(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 130:
“Lốp bốp, lốp bốp” Âm thanh tiếng pháo kèm theo màn sương khói màu lam cuối cùng cũng dần tan biến trong không khí.
Khu vườn hơi có chút cũ kỹ này được gắn thêm hai tấm biển mới, khiến lối vào của nó trở nên bắt mắt vô cùng. Dòng chữ “Hội nghị công tác ủy viên Ban quản lý Khu khai thác Phát triển kinh tế kỹ thuật Nam Đàm Đảng Cộng sản Trung Quốc” màu đỏ trên nền trắng và dòng chữ “Ban quản lý Khu khai thác Phát triển kinh tế kỹ thuật Nam Đàm” màu đen trên nền trắng, đều thu hút ánh mắt tò mò của vô số người.
Sau cuộc họp đơn giản với các thành viên ban lãnh đạo, Lã Ngọc Xuyên liền vội vàng rời khỏi cái sân cũ kỹ này, đi về văn phòng Chủ tịch huyện, chỉ còn Mã Thông Tài và một nhóm cán bộ Ban quản lý ở lại.
Liệu cơm gắp mắm, gian khổ sáng nghiệp, đoàn kết hăm hở tiến lên, tạo nên huy hoàng. Đây là kỳ vọng mà Bí thư Huyện ủy An Đức Kiện đã đặt ra khi thành lập khu khai thác. Chủ tịch huyện Thẩm Tử Liệt thì đưa ra mấy quan điểm là làm đến nơi đến chốn, dốc tâm hết sức để làm, tích lũy, tiết kiệm. Ý kiến của hai vị lãnh đạo chủ yếu được Mã Thông Tài ghi chép lại một cách cẩn thận như bắt được vàng. Và ông ta ngay lập tức cho người đến huyện tìm người bạn cùng lớp khi xưa am hiểu thư pháp Sử Chí Biện viết cho mình, chuẩn bị sau khi tường được hoàn thiện thì sẽ treo ở phòng họp của Ban quản lý khu kinh tế.
Khu kinh tế mới hiện tại vẫn còn trống không. Ngay cả địa điểm làm việc cũng là thuê một cái sân nhỏ của một gia đình nông dân ở gần tỉnh lộ xã Song Phượng.
Cả nhà của chủ nhân cái sân đó đều đã đến Lĩnh Nam làm việc, nhờ họ hàng trông nom nhà. Vị trí và diện tích đều phù hợp. Thế nên được Ban quản lý khu kinh tế thuê. Bỏ mấy tấm bê tông trước cửa để đường rộng hơn và xe con có thể ra vào dễ dàng, đồng thời cải tạo cổng lớn một chút thì cũng đã khá tươm tất.
Chu Khắc Cường vừa mới tiễn Bí thư Đảng ủy xã Song Phượng xong, Mã Thông Tài mới bắt đầu cuộc họp đầu tiên với các thành viên ban lãnh đạo.
Tuy rằng Lã Ngọc Xuyên kiêm nhiệm chức Bí thư Đảng ủy Ban quản lý Khu kinh tế mới nhưng dù là Thẩm Tử Liệt hay Lã Ngọc Xuyên thì cũng đều nói rõ với Mã Thông Tài rằng việc quản lý công việc thường ngày của Ban quản lý đều phải do Mã Thông Tài đảm đương. Vi��c quản lý công việc hàng ngày của Ban quản lý có thể tạo dựng cục diện mới trong năm 91 hay không, thì phải tùy thuộc vào năng lực của Mã Thông Tài. Điều này khiến cho Mã Thông Tài ngoài niềm vui thì cũng chất thêm không ít áp lực.
Đi ra từ văn phòng của Mã Thông Tài, Đồng Lập Trụ đi vào văn phòng của Lục Vi Dân, trên gương mặt góc cạnh của người đàn ông lộ ra nụ cười: – Cảm ơn chú em Vi Dân!
– Anh Đồng, anh nói gì thế? Lục Vi Dân giả bộ ngẩn ngơ.
– Được rồi, Chủ nhiệm Mã đã nói với tôi rồi. Đồng Lập Trụ có chút cảm thán, nhìn thật sâu Lục Vi Dân đang mời mình ngồi xuống. – Nếu đến khu kinh tế mới này mà làm không tốt, e rằng trách nhiệm của tôi sẽ rất nặng nề.
