Phong Dương Nguyệt - Chương 1: Chapter 1: Bữa tiệc cuối năm
Trưởng thành là một quá trình dài, như một con đường vô tận giúp ta được chiêm ngưỡng, thấu hiểu về hồng trần. Biết đau đớn, biết xấu hổ, biết cúi đầu chỉ là những điều nhỏ nhặt. Kiêu căng, tự phụ là một hố sâu. Nếu lấp đầy nó bằng những điều nhỏ nhặt, tầm thường đó là một điều vĩ đại. Một bản trường ca nhuốm máu không thể thiếu những kẻ máu lạnh, nhẫn tâm.
Hung thủ không thể tự nhiên sinh ra. Có người vì hận mà sát, vì nghĩa mà diệt, có người tận cùng mà phải nhuốm máu, có người xem đó là cách giải toả, cách thoả mãn dục vọng của họ… Dù là vì chuyện gì đi nữa, thâm tâm con người đã dần thối rữa. Trưởng thành không có nghĩa là thanh tẩy được những chỗ mục nát, tâm vốn là thứ khó rời. Để thanh tẩy được nó chỉ có một cách…
Ngày 23 tháng 1 năm 2025
Trời chiều đang dần lặn xuống, ánh nắng đang ngày càng yếu lại. Những đám mây xanh trôi dạt về phía chân trời, kéo theo làn sương mỏng giữa khoảng trời xuân lặng lẽ.
Ngày Tết đang cận kề trên dưới những con phố những gốc đào đang dần nở rộ như đang muốn mời gọi xuân tới. Dòng người vội vã chạy ngược chạy xuôi để đuổi theo một cái xuân an lành.
Nằm ngay mặt đường quốc lộ sầm uất có một khu chung cư với thiết kế hiện đại, nổi bật giữa các dãy nhà tầng thấp xung quanh. Trước một dãy căn chung cư tầng trệt một nhóm các bạn học sinh đang đứng trước cửa của một căn hộ.
“Reeng… Reeng”
Một loạt chuông vang lên một cách liên tục rồi dừng lại khi cánh cửa từ từ được Khánh mở ra. Trước mặt Khánh là một đoàn người tay xách túi lớn túi nhỏ.
An cau mày, trừng mắt nhìn Khánh:
‘‘Mở có cái cửa thôi làm gì lâu thế? Mày làm gì trong nhà đấy?’’
Khánh lúc này vẫn còn ngơ ngác, thẫn thờ nhìn mọi người xung quanh:
‘‘Ủa, mọi người đến sớm thế? Hẹn nhau lúc 5 giờ mà? ’’
Nhìn bộ quần áo nhăn nhúm như vừa mới bò từ giường dậy, đôi mắt lờ đờ như mấy thằng nghiện vừa chơi thuốc xong và mái tóc ngắn xoăn tít chuẩn thương hiệu của Khánh dựng đứng lên khiến mọi người cười phá lên.
Không ai biết Khánh đã làm những gì và đã trải qua những gì nhưng nhìn thì chẳng ai nghĩ là Khánh chuẩn đi ăn tiệc mà là trải qua một trận chiến dài.
Mi mím môi, cố gắng nhịn cười:
“Lệch gần nửa tiếng rồi đấy, bọn tao bấm chuông mãi mà mày không ra mở cửa. Tí nữa thì phải đổi địa điểm ăn đấy. ” Mi nói
Nghe thế, Khánh rút chiếc điện thoại từ túi quần ra mà xem.
“Ồ, gần 6 giờ rồi này. Hì hì, xin lỗi nhé, tại sáng đi học về mệt quá, ngủ một mạch từ lúc về đến giờ luôn.”
Khánh cười gượng rồi mời mọi người vào nhà.
Thì ra nhóm bạn đã lên kế hoạch cho buổi tất niên cuối năm 2024 này. Tính cả Khánh, nhóm bạn có tổng cộng 11 người, gồm: Khánh, Chi, Tiến, Bùi Giang, Quý, Mi, Lâm, An, Đặng Giang, Minh, Phong.
Vừa bước vào nhà, mọi người đã nhanh chóng tản ra khắp nơi, bắt tay vào công việc một cách đầy hào hứng.
Quý với Đặng Giang và An chạy vội vào bếp, loay hoay với nồi niêu xoong chảo và một đống món đồ chưa được chế biến.
Mi và Lâm thì quét dọn, lau bàn, tiếng cây lau sàn kêu sột soạt đều đều trên nền gạch sáng bóng.
