Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 727: Chiếc răng

Nghĩ rồi, Turan dò hỏi:

– Tôi có thể đưa phần thưởng này cho người khác không?

– Sau khi chọn, món đồ là của ngươi. Ngươi muốn làm gì thì làm.

Turan thấy đối phương hiểu sai ý mình, vội chữa:

– Ý tôi là có thể để người khác tiến vào đây chọn hay không?

Người khác mà Turan nhắc đến không ai khác ngoài Lily. Dù em ấy vẫn còn là một Nihr, Turan tin rằng Lĩnh vực Ma pháp chính là điều kiện cần thiết để em ấy đột phá. Sau đó, nhờ kỹ năng chủ đạo của mình, rất có thể em ấy sẽ mang đến bất ngờ từ sự lựa chọn này.

Một khoảng lặng trôi qua. Đối phương rõ ràng đang do dự, chẳng rõ có phải vì cảm thấy phiền phức không.

– Ngươi chỉ cần chỉ định. – Giọng nói đáp lại. – Nhưng chỉ có một lần duy nhất. Nếu đối phương bỏ qua hoặc xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, phần thưởng đó sẽ coi như mất.

Đây là đồng ý, nhưng cũng mang theo uy hiếp. Turan không lo đối phương sẽ làm ra điều gì quá đáng, bởi vì hắn vẫn còn cần mình để mở ra các neo cấm chế. Phần thưởng nếu mất thì cũng đành chịu. Dù sao chúng thật sự vượt quá tầm tay vào lúc này, lấy về chỉ lợi bất cập hại.

– Thả lỏng tâm trí của ngươi, đồng thời nghĩ tới đối tượng trao đổi. Yên tâm, ta không yêu cầu ngươi loại bỏ phòng bị.

Turan làm theo. Lily là một trong số ít những người nó cực kỳ quan tâm, nên hình ảnh hiện lên trong tâm trí cũng vô cùng rõ ràng. Turan tin chắc đối phương sẽ không thể nào nhầm lẫn được.

– Tốt. Ngươi đã có thể đi.

Cùng với lời ấy, một làn gió thoảng qua. Turan dần cảm nhận được một luồng lực bài xích mình. Sức lực không lớn nhưng ý đồ thì không thể nhầm lẫn được.

Vội vàng, nó thốt:

– Chờ đã, tôi muốn biết ngươi là ai.

Không có tiếng đáp lại, sự bài xích trở nên càng mạnh hơn. Đối phương dường như không xem danh tính mình là chuyện quan trọng, hoặc đơn giản là coi thường Turan.

Kỳ thực, danh tính đối phương là chuyện nhỏ, điều Turan quan tâm hơn cả là đầu mối về viên đá màu xanh lam. Nếu viên đá là thứ mấu chốt đưa nó đến đây, vậy thì hoàn toàn có thể dựa vào đối phương để tìm ra nguồn gốc.

– Những neo- những mảnh vỡ còn lại ở đâu?

Turan đổi câu hỏi. Nó vốn không muốn chủ động tìm phiền phức, nên nếu đối phương không tiết lộ về những neo cấm chế khác thì cũng sẽ bỏ qua. Thế nhưng giờ đây nó lại cần dựa vào chúng để kéo dài thời gian.

Tiếc là lực bài xích vẫn duy trì, chỉ là trong làn gió, Turan có thể cảm nhận được ý đối phương là “không biết”. Nói cách khác, chính nó phải tự tìm.

Turan tập trung suy nghĩ một cách gấp rút. Trong lúc bối rối nhất thời, nó lại chỉ có thể nhớ tới một lần khác đã dùng đến viên đá màu xanh lam.

– Ngươi có biết kẻ ở trong phó bản ‘Nơi trú ẩn của hoa tuyết’ là ai? Hắn ta… sở hữu một con ngươi khổng lồ và…

Không còn thông tin nào khác. Turan thật sự chỉ biết bấy nhiêu về kẻ đó. Cũng may, chỉ thế thôi cũng đã đủ để gây chú ý cho đối phương. Mặc dù lực bài xích vẫn còn nguyên đó nhưng nó vẫn có thể chống chịu được.

