(Đã dịch) Phong Lưu Đại Ma Quân - Chương 13: Tất cả đều giết chết
Trong tu chân giới, chỉ có Tu Chân giả đạt đến Kim Đan đạo mới có thể ngự kiếm. Tuy rằng việc giết người cách xa ngàn dặm hơi khoa trương, nhưng điều đó đủ để minh chứng sự đáng sợ của phi kiếm. Đặc biệt là đối với những tu sĩ như Chu Hạo, người chưa thể coi là một Tu Chân giả thực thụ, thì trước phi kiếm, hắn hoàn toàn không có khả năng chống cự!
Nhìn thấy đạo kiếm quang khủng bố như điện xẹt thẳng tắp đánh tới, sắc mặt Chu Hạo biến đổi. Hắn đang định lăn mình né tránh đòn trí mạng này thì nữ tử xinh đẹp áo trắng kia quát lên một tiếng, vung tay áo lên, đánh lệch thanh phi kiếm kia ra ngoài.
Chu Hạo trông có chút bơ phờ, nhưng trong lòng đã tràn ngập sự cảm kích đối với bạch y nữ tử, đồng thời cũng dâng lên căm phẫn tột độ. Rốt cuộc là ai đang âm thầm ra tay với hắn? Vừa rồi nhát kiếm kia, nếu không phải có cô gái xinh đẹp này kịp thời ra tay, cái mạng nhỏ của hắn e rằng khó mà giữ nổi!
Hắn định lên tiếng thì thấy một nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ, thân mặc đạo bào màu xanh lam, dẫn theo vài tên đệ tử tùy tùng nhanh chóng chạy tới. Vừa đến gần, đối phương liền trừng mắt nhìn Chu Hạo một cái đầy hung hãn, sau đó vẻ mặt ôn hòa hỏi nàng kia: "Hàn Yên, tìm được Tiểu Bạch chưa? Nó có sao không?"
Nữ tử tên Hàn Yên chính là Ngọc Hàn Yên, con cưng của tông chủ Quy Nguyên Tông – một trong thập đại phái của Vạn Minh Tông. Nàng được xưng tụng là một trong tứ đại mỹ nhân của đại lục, là người trong mộng của tất cả nam tử trên dưới Vạn Minh Tông, có vô số kẻ ái mộ. Nam tử áo lam này chính là một trong số đó.
Ngọc Hàn Yên thản nhiên nói: "Nó không sao."
Theo sau, nàng lại có chút không vui nói với nam tử áo lam: "Kiếm Tiếu, vừa rồi ngươi tại sao lại vô cớ ra tay đả thương người? Kẻ đó tu vi thấp kém, nếu không phải ta kịp thời ra tay, ngươi lại gây thêm sát nghiệt rồi!"
Thì ra nam tử áo lam này không ai khác chính là Phong Kiếm Tiếu, người được mệnh danh là đệ nhất nhân trong số các đệ tử nội môn trẻ tuổi của Vạn Minh Tông.
Hắn thấy Ngọc Hàn Yên lại vì một đệ tử ngoại môn xa lạ, địa vị thấp kém mà trách mắng mình giữa chốn đông người, cảm thấy vô cùng nhục nhã. Nhưng hắn lại không dám trút giận lên nàng, chỉ đành trút giận lên Chu Hạo.
Ánh mắt hắn lóe lên hàn quang, tràn đầy sát khí nhìn chằm chằm Chu Hạo, nói: "Hàn Yên, vừa rồi tên tiểu tử này, nhân lúc nàng đi ôm Tiểu Bạch, đôi mắt gian tà cứ liếc ngang liếc dọc trên ngư��i nàng, rõ ràng là muốn chiếm tiện nghi của nàng. Ta đây là căm ghét hạng người trộm cắp vô sỉ như vậy nên mới ra tay thay nàng trút giận. Xem ra là ta đã lo chuyện bao đồng rồi."
Ngọc Hàn Yên nghe xong, vừa thẹn vừa hận, giận dữ lườm Chu Hạo một cái rồi ôm tiểu bạch thỏ xoay người định bỏ đi.
"Tiểu tử, sau này đừng để ta gặp lại ngươi, bằng không lần sau mà đụng phải ta, thì chính là ngày chết của tên tiện chủng ngươi!" Phong Kiếm Tiếu nghiến răng ken két, hai mắt gần như muốn phun ra lửa, hệt như muốn nuốt sống Chu Hạo.
