Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 438: Hấp thu

“Thật là đau đầu.”

Lòng Turan rối bời, chưa biết phải xử lý ra sao. Việc gọi Tử thần Sứ đồ đến chắc chắn là cách đơn giản nhất, để hắn ta gánh vác mọi trách nhiệm. Nhưng như vậy cũng đồng nghĩa với việc thừa nhận chính nó không đủ năng lực giải quyết một vấn đề tưởng chừng nhỏ nhặt thế này.

Vấn đề nan giải là không thể giết chết đối phương. Ai cũng c�� thể tái sinh. Dù ký ức ngay trước khi chết thường bị xáo trộn hoặc thậm chí mất đi, Turan vẫn không dám mạo hiểm. Trước tiên, nó có thể thử tìm hiểu mục đích của hắn.

– Ngươi cần gì?

– Tôi…

Kẻ gầy nhom do dự. Hắn cúi gằm mặt, có vẻ đang suy tính điều gì đó, một lúc sau mới cất lời:

– Tôi có thể xem thêm một chút nữa không?

Turan tặc lưỡi. Hắn trông chẳng khác nào một kẻ nghiện. Tất nhiên nó không thể vô cớ chiều lòng. Ít nhất, nó muốn biết hắn ta làm vậy để làm gì.

– Không thể. – Turan quả quyết – Ngươi rốt cuộc muốn làm gì với thứ đó? Chỉ đơn giản là xem?

Kẻ gầy nhom lại một lần nữa cúi mặt xuống, trầm tư. Rồi hắn đáp:

– Chẳng phải thứ đó vô cùng quan trọng sao? Đó là nguồn sống, đó là thứ cứu rỗi chúng ta…

Lời đối phương nói càng lúc càng khó nắm bắt. Turan khẽ lắc đầu, lại hỏi:

– Ngươi biết thứ đó từ đâu mà có không?

Lần này, hai mắt kẻ gầy nhom sáng hẳn lên, hắn hào hứng đáp:

– Là từ ngài ấy. Chính là ngài ấy ban thứ này cho chúng ta. Cậu may mắn chính là người được chọn!

– Vậy, ngươi đã gặp ngài ấy chứ?

– Tôi… không may mắn như vậy.

“Không ư…” Turan thầm nhủ. Xem chừng tình huống của kẻ này khác biệt so với cô gái kia. Thế nhưng nó không dám kết luận vội. Đối phương có khả năng đang nói dối, mà dù gì thì tinh thần hắn cũng đang không ổn định.

– Được rồi. Ngươi đã làm tốt.

Một giọng nói bất chợt vang lên khiến cả người Turan cứng đờ. Ngay sau đó, cảnh vật xung quanh nó lập tức bị nhuộm một màu xám tro tàn.

Turan hồi hộp. Nó biết chuyện gì đang xảy ra, cũng như chủ nhân giọng nói kia là ai. Vậy là hắn đã đến, dù Turan không hề cất lời gọi. Có vẻ hắn đã luôn để mắt tới nó, giống như vị Chính thần nào đó.

– Đây là một cục rắc rối lớn.

Giọng nói lại vang lên, lần này ngay bên trái Turan. Quay sang, nó giật mình khi thấy một dáng hình trong lớp áo trùm màu đen đã xuất hiện từ lúc nào, chỉ cách mình vỏn vẹn hai bước chân.

– Tại sao?

Turan bất giác lên tiếng. Điều này hoàn toàn xuất phát từ sự tò mò đột ngột dấy lên trong lòng nó. Nhìn kỹ, nó mới phát hi��n kẻ gầy nhom giờ đã gục trên đất, người co ro.

– Hắn ta đã bị gieo vào mảnh linh hồn của Velduran. – Tử thần Sứ đồ đáp – Tên pháp sư đó muốn dùng thứ ấy để nhận biết mối nguy hiểm đến gần, từ đó lên kế hoạch đối phó. Xem chừng ta đã đánh giá thấp đối phương rồi.