Tiến thì tay cầm băng rôn, bóng bay, hăng say treo lên tường, cố chỉnh cho ngay ngắn từng chi tiết nhỏ.
Còn Khánh là chủ nhà rồi nên cũng chẳng lười động tay.
Không ai bảo ai, nhưng ai cũng tất bật, mỗi người một tay, tất cả cùng góp sức để chuẩn bị cho một bữa tiệc thật hoành tráng và đáng nhớ.
Khánh vừa đặt thùng giấy xuống sàn vừa đảo mắt nhìn quanh, rồi hỏi Lâm:
“Mà này, Minh với Phong đâu?”
“À, hai đứa nó đợi mày lâu quá nên đi mua thêm đồ ăn rồi.”
Một dấu hỏi chấm to đùng xuất hiện trên đầu Khánh, cậu chỉ vào đống đồ ăn đặt sẵn trên bàn:
“Đống đồ ăn này chưa đủ sao mà còn đi mua thêm?”
“Minh bảo chỗ đấy không đủ cho đám này ăn đâu, nên đi mua thêm đấy. Nhưng nếu tính đến giờ thì đi cũng khá lâu rồi đấy, gần 6 rưỡi rồi còn gì.”
Trong khi mọi người đang bận rộn chuẩn bị cho bữa tiệc thì Minh và Phong vẫn còn đang chen lấn giữa dòng người đông đúc.
Trong siêu thị, hàng dài người đang bận rộn lựa đồ sắm tết.Kệ hàng chất đầy những loại đồ ăn quen thuộc của ngày Tết nào là hướng dương, mứt, nước ngọt… Ai nấy đều xách đầy giỏ hàng, gương mặt thì rạng rỡ xen lẫn chút mệt mỏi. Tiếng nói cười, tiếng xe đẩy va vào nhau tạo nên không khí nhộn nhịp đặc trưng những ngày giáp Tết.
Còn hai cậu bạn của chúng ta là Minh và Phong thì vừa kịp mua xong đồ trước khi mọi người kéo đến quá đông và đang đứng nói chuyện trước quầy:
“Cậu xem mua thế này đủ chưa?”
“Ăn thì bao nhiêu cho đủ. Thôi về sớm đi, mua nữa là đến tối cũng chưa được ăn đâu đấy. “
Trong lúc đứng chờ chị nhân viên tính tiền, họ đảo mắt nhìn quanh và bắt gặp hai người đàn ông đang xếp hàng chờ thanh toán, trên tay xách một giỏ lớn đầy đồ ăn vặt
“Xem nào, mua thêm gia vị chưa?”
“Đủ rồi.”
‘‘Thế còn túi khoai tây chiên với đồ ăn vặt thì sao?”
“Cũng đủ rồi.”
Hai người họ vẫn đang xếp hàng đợi đến lượt mình thanh toán nên tranh thủ kiểm tra lại những món đồ đã mua. Bỗng nhiên, giỏ đựng hàng của họ bị thủng khiến đồ rơi vãi hết ra ngoài.Vừa kịp đồ của Minh với Phong thanh toán xong, hai người liền tiến tới giúp họ nhặt lại đồ vào chiếc giỏ mới.
Trong lúc đó, Minh và Phong vô tình nhìn thấy một vết bỏng trên mặt của một trong hai người đàn ông. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng của hai người, nhưng chỉ là một khoảnh khắc chớp nhoáng họ nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh, đồ đã sớm được nhặt vào giỏ. Hai người đàn ông cảm ơn rồi nhanh chóng đứng lên thanh toán. Còn Minh và Phong thì rời đi.
Minh và Phong cùng nhau đi về nhà Khánh, lồng xe đầy ắp hàng hoá. Đã hơn 6 giờ chiều, hoàng hôn cũng dần khuất sau màn đêm, chỉ còn những tia nắng yếu ớt cuối ngày.Mặc dù có xe đạp nhưng Minh lại đi bộ, cậu tung tăng bước đi ngắm nhìn ngang dọc xung quanh, miệng luôn nở nụ cười tươi rói, thấy ai cậu cũng vẫy tay chào hỏi. Còn Phong chỉ lặng lẽ đi phía sau, hai tay siết chặt vào chiếc ghi đông xe đạp, ánh nhìn có phần xa xăm.
