Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 256:

Diêu Bình cảm thấy cơn giận dữ trong lòng chợt bùng lên khi đối phương thờ ơ liếc mắt qua.

Y chắc chắn kẻ kia đã nhận ra mình, cũng như y đã nhận ra hắn. Tên khốn nạn đó!

Kẻ khốn nạn này quả thực là cơn ác mộng của Diêu gia. Không thể đuổi đi, hắn cứ liên tục xuất hiện bất ngờ, nhắc nhở về sự tồn tại của mình.

Tên Tiêu Kính Phong kia không hiểu vì sao lại một mực nghe lời Lục Vi Dân đến vậy, như một con chó săn canh giữ tài sản cho chủ. Y không chỉ không thể tiếp cận Chân Ny, ngay cả khi đến Mạc Đạm cũng bị tên đó cảnh cáo một phen. Đêm hôm đó bị kẻ nào hành hung vẫn còn chưa rõ, nhưng phần lớn không thoát khỏi liên quan đến Tiêu Kính Phong.

Đáng tiếc là Tiêu Kính Phong giờ đã không còn làm ở phân xưởng của cha hắn, nghe nói đã ra ngoài buôn bán kiếm tiền. Nào ngờ hắn lại có thể mua được một chiếc xe để khoe khoang trước mặt y. Mẹ kiếp! Chẳng phải chỉ là một chiếc Gia Lăng 125 thôi sao? Xe của y là Honda CG125 nhập khẩu nguyên chiếc từ Nhật Bản cơ mà! Nó đáng là cái thá gì chứ?

Tiêu Kính Phong thì chẳng là gì, nhưng Lục Vi Dân thì sao?

Hắn tựa như một con rắn độc cuộn mình trong tim y. Diêu Bình nghĩ đến thân hình quyến rũ mê hồn của Chân Ny đang quấn quýt bên Lục Vi Dân, một nỗi kích động không thể kiềm chế dâng lên trong lòng. Mặc dù cô gái ngồi phía sau y cũng được coi là một mỹ nhân, nhưng không hiểu vì sao, Diêu Bình vẫn không thể quên được hình ảnh yêu kiều quyến rũ của Chân Ny với má lúm đồng tiền và dáng người duyên dáng, dù y chưa bao giờ có được nàng.

Thấy con mình nổi giận đùng đùng xông vào nhà, Diêu Chí Bân sa sầm nét mặt.

Trong thời gian này, Diêu gia cũng chẳng thể sống yên ổn. Chuyện y cạnh tranh ghế Phó giám đốc nhà máy sau khi Diêu Chí Thiện chính thức bị bắt đã tan thành bọt biển. Kẻ trước kia không hề có chút cơ hội thắng nào là Hoắc Liên Như lại thản nhiên tiếp nhận chức Phó giám đốc nhà máy mà Chân Kính Tài vừa từ chức. Chim sẻ, cò tranh nhau, nào ngờ Hoắc Liên Như lại là ngư ông đắc lợi trong chuyện này.

Chuyện của Chí Thiện lan truyền xôn xao khắp nơi. Bên ngoài đều đồn rằng việc Diêu Chí Thiện làm có mối quan hệ mờ ám với phân xưởng của y, điều này khiến Diêu Chí Bân hoảng sợ. Nếu là vài năm trước thì đúng là có dây dưa dính líu, nhưng những năm gần đây, Diêu Chí Bân đã sớm �� thức được điều này. Chí Thiện cũng coi như hiểu chuyện, không gây phiền toái cho y nữa, nhưng cũng khó tránh khỏi những ảnh hưởng.

- Cha. Con thấy Lục Vi Dân và Tiêu Kính Phong đi cùng nhau.

Diêu Bình cũng không buồn để ý đến cô gái vừa trúng tiếng sét ái tình với y đang đứng ngay cửa, lớn tiếng nói.

- Lục Vi Dân đã về ư?

