Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 182:

Nếu nói Lục Vi Dân không mảy may động lòng thì quả là nói dối. Nhà máy 195 là một xí nghiệp lớn, cấp bậc cao, nếu trở về, phần lớn hắn sẽ được điều về văn phòng nhà máy. Với sự coi trọng của Quách Chinh, trong ba đến năm năm có thể thăng lên chức trưởng ban không phải là chuyện đùa, dường như chỉ trong vài năm là có thể vươn tới cấp cán bộ cấp phòng. Việc đạt đến cấp Trưởng phòng trước ba mươi lăm tuổi cũng là điều dễ hiểu, nhưng đó là với điều kiện mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió.

Lục Vi Dân không thể không suy xét đến những rủi ro cùng khả năng xảy ra biến số nếu mình quay trở lại nhà máy.

Hắn không học chuyên ngành máy móc hàng không, thậm chí ngay cả mảng khoa học cũng không hề liên quan. Sở dĩ Quách Chinh coi trọng hắn đều là nhờ vào ký ức về xu hướng phát triển thế giới của hai mươi năm sau. Nói khó nghe một chút, hiện giờ trước mặt Quách Chinh, hắn có thể nói những lời đao to búa lớn, lý luận suông một chút thì còn được, nhưng nếu thật sự để hắn vào nhà máy 195 tiếp xúc thực tế, e rằng chưa chắc đã thuận lợi như vậy. Hơn nữa, theo xu thế phát triển hiện nay, việc người ngoài ngành làm lãnh đạo sẽ dần thay đổi, đặc biệt là ở một xí nghiệp quốc doanh quy mô lớn như nhà máy 195, phương diện này sẽ càng được coi trọng.

Còn có một nguyên nhân quan trọng hơn, đó là nhân tố Lương Quảng Đạt, Trần Phát Trung cùng Cô Minh Lương vẫn chưa thể xác định rõ ràng.

Trong kiếp trước, Lương Quảng Đạt và Trần Phát Trung đều phải hơn mười năm sau mới bị thất bại. Đời này, vì hắn tham gia vào, đã thành công giúp Chân Kính Tài tránh khỏi việc bị đào thải. Hiện tại, Quách Chinh cũng nhờ hắn cung cấp một vài ý tưởng, quan điểm mà càng được cấp trên coi trọng, xem ra đã có sự thay đổi rất lớn. Nhưng Lương Quảng Đạt và Trần Phát Trung vẫn còn tại vị, nếu hắn thực sự muốn về nhà máy, khó tránh khỏi sẽ bị cuốn vào trong đó. Cục diện sẽ diễn biến ra sao, điều này đối với hắn mà nói, rốt cuộc là họa hay phúc, vẫn thật sự rất khó nói.

Hơn nữa, Cô Minh Lương là một người có tính cách vô cùng cố chấp, bảo thủ. Một khi ông ta đã nhận định sự việc, thì muốn thay đổi ý kiến đó cũng không dễ dàng. Cho dù ông ta miễn cưỡng đồng ý để Quách Chinh điều động hắn vào nhà máy, nhưng điều này có lẽ sẽ khiến ông ta càng thêm phản cảm với hắn, thậm chí có khả năng hắn sẽ bị chèn ép trong một thời gian. Đây cũng là một biến số.

Vì vậy, Lục Vi Dân cần cân nhắc kỹ càng một chút. Hắn cảm thấy có lẽ mình nên ở lại, cung cấp cho Quách Chinh một vài trợ giúp trên các phương diện khác dường như thích hợp hơn cả.

- Chú Chân, chú cảm thấy cháu ở nhà máy phát triển thật sự rất thích hợp sao?

Lục Vi Dân trầm ngâm một lát rồi mới nói: - Cháu biết chú Quách rất coi trọng cháu, nhưng những người như Bí thư Cô, Lương Quảng Đạt và Trần Phát Trung chưa chắc đã như thế. Cháu thật sự cũng muốn quay về, nếu chỉ được điều đến phân xưởng hoặc một bộ phận không quan trọng khác thì có lẽ còn tạm được, nhưng nếu đến bộ phận văn phòng nhà máy, chỉ sợ ngược lại sẽ gây ra một vài mâu thuẫn không cần thiết. Nhất là thời điểm hiện tại khá nhạy cảm, chú Chân đã từng suy xét về điều này chưa?

