(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 376:
Lục Vi Dân thở dài một hơi đầy cảm khái. – Mà công việc nông thôn có thể nói là vấn đề nan giải bậc nhất, gần như mỗi việc đều cần phải trải qua gian nan.
Tô Yến Thanh tò mò nhìn Lục Vi Dân, ánh mắt xinh đẹp lay động, lộ rõ vẻ quan tâm: – Vi Dân, tôi cảm thấy anh có vẻ mệt mỏi lắm, có phải không hài lòng với công việc ở Song Phong ư?
Lục Vi Dân suy nghĩ một chút rồi nói: – Không thể nói là tôi không hài lòng, hoặc chính xác hơn, không thể chỉ dùng một câu “không hài lòng” đơn giản để khái quát được mọi chuyện. Phải nói là công việc cấp cơ sở khó khăn, phức tạp đến mức vượt ngoài tưởng tượng của tôi, nhưng tôi cũng thích thú với cảm giác tự tay giải quyết từng vấn đề này, mặc dù phải thừa nhận rằng nó rất tốn công sức.
– Có thể nói cho tôi nghe một chút được không?
Tô Yến Thanh tỏ vẻ hăng hái, lấy tay chống cằm, nhìn Lục Vi Dân chằm chằm. Đôi mắt lộ rõ vẻ quan tâm làm hắn không khỏi xao xuyến.
Lục Vi Dân kể lại những chuyện đã xảy ra từ khi hắn đến Song Phong được hai tháng nay. Từ cái chết của Chu Minh Khuê đến chuyện ở Vĩnh Tế, từ chuyện di dời chợ nông sản đến những phong ba tại thị trấn Oa Cố. Tô Yến Thanh lắng nghe, tâm trạng cũng lên xuống theo lời kể của Lục Vi Dân. Có nằm mơ cô cũng không thể ngờ, hắn mới đến đây hai tháng mà đã phải đối mặt với nhiều sóng gió đến thế. Hơn nữa, Song Phong lại là một huyện nghèo xa xôi vô danh, vậy mà lại có bao đợt sóng gió lớn dồn dập ập đến với Lục Vi Dân. Điều đáng quý hơn nữa là hắn đều có thể chống đỡ được, nhất là trong vấn đề xây dựng chợ nông sản ở Oa Cố, Lục Vi Dân càng thể hiện năng lực xuất chúng, khiến Tô Yến Thanh không ngừng cảm phục.
– Thật không thể ngờ nổi, vì sao anh lại nhất định muốn đến Oa Cố làm Bí thư Quận ủy? Chẳng lẽ ở huyện lại không làm được việc sao?
Tô Yến Thanh thấy rất khó hiểu. – Tôi cảm thấy với tình hình của anh, ở huyện hẳn là càng thích hợp hơn.
– À, phải nói thế này. Nếu tôi ở huyện, chắc tôi sẽ làm Trưởng ban tuyên giáo. Đối với tình hình trước mắt của Song Phong mà nói, công việc Trưởng ban tuyên giáo này chủ yếu là làm về nghiên cứu. Không phải tôi nói công việc nghiên cứu không quan trọng, nhưng tôi muốn làm một chút chuyện thực tế, làm chút việc thực chất. Tôi hy vọng khi mình rời khỏi một địa phương, sẽ nhận được sự đánh giá như vậy từ nhân dân. Chỉ một lời đánh giá như vậy thôi cũng đủ làm tôi hài lòng rồi.
Lục Vi Dân bộc bạch lòng mình khiến Tô Yến Thanh càng thêm rung động. Vì dân chúng mà làm chút việc thực chất, đây đại khái chính là cách nghĩ của Lục Vi Dân, chân chất nhất, thuần túy, đơn giản mà thật lòng. Nhưng suy nghĩ đơn giản mà chân thực ấy, mấy ai trong xã hội này có được? E rằng ngay cả dượng cô cũng chưa chắc giữ được sự thuần túy đến thế. Có lẽ mười, hai mươi năm trước ông ấy cũng có suy nghĩ tương tự, nhưng khi đã có được một vị trí nhất định, e rằng nó sẽ không còn nguyên vẹn, hoặc ít nhiều đã có sự pha trộn vào đó. Vậy Lục Vi Dân này thì sao?
