Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 170:

Thật sự sắp phân công rồi, phòng nông nghiệp bọn em cũng đang động viên, khuyến khích mọi người tự nguyện đăng ký đến Phong Châu. Vi Dân, em cũng không biết em có thể ở lại Nam Đàm hay không.

Trần Cương há miệng thật to, lập tức lùa hết mì trong bát vào miệng.

“Ăn uống chẳng có phép tắc gì cả.”

Mợ đi vào, trách mắng con mình một câu, sau đó lại cầm lấy bát của Lục Vi Dân hỏi: “Đại Dân, ăn thêm một chút nữa chứ?”

“Dạ đủ rồi ạ. Mợ nhìn xem bụng cháu đã to sắp bằng bụng gấu trúc rồi.”

Lục Vi Dân đột nhiên nhớ tới A Bảo trong bộ phim hoạt hình “Kungfu Panda”.

Lục Vi Dân thích nhất là ăn mì tương do mợ làm.

Tương mợ làm không giống với tương bình thường. Tương mợ làm đều dùng thịt băm nhuyễn, xào chín với dầu cải, sau đó cho thêm một lớp hành thái, nếu có thể còn đặt một quả trứng gà rán lên trên. Đó chính là cuộc sống mà Lục Vi Dân luôn mơ ước khi còn học cấp hai, ngay cả khi học đại học, nhớ tới tương mợ làm, Lục Vi Dân đều không kìm nổi mà ứa nước miếng. Ở ký túc xá, hắn thường xuyên kể về món tương gia truyền của mợ, khiến bọn Tào Lãng cũng đều thèm nhỏ dãi.

“Trần Cương, Phong Châu đáng sợ như vậy sao?”

Lục Vi Dân vẫn rất quý mến người em họ này, trong việc hướng dẫn gieo trồng kiwi, Trần Cương đã giúp hắn không ít việc. Nhất là lôi kéo được một nhóm đồng nghiệp của cậu ta từ trạm nông nghiệp, đi đi lại lại Nam Đàm không biết bao nhiêu lần. Đó cũng là vì đồng nghiệp của Trần Cương nể mặt anh ta mới gắng sức giúp đỡ.

“Haiz, vấn đề không phải là đáng sợ hay không đáng sợ. Những điều kiện ở Phong Châu nhìn thấy rõ mồn một, so với Lê Dương, thật đúng là một trời một vực, ai muốn đi chứ? Hơn nữa xây dựng đơn vị mới, cái gì cũng không có, phòng làm việc không có, ký túc xá không có, cái gì cũng phải tự thân vận động, cố gắng chắp vá. Mọi người đã quen sống ở Lê Dương, bây giờ lập tức lại phải tới thị trấn Phong Châu, như vậy chẳng khác nào bị lưu đày, ai muốn đi?”

Trần Cương lắc đầu liên tục, thở dài thườn thượt:

“Trạm nông nghiệp bọn em chẳng có một ai đăng ký, xem ra chỉ có thể chỉ định phân công mà thôi.”

“Xem ra khả năng em bị phân đến Phong Châu rất lớn?”

Lục Vi Dân mỉm cười: “Bộ dạng gục đầu ủ rũ, tệ đến vậy sao?”

“Đại Dân, anh có biết gì không?”

Cô gái từ ngoài phòng đi vào trêu ghẹo nói: “Anh em và Băng Nhạn đúng lúc đang trong thời kỳ tình yêu nồng cháy, sao có thể tách ra được? Như vậy chẳng phải là muốn giết chết anh ấy sao? Nếu anh ấy thực sự bị phân đến Phong Châu, ai biết…”

Thấy ông anh trợn mắt nhìn, cô gái cười che miệng lại: “Coi như em lỡ lời, nhưng anh à, nếu hai người bọn anh đến chuyện nhỏ nhặt này mà cũng không vượt qua nổi, thì em thấy chuyện giữa hai người bọn anh cũng khó mà đi đến đâu.”

“Trần Cương, em sợ đi Phong Châu như vậy sao? Là một người đàn ông, sao lại không thể xông pha một phen?”

Đi theo Trần Lam vào là chị hai của Lục Vi Dân - Lục Chí Hoa. Hôm nay hai chị em đến nhà cậu ăn cơm: “Hơn nữa, nếu em thực sự không muốn đi Phong Châu mà trạm nông nghiệp vẫn bắt em đi, thì cứ từ bỏ công việc đó đi mà ra ngoài làm ăn, có lẽ còn có thể tìm được một tương lai xán lạn hơn.”