Trong lòng Chân Kính Tài thấy chấn động. Những lời này của Lục Vi Dân không phải không có lý. Bởi vì chuyện của ông mà Lương Quảng Đạt, Trần Phát Trung cùng Diêu Chí Bân đang gặp rắc rối hơn, mà quan hệ giữa Quách Chinh và ông cũng ngày càng chặt chẽ. Hiện tại, con của Diêu Chí Bân là Diêu Bình đang ở văn phòng nhà máy, nếu Lục Vi Dân cũng quay về nhà máy làm việc ở văn phòng, e rằng sẽ có chút châm chọc. Cảm giác của Cô Minh Lương sẽ như thế nào?

Nếu Lục Vi Dân thực sự được điều về, ngược lại sẽ dễ dàng trở thành một mồi lửa. Điều này đối với Lục Vi Dân và ông mà nói, e rằng cũng không phải là thượng sách.

Hiện tại, Phó giám đốc nhà máy phụ trách mảng mua bán Trương Tuấn An rất có khả năng bị điều đến nhà máy 132. Chiếc ghế trống này đang có Diêu Chí Bân và Hoắc Liên Như, quản đốc phân xưởng 28, dốc sức cạnh tranh. Quan hệ giữa Hoắc Liên Như cùng Quách Chinh và ông cũng khá tốt, nếu cứ thế điều Lục Vi Dân trở về mà gây ra mâu thuẫn, e rằng cũng khiến trong lòng Cô Minh Lương lưu lại một ấn tượng không tốt lắm. Như thế còn ảnh hưởng đến ưu thế cạnh tranh giữa Hoắc Liên Như và Diêu Chí Bân.

Thấy Chân Kính Tài dường như có điều xúc động, Lục Vi Dân biết rằng lời nói của mình đã tác động được tới đối phương.

Chân Kính Tài cũng không phải người bình thường, để có thể giữ vững vị trí trong nhà máy như hiện nay, ông ấy đã trải qua không biết bao nhiêu khó khăn mới leo lên được. Tuy rằng Lục Vi Dân vẫn cảm thấy sức thu hút và tầm nhìn của Chân Kính Tài so với Quách Chinh còn hơi kém, nhưng sự khôn khéo, thiết thực của Chân Kính Tài thì không người nào có thể phủ nhận.

- Vi Dân, cậu suy xét sự việc rất thận trọng, như thế rất tốt. Tuy nhiên, dù sao tôi cũng cảm thấy đây là một cơ hội tốt. Sau khi cậu trở về cũng có nhiều thời gian ở bên Chân Ny hơn. Hiện tại, tính tình của Chân Ny chưa ổn định. Ở nhà không có việc gì liền cả ngày cùng đám bạn học ra ngoài vui chơi. Tôi sợ con bé sa ngã, hư hỏng, nhưng bắt nó ở nhà cả ngày cũng không phải cách xử lý, cũng không phải là kế lâu dài. Cho nên tôi đề nghị cậu vẫn nên suy xét kỹ một chút.

Đúng lúc đã bước đến cửa chính, lúc này Chân Kính Tài mới dừng bước nói: - Cậu xem, con bé kia giờ này còn chưa về. Nếu cậu ở nhà máy, bậc bề trên như chúng tôi cũng yên tâm hơn một chút.

Lục Vi Dân thoáng động lòng.

Lời nói của Chân Kính Tài cũng là đánh trúng điểm yếu. Chân Ny vốn thích vui chơi, nếu hắn không ở Xương Châu, với vẻ xinh đẹp như cô, sẽ không tránh được một vài ruồi bọ sẽ bu quanh bên cạnh cô, như Diêu Bình là một điển hình.