Diêu Chí Bân nhíu mày, hạ giọng hung tợn nói:

- Con cả ngày cứ dán mắt vào tên Lục Vi Dân đó để làm gì? Con bé nhà Chân Kính Tài khiến con điên đảo rồi sao? Xa nó là con không sống nổi à? Chẳng phải con và Tiểu Tống đang qua lại với nhau sao?

Diêu Bình hít một hơi thật sâu, liếc nhìn ra cửa thấy cô gái đang nói chuyện với mẹ y, rồi không cam tâm nói:

- Cha, chẳng phải cha từng nói chú Hai gặp chuyện không may chắc chắn là có kẻ muốn nhắm vào Diêu gia chúng ta sao? Mọi người chẳng phải đều nghi ngờ Tiêu Kính Phong có liên quan sao? Tiêu Kính Phong có thể nghĩ ra mưu kế hiểm ác như vậy, lại không sớm không muộn, đúng lúc này lại ra tay ư? Y có thật sự thông minh đến thế không? Liệu có liên quan đến tên Lục Vi Dân kia hay không?

Không thể phủ nhận rằng trực giác đôi khi lại là sự phán đoán chuẩn xác nhất. Mối thù hận tiềm ẩn với Lục Vi Dân cùng sự cảnh giác khiến Diêu Bình, ngay khi nhìn thấy Lục Vi Dân và Tiêu Kính Phong đi cùng nhau, liền đột nhiên có phán đoán như vậy.

- Ồ?

Diêu Chí Bân nhíu mày nhìn đứa con trai cả Diêu Phóng với vẻ mặt trầm tư.

- Diêu Phóng, con thấy thế nào?

- Diêu Bình nói cũng có khả năng. Tiêu Kính Phong là kẻ thô lỗ, làm việc không thể suy nghĩ sâu xa đến mức đó. Cho dù cha sa thải y, y có mối hận thấu xương với gia đình ta, nhưng nghĩ đến việc lợi dụng chuyện của chú Hai để đối phó với Diêu gia chúng ta, nhất là không sớm không muộn mà lại chọn đúng lúc nhạy cảm này để ra tay, con cảm thấy y thực sự không thể nghĩ ra kế sách đó. Nhưng Lục Vi Dân…

Diêu Phóng ngồi xuống ghế sô pha, ngẩng đầu mím môi suy tư:

- Nếu quả thực đúng như vậy, thì mọi chuyện đều do Lục Vi Dân sắp xếp, bày mưu tính kế. Tên Lục Vi Dân này thật quá nguy hiểm. Xem ra, Diêu gia chúng ta đã đụng phải một kẻ khó đối phó.

- Nhưng Lục Vi Dân chẳng phải đang làm việc ở Lê Dương sao? Cách Xương Châu cũng vài trăm dặm, Diêu Phóng, con nghĩ có khả năng như vậy ư?

Diêu Chí Bân không cho là đúng, cảm thấy chuyện này không hề thực tế.

- Cha, đừng trông mặt mà bắt hình dong, đâu có ai đo được nước biển, hừ. Lục gia đó cũng không phải tầm thường đâu. Tên Lục Ủng Quân kia đang làm Phó chủ nhiệm phân xưởng tại nhà máy cơ khí Hồng Kỳ, tiền đồ còn rộng mở, vậy mà dám từ chức. Con thấy tên Lục Vi Dân này cũng chẳng hề đơn giản. Đặc biệt là con còn nghe nói Quách Chinh định điều hắn trở về nhà máy nữa.

Diêu Phóng bình tĩnh và thận trọng hơn cha mình rất nhiều.

- Tuy rằng nói chú Hai gây tội thì tự phải chịu, nhưng Diêu gia chúng ta bị người ta cài bẫy như vậy vẫn là lần đầu tiên. Nếu quả thực là Lục Vi Dân làm, chuyện này tuyệt đối không thể để yên!

Thực ra, nỗi căm hận trong lòng Diêu Phóng thậm chí còn sâu sắc hơn cả cha mình. Cha y mất đi một cơ hội, mà bản thân y cũng mất đi một cơ hội.