“Chí Hoa, đừng có ở đó mà ăn nói lung tung.”

Trần Nguyên Quý nghe được không khỏi nhíu mày, đứa cháu gái này cũng là một đứa chỉ thích gây chuyện. Trần Lam đến mức này phần nhiều cũng vì chịu ảnh hưởng của người chị họ này mà hình thành tính cách như vậy.

Chẳng qua Lục Chí Hoa còn ngang ngạnh, bướng bỉnh hơn, ở nhà ngay cả cha mẹ cô cũng không quản nổi. Cũng may, Lục Chí Hoa này coi như có chí tiến thủ, thi đỗ vào trường Đại học Sư phạm Hoa Đông, cũng có thể coi là một trường đại học trọng điểm. Sau khi cô được phân đến trường trung học số một ở Lê Dương, chỉ trong vài năm đã trở thành một trong những giáo viên tiếng Anh tốp đầu của trường.

“Cậu, cháu chỉ nói thật thôi. Cậu xem Đại Dân khi được phân đến Nam Đàm chẳng phải vẫn rất ổn đó sao? Phong Châu dù có kém hơn nữa thì vẫn hơn Nam Đàm chứ?”

Mái tóc ngắn của Lục Chí Hoa khiến cô trông rất nhanh nhẹn, tháo vát. Cô chẳng hề để ý mà nói: “Cháu đang cân nhắc, ngày nào đó khi cháu chán việc dạy học ở trường trung học số một, sẽ thôi việc rồi tự mình ra ngoài xông pha một phen, xem có thể làm được chút gì hoành tráng hay không.”

Trần Nguyên Quý vừa nghe xong liền cảm thấy có chút tức giận. Mọi người nhà họ Lục sao toàn như vậy. Lục Ủng Quân không một lời báo trước mà bỏ vị trí Phó chủ nhiệm một phân xưởng ở nhà máy cơ khí Hồng Kỳ chạy đến Thượng Hải đi làm cho một xí nghiệp tư nhân. Giờ Lục Chí Hoa lại ở đây nói năng xằng bậy, lại còn khuyến khích người nhà mình làm vậy, không phải có ý chống đối ông hay sao?

“Chí Hoa, cháu cũng bớt đem những chuyện kỳ cục như vậy mà rêu rao ở đây đi, đừng làm hư Trần Cương và Trần Lam.”

Trần Nguyên Quý tỏ vẻ uy nghiêm, nói sâu xa: “Đại Dân làm cán bộ ở Nam Đàm vô cùng nghiêm túc, nhìn biểu hiện của Đại Dân, hiện nay đã là Phó chánh văn phòng Ban quản lý, thật sự là cán bộ cấp Phó ban. Ở tuổi của hắn mấy ai có thể làm được? Cháu dạy học ở trường trung học số một, rất có danh tiếng, đó là một cơ hội rất tốt. Tranh thủ thời gian rồi vào Đảng, với năng lực của cháu, hoàn toàn có thể đảm nhiệm chức Chủ nhiệm phòng nghiên cứu giáo dục. Đó cũng có thể coi như là một bậc thang. Đến lúc đó, cậu có thể nói vài lời với hiệu trưởng Sầm của trường cháu.”

Thấy chị hai không hề bị lay chuyển, Lục Vi Dân tranh thủ quay đầu sang một bên cố nín cười.

Mỗi lần đến nhà cậu, cậu đều lặp đi lặp lại một cách rập khuôn những quan điểm của mình. Đối với ông, tất cả các con đường đều là hèn kém, chỉ có con đường làm quan mới là cao quý.

Hai nhà Lục Trần vốn chưa từng có ai làm cán bộ có chức phận, thật vất vả mới thấy anh cả làm tới chức Phó chủ nhiệm phân xưởng của nhà máy cơ khí Hồng Kỳ. Điều này làm cho cậu rất hài lòng, gặp ai cũng nói cháu ngoại mình đã là cán bộ cấp Phó phòng, tuy chỉ là ở xí nghiệp, nhưng dù sao cũng mang hàm hành chính.