Mái tóc đỏ rực của Minh nổi bật giữa đám đông. Không chỉ vậy, dung nhan của cậu vô cùng ưa nhìn nên đã thu hút nhiều ánh mắt từ người đi đường. Nhưng Phong lại khác. Mặc dù không có kiểu tóc đỏ như Minh, tóc cậu lại chia thành hai màu: phần đỉnh đầu là màu đen, phần dưới là màu bạch kim. Một gương mặt thanh tú nhưng mang chút đượm buồn, trái với vẻ tươi cười của Minh. Dường như đó là hai cá thể đối lập, nhưng lại coi nhau là chiến hữu.
Hai người đã tới nhà Khánh cùng lúc bữa tiệc cũng chuẩn bị bắt đầu.Đặng Giang đứng sẵn ở cửa, mặt hầm hầm như chờ sẵn để "xả" một trận vào hai đứa:
‘‘Bọn mày đi lạc trong siêu thị à mà về muộn thế? Mua có tí đồ thôi mà!”
“À, tại cửa hàng bán đậu hơi xa tí. Chỗ đấy làm ngon lắm nên bọn này mới phải nhọc công đi xa đấy.”
“Tao chịu bọn mày rồi.”
“Muốn ăn ngon phải vất vả chứ. “
Nghe Minh nói vậy, Phong không giấu nổi vẻ bất lực trên khuôn mặt. Cậu cười thầm trong bụng:
“Haha, chứ không phải cậu đi lạc rồi ghé tạm vào một quán để mua nó sao…”
Như vậy, tất cả thành viên đã có mặt đông đủ. Bữa tiệc chính thức bắt đầu.Nồi lẩu bốc khói nghi ngút, mùi sa tế cay xộc lên mũi khiến ai cũng xuýt xoa, một nồi lẩu ấm cúng trước cái lạnh kề cận của gió lạnh đầu mùa.Mọi người cùng nhau ăn uống, nói chuyện về những điều đã xảy ra trong năm qua. Tiếng cười đùa vang vọng khắp căn phòng. Lâu lâu lại có những đợt im lặng khi nhắc tới những mối tình còn dang dở mà đã phải kết thúc…
Nhưng sự náo nhiệt sẽ sớm bị phủi sạch bởi những sự kiện kinh hoàng sắp xảy ra, khiến họ nhớ mãi về ký ức này.
Cuộc trò chuyện càng lúc càng rôm rả.
“Dãy nhà cậu hơi trống nhỉ, có mỗi nhà cậu với nhà bên cạnh ở thôi à?”
“Ừ, sao cậu biết?”
Nghe Minh nói vậy, Mi không khỏi tò mò mà hỏi:
“Chỉ cần nhìn vào cửa nhà là biết mà”
“Nhìn kiểu gì được đấy, tao nhìn cũng có gì khác đâu.”
Phong thấy Mi tò mò như vậy liền giải đáp ‘‘dấu hỏi khổng lồ trên đầu’’ Mi:
“Mày không để ý chứ mấy cái khoá cửa nhà bên bóng hơn nhà cậu à? Đó là vì người bán đã phủ lên một lớp sơn bóng. Họ không bọc tay nắm cửa hay khoá lại, nhưng họ phủ một lớp sơn bóng. Thường thì nếu có người mua, họ sẽ không tiếp tục sơn nữa nên rất dễ nhận ra chỗ nào có người ở thôi. Với cả, sắp Tết rồi, thường sẽ có người bắt đầu trang trí, dọn dẹp nhà cửa, dễ nhận ra căn nào không có người ở ngay mà.”
“Ồ, ra vậy. Đúng là Phong có khác, đi có đoạn mà đã soi xét đủ kiểu.”
“Ừ, cảm ơn.”
Thấy cuộc trò chuyện dần đi vào bế tắc thì An với ánh mắt mong chờ nhìn Khánh:
“Mà Khánh này, hàng xóm nhà bên là ai đấy? Có phải là chị hàng xóm thân thiện không?”
“Không, đấy là một anh... à không, gọi là chú thì đúng hơn. Tên là Khoa. Chú ấy làm nhà nghiên cứu cái gì ấy, nói chung là liên quan đến mấy cái chất hoá học. Tao thường sang đấy hỏi chú ấy bài tập Hoá nữa. Mà không chỉ mình chú ấy đâu, còn ba người bạn của chú ấy hay sang nữa. Hình như hôm nay họ cũng tổ chức tiệc hay sao ấy.”
“Có phải là một trong bốn chú ấy có một vết bỏng trên mặt không?”