Phong Kiếm Tiếu luôn được xưng là thiên tài số một trong các đệ tử nội môn, là người có hy vọng lớn nhất trở thành đệ tử chân truyền. Hắn vốn đã quen với thái độ hung hăng càn quấy, không ai không cung phụng hắn. Có thể nói là muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.
Ngọc Hàn Yên trong lòng hắn, sớm đã là người vợ tương lai mà hắn nhắm đến, không thể chấp nhận bất kỳ kẻ nào dòm ngó dù chỉ nửa con mắt. Vả lại, vừa rồi ở đằng xa, hắn đã tận mắt thấy Ngọc Hàn Yên khom lưng ôm Tiểu Bạch, m�� tên đệ tử ngoại môn hèn mọn không bằng cả loài bò sát kia lại dùng đôi mắt ti hí, dán chặt vào thân thể nàng. Cảnh tượng đó khiến hắn tức đến mạch máu muốn nổ tung, nên mới bất chấp Ngọc Hàn Yên vẫn còn ở đó mà ra tay sát hại.
Hiện tại hắn chứng kiến Ngọc Hàn Yên nén giận bỏ đi, hắn vội vàng đuổi theo dỗ dành giai nhân, không thèm để ý đến Chu Hạo nữa. Trước khi rời đi, hắn còn nháy mắt ra hiệu với mấy tên tùy tùng của mình.
Lăng Thiên không ưa Phong Kiếm Tiếu kiêu ngạo hống hách, coi trời bằng vung, xem tất cả mọi người như cỏ rác, nên vô cùng tức giận. Bất quá, hắn cũng hiểu rõ đối phương, dù là về địa vị hay tu vi, muốn giết chết hai người bọn họ đều dễ dàng như trở bàn tay.
Chu Hạo bị thái độ ngang ngược của đối phương cũng cảm thấy lửa giận bốc cao ngùn ngụt, nhưng hắn vẫn không để lộ nửa phần. Ngược lại, hắn chỉ cười nhạt nói với Lăng Thiên: "Không cần để ý, hiện tại thực lực của hắn mạnh mẽ, chúng ta cứ nhẫn nhịn nhất thời. Chẳng qua, con cứ yên tâm, thái độ làm người của ta từ trư���c đến nay là có thù ắt báo. Hôm nay hắn đã sỉ nhục chúng ta, chẳng bao lâu nữa, ta sẽ đòi lại gấp trăm, gấp vạn lần!"
Hắn tuy rằng một mặt ý cười, nhưng nhìn thế nào cũng khiến người ta cảm thấy tràn đầy vẻ âm tà và sát khí trùng điệp. Giọng điệu của hắn càng giống như ác ma đang nguyền rủa!
Mấy tên tùy tùng được Phong Kiếm Tiếu sai ở lại để đối phó thầy trò Chu Hạo, vừa nghe Chu Hạo nói xong, liền cười đến nghiêng ngả cả người. Một tên vừa xắn tay áo, vừa cười đến méo cả mồm nói với đồng bạn: "Các ngươi nghe thấy không? Tên tiểu tử ngu dốt này, lại còn muốn trả thù Phong sư huynh? Đúng là kẻ ngốc nói mê, mù lòa không biết trời cao đất rộng là gì!"
Tên còn lại tiếp lời: "Ngươi cũng đừng cười, người ta sinh ra đã mang số phận trâu ngựa, hèn mọn như dòi bọ trong hố phân, niềm vui duy nhất trong đời chỉ là mơ mộng hão huyền thôi mà, ha ha ha ha!"
Chu Hạo trên mặt ý cười càng sâu, nhưng ẩn chứa một vẻ âm trầm tàn độc. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng. Hắn xắn tay áo lên, nói với Lăng Thiên: "Ngươi có nghe thấy lũ chó điên đang sủa không? Ta thấy con gầy yếu như vậy, chắc bình thường ăn uống không được tử tế, chẳng có mấy lạng thịt. Tối nay, vi sư sẽ đánh mấy con chó điên này, hầm thịt chó cho con bồi bổ!"
