(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 374:
Ha ha, cũng được, ít nhất so với trong nhà máy thì tốt hơn nhiều.
Ngô Kiện cười ngoác miệng.
– Chiếc xe này là của ta, Kính Phong đã có một chiếc Suzuki Thái Tử Vương rồi.
Thấy Lục Vi Dân nhíu mày, Ngô Kiện cũng biết hắn không thích khoa trương, liền xoa hai tay nói:
– Vi Dân à, cũng không phải Kính Phong khoác lác đâu, chúng ta thường có việc bên ngoài, những người bên dưới cũng hay phải đi đây đi đó. Đi taxi thì tốn kém, đi xe buýt lại mất thời gian, cho nên…
Lục Vi Dân lắc đầu. Đương nhiên hắn biết bọn Tiêu Kính Phong làm việc thì phải chạy ngược chạy xuôi, nhưng cả Xương Châu này đâu có nhiều Thái Tử Vương như vậy, hà cớ gì phải cố ý phô trương đến thế? Có điều mua thì cũng mua rồi, Lục Vi Dân cũng không muốn nói gì thêm. Tuổi này ai mà chẳng thích khoe khoang một chút, chính mình cũng không ngoại lệ mà.
– Hắn đi bao lâu rồi?
Lục Vi Dân ngồi trên xe, Ngô Kiện đã khởi động máy, nhẹ nhàng nhấn chân ga.
– Khoảng nửa tiếng rồi. Hắn nói cứ để cậu đến cửa hàng bán lẻ ngồi một lát, rồi hắn sẽ về ngay, có lẽ còn có chuyện cần bàn với cậu.
Tuy Ngô Kiện không biết Tiêu Kính Phong cần bàn chuyện gì, nhưng chuyện mà Tiêu Kính Phong không nói thì y sẽ không bao giờ hỏi. Hơn nữa, nếu đã bàn với Lục Vi Dân, ắt hẳn đó không phải là chuyện nhỏ.
Đường Hòa Bình giờ đây đã trở thành thị trường thiết bị truyền thông lớn nhất của Xương Châu. Khi Ngô Kiện đưa Lục Vi Dân đến đây, hắn đã bị sự sầm uất của phố xá làm cho choáng ngợp.
Một đoạn đường dài ba trăm mét mà có đến gần một trăm cửa hàng bán lẻ thiết bị truyền thông. Ngoài cửa hàng của Cục Bưu chính ra, phần lớn đều là các cửa hàng tư nhân, và cửa hàng của Tiêu Kính Phong cũng được xem như một điểm sáng nổi bật trong hệ thống các cửa hàng bán lẻ đó.
Cửa hàng này có đến ba mặt tiền, quy mô cũng không nhỏ trên cả con đường Hòa Bình. Từ máy nhắn tin đến điện thoại di động, rồi lại đến điện thoại bàn, nơi đây gần như có tất cả các chủng loại thiết bị truyền thông, nhưng sôi động nhất vẫn là mảng máy nhắn tin.
Panasonic và Motorola là hai thương hiệu chiếm thị phần chủ lực trong toàn bộ thị trường máy nhắn tin. Nghe nói trong nước cũng có những nhà máy tư nhân bắt đầu thử tham gia vào thị trường này, nhưng ít nhất đến giờ vẫn chưa th���y xuất hiện. Mà loại máy dùng tiếng Trung mới được đưa ra thị trường của hai hãng này, giá cả tuy khá đắt, nhưng ở một mức độ rất lớn có thể giúp người dùng tránh được sự bất tiện khi không thể trả lời điện thoại, cho nên nó rất được săn đón. Nhất là điều khác biệt rõ ràng so với các máy nhắn tin số cũng khiến cho những người mua dòng máy này khi sử dụng nó có thể khẳng định được đẳng cấp và sự sành điệu hơn người dùng máy số thông thường một bậc, cho nên nó vừa được tung ra liền bán rất chạy.
Bốn cô nhân viên phục vụ thì rất xinh đẹp, mà những khách hàng tới lui tấp nập cũng là bằng chứng cho việc nơi này kinh doanh rất tốt.
– Việc kinh doanh thế nào rồi?
– Cũng ổn. Kinh doanh chủ yếu là máy nhắn tin, cũng không tồi. Lúc làm ăn tốt, một ngày cũng có thể bán được mười chiếc. Điện thoại di động chỉ là một mảng kinh doanh phụ, chủ yếu là bán linh kiện. Nếu không có quan hệ với Cục Bưu chính... thì cậu có đến lấy máy trần cũng vô ích, không vào được mạng...