– Ha hả, anh Đồng, anh đừng nghe mấy lời nói khoa trương của Chủ nhiệm Mã. Anh cũng biết với thân phận của tôi ăn bữa nay lo bữa mai, làm sao có đủ tư cách để bàn luận về người khác. Tôi chỉ là trong một cơ hội ngẫu nhiên nói về việc phát triển khởi động khu kinh tế mới này liên quan đến nhiều khúc mắc về lợi ích. Nếu đồn công an không có một ng��ời lãnh đạo phẩm hạnh tốt, nghiệp vụ giỏi, thì Khu kinh tế mới sẽ đối mặt với vô vàn rắc rối.
Trong phòng làm việc chỉ có một bàn làm việc rất đơn sơ, phía sau là một chiếc ghế mây. Bên cạnh hai chiếc ghế mây sát bên tường là một cái bàn uống trà cũ kỹ. Đây là tất cả trong văn phòng của Lục Vi Dân - Ủy viên Đảng ủy, Trợ lý Chủ nhiệm Ban quản lý.
– Chỉ đơn giản vậy thôi sao? Đồng Lập Trụ không nói thêm gì. – Vi Dân, về sau có việc gì cần anh Đồng đây giúp thì cứ nói nhé.
– Ha hả, đương nhiên rồi. Anh Đồng, chúng ta là người trên cùng một con thuyền, chẳng ai có thể nhanh hơn ai. Khu kinh tế mới này mà thành công, thì ai cũng vui mừng, làm không xong thì chẳng còn ai liên quan đến ai. Ai nấy sẽ đường ai nấy đi. Chắc hẳn Chủ nhiệm Mã lúc này trong lòng cũng đang nặng trĩu ưu tư thôi.
Lục Vi Dân ngẩng đầu lên: – Nghe những lời đầy kỳ vọng của các lãnh đạo trong cuộc họp thành lập. Ha hả, ngủ cũng chẳng thể yên giấc.
– Cháu, một cán bộ cấp Phó phòng chỉ mới hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, chỉ e rằng trong địa khu Lê Dương của chúng ta, thậm chí là toàn tỉnh, đây cũng là trường hợp đầu tiên. Anh Đồng đây từ khi nhập ngũ đến khi công tác tại cục công an, phấn đấu mười sáu năm mới đạt được vị trí này. Cháu thật may mắn, chỉ mất nửa năm thôi. Người với người thật sự không thể so sánh, đúng là tức chết mà!
Đồng Lập Trụ đã có cái nhìn sâu sắc phi thường về chàng thanh niên trước mặt này. Ban đầu thì chỉ cảm thấy chàng trai này có lẽ chỉ có một chút năng lực trong việc thu hút đầu tư phát triển kinh tế, nhưng lại được bất ngờ điều đến khu kinh tế mới này đảm nhiệm chức vụ. Còn người ông ta đặt niềm tin vô cùng ban đầu là Tần Lỗi lại rời khỏi cơ quan trong sự chán nản. Ngay cả Cục trưởng Ngưu cũng mơ hồ không hiểu rốt cuộc ai đã ra sức tác động.
Ẩn tình bên trong, ông ta cũng là thông qua tìm hiểu, đánh giá tổng hợp từ nhiều phương diện mới coi như nắm được một vài thông tin. Sự trầm ổn sắc sảo của chàng trai trẻ trước mặt này khiến cho ông ta khi đối diện không dám có chút khinh suất hay buông lỏng nào.
– Chỉ là tr��ng hợp gặp được may mắn thôi. Lục Vi Dân khoát tay:
– Anh Đồng, Chủ nhiệm Mã có giao cho anh không ít công việc phải không? – Ha hả, cậu cũng thế hả? Bên này tôi thì cũng chẳng có gì, ăn bữa cơm qua ngày, làm mấy việc vặt. Quen rồi! Bên đó của cậu thì là gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Năm nay khu kinh tế mới của chúng ta có thể rạng danh hay không thì cũng đều phụ thuộc vào phía cậu.
Lời nói này của Đồng Lập Trụ là lời thật lòng. Suy cho cùng, thành công của Khu khai thác phát triển là ở việc năm nay có bao nhiêu doanh nghiệp đến đầu tư, và số vốn đầu tư là bao nhiêu. Còn về những cái khác, cơ sở hạ tầng được xây dựng hoành tráng đến đâu, an ninh xã hội tốt đến thế nào, mà không có dự án đầu tư thì cũng trở nên vô nghĩa.