Chuyện y được điều về Ủy ban công tác Đoàn thành phố Xương Châu đảm nhiệm chức Phó chủ nhiệm, về cơ bản đã chắc đến 90%, vậy mà ngay lập tức bị gác lại hoàn toàn. Những người cạnh tranh chỉ dựa vào riêng điều này cũng đủ để khiến y hoàn toàn mất đi cơ hội. Đó lại là một cán bộ cấp Trưởng phòng, nghĩ đến đây, Diêu Phóng không kìm nổi muốn hét lên thật to để giải tỏa nỗi căm giận trong lòng.

Nhưng y cũng biết bây giờ không phải lúc suy nghĩ những việc khác. Chuyện đã xảy ra, chú Hai đã bị bắt. Cũng chính vì việc của chú Hai đã như ván đã đóng thuyền, nhất định sẽ phải chịu hình phạt, những ảnh hưởng trong thời gian ngắn không thể xóa sạch. Bản thân y và cha đều không thể nghĩ đến việc giành lại cơ hội đã mất, mà cần nghĩ đến việc giảm ảnh hưởng do chú Hai bị vào tù gây ra xuống mức thấp nhất. Biện pháp tốt nhất chính là giả vờ ngu dại, khiến sự việc này mờ dần đi, nhưng như thế cũng không có nghĩa là không làm rõ căn nguyên của chuyện này.

Gặp nạn rồi, cũng phải tìm ra ai là người đã gây ra chuyện đó. Diêu Phóng chưa bao giờ tin có kẻ chính nghĩa giữa đường thấy chuyện bất bình mà đi tố cáo, nhất là vào thời điểm nhạy cảm này. Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy?

- Vậy làm thế nào để xác minh chuyện này?

Diêu Chí Bân gật đầu.

- Không cần xác minh nữa, có một số việc chúng ta biết là được rồi. Diêu Bình, trong khoảng thời gian này con hãy ngoan ngoãn một chút, đừng vô cớ gây sự nữa. Diêu gia chúng ta bây giờ cũng đang trong thế nguy hiểm như Chân Kính Tài vậy. Chân Kính Tài có thể rời đi nơi khác, nhưng Diêu gia chúng ta thì không thể.

Diêu Phóng hít một hơi thật sâu.

- Nhất là Lục Vi Dân và con nh��c nhà Chân gia đó, đừng đi kiếm chuyện với chúng. Trước khi mọi việc được làm sáng tỏ, chúng ta vẫn phải nhẫn nhịn một chút.

- Anh cả, nếu chúng ta khẳng định được chắc chắn chính là tên Lục Vi Dân đó và Tiêu Kính Phong đã làm chuyện này thì sao?

Diêu Bình thực sự không nhịn nổi nữa, bèn hỏi đến cùng.

- Hừ, vậy thì bây giờ cũng vẫn phải nhẫn nhịn. Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn. Bây giờ thời cơ chưa thật chín muồi, sau này chắc chắn sẽ có cơ hội.

Diêu Phóng nói một cách nham hiểm.

Lần này quay về nhà, Lục Vi Dân không một chút nhàn rỗi. Tuy rằng Chân Kính Tài không về, nhưng hắn vẫn phải đến Chân gia dùng bữa cơm.

Thái độ của Nhạc Thanh đối với hắn đã thay đổi rõ rệt, nhiệt tình một cách lạ thường, nhất là khi nghe Lục Vi Dân hiện nay là thư ký của Bí thư Địa Ủy. Tuy có chút lo lắng đến vấn đề sau này Lục Vi Dân có thể bị điều động, nhưng dù thế nào, có thể trở thành thư ký của lãnh đạo cũng là một tiến bộ vô cùng lớn.

Chân Tiệp chưa về, Lục Vi Dân và Chân Ny sau khi dùng bữa cơm xong cũng không đi ��âu, chỉ ở lại trong nhà. Nhạc Thanh cũng rất hiểu ý, biết rằng con gái và bạn trai đã lâu như vậy mới có dịp gặp nhau hiếm hoi, liền ra hiệu với Chân Ny rằng bà muốn đến thăm hỏi nhà một người bạn. Trong nhà cũng chỉ còn lại hai người Lục Vi Dân và Chân Ny.