Trước mặt Lục Vi Dân, Ngô Kiện tương đối thẳng thắn. Y biết quan hệ của Lục Vi Dân và chủ cửa tiệm này, tuy Tiêu Kính Phong chưa bao giờ nói rõ, nhưng trong lời nói cũng sớm để lộ ra rằng Lục Vi Dân mới chính là người chủ thực sự.
– Ừm... thứ này còn có thể huy hoàng được thêm vài năm nữa. Tuy nhiên, nếu điện thoại di động thật sự bắt đầu trở nên phổ biến trên thị trường, thì thứ này sẽ không tồn tại được lâu.
Lục Vi Dân có phần hứng thú đứng ở quầy nhìn ngắm những món đồ này. Cũng không có nhiều kiểu cách, chỉ có mấy loại ít ỏi, nhưng giá cả không hề rẻ dường như cơ bản không ngăn được khao khát của mọi người đối với nó.
“Motorola, thông tin mọi lúc mọi nơi.”
Lời quảng cáo này dường như rất nhanh đã phổ biến khắp cả nước.
– Vi Dân, cái giá này người thường dùng e là không dễ dàng gì. Ba, bốn mươi nghìn tệ một chiếc... bằng mấy năm tiền lương đấy. Người bình thường ai có tiền nhàn rỗi mà chơi những thứ này?
Vẻ mặt Ngô Kiện lộ rõ vẻ hoài nghi. Tuy y sớm đã biết Lục Vi Dân có tầm nhìn rất chuẩn xác, nhưng nói máy nhắn tin chỉ có th�� huy hoàng trong vài năm thì y thực sự không tin. Bây giờ, những người dùng nó vẫn là những người có chút thân phận. Một chiếc phải hơn một ngàn đến gần hai ngàn tệ, mỗi tháng còn phải nộp phí phục vụ, người bình thường đều sợ hãi. Y nghĩ, thứ này nếu thực sự trở thành thông dụng thì phải mất ít nhất ba, bốn năm nữa. Về phần điện thoại di động, chỉ tính giá hiện nay và mỗi tháng nghe nói mất tới hơn một ngàn tệ phí... Xem chừng đến hơn mười năm nữa cũng không có mấy người sử dụng nổi.
– Hừ, đó là hiện tại thôi. Đợi đến mấy năm nữa, giá điện thoại thành ngang ngửa với giá máy nhắn tin, tiền lương cũng tăng ba, năm lần, cậu nói xem khi đó có nhiều người sử dụng không?
Lục Vi Dân lại lắc đầu.
– Giờ nói còn quá sớm, tuy nhiên, đó là xu thế tất yếu.
– Đúng vậy, bây giờ điện thoại di động là do Cục Bưu chính độc quyền, chúng ta có muốn làm kinh doanh cũng không có cửa... Tuy nhiên, máy nhắn tin thì nghe nói chuẩn bị mở cửa rồi.
Ngô Kiện hạ giọng nói, y phỏng đoán Tiêu Kính Phong muốn bàn với Lục Vi Dân chính l�� vì chuyện này. Khoảng thời gian vừa rồi, Tiêu Kính Phong đã chạy vạy lo liệu chuyện này, công việc ở cửa hàng phần lớn đều giao cho y làm.
Thực ra, qua điện thoại, Lục Vi Dân cũng từng nghe Tiêu Kính Phong nhắc đến chuyện lập dịch vụ máy nhắn tin công cộng này. Nghe nói đây mới chỉ để lộ ra một ít phong thanh, nhưng cũng đã khiến không ít người chú ý. Tuy nhiên, bên Cục Bưu chính vẫn án binh bất động, cánh cửa này còn chưa mở. Dẫu vậy, Lục Vi Dân biết cánh cửa này sớm muộn gì cũng sẽ được mở, hơn nữa còn khẳng định một khi đã mở ra thì không thể khép lại.
Con đường của Tiêu Kính Phong ngày càng rộng mở, kết giao bằng hữu ngày càng nhiều. Lục Vi Dân tận mắt thấy y từng bước thoát khỏi Nhà máy 195 rồi bước vào thế giới Xương Châu vừa rộng lớn vừa phức tạp này. Hắn cũng không biết con đường mình đã mở ra cho Tiêu Kính Phong sau này sẽ mang đến cho y điều gì, giống như Tiêu Kính Phong từng bước lại khiến cho con đường cuộc sống của Ngô Kiện rời xa quỹ đạo trước kia vậy. Cũng không ai biết đời người sau này sẽ là gì, nhưng bọn họ đều cố gắng, mình cũng như thế, vậy là đủ rồi.
