(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 190:
Lục Vi Dân cũng có chút xúc động. Công ty khai thác và phát triển nông nghiệp hiện đại này tuy được thành lập dựa trên ý tưởng của hắn, nhưng mọi việc cụ thể đều do một tay Chu Du Minh quán xuyến. Hơn nữa, tuy Chu Du Minh tính cách có phần nhu nhược, song lại là người trung hậu, chính trực, không hề có tâm địa gian xảo.
Công ty khai thác và phát triển nông nghiệp hiện đại này thu chi một khoản tiền không nhỏ. Doanh thu năm ngoái cũng rất khá. Đầu năm nay, huyện mua hai chiếc xe Santana, số tiền đó cũng đều lấy từ khoản này mà ra. Ngay sau khi Tần Hải Cơ và Tào Cương vừa nhậm chức, họ lập tức miễn nhiệm chức Giám đốc công ty khai thác và phát triển nông nghiệp của Chu Du Minh, đồng thời sắp xếp người tin cẩn tiếp quản vị trí đó. Trước khi rời chức, Chu Du Minh cũng đã bàn giao mọi thứ minh bạch, sạch sẽ, rồi nhẹ nhàng rời đi.
– Ha ha, hà cớ gì Chánh văn phòng Chu lại phải bận tâm vì những chuyện vụn vặt này chứ? Mọi việc đều vì công cả. Đúng sai ra sao, các vị lãnh đạo ắt sẽ tự có đánh giá.
Lục Vi Dân và Chu Du Minh sóng vai bước đi, bước chân cách nhau chừng một bàn chân.
– Tôi chẳng thèm tức giận. Muốn làm gì thì làm. Cục Tài chính không có tiền, thì coi như mọi chuyện chưa xong! Đã muốn có xe hoa lại còn muốn cả thuyền rồng, lại còn phải khiến bộ máy mới của Ủy ban nhân dân Địa khu cũng phải được chu cấp đầy đủ. Điều này lẽ nào không cần tiền? Chủ tịch huyện Tào không chỉ mới mua một chiếc Santana, phía Mặt trận Tổ quốc đã không vừa lòng, cả ngày cứ bám riết Bí thư Tần, nói rằng ba cơ quan lớn đều đã có xe mới rồi, cớ gì Mặt trận Tổ quốc vẫn phải đi chiếc Volga cũ kỹ?
Chu Du Minh xoa tay, vẻ mặt thản nhiên:
– Về vấn đề quan trọng này, kẻ nào muốn đắc tội với dân thì cứ việc. Lần này lương của giáo viên lại phải chi trả nữa thì Cục tài chính thực sự không thể chống đỡ nổi.
– Chẳng đến nỗi như vậy đâu chứ. Dù là có làm xe hoa, thuyền rồng thì cũng không tốn bao nhiêu tiền đâu.
Lục Vi Dân cảm thấy hơi có chút kỳ lạ.
– Vi Dân, thế thì cậu không hiểu rồi. Đây là Cục Tài chính cố tình tung hỏa mù đấy. Mấy ông cán bộ lão thành trong huyện nhìn thấy mua hết chiếc Santana này đến chiếc khác thì họ không chịu nổi nữa, nói rằng không ít người trong số họ còn chưa được thanh toán đủ tiền thuốc men y tế, mà số tiền ấy lên đến mấy trăm nghìn, hiện đang được giữ tại Cục tài chính. Họ làm ầm ĩ đến mức loạn cả lên. Chủ tịch huyện Tào cũng gặp áp lực đến sứt đầu mẻ trán, ồn ào cả một buổi chiều. Như thế chẳng phải là đuổi các cán bộ lão thành đi sao?
Trên nét mặt Chu Du Minh có chút mất tự nhiên.
– Cậu nói xem đây là chuyện gì nào.
Tài chính Nam Đàm vốn đã khó khăn từ xưa đến nay. Mỗi năm, việc đảm bảo tiền lương cho giáo viên đã là một khó khăn lớn. Cũng may, Nam Đàm từ trước đến nay đều khá coi trọng ngành giáo dục, về cơ bản đều đảm bảo được việc chi trả lương và thưởng cho giáo viên Nam Đàm mà không gặp vấn đề gì lớn. Nhưng về việc đầu tư cho xây dựng cơ sở hạ tầng thì lại bị chậm trễ, đặc biệt là việc xây dựng các công trình công cộng của huyện, thành phố thì rõ ràng là lạc hậu hơn nhiều so với các huyện lân cận. Phải đến khi Khu kinh tế mới thực sự khởi động thì mới dần có sự đổi mới.
