Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 384:

- Ừm, chỉ cần cậu có niềm tin ấy là tốt rồi. Vậy hiện tại, tiến độ phát triển của dự án này thế nào rồi?

Hạ Lực Hành rất quan tâm đến dự án này. Mặc d�� đây là lần đầu Lục Vi Dân đến văn phòng làm việc của ông, nhưng sau khi Lục Vi Dân nhậm chức ở Oa Cố, cũng đã vài lần gọi điện thoại báo cáo công việc. Ông cũng chủ động gọi điện tìm hiểu tình hình vài lần, biết được Lục Vi Dân đã dốc không ít tâm sức cho dự án này, hơn nữa Tô Yến Thanh cũng nói Lục Vi Dân có đủ niềm tin với dự án.

- Có thể nói là thuận lợi, quy hoạch xây dựng cơ bản đã được xác định. Bây giờ có hai vấn đề, một là thu hút đầu tư, mời một công ty chuyên nghiệp đến đầu tư và quản lý, đồng thời còn phải hấp dẫn đủ nhiều thương nhân vào khu chợ này. Hai việc này cũng có liên quan. Một vấn đề khác chính là tôi hy vọng khu chợ dược liệu Đông y chuyên nghiệp này có thể nhận được sự tán thành của sở Y tế tỉnh, xin công nhận là khu chợ dược liệu Đông y cấp quốc gia. Điểm này vừa có thể mở rộng danh tiếng của khu chợ, thu hút thêm nhiều thương nhân, lại vừa hỗ trợ tiến độ thi công giai đoạn hai của công trình.

Thấy Lục Vi Dân nói rất thẳng thắn, Hạ Lực Hành cũng không vòng vo:

- Hiện nay có khó khăn gì không?

Lục Vi Dân lập tức tiếp lời:

- Về việc thu hút đầu tư, tôi không dám làm phiền đến Trưởng ban thư ký, chúng tôi sẽ tự mình cố gắng. Chính là công việc giành được sự ủng hộ của sở Y tế tỉnh, tranh thủ đệ trình xin công nhận khu chợ dược liệu Đông y cấp quốc gia, trên hạng mục công tác này có không ít khó khăn. Trong sở có vài yêu cầu và tiêu chuẩn cụ thể, chúng tôi đang từng bước thực hiện xây dựng theo mục tiêu, cố gắng đạt tới. Đến lúc đó có thể phải cần Trưởng ban thư ký ủng hộ một chút.

Hạ Lực Hành gật đầu hài lòng. Xét cả tình lẫn lý, cả công lẫn tư, ông đều nên ủng hộ dự án này của Lục Vi Dân, huống chi đây lại không phải việc gì vi phạm nguyên tắc. Ông chỉ có chút lo lắng về vấn đề thu hút đầu tư, liệu Lục Vi Dân có thể thực hiện mục tiêu đúng như mong muốn hay không. Trong ấn tượng của ông, Oa Cố có điều kiện cơ sở rất kém, hơn nữa một khu chợ dược liệu Đông y lớn như vậy không thể chỉ dựa vào quy mô và truyền thống trồng dược liệu Đông y của mấy xã, thị trấn là có thể hấp dẫn và thuyết phục nhà đầu tư đến rót vốn.

Sự lo lắng của Hạ Lực Hành không phải là không có căn cứ. Lục Vi Dân hiện tại chính vì việc làm thế nào để thu hút nhà đầu tư đến xây dựng khu chợ dược liệu Đông y này mà đang phiền muộn.

Thị trấn Oa Cố, xã Cát Lương cùng xã Tiểu Bá phối hợp sử dụng đất, phương án xây dựng khu chợ dược liệu Đông y chuyên nghiệp đã nhận được sự đồng thuận dưới sự chỉ đạo của Quận ủy Oa Cố. Giai đoạn 1 công trình chiếm bốn trăm mẫu đất, dự kiến xây dựng ba trăm quầy giao dịch kiêm chức năng lưu trữ, đồng thời còn phải xây dựng trung tâm dịch vụ tổng hợp về vận chuyển, trung chuyển hàng hóa, nghỉ ngơi, ăn uống và lưu trú.

