Parallax: The Last Radiance - Chương 7: Chapter 7: Bước đầu
“Hít thở đều.”
Giọng Amis vang lên, hòa vào ánh chiều đang trải dài trên sân sau.
“Đừng dồn sức vào một điểm. Hãy để cả cơ thể cùng chuyển động.”
Amis giữ thanh kiếm gỗ đã sờn trong tư thế chuẩn, bất động như pho tượng. Đối diện, Shinexr nheo mắt quan sát rồi cố bắt chước theo. Cậu run run nâng thanh kiếm lên nhưng chỉ một nhịp sau thì chuôi kiếm đã trượt khỏi tay suýt rơi.
Shinexr giật thót, vội siết chặt chuôi kiếm. Động tác gấp gáp khiến thân kiếm lệch hẳn, kéo trọng tâm cậu chúi về phía trước. Amis nhanh tay đỡ lấy vai cậu, rồi dùng đầu kiếm gõ nhẹ lên đó.
“Mỗi cử động phải ăn khớp với nhịp của cơ thể.”
Shinexr cắn môi, không đáp lời. Mồ hôi thấm ướt cổ áo, hơi thở gấp gáp phả ra từng nhịp ngắn. Cậu hít một hơi sâu rồi đưa thanh kiếm lên lần nữa. Tuy vẫn còn vụng về nhưng lần này thì dáng đứng của cậu đã giữ được vững hơn một chút.
“Cứ thế này thì không ổn.”
Amis đứng nhìn Shinexr thở hổn hển một hồi lâu, đôi lông mày khẽ nhíu lại như đang cân nhắc điều gì đó rồi bước nhanh vào nhà. Chỉ một lát sau, Amis trở ra với vài thanh sắt nhỏ buộc thành từng cặp.
“Đeo cái này vào cổ tay và cổ chân. Từ mai, mỗi sáng chạy quanh thị trấn vài vòng. Khi nào cơ thể quen được sức nặng thì ta mới quay lại tập kiếm.”
“Nhưng… cháu mới chỉ quen cầm kiếm chưa được bao lâu mà?”
“Đến cầm kiếm còn sắp không nổi,” Amis bật cười, đặt đống tạ xuống đất. “Thể lực không tự dưng mà có đâu nhóc, phải rèn từng ngày.”
“Cháu hiểu rồi…”
Shinexr cúi đầu nhìn đôi bàn tay mảnh khảnh của mình, đầu ngón tay khẽ run. Cậu siết nhẹ, ánh mắt loé lên nét buồn lẫn quyết tâm.
“Trước hết thì thử với hít đất đã.”
Amis nói rồi chống hai tay xuống đất làm mẫu. Lúc đầu Shinexr còn cong lưng, khuỷu tay lệch, chân run như muốn quỵ. Nhưng dưới từng động tác chỉnh lại của Amis, tư thế của cậu dần ổn hơn chút.
Buổi tập kéo dài đến khi hoàng hôn nuốt dần ánh sáng cuối ngày. Từ khung cửa sổ tầng trên, ánh đèn phòng Lacus đổ xuống sân như một vệt sáng ấm phủ lấy dáng người đang nằm bệt ra đất. hai cánh tay tê dại như không còn chút sức lực.
“Ai mà ngờ tập kiếm lại khổ đến vậy…” Shinexr rên rỉ, tiếng than tan vào làn gió cuối chiều.
“Bữa tối chuẩn bị xong rồi đó, vào tắm rửa chuẩn bị ăn thôi!” Tiếng Kara gọi vang lên từ cửa sau.
Shinexr ngước lên, hai cánh tay tê dại đến mức gần như không còn cảm giác. Cậu vội gật đầu rồi cố gắng chống người đứng dậy. Một làn gió cuối ngày khẽ lướt qua, quệt nhẹ lên mái tóc còn đẫm mồ hôi của cậu.
Nhất định… sẽ có một ngày mình thành thạo được kiếm giống anh ấy.
Ý nghĩ ấy vang lên rõ ràng như một lời thề rồi Shinexr lệnh khệnh bước vào nhà. Cánh cửa gỗ khẽ khép lại phía sau, chỉ còn lại tiếng gió dìu dịu trôi qua khoảng sân trống.
Rồi thời gian cứ vậy trôi qua cho đến sáng sớm hôm sau. Ánh nắng đầu ngày len qua dải mây mỏng, rải những vệt sáng vàng nhạt lên mái ngói và những khung cửa sổ. Sương đêm vẫn còn bám lấp lánh trên cỏ.