Chu Hạo nhanh chóng bước về phía năm người. Thấy Chu Hạo lại có thể chủ động tấn công, năm người này vừa cảm thấy ngoài ý muốn, vừa khinh miệt. Họ đồng loạt gầm lên giận dữ, xông tới, muốn xé xác tên tiểu tử không biết trời cao đất rộng này!
"A!"
Năm người xông vào đánh tới tấp. Theo lẽ thường, phe đông người hơn sẽ có lợi, Chu Hạo sẽ gặp bất lợi, nhưng nào ngờ, trong số đó lại có kẻ phát ra tiếng kêu thảm thiết, bay văng ra ngoài.
Thế nhưng, hắn dường như không hề hay biết, mặc cho mọi đòn tấn công giáng xuống người mà không hề tránh né. Ngược lại, đôi mắt hắn lóe lên ánh nhìn âm lãnh, lao thẳng về phía kẻ vừa bị hắn đụng bay ra. Giống như một con dã thú hung mãnh, hắn đuổi theo, nhân lúc đối phương còn chưa kịp phản ứng, năm ngón tay liền thành vuốt sắc, hung hăng đâm thẳng vào thiên linh cái của y!
"A!!"
Một tiếng hét thảm thiết vang lên, đôi mắt kẻ đó trừng lớn như chuông đồng, trừng trừng nhìn Chu Hạo. Ánh mắt tràn ngập sợ hãi, dường như trong mắt y, kẻ trước mặt không phải người sống, mà là ác ma Diêm Vương!
Bốn người còn lại vừa rồi không ngừng tấn công Chu Hạo. Lúc này, cách chiến đấu liều lĩnh điên cuồng, cùng với thủ đoạn cay độc, tàn nhẫn đến đáng sợ của Chu Hạo đã khiến họ khiếp vía, toàn thân rũ rời.
Trong số năm người này, có ba người ở Tử Phủ cảnh, hai người còn lại cũng sắp đột phá Tử Phủ cảnh. Nếu đối đầu một chọi năm thì Chu Hạo hoàn toàn không có lấy nửa phần thắng.
Nhưng Chu Hạo ngay từ đầu đã hoàn toàn bỏ qua việc phòng thủ, xác định mục tiêu rồi liều lĩnh dốc toàn bộ hỏa lực nhắm vào kẻ địch, không giết chết thì không buông tha. Giải quyết xong một kẻ, hắn nhanh chóng vận chuyển Thôn Thiên Ma Công để hút cạn công lực đối phương.
Bốn người kia chứng kiến thủ đoạn tàn độc vô cùng của hắn, vốn đã sợ tới mức da đầu tê dại. Khi tận mắt chứng kiến đồng bạn bị hắn dùng tà pháp không rõ hút cạn thành một cái thây khô chỉ trong chớp mắt, họ hoàn toàn khiếp vía. Có kẻ ngã vật xuống đất, tâm lý tan vỡ, òa khóc nức nở.
Có kẻ mặt mày kinh hoàng, loạng choạng lùi lại, vừa lùi vừa khóc lóc cầu xin thảm thiết: "Không! Ta không muốn chết, không!"
Còn có kẻ sợ đến mức tè cả ra quần.
Vừa rồi, khi Chu Hạo đâm thủng thiên linh đối thủ, máu tươi phun ra như suối, nhuộm đỏ cả quần áo và mặt hắn. Chu Hạo, người đầy máu, mang theo nụ cười quỷ dị, tựa như ma la khát máu, khiến mấy kẻ kia trong lòng sợ hãi, toàn thân mềm nhũn.
"A!"
Bỗng nhiên, kẻ đang lùi lại phát ra một tiếng kêu thê lương, máu không ngừng tuôn ra từ đỉnh đầu, khiến khuôn mặt y trở nên be bét máu me, ánh mắt tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng.
Chỉ thấy đỉnh đầu của hắn bị một bàn tay hơi gầy gò túm chặt và xuyên thủng. Chính là Lăng Thiên ở sau lưng đã ra tay.
Lăng Thiên cũng vận chuyển Thôn Thiên Ma Công, nhanh chóng cướp lấy công lực của kẻ đó. Công lực của hắn đang nhanh chóng tăng vọt!