– Ngươi đã gặp hắn ta?

Giọng nói vang lên với ý thắc mắc. Nắm bắt cơ hội, Turan đáp ngay:

– Phải. Hắn ta cũng có sức mạnh giống như ngươi.

Lời nói bậy bạ. Turan kỳ thực chẳng biết gì về kẻ đó, nhưng nó tin chắc rằng giữa hai người này có ít nhất vài điểm tương đồng, nên nó không cần nói đúng, chỉ cần đối phương muốn tin lời mình nói là đúng.

Bất chợt mọi thứ trở nên lặng im, và chỉ trong giây lát, một cơn chấn động khủng khiếp đánh ra khiến cả người Turan cong oặt lại, văng đi; cảnh vật xung quanh cũng vì thế mà xoay chuyển liên tục.

Turan suýt thì mất đi ý thức, lại chỉ kịp nghe vài tiếng phát ra.

– Không thể nào!

Sau khi văng đi không biết bao xa, lăn lộn trên mặt đất thêm hàng chục vòng, Turan mới lấy lại được thăng bằng, vội vàng ngồi dậy. Cơ thể nó không có cảm giác đau đớn, nhưng vết thương là thật, vậy nên nó lập tức dùng một bình thuốc hồi.

Gãy một nửa số xương, vỡ nội tạng, vòng vận chuyển ma năng rối loạn, nguyên khí và khí huyết lẫn lộn tràn ra ngoài. Bề ngoài tương đối bình thường, nhưng trạng thái hiện tại hoàn toàn là chí mạng. Đây thật sự là một kỳ tích khi Turan vẫn còn sống.

Tồi tệ hơn, thứ nước màu đỏ sẫm như máu vừa đổ ra khỏi miệng bình liền hóa thành trong suốt rồi biến mất một cách kỳ bí. Chẳng còn gì sót lại cả. Và vì thế, Turan chỉ đành vận dụng kỹ năng ‘Sinh lực tràn trề’ để cứu vãn tình thế.

Tình trạng bản thân bây giờ không cho phép Turan tập trung suy nghĩ, nhưng ít nhất nó có thể dựa vào phản ứng của đối phương để xác định rằng hai kẻ này có mối quan hệ tương đối khăng khít. Nếu không phải đồng minh thì họ chính là kẻ thù.

Một vài âm thanh nghe như tiếng rít gào và kim loại cọ xát vào nhau vang lên. Turan chú ý, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn về phía trước. Trong chốc lát, trái tim nó ngừng lại, và cơ thể chợt không còn nghe theo sự điều khiển nữa, bắt đầu co giật.

Turan muốn nôn. Nó không rõ bản thân trông thấy cái gì, chỉ biết rằng, thứ đó thật khủng khiếp. Nếu như nhìn, đó nên là một ngọn núi chổng ngược, nhưng nếu phải đoán thì hẳn là một chiếc răng.

Trước đấy là con ngươi khổng lồ, giờ lại là một chiếc răng. Bọn chúng rõ ràng chẳng phải tinh linh, làm sao bộ dạng lại có thể ghê tởm đến thế.

Kỳ thực, con ngươi hay chiếc răng đều không ghê tởm, nhưng khung cảnh hùng vĩ đáng sợ ấy mang theo một lực lượng và uy thế vừa xa lạ vừa đáng sợ, đè ép lên những ai dám cảm nhận bằng bất kỳ giác quan hay phương thức nào. Turan không mất quá lâu để nhận ra đó là “hư”, nhưng ngay sau đó nó phát hiện có gì đó khác lạ.

Turan không nhịn được nữa, bắt đầu nôn ọe. Chỉ là nó chẳng nôn ra được gì cả, cũng chính là nôn khan. Như thế này thật sự càng khó chịu hơn.