Không ngờ anh cả lại không nói một lời nào đã bỏ đi, khiến cậu tức giận đến mức suýt chút nữa thì tăng huyết áp, không khác gì cơn giận của cha Lục Vi Dân.

Vì chuyện này, cậu thậm chí còn đặc biệt gọi mẹ Lục Vi Dân đến Lê Dương giáo huấn một trận, nói nề nếp gia phong nhà họ Lục có vấn đề, mới có thể dung túng lũ trẻ nhà họ Lục trở nên tính tình không biết trời cao đất dày, chẳng phân biệt nặng nhẹ như vậy.

Có lẽ Trần Nguyên Quý bị lời nói của Lục Chí Hoa làm tức giận không ít, cơm nước xong liền một mình đi ra ngoài tản bộ. Mợ ở trong bếp rửa chén bát, chỉ còn lại có vài người trẻ tuổi ở trong phòng.

“Vi Dân, anh thấy em có nên đi Phong Châu hay không?”

Trần Cương rất coi trọng ý kiến của Lục Vi Dân. Bình thường anh vẫn thường xuyên nghe cha mình khen ngợi Lục Vi Dân, mới tốt nghiệp một năm đã có thể làm tới cán bộ cấp Phó ban. Ngẫm lại cha mình cũng sắp phải về hưu, mãi mới leo được đến chức cán bộ cấp ban, chẳng trách cha mình lu��n nói Lục Vi Dân có năng lực, thực sự có tài làm quan.

“Việc này còn phải xem em thấy thế nào. Điều kiện Phong Châu vài năm này khẳng định kém hơn so với Lê Dương. Nhưng Phong Châu dù sao cũng là địa khu mới thành lập, cũng giống như trạm nông nghiệp các em, hơn phân nửa là người được chọn ra từ các huyện phía dưới, sau đó lại phân từ trạm nông nghiệp xuống. Mà người được điều từ Lê Dương xuống chắc chắn sẽ chiếm ưu thế hơn so với những người được điều động từ huyện lên. Đương nhiên hiện nay em là người đã có người yêu, phải suy xét một chút đến cảm giác của bạn gái, cho nên cuối cùng vẫn là chính em phải quyết định.”

Lục Vi Dân cũng biết Trần Cương là người có chút quyến luyến gia đình, có thể để gia đình và bạn gái ở lại mà đến Phong Châu hay không, chỉ sợ bản thân Trần Cương cũng khó lòng quyết định. Lại thêm với cách nhìn của cậu mợ thì dù thế nào thì Phong Châu cũng không thể so sánh với Lê Dương, cũng sẽ không đồng ý cho em họ chủ động đến Phong Châu. Thậm chí có khả năng cậu còn muốn dùng mối quan h�� để giữ Trần Cương ở lại Lê Dương.

Huống chi với quan điểm của Lục Vi Dân, Trần Cương đến Phong Châu cũng chưa chắc sẽ gặp được nhiều cơ hội. Mà hạnh phúc đời người cũng không hoàn toàn là thăng quan phát tài, cho nên khi em họ hỏi ý kiến, hắn cũng chỉ nói một cách chung chung mà thôi.

Lục Vi Dân vừa nhắc đến bạn gái, Trần Cương lập tức liền ỉu xìu. Bạn gái anh ta kiên quyết phản đối việc anh đi Phong Châu, hơn nữa vẫn luôn yêu cầu mình nói chuyện để nhờ cha dùng quan hệ để giữ anh lại Lê Dương. Dù chưa biết bị phân đến Phong Châu thì sẽ ra sao, nhưng Trần Cương cũng không dám mạo hiểm.

Thấy vẻ mặt Trần Cương như vậy, Lục Vi Dân liền bật cười: “Thật ra ở lại Lê Dương cũng tốt. Trần Cương, em có chuyên môn vững vàng, ở đơn vị cũng là cán bộ nghiệp vụ chủ chốt, cũng chưa chắc là không có cơ hội. Nếu phân đến Phong Châu, sau này kết hôn rồi, mỗi người một nơi cũng khá éo le, trừ phi người yêu của em cũng bị điều đến Phong Châu.”

Trần Cương lắc đầu lia lịa: “Băng Nhạn chắc chắn không muốn đi Phong Châu. Cô ấy nói Phong Châu hoàn toàn là một huyện nghèo, so với thị trấn của các huyện Lâm Hà, Quý Phổ còn kém hơn rất nhiều.”