Cho đến khi kẻ đó trở nên khô quắt, ngã vật xuống đất, đôi mắt Lăng Thiên đờ đẫn, ngẩn ngơ nhìn cái thây khô trên mặt đất, dường như không thể tin được người này lại do chính mình giết chết, rồi biến thành bộ dạng kinh khủng đến thế.
Hắn đã từng chứng kiến không ít cảnh giết người, nhưng đây là lần đầu tiên hắn tự tay giết người, huống chi lại dùng thủ đoạn âm độc như vậy? Với tâm hồn non nớt của hắn, đây quả là một cú sốc lớn!
Bất quá, hắn cũng biết rằng, nếu bốn người này theo đang lúc sợ hãi phục hồi tinh thần lại, liên thủ tấn công thì cả hắn và sư phụ Chu Hạo chỉ có một con đường chết. Khát vọng sống đã khơi dậy dũng khí trong hắn, khiến hắn ra tay giết người.
Lại một đồng bạn chết thảm, ba người còn lại điên cuồng gào thét, cuống cuồng bỏ chạy thục mạng. Lúc này, Chu Hạo phản ứng nhanh như cắt, sải bước dài vọt tới, hai tay như vuốt sắt chộp lấy, khoét năm cái lỗ máu trên thiên linh của hai người còn lại. Máu tươi phun tung tóe, chỉ trong chốc lát liền hút thành thây khô.
Còn Lăng Thiên thì toàn lực đuổi theo kẻ cuối cùng. Nếu để người này chạy thoát, đem chuyện tối nay kể ra ngoài, thì cả hắn và Chu Hạo đều sẽ chết không có đất chôn!
Thế nhưng, hắn còn nhỏ, chân ngắn, tu vi lại không bằng đối phương, nên làm sao cũng không đuổi kịp. Đúng lúc người kia sắp chạy thoát lên sườn núi thì Chu Hạo như một cơn gió mạnh vụt qua, chặn đứng hắn ta ngay phía trước.
"Không! Van cầu ngươi, đừng, ngươi muốn ta làm gì cũng được, xin ngươi đừng giết ta!!" Kẻ đó thấy đường sống đã tận, nhất thời quỳ sụp xuống trước mặt Chu Hạo, nước mắt giàn giụa, khẩn khoản van xin.
"Ngươi không phải vừa nói ta hèn mọn như dòi bọ trong hố phân, niềm vui duy nhất trong đời chỉ là mơ mộng hão huyền sao? Hắc hắc, ta quên chưa nói cho ngươi biết, ta còn có một niềm vui nữa, đó là nghiền nát những loại cặn bã rác rưởi không bằng cả con dòi như ngươi! Chết đi!"
Chu Hạo không chút lưu tình, một vuốt chộp xuống nhanh gọn và tàn nhẫn. Máu tươi bắn tung tóe, kẻ đó kêu thảm thiết rồi bị hút thành xác khô.
"Sư, sư phụ, vừa rồi người thật đáng sợ, cứ như một Ma vương bóng đêm vậy!" Lăng Thiên nhìn Chu Hạo toàn thân đẫm máu, sắc mặt âm lãnh vô cùng, có chút tim đập nhanh nói.
Chu Hạo bình thản, nói với hắn: "Chúng ta mau chóng xử lý thi thể của bọn chúng đi, tránh để người khác phát hiện."
Hai người động tác nhanh nhẹn, sau khi xử lý sạch sẽ thi thể năm người không để lại dấu vết, rồi mỗi người tự trở về nơi ở của mình. Hoàn toàn không sợ Phong Kiếm Tiếu sẽ biết mình đã giết thuộc hạ của hắn và tìm cách trả thù.
Chu Hạo trở về sơn động nơi hắn đã giết Tiền trưởng lão, chậm rãi luyện hóa công lực đã hấp thụ từ mấy người kia. Hơn một canh giờ sau, hắn cuối cùng cũng sắp đột phá Kim Đan cảnh!
"Thật tốt quá, cuối cùng cũng sắp đột phá!" Chu Hạo mừng như điên. Kim Đan cảnh chính là ranh giới giữa Tu Chân giả và phàm nhân. Chỉ khi đạt được Kim Đan đại đạo, mới có thể thi triển vô số thần thông, các thủ đoạn thông thiên. Chờ hắn ngưng kết Kim Đan xong, sẽ như cá hóa rồng!
Mọi bản dịch trên trang này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép và phân phối trái phép.