Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 124:

- Khai Thành, anh thấy thế nào?

Nhẹ nhàng đặt xấp tài liệu lên bàn trà, người đàn ông tóc hoa râm, với nét mặt suy tư, ánh mắt hướng về trợ thủ của mình.

- Ý của Bí thư Điền là...

Người đàn ông ngồi đối diện, tuổi chừng hơn năm mươi, trên gương mặt gầy gò sạm đen toát lên vẻ nho nhã. Tuy nhiên, vấn đề trước mắt đối với ông ta lại vô cùng nan giải.

- Bí thư Hải Hoa và tôi năm ngoái đã từng bàn luận về vấn đề này rồi. Lúc đó ông ta không biểu lộ thái độ rõ ràng, chỉ nói rằng trong tỉnh cần nghiêm túc nghiên cứu ý kiến về phương diện Lê Dương, thận trọng khi quyết sách. Vừa phải bảo vệ tính tích cực của sự phát triển kinh tế địa phương, vừa phải cân nhắc tình hình thực tế, tránh tham vọng viễn vông, dục tốc bất đạt. Nhưng ông ta cũng nói rằng cải cách mở cửa có lúc cần phải dũng cảm đột phá thử nghiệm.

Người đàn ông già dựa người vào ghế sofa, vẻ mặt lộ rõ sự trầm tư sâu sắc.

- Năm kia, sau khi khu phát triển kinh tế kỹ thuật Xương Châu được phê chuẩn và chính thức khởi động, các lãnh đạo chủ chốt của hai thành phố Côn Hồ và Quế Bình cũng từng nêu vấn đề này khi báo cáo công tác với tôi. Thế nhưng vì rất nhiều nguyên nhân, nó rất nhanh chóng lại không đ��ợc nhắc đến nữa. Có điều lúc đó, hai thành phố Côn Hồ và Quế Bình cũng đề xuất việc kiến thiết khu phát triển kinh tế kỹ thuật cấp thành phố. Hạ Lực Hành này lại muốn thành lập một khu kinh tế mới tại một huyện nghèo bậc trung của địa khu Lê Dương mà anh ta quản lý. Vậy ý đồ của anh ta là gì?

Người đàn ông đen gầy trầm ngâm một hồi rồi mới nói:

- Tôi đã nói chuyện với đồng chí Lực Hành rồi. Điều kiện kinh tế của Nam Đàm tại địa khu Lê Dương thực sự thấp hơn so với mười ba huyện khác trong địa khu. Đây lại là một huyện nông nghiệp có dân số lớn, cơ sở công nghiệp chẳng đáng là bao. Suy nghĩ của anh ta và đồng chí Quyền Chí là thử xem có thể thông qua một huyện lạc hậu mang tính đại diện cho địa khu Lê Dương này để thí điểm, xem liệu một huyện nông nghiệp không có cơ sở công nghiệp có thể phát triển công nghiệp được hay không. Hơn nữa, Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện Nam Đàm muốn tận dụng việc đê Nam Hà xây dựng xong sẽ có một bãi sông để sử dụng, vừa tránh được việc di dời quy mô lớn, vừa có thể lợi dụng các vùng ruộng đồi hoang vu gần bãi sông đó. Như thế thì dù không thành công, ảnh hưởng cũng sẽ không lớn.

- Ừ, trong tài liệu báo cáo tôi cũng đã xem kỹ rồi. Ý tưởng quy hoạch rất tỉ mỉ, đã bỏ ra nhiều công sức để thực hiện nó. Nhưng tất cả những điều này đều là thứ yếu, cái quan trọng nằm ở chỗ...

Người đàn ông già không nói tiếp nữa.

Người đàn ông đen gầy đương nhiên biết được ý chưa nói hết trong lời nói của đối phương. Hạ Lực Hành và Thượng Quyền Trí đều từng tìm ông ta để báo cáo riêng. Còn Trương Tú Toàn cũng đã nhắc đến chuyện đó với ông ta. Con rể đang làm Chủ tịch Huyện, muốn thể hiện một phen, đây cũng là điều có thể hiểu được.

Ông ta nghĩ một hồi rồi mới nói:

- Chủ tịch Tỉnh, tôi cảm thấy việc này có thể làm thí điểm được. Nhưng không phù hợp để nói toạc ra. Nam Đàm vốn là một huyện nghèo khó, việc thành lập khu phát triển kinh tế kỹ thuật này, cái tên nghe thì hoành tráng lắm nhưng thực tế có thể đạt được mục đích như dự kiến hay không thì vẫn là một ẩn số. Huống hồ, khu phát triển này không chiếm dụng đất đai trồng trọt, mà là sử dụng đất bãi sông và đất hoang gò đồi. Về điểm này, nếu Trung ương có hỏi thì chúng ta cũng có thể trình bày, có thể thử xem sao.

Người đàn ông già nhắm mắt, im lặng suy nghĩ một hồi. Dường như đang cân nhắc điều gì đó. Mãi sau mới mở mắt ra và gật gật đầu:

- Ừm, nếu đã vậy thì tại hội nghị công tác của Ủy ban nhân dân, hãy đề xuất để bàn bạc, cố gắng sớm xác định, cũng mời hai đồng chí Lực Hành và Quyền Trí tham gia. Đến lúc đó sẽ bảo họ trình bày suy nghĩ của mình tại hội nghị.

Người đàn ông đen gầy có chút bất ngờ.

