Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 327:

- Chủ tịch Tôn, Phó Bí thư Cẩu, vậy tôi xin phép đi sắp xếp lại một chút.

Khi Lương Quốc Uy rời khỏi phòng họp, gió đêm thổi vào mặt khiến nỗi ưu phiền trong lòng y vơi đi phần nào. Vĩnh Tế quả thực có vấn đề, y đã nhìn thấu thái độ của một số cán bộ thị trấn lúc nãy. Tôn Chấn cũng là người nghiêm khắc, đã trực tiếp chỉ rõ cho y.

Phó Bí thư Huyện ủy Thích Bản Dự và Chánh Văn phòng Huyện ủy Quan Hằng theo sát phía sau Lương Quốc Uy.

- Bí thư Lương, Bí thư Lương!

Khúc Nguyên Cao cùng một người khác từ trong bóng tối dưới gốc cây bước ra. Là Lục Vi Dân? Lương Quốc Uy sầm nét mặt xuống:

- Nguyên Cao, chuyện gì thế này, Lục Vi Dân, sao cậu cũng đến đây? Nguyên Cao, chẳng phải đã dặn ông trông nom phía bên kia sao?

- Bí thư Lương, là thế này...

Khúc Nguyên Cao thấy sắc mặt Lương Quốc Uy có vẻ không vui, nhanh chóng bước lên nói vắn tắt tình hình một chút. Lương Quốc Uy bất chợt thấy nhẹ nhõm trong lòng, nhìn thẳng Lục Vi Dân, trầm giọng nói:

- Vi Dân, cậu nói tình hình này rất quan trọng, vậy Lỗ Đạo Nguyên kia có đảm bảo chắc chắn không?

Lần nữa, trong lòng Lục Vi Dân lại trào lên cảm giác bất đắc dĩ:

- Bí thư Lương, những việc như thế này chẳng ai dám nói chắc chắn một trăm phần trăm. Có điều tôi cảm thấy đây là một cơ hội, chỉ cần khiến bên kia tập trung vào việc tìm cách giải quyết sự việc, vấn đề sẽ trở nên đơn giản hơn. Lúc nãy tôi và Chủ nhiệm Khúc cũng đã trao đổi qua, e rằng huyện cũng phải có một vài nhượng bộ, ví dụ...

- Ví dụ thế nào?

Lương Quốc Uy gặng hỏi.

- Ví dụ bồi thường kinh tế cho gia đình có người tử vong. Chỉ dựa vào tài ăn nói của Lỗ Đạo Nguyên để thuyết phục tất cả thân quyến, e rằng không thực tế. Huyện hoặc thị trấn xem xét từ góc độ nhân đạo để tiến hành cứu tế, an ủi, trợ cấp. Nghe nói gia đình đó cũng rất khó khăn, một đứa bé bị bại liệt thành tàn tật, còn một đứa thì vẫn còn nhỏ. Tình cảnh đặc biệt thế này, sự cứu tế của chính quyền cũng có thể thể hiện đường lối chính sách của Đảng.

Lục Vi Dân đưa ra ý kiến của mình.

- Điều này e rằng không thích hợp lắm. Mọi người có thể sẽ nghĩ rằng Đảng và chính quyền phải chịu trách nhiệm trong chuyện này.

Phó Bí thư Huyện ủy Thích Bản Dự đứng một bên liên tục lắc đầu.

- Đối v��i chuyện này, thị trấn Vĩnh Tế không phải chịu trách nhiệm hoàn toàn, đây hoàn toàn là vấn đề nội bộ của gia đình người đã mất.

- Phó Bí thư Thích, chúng tôi không hề nói thị trấn Vĩnh Tế phải chịu trách nhiệm bao nhiêu. Với tư cách một cấp chính quyền, việc cứu tế theo chủ nghĩa nhân đạo là điều có thể làm được. Một gia đình khó khăn như vậy, bây giờ lại mất đi người phụ nữ, dùng biện pháp linh hoạt để trợ cấp, cứu tế sẽ thể hiện sự quan tâm của chính quyền, đồng thời có thể thu phục lòng dân. Tôi thấy không có vấn đề gì.

Ánh mắt Lục Vi Dân chuyển sang Khúc Nguyên Cao.

- Đây cũng là ý kiến mà tôi và Chủ nhiệm Khúc đã bàn bạc.

