(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 115:
- Chị hai, sao chị lại đến đây vậy?
Nhìn người phụ nữ đang đứng trước cửa, Lục Vi Dân có chút bất ngờ, vội vã bước ra:
- Chị mau vào nhà!
- Hừ, thế mà tôi còn tưởng em đã quên mất người chị hai này rồi chứ? Lẽ nào Lê Dương cách Nam Đàm xa xôi vạn dặm đến thế sao? Chẳng lẽ em không có chút thời gian nào ghé thăm chị sao? Em đến Nam Đàm công tác được bao lâu rồi?
Bước vào phòng làm việc, người phụ nữ tóc ngắn đánh giá khắp bốn phía xung quanh:
- Đây là phòng làm việc của em sao? Chỉ có một mình em thôi sao?
- Không, còn có một người đồng nghiệp nữa. Chị hai, sao chị không báo trước mà đã đến vậy?
Lục Vi Dân tâm trạng trở nên vui vẻ hơn, vừa pha trà vừa cười nói:
- Trưa nay chị hai mời em một bữa cơm nhé!
- Haha, cả ngày chỉ biết có ăn thôi. Mẹ gọi điện nói em đã về nửa năm rồi, nhưng đã về nhà được mấy lần?
Người phụ nữ tóc ngắn là chị hai của Lục Vi Dân, Lục Chí Hoa. Bà tốt nghiệp Đại học Sư phạm Hoa Đông, sau khi ra trường được phân về trường Trung học Lê Dương dạy học.
- Mẹ tìm em mấy lượt, nhưng em đều không có ở đó. Chị lo lắng hôm nay không biết có gặp được em hay không.
- Haha, chị hai, chị cũng biết em chân ướt chân ráo đến đây, công việc cấp trên giao phó rất nhiều, em cũng không thể lơ là được. Em đã về nhà được hai lần rồi, năm ngoái có quá nhiều việc nên em cũng bận vô cùng.
Lục Vi Dân đang cố gắng dung hòa hình ảnh của chị hai hai mươi năm trước và hai mươi năm sau vào làm một. Cảm giác này quả thật kỳ diệu.
- Em bận cái gì? Bận đến nỗi không có thời gian về thăm nhà sao? Từ thôn Vi Trang đến thị trấn chỉ mất có nửa tiếng. Chủ nhật em tranh thủ về ăn bữa cơm cũng không được hay sao?
Lục Chí Hoa nhíu mày, trừng mắt. Đối với người em trai thứ ba này, Lục Chí Hoa cũng đành chịu không còn cách nào khác. Lục Vi Dân thuở còn học trung học luôn là người gây rắc rối nhiều nhất cho cả nhà. Trốn học, đánh nhau, mấy lần bị trường học mời phụ huynh, khác biệt một trời một vực so với đứa em trai thứ tư.
- Chị hai, em không dám nói dối. Từ tháng tám đến nay, Chủ nhật em còn không được nghỉ. Hóa ra là làm thư ký cho Chủ tịch huyện Thẩm, thời gian không do em tự quyết định nữa. Tuy hiện nay em không còn làm thư ký, nhưng công việc xử lý hiện tại lại khiến em bận đến mức không ngóc đầu lên nổi.
Lục Vi Dân nói những lời này không hề giả dối.
- Vì sao không còn làm thư ký nữa?
Lục Chí Hoa vừa nghe liền vội vàng nóng nảy. Làm thư ký cho Chủ tịch huyện là có ý nghĩa gì, tuy Lục Chí Hoa không phải là người trong bộ máy, nhưng công tác trong trường học vài năm, bà cũng biết làm người bên cạnh lãnh đạo thì tiền đồ bất phàm.
- Em đã làm gì khiến cho Chủ tịch huyện Thẩm không cho em làm thư ký nữa sao? Có chuyện gì xảy ra rồi phải không?
Lục Vi Dân giật mình sửng sốt. Hắn không nghĩ đến chị hai của mình lại nhạy bén đến thế.