– Tài chính khó khăn trên thực tế chính là do nguồn thu thuế không đủ gây nên. Nam Đàm chúng ta không có nền công nghiệp đúng nghĩa mà chỉ dựa vào thuế nông nghiệp để duy trì, thì nền tài chính của một huyện sẽ yếu kém đến không tưởng. Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu mà huyện muốn xây dựng Khu kinh tế mới này. Công nghiệp không phát triển lên được thì tài chính mãi mãi nghèo khó, hơn nữa muốn làm việc gì cũng lâm vào bế tắc vì thiếu tiền.
Lục Vi Dân thuận miệng nói ra. Chu Du Minh nghe thấy quen tai, nên không còn lấy làm ngạc nhiên. Suốt thời gian hắn làm việc chung với ông, tri thức uyên bác và cách nhìn nhận sắc bén của hắn đã khiến ông kinh ngạc không ít lần, giờ đây ông cũng đã quen và coi đó là điều bình thường.
– Vi Dân, thời gian này có bận không?
Chu Du Minh vừa nhẹ nhàng khoát tay, vừa nói:
– Tình hình trong huyện quả thật là như vậy. Nếu muốn thay đổi thì phải dốc hết sức mình. Nhưng hiện tại thì...
Thấy Chu Du Minh không nói thêm gì nữa, Lục Vi Dân cũng biết ý nên không tiếp tục chủ đề đó nữa:
– Bên này của tôi thì thế này, nói nhàn thì cũng nhàn đấy. Tôi liền đi làm một số công tác thúc đẩy các hoạt động điển hình cho phong trào làm giàu. Cũng khá tốt, có một số thành quả nhất định, và cũng có cái nhìn trực quan hơn về tình hình nông thôn trong huyện chúng ta.
– Ồ? Tôi thấy cậu đen đi không ít đâu nhỉ. Thế nào, thời gian gần đây chắc đều lăn lộn ngoài đồng ruộng đấy à?
Chu Du Minh rất hào hứng hỏi.
– Cũng không phải là lăn lộn ở đồng ruộng. Tỉnh Đoàn chẳng phải có hoạt động phát huy vai trò tiên phong trong phong trào làm giàu của Đoàn viên thanh niên nông thôn hay sao? Chủ nhiệm Lương giao tôi phụ trách cụ thể, dù sao thì cũng không có công việc nào khác. Tôi cũng nhân cơ hội này để chạy đi chạy lại một chút.
Lục Vi Dân không ngờ Chu Du Minh lại quan tâm đến công việc của mình như vậy, nên có chút cảm động.
– Vi Dân, cậu vẫn nên chú ý một chút. Khi đi đâu thì phải nói với Lương Ngạn Bân. Nếu không, lãnh đạo đến mà không thấy người thì sẽ nghĩ rằng cậu làm việc thất thường, không đáng tin cậy. Như thế thì sẽ để lại ấn tượng không tốt trong mắt lãnh đạo.
Chu Du Minh trầm ngâm một lúc rồi mới hạ giọng nói:
– Tôi nghe nói ở hội nghị thường vụ Huyện ủy, Đỗ Bảo Quốc đã đề nghị Huyện ủy phải nghiêm túc chỉnh đốn tác phong làm việc của cán bộ trong cơ quan, nhắc đến một số cán bộ lãnh đạo có mặt nhưng không làm tròn trách nhiệm, cả ngày chỉ lo xử lý việc cá nhân. Nhất là tác phong của một số cán bộ trẻ tuổi còn hời hợt, vừa đạt được chút thành tích liền đắc chí, kỷ luật lỏng lẻo. Sau đó tôi nghe nói có khả năng là đang ám chỉ cậu. Rốt cuộc là có chuyện gì?
Lục Vi Dân hơi giật mình. Hắn thật sự không ngờ có người lại lợi dụng việc này để chuyện bé xé ra to.
Bản thân hắn bị giam lỏng ở Tỉnh Đoàn, ăn không ngồi rồi, đều là vì có kẻ coi mình chướng mắt. Chẳng phải là có chút quá đáng sao?