Khúc Nguyên Cao không ngờ Lục Vi Dân lại đẩy trách nhiệm sang phía mình. Y biết Lương Quốc Uy sẽ không chấp nhận kiểu bồi thường biến tướng này. Ý kiến của Thích Bản Dự chính là đại diện cho thái độ của Lương Quốc Uy. Có điều hiện tại muốn giải quyết vấn đề, đúng như Lục Vi Dân nói, không thể chỉ dựa vào tài ăn nói của Lỗ Đạo Nguyên mà giải quyết xong xuôi, bắt buộc phải tiến hành đồng thời mới có thể gỡ bỏ nút thắt này.

Thấy ánh mắt có chút khinh miệt của Thích Bản Dự liếc qua, Khúc Nguyên Cao thoáng tức giận, song đây không phải là lúc để tranh giành hơn thua. Khúc Nguyên Cao cũng là người hiểu biết, y gật đầu:

- Bí thư Lương, như ban nãy Vi Dân nói, chỉ nói suông mà không hành động thì sẽ không thể giải quyết được vấn đề. Hiện tại Chủ tịch Tôn và Phó Bí thư Cẩu đều ở đây, có thể thấy mức độ quan tâm của Ủy ban nhân dân Địa khu đối với sự việc này. Bây giờ không phải lúc chúng ta tranh luận vấn đề trách nhiệm là của ai, mà cần phải nghĩ cách giải quyết vấn đề với tốc độ nhanh nhất. Sự kiên nhẫn của các vị lãnh đạo cũng có giới hạn, họ sẽ không thể ở mãi đây cùng chúng ta. Vi Dân cũng đã nói, đây là cứu tế của chủ nghĩa nhân đạo, đồng thời thể hiện sự quan tâm của chính phủ và chính sách của Đảng. Điểm này có thể ghi rõ trong văn bản giải quyết vấn đề cuối cùng hoặc trong thỏa thuận.

- Nhưng ông Khúc, điều này rất dễ trở thành một tiền lệ xấu, về sau e rằng mỗi khi xu��t hiện tình huống kiểu này, đều có khả năng biến thành việc chính quyền dùng tiền mua sự yên ổn. Tôi phản đối việc dùng cách này để giải quyết vấn đề.

Thích Bản Dự liên tục lắc đầu tỏ ý phản đối.

- Phó Bí thư Thích, chẳng lẽ những chuyện như thế này lại còn có thể thường xuyên xảy ra sao? Chỉ cần xảy ra một lần đã đủ khiến chúng ta phải đau đầu rồi. Lẽ nào chúng ta có thể để Chủ tịch Tôn và Phó Bí thư Cẩu phải đến lần thứ hai? E rằng nếu thực sự có lần thứ hai, tôi và ông đều không thể giữ được vị trí này nữa.

Khúc Nguyên Cao tức giận đáp lời.

Bị Khúc Nguyên Cao dùng hai câu nói đốp lại đến nỗi nhất thời không thốt nên lời, Thích Bản Dự tức giận đến đỏ cả mắt. Nhưng nhìn thấy sắc mặt Lương Quốc Uy lúc vui lúc buồn khó đoán, y cố kìm nén cơn giận, muốn xem xét thái độ của Lương Quốc Uy.

- Tôi thấy có thể được, có thể suy nghĩ về ý kiến của ông Khúc và Vi Dân. Những chuyện như thế này đương nhiên không thể có lần thứ hai, nếu thật sự có lần thứ hai, tôi và ông nên tự nhận lỗi và xin t��� chức. Trợ cấp, cứu tế cho quần chúng gặp khó khăn là trách nhiệm của các cơ quan chức năng thuộc ngành hành chính dân sự. Việc này có thể chia thành hai phần. Việc Ủy ban nhân dân thị trấn Vĩnh Tế thu thuế nông nghiệp và các khoản phí khác không phải là điều quá đáng trách, nhưng về phương diện cách thức thực hiện lại có phần sai sót. Sau khi chuyện này kết thúc cần phải tổng kết kinh nghiệm và rút ra bài học. Gia đình đương sự hiện đang gặp khó khăn, các cơ quan hành chính dân sự trợ giúp, cứu tế cũng là lẽ đương nhiên... Việc này không có gì đáng để tranh cãi. Chỉ cần xác định rõ đây là sự trợ giúp, còn về vấn đề người đã khuất, thị trấn Vĩnh Tế không phải chịu trách nhiệm... Điểm này phải tuyên bố rõ ràng.

Sau khi suy nghĩ, sau cùng, Lương Quốc Uy đưa ra quyết định.

- Đi nào. Trước tiên, chúng ta hãy đi báo cáo tình hình với Chủ tịch Tôn và Phó Bí thư Cẩu rồi lắng nghe ý kiến của các vị ấy.