- Chị hai, em không làm gì cả. Chủ tịch huyện Thẩm đối với em rất tốt. Chủ yếu là công việc xử lý chuyên môn này khá quan trọng. Chủ tịch huyện Thẩm cảm thấy em nên đảm nhận công tác xử lý chuyên môn để có thể rèn luyện kinh nghiệm.
- Không có chuyện gì sao? Không lo làm thư ký, lại lo làm gì cái việc xử lý chuyên môn kia. Chị không tin!
Lục Chí Hoa thở phì phì nói:
- Chú ba à, em rốt cuộc đã gây ra chuyện gì vậy? Nói mau!
- Thật không có chuyện gì đâu!
Thấy chị hai mình sốt ruột như vậy, Lục Vi Dân đành phải đem sự việc kể rõ một lần, mới miễn cưỡng xóa tan đi sự nghi ngờ của Lục Chí Hoa. Tuy nhiên, Lục Chí Hoa vẫn dặn dò Lục Vi Dân nhất định phải duy trì mối quan hệ đặc biệt với lãnh đạo. Phải biết rằng có thể phục vụ cho lãnh đạo thì không phải ai cũng có cơ duyên đó.
Lục Vi Dân thật không ngờ chị hai của mình lại có nhận thức sâu sắc về điểm này đến thế. Trong trí nhớ của Lục Vi Dân, chị hai ở Lê Dương cũng là một nhân vật vô cùng nổi bật. Từ Phó Chủ nhiệm trường Trung học Lê Dương, rồi lên Phó Hiệu trưởng, rồi lên Hiệu trưởng. Sau còn đảm nhiệm Cục trưởng Cục Giáo dục Lê Dương. Chẳng qua lúc ấy chị và Phó Chủ tịch thành phố phụ trách mảng giáo dục phát sinh mâu thuẫn. Sau này Phó Chủ tịch thành phố đó trở thành Trưởng Ban Tổ chức Cán bộ Thành ủy, chị hai không nằm ngoài dự đoán, bị điều đến làm Cục trưởng Cục Thể thao.
Bữa cơm trưa, Lục Vi Dân chọn Tùng Hạc Cư.
Chỉ có hai người, dù sao cũng phải chú ý một chút.
Lục Chí Hoa đến trường Trung học Nam Đàm để giao lưu, trao đổi về công tác giảng dạy. Là trường Trung học tốt nhất địa phương, trường Trung học Lê Dương từ trước đến nay luôn là mục tiêu để các trường Trung học khác đến giao lưu, học tập, trao đổi kinh nghiệm giảng dạy. Đương nhiên, các lãnh đạo bộ môn và các giáo viên cốt cán của trường Trung học Lê Dương cũng muốn thường xuyên đến các trường Trung học khác để thỉnh giảng, đồng thời giao lưu học tập lẫn nhau. Về phương diện khác, đây cũng là cách để phát hiện ra những giáo viên thích hợp.
- Ôi, không phải là Thư ký Lục đó sao?
Sau lưng truyền đến một giọng nói quen thuộc khiến Lục Vi Dân giật mình, quay đầu lại thì thấy người mà đêm đó chính mình suýt nữa đã cho một cước, Phó đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự Phòng Công an huyện Tần Lỗi. Chẳng qua hắn không biết người này đột nhiên lại bắt chuyện với mình là có ý gì.
- Phó đội trưởng Tần cũng ở đây ăn cơm à?
Lục Vi Dân thản nhiên nói. Giữa ban ngày ban mặt, hắn tin rằng Tần Lỗi cũng không dám làm điều gì xằng bậy.
- Haha, một vài đồng nghiệp vừa mới bắt được hai tên tội phạm đang lẩn trốn. Tối hôm qua nhịn cả đêm, chuẩn bị ăn cơm trưa rồi về nghỉ ngơi một chút.
Tần Lỗi cũng cảm giác được thái độ hờ hững của đối phư��ng, trong lòng cảm thấy không thoải mái. Chính mình đã chủ động bắt chuyện với đối phương, tên này không ngờ lại tự cao tự đại đến thế. Nếu không phải chú ba vẫn luôn dặn dò mình rằng nếu có cơ hội thì nhất định phải cải thiện mối quan hệ với đối phương thì gã làm sao lại hạ mình như thế.