Turan nuốt khan một tiếng. Nó không ngờ cuộc đối đầu với vị đại pháp sư đã diễn ra từ khi nó còn chưa rời lục địa phía Đông. Chẳng trách các đức Chính thần và hội Tử thần Sứ đồ đều đặt nặng chuyện này. Ông ta thật sự không đơn giản.

– Nói vậy, Velduran đã biết chúng ta sẽ tìm hắn?

– Hắn ta đáng lẽ phải biết từ sớm. Giờ chỉ là xác nhận mà thôi. Hừm. Đám tà ma này quả thật báng bổ, tuyệt đối không nên cho phép tồn tại.

Turan không hiểu sao Tử thần Sứ đồ lại đi đến kết luận như vậy, nhưng cũng chẳng để ý làm gì.

– Vậy giờ chúng ta có cần thay đổi kế hoạch? – Turan hỏi.

– Không cần thiết. Hay đúng hơn, phần việc của ngươi vẫn như cũ. – Ngừng lại một chút, tên sứ đồ nói tiếp – Phải, có lẽ ngươi còn chưa biết. Thử đặt tay trái lên người đối phương rồi nghĩ về việc nuốt trọn hắn đi.

Turan ngẩn người ra. Lời của Tử thần Sứ đồ chắc chắn không phải là đùa, và điều đó khiến nó e ngại thực hiện yêu cầu của hắn. Nuốt trọn đối phương, nghĩ đến thôi đã không phải là hành động bình thường, nhất là khi có liên quan tới tử thần.

“Lẽ nào là thu thập… Hay nói cách khác, chân chính giết chết?”

Turan hít sâu một hơi. Đây có lẽ là lý do thần Fyratr đã nhấn mạnh nó không được có quan hệ với hội Tử thần Sứ đồ.

Nhưng mặt khác, không loại trừ khả năng Turan đang suy nghĩ quá nhiều. Chỉ có thử làm thì mới biết được thực hư thế nào.

Rồi Turan bước tới, khuỵu một chân xuống bên cạnh kẻ gầy nhom đang nằm co ro. Nó chọn đặt tay trái lên bả vai hắn, cứ thế hơi ấn xuống, lại tạo ra một lực hút mơ hồ tác động lên đối phương.

Giờ không còn là lúc do dự nữa. Turan cắn chặt răng, tập trung suy nghĩ về việc nuốt trọn, hút hết toàn bộ mọi thứ nó đang chạm tay vào. Ngay khi ấy, nó cảm nhận được một luồng lực lượng bất chợt tu��n trào nơi lòng bàn tay, từ đó chảy thẳng vào người mình.

Thật sảng khoái, đến tê dại cả người. Turan hơi nhăn mặt, chừng muốn rên rỉ. Cảm giác hiện tại khó cưỡng lại nổi. Nó còn muốn nữa.

Nhưng mọi thứ kết thúc chóng vánh. Kẻ gầy nhom vẫn còn đó, nhưng Turan chẳng hấp thu thêm được gì. Trong lòng tự nhiên dấy lên niềm tiếc nuối.

– Làm rất tốt. – Tử thần Sứ đồ cất tiếng, vẻ hài lòng – Đối với người mới bắt đầu như ngươi thì đây đã là một bước đi gần như hoàn hảo đấy.

Turan không lấy lời khen đó làm vui vẻ gì. Nó cũng chẳng rõ bản thân nên cảm thấy ra sao. Mãi hồi lâu, nó mới hỏi:

– Tên này sẽ thế nào?

– Chẳng thế nào cả. – Tử thần Sứ đồ đáp ngay – Ký ức của hắn về chuyện vừa diễn ra vốn dĩ rất mơ hồ, rồi cũng sẽ quên mất, trở về cuộc sống bình thường của mình. Đó là lựa chọn duy nhất của hắn, vì sợ hãi.

– Sợ hãi? – Turan thắc mắc.

– Giống như một chấn thương tâm lý.

“…và bản thân còn không nhớ nổi đó là gì.” Turan lẩm bẩm, tự mình nói tiếp lời đối phương. Kẻ gầy nhom này xem chừng kết cục vẫn thê thảm. Kẻ yếu, bị dùng như con tốt thí, đến cả nó còn chẳng biết có nên thương hại hay không.