Shinexr mở cửa bước ra, đôi mắt còn hơi nheo lại trước ánh sáng ban mai. Cậu khẽ xoay vai, cảm nhận rõ sự ê ẩm còn sót lại từ buổi tập hôm qua nhưng trên gương mặt vẫn ánh lên một nét quyết tâm lạ kỳ.
“Được rồi…” Cậu hít một hơi thật sâu. “Bắt đầu thôi.”
Shinexr bắt đầu chạy những bước đầu tiên, từng hơi thở mang theo cảm giác mát lành như xoa dịu phần nào cơn đau nhức còn đọng lại trong cơ thể.
Dọc hai bên đường, các hàng quán vừa hé mở. Hơi ấm từ những lò nướng bánh lan ra hòa quyện với mùi cỏ ướt sau đêm dài. Thỉnh thoảng, vài người lái xe cất tiếng chào nhau bằng giọng khàn khàn còn vương chút uể oải của buổi sớm.
Cậu chạy dọc theo lối đi hẹp chen giữa những dãy nhà cũ rồi lại vòng qua con đường lát đá dẫn ra quảng trường. Hơi thở càng lúc càng gấp, hai tay phập phồng theo từng nhịp chạy. Đôi chân đeo tạ thì ngày càng nặng như bị níu xuống mặt đất.
Thi thoảng, Shinexr lại phải dừng lại mà chống tay lên tường thở hổn hển. Nhưng chỉ nghỉ được vài giây, cậu lại nghiến răng chạy tiếp để rồi càng chạy càng nhận ra… bản thân chẳng còn biết đã lạc đến chỗ nào. Những con đường đá bắt đầu trở nên xa lạ và đám đông xung quanh mỗi lúc một dày hơn.
Khi mặt trời đã lên hẳn, Shinexr dừng lại giữa một ngã ba nhỏ mà thở dốc.
“Chết rồi… đây là đâu vậy…”
Đúng lúc cậu còn đang cố lấy lại bình tĩnh để xác định phương hướng thì tiếng cãi vã bất ngờ vang lên từ gần đó. Vì tò mò và phần nhiều là muốn tìm ai đó để hỏi đường nên Shinexr liền bước tới.
Phía bên trong con hẻm, ba bóng người đang chặn lối. Đứng giữa là một chàng trai ăn mặc chỉnh tề, mái tóc vàng được vuốt gọn bóng bẩy. Hai kẻ bên cạnh ra sức hùa theo – một tên tóc nâu xoăn tít với nụ cười nham nhở, tên còn lại để mái tóc đen dài rũ xuống che mất nửa gương mặt.
“Tao bảo mày mua đúng loại Bluegrain cơ mà!”
Đối diện họ là một cậu bé mặc bộ quần áo xộc xệch, đang bị chàng trai tóc vàng túm cổ áo nhấc bổng lên. Đôi vai gầy liên tục run bần bật, hai bàn tay nắm chặt lấy cổ tay người trước mặt. Gương mặt lấm tàn nhang của cậu đã tái mét như sắp khóc.
“Tớ… tớ xin lỗi! Cửa hàng bảo loại đó bán hết rồi nên...”
“Câm mồm.” Hắn nghiến răng, kéo cậu bé sát lại. “Đó là việc của mày, còn bây giờ vì mày đã không thực hiện được yêu cầu của tao nên phải chịu phạt.”
Vừa dứt lời, hắn búng ngón tay. Hai kẻ đứng sau lập tức hiểu ý, lao lên ghì chặt hai cánh tay cậu bé tàn nhang. Shinexr nuốt khan, lùi từng bước một, cố để không gây tiếng động. Rồi đúng lúc cậu vừa xoay người định chuồn đi thì...
“MEOW!”
Âm thanh chói tai vang lên. Shinexr tái mặt nhìn xuống, dưới chân cậu là đuôi của một con mèo mập trắng đang nằm ngay mép tường. Con mèo liền bật dậy, xù lông rồi gào lên inh ỏi.
Cả ba kẻ đang bắt nạt đồng loạt quay lại. Chàng trai tóc vàng nheo mắt, ánh nhìn lướt từ đầu đến chân Shinexr rồi dừng lại với một nụ cười mỏng kéo lên nơi khóe môi.
“Ồ? Một khán giả mới à?”