Hiện tại tuy rằng Chân Ny đã cảnh giác với Diêu Bình, nhưng bạn học của cô suốt ngày cứ mời cô đi chơi, lâu dần, người ta đều thấy bên cạnh cô không có bạn trai, ch���c chắn sẽ có người nghĩ cách cưa cẩm.

Tình cảm nam nữ rất khó nói, kiểu tình yêu son sắt thủy chung đối với Lục Vi Dân mà nói có vẻ có chút viển vông. Quan hệ giữa hắn và Chân Ny đã đến mức độ như hiện nay, nhất là một người đã có thêm ký ức kiếp trước như hắn mà vẫn để người con gái mình yêu thương nhất rơi vào tay kẻ khác, bất kể là vì nguyên nhân gì, Lục Vi Dân đều không thể chấp nhận. Trừ phi chính hắn cam tâm tình nguyện chủ động rời bỏ cô ấy, nhưng ít ra bây giờ hắn còn chưa có ý như thế.

Thấy Lục Vi Dân dường như thoáng chút suy nghĩ, Chân Kính Tài cũng không nói thêm nữa.

Nói thật, ông ta cũng có chút lo lắng khi thấy Lục Vi Dân cứ ở Nam Đàm lâu như vậy, khoảng nửa tháng mới có thể về một lần. Con bé Chân Ny kia lại có tính cách hoàn toàn khác với chị gái, thích đi ra ngoài chơi, hôm nay đi sàn nhảy, ngày mai có thể lại đi hát karaoke, nếu không thì cùng với nhiều người khác đi xem biểu diễn và dạo chơi ở ngoại thành. Chuyện nam nữ thanh niên ở bên nhau lâu ngày nảy sinh tình cảm, thật sự rất nguy hiểm. Ông ta thật sự sợ đây sẽ là nguyên nhân hủy hoại đi duyên phận của Lục Vi Dân và Chân Ny.

Đang cân nhắc, chợt nghe thấy từ bên kia vọng đến tiếng bước chân cùng với tiếng trai gái cười đùa.

Lục Vi Dân liếc mắt một cái liền thấy Chân Ny đi giữa vài người.

Cô mặc tất, váy ngắn kẻ ô vuông cùng với chiếc áo trắng ngắn tay, đặc biệt là chiếc nơ kiểu thủy thủ ở cổ áo càng làm cô trông quyến rũ hơn vài phần. Đôi mắt mê hồn người trên gương mặt ửng hồng như làn mây trong cõi mơ mộng huyền ảo, nhìn rất hấp dẫn. Đôi môi màu anh đào căng mọng, cánh tay trắng nõn và đôi chân dài trắng mịn trong đêm tối toát ra sức hấp dẫn mê hồn.

Mặt Chân Kính Tài lập tức trầm xuống, vừa nhìn Chân Ny cũng biết là đã uống rượu. Con bé này thật sự không khiến người khác bớt lo. Ông đã nhiều lần nói với cô, ra ngoài phải tỉnh táo, không bao giờ được tùy tiện uống rượu, cho dù là bia hay rượu vang. Hiện nay bên ngoài rất phức tạp, một đám người cả trai lẫn gái, sau khi uống rượu vào, khả năng điều khiển bản thân cũng giảm xuống không ít, nếu thật sự xảy ra chuyện gì thì Lục Vi Dân sẽ nghĩ như thế nào?

Chuyện hôm nay, trong lòng ông cũng không khỏi cảm thấy khó chịu, chứ chưa nói đến Lục Vi Dân.

Chân Kính Tài đoán rất đúng, trong lòng Lục Vi Dân thực sự không vui. Nhất là nhìn thấy Chân Ny cười dịu dàng quyến rũ, không giây phút nào là không hấp dẫn ánh mắt của mấy người thanh niên kia. Đây là lần đầu tiên kể từ khi Lục Vi Dân trở về thế giới này, hắn cảm nhận được cảm giác chua xót.

Lục Vi Dân cứ lẳng lặng đứng đó như vậy, nhìn đoàn người chưa phát hiện ra mình và Chân Kính Tài đang dần dần đến gần. Giờ phút này không ngờ lại dài như một thế kỷ.