– Anh Đồng, lời nói này không đúng. An ninh xã hội không đảm bảo, thì dù có hạng mục đầu tư tài chính đổ vào cũng sẽ tan tành như trứng gà vỡ, nếu không có Chủ nhiệm Cao đến quy hoạch và xây dựng thì ai sẽ muốn đến đây đầu tư chứ. Bên này không ai có thể thiếu ai được, ba trụ cột này, kh��ng thể thiếu một. Lục Vi Dân nói với thái độ rất khách khí.
– Được rồi. Hai người đừng ở đây mà khen ngợi nhau nữa. Vi Dân, anh Đồng, chúng ta vẫn nên mở hội nghị, bàn bạc về các bước công tác tiếp theo. Mã Thông Tài đi đến cửa, nghe thấy cuộc trò chuyện bên trong thì cười nói: – Nói tóm lại, tất cả hãy lấy công việc làm trọng. Đừng để Khu kinh tế mới này trở thành một khu kinh tế đoản mệnh là được.
Hội nghị công việc diễn ra rất sôi nổi. Không thể không nói rằng Mã Thông Tài rất có khả năng thuyết phục và sự thôi thúc mạnh mẽ. Hơn nữa ở một số phương diện công tác cũng có nhận thức khá chính xác. Ít nhất thì cũng không giống như những người chỉ biết nói suông không dựa vào thực tế.
Mang đến cho Lục Vi Dân một chén trà nóng, khiến Lục Vi Dân có chút kinh ngạc: – Chủ nhiệm Mã, làm sao tôi dám nhận.
– Không sao đâu, cháu. Cũng như cháu đã nói với anh Đồng ấy. Chúng ta đều là ở trên cùng một con thuyền. Việc Khu kinh tế mới có thể thành công trong năm nay hay không thì đều trông cậy vào cháu. Cháu, tôi đây không có tài cán gì nổi trội. Làm mấy việc điều phối về mặt hậu cần thì còn tạm được. Chứ việc thu hút đầu tư này thì tôi đây hoàn toàn lúng túng. Không giấu gì cháu, cả đời tôi vẫn chưa từng ra khỏi Tỉnh. Lĩnh Nam Giang Chiết bên kia thì tôi cũng chỉ là thấy trên ti vi chứ chưa từng đặt chân tới bao giờ. Bảo tôi đi thu hút đầu tư thì quả là khó khăn.
Mã Thông Tài với thái độ thành khẩn lạ lùng khiến cho Lục Vi Dân cũng có chút xúc động. Đầu năm nay, các cán bộ đều hoàn toàn mù tịt về việc thu hút đầu tư. Nhưng cán bộ mà dám thẳng thắn thừa nhận thiếu sót của mình như Mã Thông Tài thế này thì chẳng được mấy người. Bản tính che giấu khuyết điểm, sợ bị phê bình là điều cố hữu. Mã Thông Tài có thể làm được như thế cũng có thể coi là điều khó làm được, thật đáng quý trọng.
– Chủ nhiệm Mã, anh đừng nói vậy. Việc gì thì cũng không ai sinh ra đã biết làm ngay. Huống hồ, việc thu hút đầu tư này anh cũng đừng nên nghĩ nó quá thần bí như vậy. Nhà tư bản, nhà đầu tư, vốn dồi dào, họ muốn thu về nhiều lợi nhuận hơn thì ắt ph���i đầu tư. Họ đến Nam Đàm của chúng ta đầu tư xây dựng, tất sẽ có lý do riêng của họ. Đừng xem trọng họ quá, bản chất tư bản là trục lợi, nếu không thể kiếm được lợi nhuận gì, thì dù mình có quỳ lạy van xin họ cũng sẽ chẳng đến đâu. Nếu có lợi nhuận, họ ắt sẽ có ý đồ, dù ta có lạnh nhạt với họ thì họ cũng phải tươi cười niềm nở. Chỉ có điều công việc của khu kinh tế mới của chúng ta làm tốt một chút thì có thể giảm bớt các thủ tục phiền hà, nâng cao hiệu suất, từ đó tạo ra thế cục có lợi cho cả nhà đ��u tư và chúng ta là đủ rồi.
– Cháu, cháu nói cũng có lý. Nhưng nói theo thực tế, như trường hợp trong huyện của chúng ta hoặc như Xương Giang cũng tương tự. Lấy địa khu Lê Dương của chúng ta làm ví dụ, Phụ Đầu ở phía tây, Hoài Sơn của phía Đông, còn có Song Đỉnh ở phía Tây Bắc, Phong Châu, Cổ Khánh ở phía Bắc, tình hình đều tương tự nhau. Đất đồi nhiều, ruộng đất ít, ngoài dân số đông ra thì chẳng có lấy tài nguyên nào. Chúng ta dựa vào điều gì để các nhà tư bản đến đầu tư xây dựng Khu khai thác phát triển kinh tế kỹ thuật Nam Đàm của chúng ta đây?