“… chết rồi,”
Shinexr đứng hình, tim hụt một nhịp.
“T-tôi… tôi chỉ vô tình đi ngang qua thôi, chưa thấy gì hết.”
Cậu vừa xoay người định bỏ chạy thì một bàn tay từ phía sau túm lấy cổ áo. Sau cả buổi sáng chạy liên tục, cộng thêm cơn đau mỏi còn vương từ hôm qua khiến cơ thể Shinexr chẳng còn đủ sức kháng cự.
“Đi đâu mà vội vậy?” Giọng hắn vang lên, nhàn nhã mà đầy đe dọa. “Ở lại chơi với tôi một chút đã.”
Cậu lập tức bị kéo mạnh lại như một con rối. Chàng trai tóc vàng liếc sang cậu bé tàn nhang rồi lại quét mắt qua Shinexr với vẻ đầy hàm ý. Hai tên đứng cạnh liền siết chặt vai cậu bé kia chặt hơn và đẩy thẳng nó đến trước mặt Shinexr, như thể đã quen phối hợp với hắn.
“Nếu cậu đánh nó thay tôi, cậu sẽ được thả.”
“Gì cơ?” Shinexr sững người.
“Cậu phá cuộc vui của tôi,” Hắn nói với tông giọng thong thả. “Thì phải tự tay lấy lại niềm vui cho tôi.”
Cậu bé tàn nhang nghe vậy liền run rẩy, đôi mắt đen mở to đầy hoảng sợ. Shinexr hít một hơi sâu, thoáng cau mày. Cậu xoay đầu sang cậu bé, khẽ gật nhẹ để chỉ hai người họ thấy được rồi cậu mới vung nắm đấm. Cú ra đòn đủ mạnh để tạo tiếng vang giòn khiến cậu bé tàn nhang bị đánh bật ra phía đầu ngõ, lăn vài vòng trên nền đá.
“Tốt đấy.”
Chàng trai tóc vàng bật cười khoái trá khi thấy cậu bé nằm thoi thóp, rồi vỗ nhẹ vào vai Shinexr như khen một món đồ vừa ý.
“Từ giờ cậu là người hầu mới của tôi.”
“Gì cơ? Không. Cậu nghĩ cậu là ai mà tôi phải nghe theo.”
Tiếng cậu vừa dứt thì hai tên kia liền phá lên cười.
“Thằng nhóc này từ xó nào chui ra vậy?”
“Cả cái thị trấn này ai chẳng biết cậu Henry là con trai cưng của ngài thị trưởng.”
Shinexr nghe được như chết lặng tại chỗ, Henry thấy vậy chỉ khẽ nhếch môi. Hắn kéo tấm khăn vải từ túi áo, thong thả lau qua hai bàn tay như thể vừa chạm phải thứ bẩn thỉu rồi mới chậm rãi bước lại gần cậu.
“Được rồi, Ovis, Noble. Đừng dọa người mới như vậy chứ.”
Giọng hắn mềm như nhung nhưng lại khiến cậu dựng tóc gáy. Henry hạ gối xuống ngay trước mặt Shinexr đang ngồi bệt dưới đất rồi cúi đầu đủ gần để hai ánh mắt chạm nhau.
“Nếu cậu nghe lời, thì tôi sẽ rộng lượng với sự đóng góp của cậu. Còn nếu không…” Ánh mắt hắn trở nên lạnh như lưỡi dao. “Thì cậu biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra rồi đấy.”
“Khoan... tôi còn phải về...”
Shinexr chưa kịp phản ứng thì Nobles đã túm lấy cổ áo cậu, kéo bật dậy như kéo một cái bao rơm. Ovis đứng phía sau đẩy thêm một cú khiến cậu loạng choạng suýt ngã.
“Về?” Henry bật cười. “Từ giờ cho đến lúc tôi chán, cậu sẽ không được đi đâu hết.”
Hắn quay lưng bước ra khỏi hẻm, hai tay thản nhiên đút vào túi áo như thể vừa kết thúc một trò giải trí tầm thường. Đối với Shinexr, quãng thời gian còn lại của buổi sáng chẳng khác gì địa ngục. Cậu luôn phải chạy lúp xúp theo sau bọn họ, gần như lúc nào cũng bị đẩy trước, túm sau.
“Này, cậu. Mang hết đống này cho tôi.”
