
Shinexr không đáp, chỉ nở một nụ cười nhạt rồi nhận lại thanh kiếm từ tay ông. Cậu siết nhẹ chuôi kiếm, cảm giác lạnh nơi kim loại khiến bàn tay dịu lại. Cả hai cùng lặng lẽ rời đi, ánh nắng kéo dài bóng họ trên nền đá.
Khi về đến nhà, Shinexr lập tức chạy lên gác. Cậu nóng lòng muốn khoe với Lacus thanh kiếm vừa nhận được. Nhưng khi đẩy nhẹ cánh cửa phòng thì thứ đầu tiên đập vào mắt cậu là bóng dáng Lacus đang nằm yên trên giường. Hơi thở cậu ta đều đặn nhưng gương mặt tái nhợt, mồ hôi còn đọng trên trán.
Shinexr khựng lại. Nụ cười háo hức trên môi vụt tắt mà thay vào đó là một thoáng trầm lặng. Cậu bước chậm đến bên giường, lặng lẽ ngồi xuống. Ánh mắt dừng lại trên gương mặt Lacus một lúc lâu, ánh sáng ngoài cửa sổ phủ lên mái tóc Shinexr một tầng vàng nhạt.
“Cậu phải sớm tỉnh lại đấy!” Cậu khẽ nói, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng gió.
Shinexr khẽ cúi đầu rồi bắt đầu kể cho Lacus nghe những chuyện sáng nay vừa trải qua, giọng chậm rãi nhưng đầy hào hứng dù biết người kia chẳng thể nghe thấy. Nhưng trong ánh mắt ấy vẫn có chút ấm áp như thể muốn chia sẻ niềm vui nhỏ nhoi của mình cho người bạn vẫn đang ngủ say.