– Vi Dân, tôi hy vọng suy nghĩ này của anh mười năm, hai mươi năm sau vẫn còn vẹn nguyên như vậy.
Tô Yến Thanh nhìn thật sâu vào mắt Lục Vi Dân rồi thản nhiên nói như vậy.
Lục Vi Dân bị những lời này của Tô Yến Thanh làm cho cảm động, hắn chậm rãi gật đầu: – Yến Thanh, thời gian trôi đi, con người cũng thay đổi nhận thức về thế giới này, cô mong chờ một người không hề thay đổi thì thật không khả thi. Tôi chỉ hy vọng chúng ta có thể duy trì trong tâm mình những điều cơ bản nhất, không đến mức bị hồng trần thế tục làm cho lu mờ, như vậy là đủ lắm rồi.
Lời nói của Lục Vi Dân làm cho nơi mềm yếu nhất trong trái tim Tô Yến Thanh khẽ rung động. Đây mới là suy nghĩ chân thật, không hùng hồn, cũng không hứa hẹn dối trá. Đây mới là con người thật nhất của hắn, có lẽ điểm hấp dẫn cô nhất chính là sự chân thật này của hắn.
Khi Đào Trạch Phong nhìn thấy người thanh niên đang chuyện trò rủ rỉ kia thì kinh ngạc đến há hốc mồm, nhưng y rất nhanh đã kìm lại tâm trạng mình, thản nhiên ngồi một bên. Đây chẳng phải tên tiểu tử Lục Vi Dân sao? Nghe Sảnh Doanh nói Chân Ny và tên tiểu tử này hiện đang có mâu thuẫn, hơn nữa hình như còn nói vốn dĩ hắn đã được điều đến Địa ủy Phong Châu, vậy mà tên tiểu tử này lại xuống một huyện nghèo khác. Tình huống cụ thể tuy rằng không rõ lắm, nhưng không nghi ngờ gì nữa, tên này lại gặp hạn rồi.
Hứng thú của Đào Trạch Phong đối với Chân Ny đã nhạt đi rất nhiều. Ba của Chân Ny gặp nạn, chức Phó giám đốc nhà máy 195 đã không còn. Ông ta chắc cũng thấy không thể tiếp tục làm việc ở nhà máy 195 nữa nên đã từ chức, bây giờ nghe nói là đến làm thuê cho một ông chủ tư nhân ở Phong Châu. Gia đình họ Chân đã hoàn toàn sụp đổ. Bất kể Chân Ny có xinh đẹp hay hấp dẫn đến thế nào, y cũng không thể có khả năng gì với cô ta nữa, Đào Trạch Phong rất rõ điều này. Huống chi Sảnh Doanh còn nói Chân Ny và Lục Vi Dân đại khái đã sớm có chuyện thân mật, chẳng qua Đào Trạch Phong thấy một bông hoa tươi thanh tú như vậy mà lại bị thằng nhà quê Lục Vi Dân hái mất, thật sự khiến y cảm thấy tiếc nuối. Bây giờ Đào Trạch Phong đối với Chân Ny chỉ còn một loại dục vọng đen tối không thể nói ra, đó chính là muốn nếm thử hương vị của cô nương này. Chân Ny càng kháng cự, y càng muốn có được. Y muốn thấy vẻ mặt tức giận, uất hận của Lục Vi Dân khi mình ôm Chân Ny trong tay, chiếm đoạt cô. Chẳng qua, bây giờ con bé Chân Ny đê tiện này vẫn không chịu nghe theo mình, tuy nói có mâu thuẫn với Lục Vi Dân nhưng về phía y vẫn không thấy có chút tiến triển nào. Nghĩ như vậy, Đào Trạch Phong không nhịn được cười. Tên Lục Vi Dân này quả là không tầm thường, đúng kiểu chó cắn người không sủa. Tên tiểu tử này, ở đó thì chiếm được Chân Ny, ở đây còn dám có bạn gái khác. Tuy không thấy rõ khuôn mặt cô gái kia, nhưng từ cách ăn mặc và dáng người cũng tuyệt đối không tệ, hai người còn đến uống cà phê ở Đông Lai, thật đúng là rất tình tứ.
– Anh định còn ở Oa Cố bao lâu nữa?