Cùng lúc này, Turan nghe thấy nhiều âm thanh hỗn tạp lẫn vào nhau. Nó cố gắng hiểu chúng nhưng không thể, chỉ đoán được phần nào đó là những lời mắng chửi thậm tệ. Đối phương hiển nhiên là đang tức giận.

Mặc dù chẳng rõ lý do là gì, nhưng Turan có thể chắc rằng nó sẽ gặp nguy hiểm nếu còn cố nán lại đây. Vậy nên tranh thủ lúc đối phương đang bận bịu, nó vội vàng thả lỏng tinh thần, lần tìm đường về theo lực bài xích vẫn đang tiếp diễn.

Có đường đi. Turan mừng rỡ bám theo, chỉ để rồi sau đó nhận ra con đường đã bị che lấp. Đây chẳng nghi ngờ gì là bị đối phương cố ý chặn mất, và kẻ đó cũng chỉ có thể là kẻ đang mắng chửi kia.

Hoảng hốt, Turan vội quay đầu tìm một con đường khác. Đáng tiếc là mọi đầu mối nó có thể lần theo đều dẫn về cùng một nơi. Giờ đã không còn đường thoát nữa.

Turan cố gắng giữ vững tâm trí, để bản thân không hoảng loạn. Càng vào tình thế như hiện tại, nó càng cần bình tĩnh để đối phó.

Đối phương hẳn là không có lý do gì để giết nó. Hắn ta vẫn còn cần nó để mở ra các neo cấm chế. Về phương diện tính mạng tạm thời không cần phải lo lắng.

Vấn đề Turan nên quan tâm hơn là tại sao đối phương lại có phản ứng mạnh mẽ đến thế khi nghe về con ngươi khổng lồ kia. Một con ngươi không thể nói lên được điều gì, có lẽ chính cái tên phó bản ‘Nơi trú ẩn của hoa tuyết’ mới là điểm mấu chốt.

Turan giả định hai khả năng. Thứ nhất, họ là đồng minh. Vậy thì sự tức giận của chiếc răng có thể là vì con ngươi nằm trong phó bản, giống như bị giam giữ. Phó bản này có thể là chuyện đã xảy ra trong quá khứ, do đó, phản ứng của đối phương nhiều khả năng là vì chuyện trong quá khứ đã lặp lại.

Hoặc đáng sợ hơn, nằm ở từ “phó bản”. Đối phương không thể chấp nhận được việc con ngươi đã biến thành thứ trong một phó bản. Turan nghe qua một vài tin đồn, nhưng chúng không thể là sự thật. Không nên là vậy.

Khả năng thứ hai, họ là kẻ thù. Vậy thì sự tức giận đến từ việc chiếc răng khổng lồ biết rằng con ngươi còn sống. Đối phương có lẽ không hiểu ý nghĩa của từ “phó bản”. Mặt khác, cũng có thể việc con ngươi tồn tại cùng lúc với ‘Nơi trú ẩn của hoa tuyết’ là điều không thể chấp nhận.

Nếu là khả năng thứ nhất, Turan có thể lựa lời nói chuyện, tỏ ý giúp đỡ. Nhưng nếu là khả năng thứ hai thì nó sẽ không dễ qua như thế.

Turan gắng gượng hồi phục, đồng thời lê từng bước về phía trước. Nó đã sớm từ bỏ việc tìm đường thoát. Nếu như không thể tránh được thì ít nhất cũng cần phải làm rõ một vài điều, để cái mạng này đáng giá.

Thật sự, Turan dự định đánh cược một mạng. Tuy rằng trước đó Velduran đã bảo sẽ chỉ chịu tổn thương về mặt tinh thần và linh hồn, nhưng nó cảm giác được mối đe dọa hiện giờ không hề đơn giản như thế. Nói về khả năng thì nếu tổn thương về mặt tinh thần và linh hồn ấy đạt tới mức cực lớn, cái chết cũng sẽ chẳng còn cách xa. Chẳng có gì khác biệt.

Bản quyền của đoạn văn này thuộc về truyen.free, xin quý độc giả đón nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free