Nhìn thấy Lương Quốc Uy và Lục Vi Dân bước vào, Tôn Chấn và Cẩu Trị Lương đều có chút kinh ngạc. Cả ngày hôm nay không thấy Lục Vi Dân, cứ tưởng hắn mới đến... chưa nắm bắt được tình hình, chưa làm được việc, nên Lương Quốc Uy đã không để Lục Vi Dân có mặt. Không ngờ lúc này Lục Vi Dân lại xuất hiện.

Nghe xong báo cáo của Lương Quốc Uy và bổ sung của Lục Vi Dân, Tôn Chấn ngay lập tức bày tỏ sự tán đồng với biện pháp giải quyết của Huyện ủy Song Phong, yêu cầu Lương Quốc Uy lập tức bố trí người sắp xếp thỏa thuận, mau chóng thống nhất phương án xử lý, giải quyết vấn đề một cách ổn thỏa.

- Bí thư Lương, tôi có việc cần báo cáo với ngài một chút.

Lương Quốc Uy giật mình, liếc nhìn những người xung quanh, rồi gật đầu:

- Được.

Những người xung quanh lập tức hiểu ra, Thích Bản Dự và Quan Hằng đều hiểu ý mà rời đi. Khúc Nguyên Cao thì vẫn ở lại, hiển nhiên là Lục Vi Dân và Khúc Nguyên Cao đã có sự trao đổi từ trước.

Lục Vi Dân báo cáo tình hình liên quan đến Chu Minh Khuê mà mình nắm được, Lương Quốc Uy im lặng một lúc lâu.

- Bí thư Lương, tình hình hiện tại tuy chưa rõ ràng, nhưng cần phải được chú trọng đúng mức. Dù kết quả cuối c��ng của vụ án Chu Minh Khuê có ra sao, ý kiến của tôi vẫn là không nên để ảnh hưởng lan rộng. Người đã khuất rồi... cho dù từng có tội tình gì, cũng không nên truy cứu nữa. Đương nhiên, việc này cũng cần phải xử lý trong phạm vi pháp luật cho phép. Ý của tôi là coi việc không để lan rộng là một nguyên tắc khi giải quyết chuyện này. Trong việc xử lý chuyện này, Vi Dân đã nắm vững nguyên tắc rất có chừng mực... Tôi rất tán thành với một vài quan điểm của hắn. Ý của tôi là tôi sẽ phụ trách việc sắp xếp giải quyết hậu quả tại Vĩnh Tế, còn vụ án của Chu Minh Khuê sẽ giao cho Vi Dân làm người phụ trách chính, ngài thấy sao?

Những lời của Khúc Nguyên Cao khiến Lục Vi Dân thoáng kinh ngạc, hắn không ngờ Khúc Nguyên Cao lại thản nhiên muốn giao phó việc này cho mình phụ trách đến vậy. Lẽ nào ông ấy lại tin tưởng mình đến mức đó? Lương Quốc Uy có thể yên tâm sao? Nhưng nhìn thấy vẻ chắc chắn của Khúc Nguyên Cao, Lục Vi Dân lại như đã hiểu ra phần nào. Rất rõ ràng là có người đã thông báo về cuộc tranh cãi giữa hắn và Đan Hùng Nghĩa tại Sở Công an Huyện cho Khúc Nguyên Cao. Vị Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật này xem ra cũng có vài mối quan hệ trong Sở Công an, nếu không thì sao có thể nhanh chóng nắm rõ mọi nội tình như vậy? Ông ta đã biết, vậy Lương Quốc Uy nhất định cũng đã nắm được tình hình này.

- Thôi được, Vi Dân, cậu phụ trách theo dõi chuyện này, có bất kỳ thay đổi gì hãy lập tức trao đổi với ông Khúc. Chu Minh Khuê chắc chắn có một số vấn đề, nhưng y cũng đã qua đời rồi. Có những chuyện không nên làm lớn chuyện, nếu không sẽ là một tổn thất về danh dự, hình ảnh cho Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện ta. Chỉ cần nắm vững chừng mực này trong phạm vi pháp luật cho phép là được.

Lương Quốc Uy nhìn đối phương một lượt, thấy ánh mắt thản nhiên của đối phương, trong lòng y nhẹ nhõm hơn đôi chút. Y không biết đối phương đã thấu hiểu ý đồ của mình hay chưa, có điều y biết Lý Đình Chương và Đan Hùng Nghĩa e rằng sẽ không bỏ qua cơ hội lần này, họ cho rằng đây là cơ hội đã chờ đợi bấy lâu nay. Hừ... Cứ chờ xem. Y cũng cần phải theo dõi biểu hiện của L��c Vi Dân.

Truyen.free giữ quyền chuyển ngữ độc quyền cho tác phẩm này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free