Cùng với khoảng sân nhỏ chợt trở nên yên tĩnh, trái tim Chân Ny cũng không kìm nổi mà đập thình thình, gấp gáp trong lồng ngực.

Mẹ cô đi khỏi chắc chắn là một sự ám chỉ ngầm, có nghĩa là gia đình cô đã chính thức coi bạn trai là thành viên trong nhà. Người từ xưa đến nay phản đối gay gắt nhất là mẹ cô giờ cũng đã khen bạn trai không ngớt lời. Điều này khiến Chân Ny vô cùng tự hào.

Cha cô mặc dù đã rời nhà máy 195, nhưng ai nấy đều biết ông được người ta mời đi làm với mức lương rất cao. Bên ngoài còn đồn đại là một trăm nghìn tệ một năm, càng làm cho cả nhà máy bị chấn động. Những người trước kia vô cùng khinh thường gia đình cô giờ cũng đã thay đổi thái độ, không ít người còn nói cha cô là người có năng lực, đi đến đâu cũng hơn người.

Nghĩ đến những điều này, ánh mắt Chân Ny hướng về người yêu liền tràn ngập yêu thương và sự tôn thờ. Ngoài Đại Dân ra, còn ai có thể làm được điều này chứ?

Dường như cảm nhận được ánh mắt của bạn gái, Lục Vi Dân mỉm cười. Nhạc Thanh cố ý nói là đến nhà bạn, ẩn ý chính là muốn cho hai người có không gian tự do trong hai tiếng đồng hồ này, có thể tùy ý thể hiện tình cảm ái ân.

- Anh cười gì thế?

Nhìn ánh mắt bạn trai sáng lên tràn ngập vẻ trêu chọc và đắc ý, trong lòng Chân Ny càng thêm ngây ngất.

- Không có gì, chỉ là anh thấy mẹ em sao lại trở nên tâm lý đến thế nhỉ?

Vẻ mặt Lục Vi Dân càng trở nên bí hiểm.

- Anh còn dám nói như vậy ư? Mẹ em chẳng phải là…

Cô và bạn trai sớm đã vượt qua giới hạn đó, nhưng nghe Lục Vi Dân nói vậy, Chân Ny vẫn thấy xấu hổ, lập tức lao vào lòng bạn trai mà đấm liên tục.

Thấy bạn gái tỏ vẻ xấu hổ không giấu nổi, Lục Vi Dân làm sao còn có thể chịu đựng được, liền vòng tay ôm chặt vòng eo nhỏ xíu của Chân Ny vào lòng, miệng cũng đặt một nụ hôn thật sâu.

Những âm thanh của nụ hôn tựa như que diêm cháy ném vào thùng xăng, lập tức dấy lên ngọn lửa tình hừng hực.

Bàn tay thành thạo luồn lách vào trong áo, cởi chiếc áo ngực thật nhanh. Đôi gò bồng đào đầy đặn mềm mại như ngọc chạm vào bàn tay hắn, khẽ xoa bóp khiến bầu ngực bỗng căng lên. Thân thể thiếu nữ run rẩy, hai má ửng hồng như hoa đào, đôi mắt ướt chan chứa tình cảm. Tựa như có điều gì đó đang thúc giục, cảm giác rực cháy trong nháy mắt lan khắp cơ thể, khiến cô có cảm giác muốn rên lên, muốn áp sát thân mình hơn nữa vào lòng Lục Vi Dân.

Trong lúc như thế càng không thể kìm nén nổi nữa, Lục Vi Dân hít một hơi thật sâu, ôm chặt lấy thân hình mềm mại miên man của thiếu nữ, áp sát thân mình lên. Chiếc chăn có hơi lạnh khiến hai người cảm thấy hơi sởn gai ốc.

Ngọn lửa tình hừng hực rất nhanh xua tan đi hơi lạnh của đêm đông, đôi trai gái đang trong vòng tay người yêu chìm đắm vào biển tình.

Bản dịch này được thực hiện và giữ bản quyền duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free