Ovis quăng một chồng túi lớn xuống ngay trước chân Shinexr. Chúng nhiều và nặng đến mức khi cậu vừa nhấc lên, cả tầm mắt đã bị che gần như hoàn toàn.
“Nhớ mua hai phần bánh mì, loại có nhân phô mai ấy.”
Noble chen vào, và trước khi Shinexr kịp hé môi, hắn đã đặt thêm vài túi nữa lên đống đồ đang chao đảo trong tay cậu.
“Tôi...”
“Hay cậu lại muốn đánh tên kia tiếp?”
Henry liếc sang, nụ cười nhạt vắt qua môi như lưỡi dao mỏng. Shinexr nghẹn lại, nuốt khan ngụm nước bọt rồi xoay lưng bước về phía tiệm bánh.
Cậu chạy khắp khu chợ sáng, vừa lo giữ đống đồ sắp rơi khỏi tay, vừa phải ghi nhớ từng lời sai vặt. Đôi chân cậu đau nhức vì chiếc tạ cột từ sáng, còn mồ hôi thì chảy dọc lưng thành từng dòng nóng ran.
Thỉnh thoảng, Henry sẽ gọi cậu lại chỉ để bắt thử mùi nước hoa, xem màu khăn hoặc đứng như tượng trong lúc hắn và hai tên kia thử giày. Có lúc Shinexr đã xếp hàng gần đến lượt, chỉ cần một bước nữa là mua xong thì Henry đổi ý ngay lập tức. Cậu phải bỏ hàng chạy sang quầy khác, gần như muốn ngã quỵ vì hụt hơi.
Đến tận trưa, mặt trời chói gắt hắt xuống từng tấm đá nóng rực. Ovis cuối cùng cũng duỗi lưng một cái rồi ngáp dài:
“Chắc vậy là đủ rồi. Tôi phải về thử quần áo.”
“Lần sau gặp lại.” Noble cười nửa miệng, tiện tay giật lại cái túi từ Shinexr. “Chúc hai người còn lại vui vẻ nha!”
Shinexr chỉ kịp thấy họ quay lưng biến mất vào biển người, để lại cậu đứng lảo đảo giữa quảng trường. Cậu thì thở không ra hơi còn Henry chỉ giơ tay che nắng một cách thư thái.
“Đi thôi.”
“…Đi… đi đâu nữa…?” Shinexr khẽ thều thào.
“Nhà tôi.”
“CÁI… gì cơ?”
Henry không buồn giải thích. Hắn túm lấy tay áo cậu và kéo phăng đi. Shinexr gần như bị lôi xềnh xệch ra khỏi quảng trường, cánh tay mảnh run bần bật nhưng không đủ sức chống lại lực kéo của Henry. Trời trưa hắt xuống thứ nắng vàng hừng hực, phản chiếu trên mái ngói và nền đá khiến cậu phải nheo mắt liên tục.
“C-cậu không thể… để tôi tự đi được sao…” Shinexr cố giật tay ra.
“Cậu mà tự đi thì tôi lại phải mất công đuổi theo mất.”
“…Tôi đâu có chạy nổi nữa…”
Nói rồi bước đi của Henry càng dài và nhanh đến mức Shinexr vừa phải chạy chập choạng, vừa cố giữ thăng bằng để khỏi ngã dúi mặt xuống đường. Mỗi cú kéo áo nhẹ của Henry đều khiến cậu xiêu vẹo như cọng hành trong gió.
Cuối cùng, hắn dừng lại trước một căn nhà ba tầng xây bằng đá trắng. Mái ngói xanh thẫm, bức tường được chạm khắc tỉ mỉ đến mức Shinexr có thể nhìn rõ từng hoa văn. Cánh cổng sắt lớn mở ra nhẹ nhàng khi Henry bước tới, có lẽ nhờ người gác cổng vừa trông thấy hắn từ xa.
“Cậu chủ, ngài về rồi.”
Đứng ở ngưỡng cửa là một người đàn ông lớn tuổi, tóc bạc chải gọn, thân hình thẳng tắp trong bộ đồng phục quản gia lịch thiệp.
“Jorren,” Henry nói, giọng bình thản như thường. “Mang trà và ít bánh quy lên phòng khách.”