Đỗ Bảo Quốc là Chánh văn phòng Huyện ủy mới nhậm chức, tiếp nhận chức vụ Chánh văn phòng Huyện ủy của Từ Hiểu Xuân. Y nguyên là Bí thư Đảng ủy thị trấn Thành Quan, được coi là người thân cận do một tay Tần Hải Cơ đề bạt. Theo lý mà nói, một Ủy viên thường vụ Huyện ủy mới nhậm chức như vậy thì khoảng thời gian đầu đều sẽ giữ thái độ mềm mỏng. Còn việc nói ra quan điểm rõ ràng như thế này, hơn nữa lại phát biểu ở hội nghị thường vụ Huyện ủy, ai là kẻ đứng sau thì cũng đã rõ ràng.
– Ồ, là thế à. Thế thì tôi mới hiểu vì sao Lương Ngạn Bân lại nhắc nhở riêng tôi rằng khi xuống xã cũng phải chào hỏi trước, để tránh lãnh đạo hiểu lầm.
Lục Vi Dân cười.
– Hai ngày trước, tôi về thăm hộ thí điểm ở xã, đi liền mấy ngày liền. C�� khả năng là lãnh đạo không thấy mặt tôi đâu nên cho rằng tôi đã trốn đi đâu đó.
– Đỗ Bảo Quốc lại nói ra những lời như thế ở hội nghị thường vụ chứ. Hóa ra là khi Bí thư Tần đến Tỉnh Đoàn điều tra, nghiên cứu thì cậu không có mặt ở đó. Lẽ nào Lương Ngạn Bân không thông báo trước cho cậu? Như vậy thì thật chẳng ra thể thống gì!
Chu Du Minh nhíu mày. Trong chuyện này chắc chắn có điều gì đó kỳ lạ. Lục Vi Dân ở Tỉnh Đoàn xem ra cũng không được thoải mái cho lắm, chả trách Bí thư An lại nhờ mình chú ý đến tình hình của hắn.
– Hai ngày nay, Lương Ngạn Bân cũng không ở cơ quan, tôi cũng không thấy mặt ông ấy đâu. Có khả năng là có người đã quên không thông báo cho tôi, hoặc là cảm thấy việc tôi tham gia vào cuộc điều tra của Bí thư Tần cũng không quan trọng.
Lục Vi Dân nhún vai. Hắn thấy Lương Ngạn Bân không đến mức bụng dạ hẹp hòi như vậy. Khả năng lớn hơn là Liễu Tuấn Thành đã giở trò trong đó.
– Không tham gia thì cũng không tham gia rồi, vừa hay hai hôm đó tôi cũng có việc thật, cứ ở bên Đông C�� suốt, sáng đi, chiều mới về, bận tối mắt tối mặt.
– Có bận hơn nữa cũng có thể để lỡ cuộc điều tra, nghiên cứu của Bí thư Tần sao?
Chu Du Minh dường như cảm thấy Lục Vi Dân cũng có chút tâm sự, nghiêm mặt nói.
– Vi Dân, không cần biết trong lòng cậu nghĩ thế nào. Nhưng người đứng dưới mái hiên thì phải biết cúi đầu, cậu phải học cách nhẫn nại. Chẳng phải người xưa đã đúc kết rằng: trong họa có phúc, trong phúc có họa sao? Cậu bị điều về Tỉnh Đoàn chắc chắn là có chút không thoải mái, nhưng trong tình hình hiện tại thì cậu vẫn phải nhẫn nhịn.
– Ha ha, Chánh văn phòng Chu cứ yên tâm, tôi biết mà. Nói thật, tống tôi sang Tỉnh Đoàn, thoải mái thì thoải mái thật đấy, nhưng tôi thực sự có chút không chịu nổi cảnh nhàn rỗi.
Lục Vi Dân cười nói.
– Nếu nói không có chút suy nghĩ gì thì là nói dối. Nhưng cũng giống như ngài nói, người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu. Nhưng tôi cũng cảm thấy còn có một câu khác nữa. Đó chính là nơi này không dung được thì cũng có nơi khác, nếu thực s��� không thể ở lại được thì chúng ta đi cũng được chứ?
Chu Du Minh kinh ngạc, dừng bước:
– Cậu muốn đi sao? Vi Dân? Cậu định điều đi?
Chu Du Minh tuy đã sớm cảm thấy Lục Vi Dân không phải là người tầm thường, nhưng việc hắn bất ngờ nói có thể sẽ rời đi như vậy thì vẫn khiến ông ta có chút ngạc nhiên.