Khánh ngạc nhiên với câu nói của Minh.
“Đúng rồi, sao cậu biết? Cậu gặp rồi à?”
“Ừ, bọn tớ vừa gặp lúc vào nhà cậu, với cả ở siêu thị nữa. Mặt chú ấy biến dạng một nửa,nó giống như một vết tràm lớn, trông cũng khá đáng sợ .”
Thấy Minh miêu tả như vậy mọi người đều sững sờ và liên tiếp là những câu hỏi dồn đến Khánh.
“Bị bỏng một nửa mặt luôn à? Nghe tội thật.”
“Khánh này, hàng xóm mày có kể vì sao chú ấy bị bỏng không?”.
“Chú ấy kể lúc trước phòng thí nghiệm bị cháy. Vết bỏng là do chú lao mình vào đám lửa để cứu bạn gái…”
“Và bây giờ họ đã thành một gia đình với những đứa trẻ, đúng không? ”
“Không, bạn gái chú đã chết trong đám cháy rồi.”
Căn phòng bỗng trở nên im lặng.Không ai nói thêm lời nào, mọi người rơi vào trầm tư cùng những dòng suy nghĩ riêng.Một thoáng yên lặng không còn vẻ tươi cười náo nhiệt như ban đầu nữa.
Bỗng có giọng nói vang lên phá vỡ sự im lặng:
“A! Hết chai tương rồi. Nhà còn chai nào không Khánh? ”
Nghe Mi nói vậy Khánh hơi nghiêng người về phía góc bếp rồi đứng dậy, Khánh chạy một vòng vào bếp, lục lọi hồi lâu, rồi quay lại với bàn tay trống không.
‘‘Nhà tao hết rồi. Thôi không cần, đồ đủ mặn rồi, chấm làm gì nữa.’’
Phong nãy giờ ngồi tựa lưng vào thành ghế, nghe vậy thì chống tay đứng dậy:
‘‘Thế để tớ đi mua cho, tiện thể đi dạo tiêu cơm.’’
“Thôi, không cần đâu. Để tớ sang nhà chú Khoa mượn cho.”
“Thế để tớ đi cùng nhé.”
“Ừ, đi thôi.”
Thế là Phong với Khánh đứng dậy đi tới nhà của chú hàng xóm cạnh bên.
“Reeng… Reeng…”
Cánh cửa mở ra. Một người đàn ông bước ra nhưng không phải là người chú mà Khánh nhắc đến. Tuy không gọi là quen thuộc nhưng đây chính là người cùng Khoa đi siêu thị mà hai người Minh và Phong gặp.Một người đàn ông cao lớn đứng chắn trước cửa.
“Ồ, Khánh đến chơi đấy à? Vào nhà đi.”
“Chú Tĩnh ạ, cháu đến đây chỉ mượn chai tương thôi ạ. Vô nhà chơi thì không tiện lắm.”
“Thôi, có gì phải ngại, cứ vào đây ngồi tí để chú tìm cho.”
Cùng lúc này, Tĩnh thấy sau lưng Khánh còn một người nữa.
“Đây là bạn cháu… ”
Tĩnh chưa kịp nói hết câu thì Phong đã lên tiếng.
“Cháu là bạn của Khánh ạ”.
“Ra là bạn của Khánh à? Nào, vào ngồi chơi tí, đợi chú tìm đồ cho.”
Không từ chối được lời mời nhiệt tình, hai người đành bước vào nhà ngồi. Bước qua cánh cửa, trước mắt Phong là một căn phòng được chia thành hai gian rõ rệt: một bên là nhà bếp, một bên là phòng khách. Dù không thể gọi là sạch sẽ, nhưng mọi thứ đều được sắp xếp khá ngăn nắp, gợi cảm giác có người thường xuyên lui tới.
Trong bếp, một người đàn ông đang bận rộn với đống đồ ăn bày la liệt trên bàn, còn một người khác ngồi ung dung xem tivi, tay cầm ly nước đang uống dở. Không khí trong nhà phảng phất mùi thức ăn và tiếng phim trên tivi vang nhẹ trong căn phòng.
Ánh mắt của Phong đảo đi đảo lại khắp căn nhà.
‘‘Thiếu một người… ’’-Phong thầm nghĩ.
Người đàn ông đang xem tivi thấy Khánh đến liền vui vẻ mời cậu ngồi xuống và trò chuyện. Trong cuộc nói chuyện, Phong biết được người đang xem tivi tên là Hiếu, người đang nấu ăn là Đại.