Tô Yến Thanh hơi nhíu mày, làm đôi lông mày vốn có vẻ cứng rắn của cô trở nên dịu dàng, quyến rũ. Đôi môi mềm mại ngậm chén sứ trắng, mái tóc buông nhẹ che đi nửa gò má hơi gầy. Chiếc cổ cao trắng mịn và tách cà phê trong tay cô như hòa làm một thể. Chiếc áo len hở cổ, để lộ ra chiếc áo lót màu hồng đào trông rất có sức sống, nhìn càng giống như một bức tranh phương Tây đầy màu sắc. Ánh sáng nhàn nhạt mùa đông xuyên qua lớp cửa kính rơi xuống, khẽ che đi nửa vòm trời xanh thắm. Ở Xương Châu rất hiếm khi có ngày nắng đẹp như vậy. Trong một khoảnh khắc, Lục Vi Dân cảm thấy vào lúc này, nói về bất kỳ điều gì cũng là phá hỏng sự tĩnh lặng. Chỉ có thể lặng lẽ ngồi đối diện nhìn nhau mới là cảnh tượng duy mỹ nhất. Thấy Lục Vi Dân nhìn mình có chút thất thần, lại không trả lời, Tô Yến Thanh hơi nóng mặt, đặt tách cà phê xuống, gắt giọng: – Vi Dân!
– Hả?
Lục Vi Dân tỉnh lại từ cơn mơ màng. Hai gò má Tô Yến Thanh đỏ ửng, trông càng thêm quyến rũ. Chút ửng hồng ấy thậm chí còn lan xuống tận cổ. Dù cho lúc nãy hắn không hề nghĩ gì đen tối, thì giờ đây cũng không kìm được, theo bản năng hắn nuốt nước bọt, yết hầu mấp máy, càng làm Tô Yến Thanh hiểu lầm. Chẳng qua là lúc này cô không hề có chút không vui nào, thậm chí còn có chút mừng thầm.
– Này, vừa nãy cô nói gì vậy?
Lục Vi Dân ngượng ngùng thu ánh mắt lại, hỏi có vẻ hơi ngại. – Xem anh kìa!
Câu này vừa nói ra, Tô Yến Thanh mới thấy câu nói này có chút biến chất, sao lại nghe ra có phần giống lời hờn giận của những người yêu nhau. Cô liền nhanh chóng chuyển sang đề tài khác. – Tôi hỏi anh định ở lại Oa Cố bao lâu nữa? – Ưm, không phải là tôi muốn ở Oa Cố bao lâu, mà là Oa Cố cần tôi bao lâu nữa, hoặc nói cách khác, ở lại cho đến khi tôi có thể rời đi, nghĩa là đến khi tôi đạt được mục đích. Có lẽ là hai, ba năm, có lẽ là ba, năm năm nữa, mà bây giờ thì khó nói lắm.
Lục Vi Dân thở dài một hơi. – Tình hình trước mắt, nếu thuận lợi thì ba năm, nếu không thì có lẽ phải năm năm, thậm chí lâu hơn nữa.
– Lâu vậy sao?
Tô Yến Thanh ngạc nhiên. – Anh định ở lại Oa Cố để làm nên điều gì?
– À, phải nói thế này. Tôi muốn Oa Cố trở thành nơi có kinh tế phát triển nhất Song Phong, và cuộc sống của dân chúng phải được cải thiện rõ rệt. Mà muốn thực hiện mục tiêu này, chỉ với khu chợ dược liệu Đông y thì chưa đủ, nhưng tôi vẫn chưa nghĩ quá xa. Mục tiêu trước mắt là xây dựng khu chợ Đông y chuyên nghiệp này đã.
Lục Vi Dân quả thực chưa nghĩ kỹ. Cho dù là xây xong và vận hành tốt khu chợ dược liệu này, đối với việc gieo trồng dược liệu Đông y toàn huyện mà nói, sẽ phát huy tác dụng rất lớn. Nhưng muốn trông vào một khu chợ này để thay đổi diện mạo cả một huyện thì hiển nhiên không thật sự hiện thực. Vậy mà rốt cuộc Oa Cố còn có ưu thế gì có thể tận dụng và phát huy? Điểm này hắn vẫn chưa suy xét kỹ.
Bản dịch này là tài sản tinh thần độc quyền của truyen.free, xin quý độc giả vui lòng không sao chép.