Một tiếng động cơ nổ giòn truyền từ ngoài cửa vào. Khi nhìn thấy chiếc Suzuki Thái Tử Vương màu đen dừng trước cửa, Lục Vi Dân không nhịn được mà lắc đầu. Khoe khoang cũng không nên đến mức này, nhưng nhìn thấy mấy cô gái cạnh quầy với vẻ rất hâm mộ và hưng phấn, Lục Vi Dân biết hắn có khuyên bảo cũng chẳng có tác dụng gì. Trừ phi có người có chiếc xe hoành tráng hơn Suzuki Thái Tử Vương này. Ví dụ như bây giờ đã bắt đầu thấy trên đường Xương Châu những loại xe đư��c buôn lậu vào như Crown hoặc Daewoo.
– Vi Dân, cậu đến rồi sao?
Tiêu Kính Phong cố gắng nén sự vui sướng. Dù thế nào, trước mặt nhân viên của mình cũng phải giữ vẻ điềm đạm. Lục Vi Dân vẫn là lần đầu tiên đến chỗ này. Tuy trước kia y đã nhắc đến nhiều lần với Lục Vi Dân, nhưng hắn lại tỏ ra không mấy hứng thú. Cho dù mình kiếm được nhiều tiền hơn nữa, Tiêu Kính Phong vẫn cảm thấy dường như Lục Vi Dân cũng không quá quan tâm, để ý cho lắm.
– Ừ, Kính Phong, làm tốt lắm.
Nghe Lục Vi Dân nói mà không thấy thái độ gì rõ ràng, nhưng lời nói đã ngay lập tức xoáy thẳng vào Tiêu Kính Phong.
– Chơi đến xe Thái Tử Vương rồi, cảm thấy xa xỉ lắm phải không?
Tiêu Kính Phong cũng biết trong vấn đề này mình chắc chắn sẽ bị Lục Vi Dân cho một trận, nhưng y quá thích xe máy, cho nên khi có chút tiền cũng phải mua một chiếc Gia Lăng 125. Chiếc Thái Tử Vương này cũng là y đã đấu tranh tư tưởng rất lâu mới quyết định mua.
– Ha ha, Vi Dân, tôi biết chuyện này cậu sẽ mắng tôi, tôi cũng không giải thích nữa. Chuyện này đúng là tôi không kiềm chế nổi, tôi thích chiếc xe này quá rồi.
Tiêu Kính Phong ngây ngô vuốt đầu, làm bộ như tùy mắng thế nào cũng được, dù sao thì chuyện cũng đã rồi.
Lục Vi Dân khẽ hừ nhẹ một tiếng, không nói thêm gì nữa. Hắn không thể yêu cầu mọi người phải giống mình. Mỗi người có sở thích khác nhau thì hưởng thụ cũng khác nhau, đó chẳng phải là chuyện gì sai trái to tát. Tiêu Kính Phong thích xe máy hắn sớm đã biết. Bảo y phải làm giàu mà không cho y thỏa mãn sở thích xe máy, thì chẳng phải là làm khó cho y rồi sao.
Thấy sắc mặt Lục Vi Dân dịu đi, Tiêu Kính Phong biết mình đã vượt qua "cửa ải" này rồi. Tuy Lục Vi Dân chưa bao giờ quản lý chuyện kinh tế, nhưng bản thân y cũng rất có chừng mực. Từ lúc bắt đầu kinh doanh kiwi hay đến sau này là các sản phẩm điện tử, y đều mời người có chuyên môn về làm sổ sách. Mỗi cuộc làm ăn phải rành mạch, buôn bán lỗ lãi bao nhiêu cũng rõ ràng. Đã vài lần y bảo Lục Vi Dân xem qua sổ sách, nhưng hắn đều từ chối.
– Vi Dân, mời vào trong. Đại Kiện, anh cũng vào đi.
Tiêu Kính Phong đã mở một phòng làm việc phía sau quầy bán lẻ. Thường ngày, Tiêu Kính Phong và Ngô Kiện làm việc ở đây, tuy nhiên họ chủ yếu là chạy việc bên ngoài, thời gian làm việc trong văn phòng rất ít.
Nghe Tiêu Kính Phong giới thiệu, Lục Vi Dân chìm vào trầm tư.
Hắn không ngờ Tiêu Kính Phong lại tinh nhạy đến vậy, không ngờ lại có thể nảy ra ý tưởng liên kết xây dựng dịch vụ máy nhắn tin công cộng. Theo trí nhớ của hắn, Xương Châu bắt đầu có dịch vụ máy nhắn tin công cộng hẳn là cuối năm 93 mới bắt đầu. Mà bây giờ cánh cửa tuy rằng đã có tin tức phong thanh, nhưng xem chừng thực sự thực hiện cũng phải cần mấy tháng để chuẩn bị. Nhưng Tiêu Kính Phong đã có chủ ý này, không thể không khiến hắn kinh ngạc.
Tất cả nội dung bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.