‘‘Xoạch’’
Tiếng mở của vang lên từ cuối hành lang của căn phòng, rồi tiếng bước chân từ từ tiến lại gần phòng khách. Khoa xuất hiện, trên tay cầm một chiếc chổi, tay còn lại cầm chai tương ớt.
Ánh đèn chập chờn phía cuối hành lang mờ ảo rọi vào khuôn mặt biến dạng vì bỏng khiến khung cảnh càng thêm ma mị và rợn người. Mặc dù đã từng thấy qua khuôn mặt đó nhưng Phong cũng không khỏi rùng mình khi đối mặt trực tiếp với người hàng xóm của Khánh.
“Này, đừng có ném đồ lung tung chứ! Tớ vừa dọn phòng cậu thấy hai chai tương này.”
“Ồ, ra là ở đây à? Đúng lúc Khánh nó mượn luôn. ”
Nghe Tĩnh nói vậy, Khoa quay sang chào Khánh rồi lại tiếp tục dọn nhà. Còn Tĩnh thì tiễn Khánh và Phong ra cửa.
“Khánh này, bọn chú vừa mua được một đĩa phim mới ra - Hành trình lật đổ showbiz của Jack - hay lắm đấy. Cháu rảnh thì mời cả bạn cháu qua xem cho vui nhé, đồ ăn thức uống gì cũng có đủ.”
‘‘Vâng ạ.’’
Thế là Khánh và Phong quay trở về căn hộ.
Bước vào nhà, cảnh tượng trước mắt khiến hai người sốc nặng… Hai nồi lẩu trên bàn hết sạch, không còn cả nước. Có người nằm la liệt trên sàn, có người vẫn cố mời gọi uống cùng nhau cốc bia, mặt ai cũng đỏ bừng như say nắng. Lúc này chỉ còn Đặng Giang, Lâm, Minh, Tiến là còn tỉnh táo.
Khánh tròn mắt, không tin nổi vào những gì đang thấy liền quay sang nhìn Lâm:
“Trời, bọn này mới đi có tí mà đã thế này rồi à?”
“ Biết sao được! Bùi Giang với Chi, hai đứa song kiếm hợp bích, mỗi đứa một nồi lẩu, hết sạch luôn. Xong Mi nó lôi ra thùng bia mới mua, vét hết sạch luôn.’’
Tiến bước tới đưa cho Phong với Khánh hai bát mì bò:
‘‘May tớ còn để lại cho các cậu hai bát mì này, ăn tạm đi.”
Hai người nhận lấy bát mì vừa ăn vừa ngắm nhìn bãi chiến trường trải dài từ phòng khác đến nhà vệ sinh.
“ Đấy, may là bọn tớ còn đi mua thêm đồ đấy. Không thì các cậu không cần đi mượn tương cũng hết rồi. “
“Thôi kệ, cũng may là mấy chú bên kia mời bọn mình sang xem phim, tiện sang đấy lấp nốt cái bụng luôn. Mọi người có ai đi cùng không? ”
Đặng Giang là người từ chối đầu tiền vì đang bận đỡ Bùi Giang đang nôn mửa trong nhà vệ sinh.
“Trừ suất tao nhé. Tao ăn đủ rồi, giờ ngồi nhà canh bọn này ngủ thôi.”
‘‘Tớ cũng thế nhé.”
Chốt được danh sách nên Khánh chuẩn bị cùng mọi người xuất phát.
‘‘Thế thì còn Minh, Phong, Lâm nhỉ? Được rồi đợi bọn tớ ăn xong rồi bọn mình cùng nhau sang nhé.”
“Nhất trí.”
Như vậy, vì hơn nửa nhóm đã ngủ say sau bữa tiệc no nê và những cái chạm cốc trăm phần trăm, nhóm bạn của Khánh buộc phải thay đổi kế hoạch ban đầu. Thay vì tiếp tục ăn uống và chơi trò chơi như dự định, những người còn tỉnh táo rủ nhau sang nhà hàng xóm để xem phim vì mấy chú hàng xóm của Khánh đã nhiệt tình mời. Không khí lúc này chậm rãi và trầm ổn hơn, như thể ai cũng cần một khoảng lặng để lấy chút bình yên sau những giờ phút ồn ào và náo nhiệt.
“Reeng… Reeng…”
Khánh bấm chuông cửa.
“Cạch… cạch…”
Cánh cửa từ từ mở ra...
To be continued...