Những lời này của Mã Thông Tài lại khiến Lục Vi Dân có cái nhìn khác về ông ta. Ít nhất thì Mã Thông Tài không bị những lời nói vừa nãy của mình khiến ông ta bị mê muội.
– Cháu, cháu cũng biết rằng tôi bị đẩy lên vị trí này, mọi người đều nhìn chằm chằm. Khu khai thác phát triển này chỉ có thể đi lên, không thể đi xuống, chỉ có thể dốc sức làm cho tốt. Không giấu gì cháu, Bí thư An, Chủ tịch huyện Thẩm đều đã từng nói chuyện riêng với tôi. Khu kinh tế mới này là khu đầu tiên của toàn tỉnh, nếu làm hỏng, e rằng tôi sẽ không thể về hưu một cách yên ổn.
Nghe Mã Thông Tài nói nghe thật đáng thương, Lục Vi Dân trong lòng thầm cười. Vị trí Chủ nhiệm Ban quản lý Khu kinh tế mới này không phải muốn nhảy lên là được. Thật sự nếu muốn nghỉ hưu yên ổn thì vậy hà cớ gì lại đến đây làm gì?
Tuy nhiên lời nói này cũng chỉ có thể nói thầm trong lòng mà thôi. Mã Thông Tài con người này tóm lại cũng khá thật thà. Giao thiệp với người như vậy dễ chịu hơn nhiều so với kiểu người đạo mạo giả vẻ thanh cao.
– Chủ nhiệm Mã, anh cũng đừng than khổ trước mặt tôi. Cũng như anh đã nói, chúng ta đều là cùng ngồi chung trên một con thuyền cả mà. Làm sao tôi có thể không làm cho tốt được chứ? Lục Vi Dân cũng không muốn nói lời vô ích:
– Về phần Công ty TNHH Thực phẩm Lâm Cẩm Ký, mọi chuyện đã ổn thỏa, cũng được coi là thành quả đầu tiên của chúng ta trong năm nay. Bây giờ điều cần làm tốt chính là cố gắng hoàn thành quy hoạch cơ bản và việc xây dựng con đường. Chúng ta đã ký hợp đồng với Lâm Diệu Hồng. Trước cuối tháng Năm, không những phải hoàn tất mặt bằng mà còn phải xây dựng một con đường nối từ tỉnh lộ, thông thẳng đến cổng nhà máy. Thời gian khá gấp rút, áp lực của Chủ nhiệm Cao bên đó cũng không hề nhỏ.
– Cháu, chuyện này tôi đã nắm rõ. Chủ nhiệm Cao đã lập quân lệnh với tôi. Cuối tháng Tư là phải hoàn thành xong con đường này, đảm bảo Công ty Thực phẩm Lâm Cẩm Ký hoàn tất việc xây dựng một cách thuận lợi.
Chủ nhiệm Cao là Phó Chủ nhiệm Ủy ban Xây dựng, lần này bị điều chuyển ngang cấp đến Ban quản lý Khu kinh tế mới thuần túy là bất đắc dĩ. Vì thế vừa mới bắt đầu đến thì vô cùng oán giận. Nhưng khi nhìn thấy các lãnh đạo chủ chốt của Huyện ủy và Ủy ban Nhân dân đích thân tham dự lễ khởi công Khu kinh tế mới. Hơn nữa trong lúc phát biểu lại rất nhấn mạnh việc xây dựng Khu khai thác phát triển là nhiệm vụ vô cùng quan trọng trong công tác của toàn huyện trong năm nay thì tâm trạng mới trở nên cân bằng hơn rất nhiều.
Suy tính kỹ lưỡng một chút, Bí thư Đảng ủy Ban quản lý Khu kinh tế mới là do Phó Chủ tịch huyện kiêm nhiệm nên ông ta cũng có những suy nghĩ không hề tầm thường.
Cho nên khi Mã Thông Tài tìm ông ta nói chuyện thì ông ta cũng vô cùng hứng thú, dốc lòng muốn tạo dựng thành tích cho Khu kinh tế mới từ hai bàn tay trắng. Làm không tốt thì có thể tạo một đường cong cứu nước, dùng chiêu "hồi mã thương" quay trở lại Ủy ban Xây dựng.
Bản dịch này được tạo ra với sự tận tâm, chỉ dành cho độc giả của truyen.free.