– Chánh văn phòng Chu, tôi không muốn đi, tôi rất muốn ở lại Nam Đàm làm những công việc thực sự có ý nghĩa. Nhưng ngài cũng thấy đấy, chuyện này làm sao tôi có thể tự mình quyết định được. Chuyện bị đẩy vào lãnh cung thì thôi không nói làm gì, lại còn đến bới lông tìm vết, chèn ép đến cùng, vậy thì tôi ở đây còn có ý nghĩa gì nữa? Cũng vừa lúc nhà máy của cha tôi cũng có thể cần người, nếu như thực sự có cơ hội thì tôi đương nhiên mong còn không hết chứ nói gì đến từ chối.
Lời nói này của Lục Vi Dân cũng không phải là nói dối. Những lời nói của bạn học Chân Ny và Chân Tiệp hôm đó cũng khiến hắn có chút xúc động. Quay trở về nhà máy tuy có chút không cam lòng nhưng so với việc hiện tại làm chút chuyện ở Tỉnh Đoàn mà còn phải chịu đựng sự khó chịu như vậy thì thực sự quay về nhà máy còn hơn. Chỉ có điều, điều này thực sự có chút đúng với lời nói của anh em Đào Trạch Phong rằng hắn dựa vào mối quan hệ với Chân Ny để được điều về nhà máy. Nhưng Lục Vi Dân không quá bận tâm đến điều này.
Quách Chinh thật sự có ý muốn cho hắn quay trở về nhà máy, Lục Vi Dân cũng tin nếu thực sự trở về nhà máy, việc đứng vững ở đó cũng không phải là chuyện quá khó. Chỉ có điều, trong nhà máy thì không giống như ở Nam Đàm, muốn thể hiện bản thân để khiến người xung quanh phải nể phục thì không hề đơn giản như vậy.
Tình hình nhà máy 195 rõ như ban ngày, không phải là một người có thể thay đổi được cục diện. Việc này cần có sự kết hợp giữa chính sách lớn của nhà nước và sự thay đổi chế độ quản lý xí nghiệp hiện đại đối với toàn bộ nhà máy 195. Nếu không thì không thể thích ứng với mô hình của các doanh nghiệp trong quỹ đạo nền kinh tế thị trường, sẽ rất khó để tồn tại.
Tuy nhiên, quay trở về nhà máy 195 thì những mặt bất lợi cũng không ít, cũng đồng nghĩa với việc vứt bỏ nền tảng đã tạo dựng ở nơi đây, lại phải thích ứng với một môi trường hoàn toàn mới. Ngay cả Quách Chinh cũng rất coi trọng mình. Nhưng còn có Cô Minh Lương, Lương Quảng Đạt cùng Trần Phát Trung mấy người này vẫn còn ở đó, chỉ sợ mình lại sẽ trở thành tâm điểm mới.
Lục Vi Dân không muốn mình khi trở về nhà máy 195 thì sẽ trở thành tâm điểm của sự chú ý. Như thế thì chỉ khiến mình rơi vào một cuộc chiến không hồi kết mà thôi. Mục đích của việc quay trở về nhà máy 195 chính là muốn hiện thực hóa giấc mơ của kiếp trước. Dự án máy bay lớn này là ước mơ của rất nhiều người, nếu như có cơ hội để cống hiến hết mình cho ước mơ này thì Lục Vi Dân đương nhiên không tiếc thân mình.
Chỉ có điều, trong trường hợp nào thì mới có thể phát huy tối đa năng lực của mình, đây cũng là một vấn đề cần suy nghĩ. Nếu mạo muội quay trở về nhà máy 195, để bản thân mình sa vào những mâu thuẫn gay gắt thì chỉ làm lỡ mất thời gian của mình mà thôi. Vì thế mới phải suy nghĩ kỹ lưỡng một phen.
Lục Vi Dân dự tính sẽ dành chút thời gian để đi thăm Từ Hiểu Xuân, lắng nghe ý kiến của ông ấy. Từ sau đêm tiệc lớn hôm đó, thái độ của Từ Hiểu Xuân với mình thân cận hơn rất nhiều. Bình thường gặp mặt đều trò chuyện vài câu, có một người lăn lộn trong cơ quan nhiều năm như vậy góp ý cho mình thì cũng có thể thu hoạch được không ít điều.
Từng câu chữ trong chương này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, kính mời quý độc giả thưởng thức.