Cũng không có gì, bọn họ chỉ là vài người bạn học ra ngoài chơi một chút mà thôi, không phải Diêu Bình. Lục Vi Dân cố gắng nhắc nhở mình phải bình tĩnh, phải rộng lòng, nhưng hắn phát hiện ra mình không ngờ lại không làm được. Không phải Diêu Bình, theo một phương diện nào đó mà nói, có lẽ còn nguy hiểm hơn cả Diêu Bình. Bởi vì Diêu Bình rõ ràng đã là kẻ thù, Chân Ny đã s��m có cảnh giác và phòng bị. Còn "kẻ thù" này có lẽ còn ẩn mình chưa lộ mặt.

- Đại Dân?

Tiếng gọi bất ngờ lập tức đánh thức Lục Vi Dân khỏi trạng thái mờ mịt đó, trong lòng Lục Vi Dân chợt tỉnh táo, mình làm sao vậy? Ngay cả chút tự tin cũng không có, chẳng phải phí hoài lòng tự trọng này sao? Còn những kế hoạch lớn còn đang chờ hắn thực hiện. Chỉ vỏn vẹn vấn đề tình cảm cỏn con này chẳng lẽ hắn cũng không thể thu xếp được. Vớ vẩn!

- Lục Tiểu Ny!

Lục Vi Dân cười lên tiếng đáp lại.

Chân Ny vui vẻ, vội vàng chạy tới như chú nai con, trên mặt hiện lên một nụ cười ngọt ngào trước niềm vui bất ngờ, chạy như bay tới. Có lẽ là còn do chút hơi men, cô thậm chí không bận tâm đám bạn học phía sau, cũng không nhìn thấy Chân Kính Tài đang đứng cách Lục Vi Dân không xa, lập tức nhào vào lòng Lục Vi Dân.

- Anh trở về lúc nào? Sao không nói trước một tiếng?

Vẻ mặt đầy yêu thương của cô khiến lòng Lục Vi Dân trong nháy mắt cũng như có hơi rượu: - Hơn bảy giờ chiều anh mới về, không kịp gọi điện thoại cho em.

- Con còn biết trở về sao? Bây giờ đã là lúc nào rồi?

Giọng Chân Kính Tài trầm thấp vang lên thật chẳng đúng lúc chút nào. Lúc này Chân Ny mới phát hiện cha mình đang đứng cách Lục Vi Dân không xa, sắc mặt sa sầm. - Cha, sao cha cũng không lên tiếng vậy? Khiến con sợ chết khiếp!

Chân Ny bĩu môi đầy xinh đẹp nói: - Cha như ngáo ộp vậy, dọa người cũng không vui như vậy đâu.

Chân Kính Tài cảm thấy đau đầu, ông ta đúng là không có cách nào với cô con gái này. Ông tức giận đến tái mặt mà con bé này vẫn ngang nhiên như không, khiến ông muốn giận cũng không được, chắc là do ông chiều từ nhỏ nên mới thành ra như vậy. Nhưng việc hôm nay thực sự phải dạy bảo Chân Ny kỹ càng, nếu không sau này thật sự khiến Lục Vi Dân và Chân Ny có khúc mắc gì, thì sẽ không tiện xử lý.

- Con đi đâu vậy? Vi Dân khó lắm mới trở về một chuyến, mà ngay cả bóng của con cũng không thấy, giờ muộn như vậy mới về, thật chẳng ra thể thống gì!

Chân Kính Tài nghiêm mặt nói.

- Người ta sao biết được Đại Dân sẽ về? Bạn học đã hẹn con cùng tới sàn nhảy Gia Lạc chơi mà, chúng con đi cả đám đông, thì có gì chứ?

Chân Ny có chút mất hứng, ôm cổ Lục Vi Dân, nói nũng nịu: - Đại Dân, anh nói cha em có phải rất kỳ lạ hay không?

Toàn bộ bản dịch được thực hiện tận tâm, chỉ đăng tải duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free