Ánh mắt của quản gia lướt qua Shinexr chỉ trong chốc lát, rồi lịch sự cúi đầu trước khi bước đi. Henry thả tay áo cậu ra, lững thững tiến vào nhà mà không thèm ngoái lại. Shinexr đảo mắt quanh, chú ý đến hai làn cây cảnh được tỉa gọn gàng. xen lẫn cùng là dàn hoa mọc rậm rạp, tỏa hương dịu nhẹ trong không khí khiến cảnh vật vừa trật tự vừa sống động.
“Còn ngẫn ra đó làm gì?” Hắn quay lại lườm cậu.
Shinexr nghe thấy liền loạng choạng bước theo. Khi bước qua cánh cửa gỗ nâu, phòng khách rộng lớn hiện ra ngay trước mắt cậu. Ánh sáng tràn ngập khắp không gian, chiếu lên bộ sofa lớn bọc da mềm. Trên đó vài chiếc gối thêu hoa văn tinh xảo được xếp gọn gàng. Ánh nắng xuyên qua cửa kính cao, tạo thành những mảng sáng rải dài trên tấm thảm đỏ.
Henry ngồi xuống chiếc sofa giữa phòng. Hắn vắt chéo chân, ánh mắt lơ đãng quét qua Shinexr.
“Ngồi đi. Hay để tôi dạy cậu cách ngồi?”
Shinexr khựng lại, lúng túng trượt xuống mép sofa đối diện. Khoảng vài phút im lặng trôi qua, Jorren mới quay lại. Trên tay ông ta mang theo khay trà bằng bạc tinh xảo. Hương trà thơm nhẹ lan tỏa hòa cùng mùi bánh quy nướng ngọt dịu trong không khí.
“Thưa cậu chủ, trà và bánh đã chuẩn bị xong.” Jorren khẽ nói trong lúc đặt khay xuống bàn.
Henry gật nhẹ. Tự tay rót một tách cho mình, hắn gần như tùy hứng rót thêm một tách khác mà đẩy sang phía Shinexr.
“Giờ thì… chúng ta có một vài thứ cần nói qua.”
Lần đầu tiên trong buổi sáng, giọng Henry hạ thấp nhưng vẫn sắc bén.
“Cậu không nghĩ cái trò ở hẻm sẽ qua mắt được tôi đâu nhỉ?”
Shinexr ngay lập tức quay đi, cố lảng tránh ánh mắt dò xét của Henry. Nhìn vẻ cẩn trọng hiện rõ trên khuôn mặt cậu, Henry chỉ khẽ cười.
“Dù sao thì, tôi cũng có thiện cảm với những người khôn khéo. Nên coi như lần này tôi cho qua.” Nói xong, Henry quăng vài đồng vàng lên bàn. “Đây là phần thưởng cho sáng nay vì đã chịu khó làm việc.”
“Cậu… thực sự cho tôi tiền sao?” Shinexr ngạc nhiên.
“Tôi nói rồi, nếu cậu nghe lời thì tôi sẽ rộng lượng. Và tôi cũng tôn trọng thời gian riêng tư của cậu… nên cậu chỉ cần đến đây ba ngày một lần.”
“Cái gì cơ, ba ngày?”
“Hay cậu muốn ngày nào cũng đến? Tôi đã rộng lượng lắm rồi đấy.”
“Nhưng…”
Shinexr định bật ra lời phản kháng nhưng liền mím môi lại. Cậu biết, chống đối Henry lúc này chẳng khác gì tự chuốc rắc rối cũng như tương lai không rõ hắn ta sẽ làm điều gì. Cậu ngước lên nhìn hắn, rồi khẽ gật đầu.
“Hôm nay đến đây thôi, cẩn thận mẹ tôi về mà thấy cậu thì lại phải giặt cả chiếc sofa mất.”
Nói xong, Henry vẫy tay ra hiệu cho Jorren đang đứng lặng ở góc phòng từ nãy đến giờ. Ông ta nhận lệnh liền tiến tới bên Shinexr, ra dáng tiễn khách. Trước khi rời căn phòng, cậu chỉ kịp nhìn thấy Henry khẽ nở một nụ cười đầy ma quái.
Bước ra ngoài, ánh nắng trưa chói rực khiến Shinexr phải nheo mắt.
“Chết rồi… quên không hỏi cậu ta đường về.”
Cậu lúng túng đứng một chỗ, không biết nên đi hướng nào cho đến khi nhận ra bảng chỉ dẫn ở phía bên kia đường. Shinexr lập tức chạy tới, nhanh chóng dò tìm vị trí của mình và tìm đường trở về nhà.