- Phó đội trưởng Tần quả thật là vất vả. Trật tự an ninh xã hội của Nam Đàm chúng ta hoàn toàn phải dựa vào sự bảo vệ của Phòng Công an các anh.
Lục Vi Dân cân nhắc mãi vẫn không hiểu ý đồ của người này. Một vài người mặc thường phục bên cạnh gã có chút hơi hướng giang hồ. Loại hơi thở này thường là của những kẻ sống lang thang, hoặc chính là cảnh sát. Xem ra thì những người này quả đúng là đồng nghiệp của Tần Lỗi.
- Haha, Thư ký Lục quá khen. Chúng tôi đã nhận chén cơm này thì cũng không nên khiến người khác thất vọng phải không?
Thấy Lục Vi Dân không có ý định nói thêm nhiều lời, thậm chí cũng không giới thiệu người đang ở cạnh mình, Tần Lỗi cũng biết mối quan hệ giữa hai người muốn hóa giải cũng không phải chuyện dễ dàng. Cho nên gã không nói thêm gì nữa:
- Thư ký Lục, vậy không làm phiền anh nữa.
Bắt chuyện trong sự ngượng ngùng, Tần Lỗi lúc này mới rời đi, Lục Vi Dân có chút phiền muộn. Tần Lỗi dù gì cũng là một nhân vật có tiếng ở Phòng Công an huyện. Gã hiện nay đang cạnh tranh vị trí Đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự, tuy nhiên nếu so về kinh nghiệm thì ngay cả khi có mối quan hệ với Tần Hải Cơ thì hy vọng của gã cũng không lớn.
- Chú ba à, hình như em không thích người này lắm thì phải?
Ánh mắt Lục Chí Hoa vô cùng sắc sảo. Bà nhìn một cái là nhận ra điều ẩn giấu bên trong.
- Vâng, người này nếu không khoác lên mình bộ cảnh phục thì thuần túy chỉ là một tên vô lại, sống lang thang trong xã hội. Hơn nữa còn là loại người chuyên làm chuyện xằng bậy.
Lục Vi Dân hạ giọng nói. Tuy rằng cách xa, nhưng Lục Vi Dân vẫn vô cùng cẩn thận:
- Giữa em và hắn ta có chuyện không vui. Cho nên em không để ý đến hắn ta, cũng không nghĩ rằng hắn ta sẽ chủ động bắt chuyện với em.
- Chị nghĩ là hắn ta đang cố ý muốn xoa dịu mối quan hệ với em, chứng tỏ người này đối với em có mục đích gì đó.
Lục Chí Hoa liếc mắt một cái rồi nói tiếp:
- Giao thiệp với hạng người như vậy phải hết sức cẩn thận. Hoặc là đừng đắc tội với hắn ta. Nếu đã đắc tội thì em tuyệt đối phải áp chế và khống chế hắn ta, khiến hắn ta không thể uy hiếp em được. Nếu không thì sớm muộn gì cũng là tai họa mà thôi.
Lục Vi Dân hiểu ý của Lục Chí Hoa. Tuy nhiên, thái độ đột nhiên thay đổi của Tần Lỗi, hơn nữa, Lục Vi Dân cũng biết rằng trong khoảng thời gian này Tần Lỗi im lặng một cách lạ thường, không còn đi tìm Hứa Dương và Phàn Thiền để gây phiền toái nữa. Hôm nay có biểu hiện như vậy, không thể không nói là quá đỗi kỳ quái. Lục Vi Dân không tưởng tượng nổi đối phương lại có thái độ như vậy với mình. Xem tình hình trước mắt thì dường như mình và đối phương khó lòng mà cải thiện mối quan hệ được. Chuyện khó hiểu này cứ quanh quẩn mãi trong lòng hắn, mãi cho đến trước Tết Âm lịch, Thẩm Tử Liệt mới nói cho hắn biết tình hình của bộ máy Ban Quản lý Khu Kinh tế mới thì hắn mới có chút hiểu ra.
Tuyệt tác này là thành quả lao động từ truyen.free, xin trân trọng mọi sự sao chép phải có nguồn.