Nhưng nhìn thấy sự quả quyết trên gương mặt của người đàn ông già, liền lặng lẽ đồng ý. Sau đó, ông trầm ngâm một hồi rồi mới nói:

- Chủ tịch Tỉnh, nếu được thông qua tại hội nghị công tác của Ủy ban nhân dân thì có cần thông qua tại Hội nghị thường vụ hay không?

Đây là một vấn đề. Trong lòng người đàn ông già nhẹ nhõm. Lúc này, nếu đưa lên Hội nghị thường vụ thì cũng chưa chắc nhận được sự ủng hộ của các ủy viên thường vụ. Nếu không xử lý tốt, còn có thể gây ra tranh chấp. Cuối cùng sẽ rơi vào cục diện bế tắc. Chắc hẳn Điền Hải Hoa cũng đã nhìn ra điều này, vì thế mới có lời nói năm trước.

- Không cần đâu. Chuyện này tôi và Bí thư Hải Hoa đã bàn bạc rồi, hội nghị công tác Ủy ban nhân dân đã xác định rồi, và do cơ quan hành chính địa khu Lê Dương cùng Huyện ủy, Ủy ban nhân dân huyện Nam Đàm tiến hành thực hiện là được rồi.

Người đàn ông già trầm ngâm một lúc:

- Nếu có cơ hội thích hợp, anh có thể thông báo một chút tại Hội nghị thường vụ.

Thông báo cũng có nghĩa là, đây là quyết định hành chính cụ thể mà Ủy ban nhân dân tỉnh đã đưa ra, có thể không cần thông qua Hội nghị thường vụ Tỉnh ủy. Nhưng điều này cũng có nghĩa là, nếu xảy ra tình huống nào đó, người quyết định cũng sẽ gánh trách nhiệm càng lớn hơn.

Người đàn ông đen gầy nhìn đối phương, lặng lẽ gật đầu. Thường thì phải đến những thời khắc mấu chốt nhất mới nhìn rõ được lòng dạ của một con người.

Khi ý kiến trả lời của Ủy ban nhân dân tỉnh truyền đến địa khu Lê Dương, Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện Nam Đàm ở bên này lại một phen sôi sục.

Khu phát triển kinh tế kỹ thuật Nam Đàm đã được phê chuẩn!

Tuy rằng rất nhiều người cũng không nhận thức được khu Phát triển kinh tế kỹ thuật này có thể thành công hay không, nhưng ít nhất thì có một điều họ đều hiểu: Đây là một đơn vị cấp trưởng phòng thực thụ, cũng có nghĩa là đơn vị này ít nhất sẽ tạo ra hai lãnh đạo cấp trưởng phòng, còn có thêm một số vị trí lãnh đạo cấp phó phòng đang chờ đợi.

Không cần quan tâm khu kinh tế mới này kết cục về sau sẽ ra sao. Chỉ cần ngồi lên vị trí này, cấp bậc này thì sẽ không có khả năng bị hạ xuống. Chỉ với điều này thôi cũng đã đủ làm cho vô số người mất ngủ cả đêm.

Cù Tuấn với vẻ mặt nửa cười nửa không, cầm tập tài liệu báo cáo mà cơ quan hành chính Địa ủy Lê Dương truyền xuống, liên quan đến vấn đề đồng ý chuẩn bị thành lập khu phát triển kinh tế kỹ thuật huyện Nam Đàm. Báo cáo này còn chưa chính thức có trong tay, nhưng tối hôm qua nhà mình đã có ba tốp người đến thăm. Chắc hẳn ở chỗ An Đức Kiện, Thẩm Tử Liệt và Tần Hải Cơ cũng tương tự.

Khu phát triển kinh tế kỹ thuật là một sự vật mới. Cuối cùng nên làm như thế nào với Khu phát triển kinh tế kỹ thuật này thì cũng chẳng ai chắc chắn lắm. Nhưng điều này cũng không ngăn cản nhiệt tình của những người này.

Nghĩ đến đây, Cù Tuấn không khỏi muốn lắc đầu. Chuyện này chắc chắn sẽ còn nhiều trắc trở. Vì mấy vị trí tại Ban Quản lý khu kinh tế mới, không biết sẽ lại có bao nhiêu người thể hiện bản lĩnh để tranh giành đây. Liên lụy đến mấy người trong huyện cũng sẽ bị cuốn vào một phen tranh đấu, bao gồm cả mình trong đó nữa. Tết này chắc chắn sẽ không được yên tĩnh rồi.

- Trưởng ban Cù, Bí thư An mời anh lên văn phòng một chuyến.

Cù Tuấn vừa mới đặt mấy văn kiện xuống, thưởng thức hơi nóng bốc lên từ chén trà xông vào mũi. Hương thơm của trà lan tỏa vương vấn. Màn sương khói bao quanh này giống như máy tạo ẩm trong bệnh viện vậy, rất có tác dụng làm ẩm đối với mũi bị khô. Đây là điều bắt buộc mà mỗi sáng Cù Tuấn đều làm.

Cù Tuấn gật gật đầu không nói gì, đưa tay lên nhìn đồng hồ. Chín giờ kém năm phút. Đây là phong cách của An Đức Kiện. Tám giờ ba mươi đến cơ quan đúng giờ, mười phút pha trà, sau đó mười đến mười lăm phút đọc báo, rồi đi vào thời gian làm việc.

Chân thành cảm ơn bạn đã đọc bản dịch do truyen.free độc quyền biên soạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free