“Đây cũng chỉ là tạm thời, dù sao thì Phong Châu cũng là nơi đặt Ủy ban nhân dân. Sau này toàn bộ tài nguyên của địa khu Phong Châu cũng sẽ đổ dồn về thành phố Phong Châu, việc xây dựng phát triển hẳn là sẽ tương đối nhanh. Có lẽ ba năm, năm năm sau sẽ khác bây giờ rất nhiều.”

Những lời này của Lục Vi Dân chính là lời nói thật, thường thường địa khu mới xây dựng giống như là vẽ trên tờ giấy trắng, quy hoạch, xây dựng dễ dàng hơn rất nhiều so với cải tạo một thành phố cũ. Mà trong việc quy hoạch, thiết kế để xây dựng thành phố cũng có thể có khởi điểm cao hơn và nhiều kinh nghiệm tốt để tham khảo.

“Trần Cương, em cũng chỉ giỏi có thế mà thôi. Cả ngày chỉ biết ru rú bên cha mẹ, cậu ngày nào cũng phải lo toan, chỉ bảo em. Em thích cuộc sống như vậy sao?”

Lục Chí Hoa bĩu môi với vẻ khinh thường, rất không đồng ý với biểu hiện của người em họ này: “Một người đàn ông đừng yếu đuối như đàn bà, cả ngày chỉ biết cân nhắc suy nghĩ của bạn gái. Chị thấy sau này em sẽ phải chịu khổ thôi.”

“Chị hai, Trần Cương cũng có chỗ khó của Trần Cương.”

Lục Vi Dân thấy Trần Cương có chút xấu hổ, cười nói đỡ lời: “Em lúc ấy cũng muốn ở lại Xương Châu mà, nhưng nhà máy không cần em, đành phải quay về Nam Đàm. Ai lại không muốn đến nơi có điều kiện hơn hẳn, môi trường tốt đẹp hơn? Con người thì hướng về nơi cao hơn, nước thì chảy xuống chỗ thấp, đây cũng là chuyện thường tình.”

“Đại Dân, em nói không sai, Trần Cương đi nơi nào không quan trọng. Nhưng cậu ấy lại chỉ phụ thuộc vào suy nghĩ của bạn gái mà thay đổi, làm như vậy thật chẳng có ý nghĩa gì. Một người đàn ông tuổi còn trẻ như vậy, nên coi sự nghiệp là quan trọng, sao có thể chỉ nghĩ đến những chuyện nhỏ nhặt đó chứ?”

Lục Chí Hoa ở nhà họ Lục cũng là người rất cá tính, ngay đến anh cả Lục Ủng Quân của Lục Vi Dân cũng bó tay với cô em này.

Trêu đùa cũng tốt, tranh cãi cũng được, Lục Ủng Quân đều chưa từng khiến cô em này phải chịu thua. Trước đây từng vì thách nhau có dám đi qua nghĩa địa vào ban đêm hay không, Lục Ủng Quân và Lục Chí Hoa, hai anh em đã cùng nhau đến nghĩa địa. Tuy rằng Lục Chí Hoa cắn răng, sợ tới mức nước mắt lưng tròng, nhưng vẫn đi cùng Lục Ủng Quân tới tận nơi, rồi lại cùng trở về, khiến Lục Ủng Quân cũng không thể không thừa nhận em mình quả thật phi thường.

Thậm chí Lục Chí Hoa còn dám vì hai anh em Lục Vi Dân và Lục Ái Quốc mà đánh nhau với học sinh nam cùng khóa. Hai anh em Lục Vi Dân và Lục Ái Quốc đều vô cùng kính trọng người chị hai này.

Trần Cương không lên tiếng, lời này của Lục Chí Hoa quả thực có chút châm chọc, nhưng lại rất có lý. Nhưng nếu muốn Trần Cương rời xa người bạn gái hiện tại, cũng là điều hoàn toàn không thể làm được, cho nên anh ta chỉ có thể im lặng.

Thấy Trần Cương vẫn giữ thái độ ấy, Lục Chí Hoa bĩu môi, cũng không nói thêm nữa. Dù sao cũng là em họ, cũng là người một nhà, nói nặng lời quá, e rằng sẽ chỉ ảnh hưởng đến tình cảm mà chẳng có tác dụng gì.

Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này chỉ được cấp phép và đăng tải độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free