– Sau này gặp trường hợp tương tự, ngươi cứ làm vậy với những kẻ như thế này là được, chỉ cần tránh nơi đông người, ta tin ngươi hiểu vấn đề. Còn giờ, ta phải đi rồi.

Dứt lời, tên sứ đồ liền tan thành làn khói đen rồi bay đi mất. Cảnh vật xung quanh Turan cũng dần trở về màu sắc vốn có. Hắn thật sự đi rồi, vội vã đến vậy.

Turan thất thần hồi lâu, mắt hết nhìn thân xác co ro phía trước lại nhìn vào lòng bàn tay trái đang hiện lên những đường vân của mình. Có lẽ cuộc sống của nó đã bước lên một nấc thang mới từ sớm rồi, chỉ là giờ nó mới nhận ra mà thôi. Sự tình này ắt hẳn sẽ không kết thúc dễ dàng, và khả năng cao còn dẫn tới những điều to lớn, khổng lồ hơn.

Turan suy nghĩ rồi đứng dậy, rời đi. Nó bước đi không vội, như muốn chờ xem đối phương tỉnh dậy sẽ ra sao. Tuy nhiên, đến khi nó đã đi xa, thân xác ấy vẫn không hề có chút cử động nào, cả tiếng thở cũng vô cùng yếu ớt.

Turan tin rằng đó không phải trạng thái bình thường của đối phương. Mảnh linh hồn được gieo hay cả hành động hấp thu của nó chắc chắn đã gây ra tác động lớn. Quả đúng là một con tốt thí.

“Còn mình thì sao?” Turan chợt nghĩ, rồi lại lắc đầu bỏ qua. Giờ nó nên tập trung hơn vào công việc của bản thân, không được phép có những suy nghĩ tiêu cực vô căn cứ. Hơn nữa, dù là tốt thí thì nó vẫn có khả năng vươn lên. Nó tuyệt nhiên không giống kẻ gầy nhom kia. Nó có thể làm được.

– Ngươi vừa gặp một sứ đồ?

Giọng nói đến từ phía trên. Turan không ngạc nhiên, chờ sinh vật đang vỗ nhẹ đôi cánh kia đáp xuống vai mình rồi mới đáp:

– Đúng vậy.

– Ta đã đến trễ một bước.

Turan định hỏi rằng liệu có phải là bị lạc đường, nhưng lập tức nhận ra câu hỏi đó thật ngu ngốc, nên thôi. Mặt khác, nó tò mò hơn vì sao đức Chính thần của Sự Sinh Trưởng lại muốn gặp Tử thần Sứ đồ. Lần cuối nó bàn chuyện cùng thần Fyratr, kế hoạch không phải như thế này.

– Tạm thời, ta sẽ để Len bên cạnh ngươi. – thần Syrathr nói – Không vấn đề gì chứ?

Turan đâu dám trả lời là có vấn đề. Nó cũng chẳng hiểu vì sao thần Syrathr lại hỏi.

– Không, thưa đức Chính thần.

– Tốt. Nếu con mèo kia có quay lại, để ông ta nói chuyện với ta. Vậy thôi.

Đó là lời cuối cùng. Turan chờ thêm hẳn một lúc lâu mà không nghe thấy gì nữa mới cất bước rời đi. Nó chẳng rõ có phải may mắn không khi thần Syrathr không hề hỏi gì về những chuyện đã xảy ra. Đây ắt hẳn không phải là sự tin tưởng, nếu không thì chim Len đã không nán lại bên cạnh nó.

Dù sao thì thế này cũng đã là kết quả tốt nhất mà Turan có thể nghĩ đến rồi, nó chẳng chờ mong gì hơn. Những thứ quá tầm với, nó có tính cũng không tính tới được, nên tốt hơn cả vẫn là tập trung vào những việc trước mắt.

Bản quyền của đoạn văn này thuộc về truyen.free, hãy trân trọng công sức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free