Khu chợ dược liệu Đông y này không thể so sánh với Khu Khai thác Phát triển Kinh tế Kỹ thuật Nam Đàm. Trên thực tế, tính chất công việc của khu Khai thác Phát triển Kinh tế Kỹ thuật đơn giản hơn nhiều. Làm tốt cơ sở hạ tầng, đưa ra quy hoạch đất đai, sau đó là tích cực chiêu mộ, giăng lưới rộng khắp, trọng điểm bồi dưỡng, về cơ bản là nắm chắc phần thắng, chỉ cần không vượt quá chuẩn mực quá mức thì đều có thể thu hút được.

Mà khu chợ dược liệu Đông y này lại không như vậy, hai bên đều phải có một quá trình lựa chọn. Một là quy mô đầu tư tương đối lớn, hai là có tính chuyên biệt cao.

Một mặt, nhà đầu tư phải có kinh nghiệm nhất định trong lĩnh vực này, nếu không họ cũng không dám nhận việc này. Theo suy nghĩ của Lục Vi Dân, ba xã, thị trấn và nhà đầu tư có thể liên doanh thành lập một công ty cổ phần. Ba xã, thị trấn có thể lấy đất góp vốn, còn nhà đầu tư góp tiền, hợp thành một khu chợ chuyên nghiệp, đồng thời nhà đầu tư phụ trách vận hành khu chợ này.

Quận ủy Oa Cố và bốn xã, thị trấn trực thuộc phụ trách cung cấp công tác xây dựng và đệ trình các phương án, phối hợp cung cấp nguồn dược liệu Đông y từ khu vực lân cận. Đồng thời cần đẩy mạnh xây dựng cơ sở gieo trồng dược liệu Đông y tại bốn xã, thị trấn của quận Oa Cố, đảm bảo nguồn cung ứng hàng hóa.

Khu chợ dược liệu Đông y này do nhà đầu tư vận hành, sau khi phía Oa Cố làm theo thỏa thuận cung cấp bảo đảm và ủng hộ trên các phương diện, phải đạt được lợi nhuận trong vòng hai năm. Mà vấn đề xúc tiến đầu tư, quảng bá và thu hút thương nhân đến kinh doanh là quan trọng nhất, cũng là khó giải quyết nhất. Ở điểm này cũng là trọng tâm công việc của Lục Vi Dân, thậm chí là cả Quận ủy Oa Cố.

- Tử Đạt, có chuyện gì?

Lúc nhận được báo có cuộc gọi đến, Lục Vi Dân đang ở trên xe, không kịp quay về Oa Cố, liền tìm một bốt điện thoại công cộng trên đường Song Phong để gọi lại.

Cùng với máy nhắn tin bắt đầu dần thâm nhập vào cuộc sống của mọi người trong huyện Song Phong này, nhu cầu sử dụng điện thoại cũng trở nên cấp bách. Bây giờ xin lắp một bốt điện thoại công cộng còn phải tìm quan hệ với bưu cục. Cũng may hệ thống điện thoại tự động của tỉnh đã được cải tạo hoàn chỉnh đầu tiên ở Phong Châu, vì vậy đã có hạ tầng điện thoại tự động quy mô lớn cho đường dây thông tin cơ bản. Đối với cư dân trong huyện muốn lắp đặt máy điện thoại bàn và bốt điện thoại công cộng trên đường đều có thể được đáp ứng, chỉ có điều phải chờ đợi một thời gian mà thôi.

- Có chút việc. Ngụy Đại Năng đó có phải cán bộ của thị trấn Oa Cố các cậu không?

Bên Ba Tử Đạt xung quanh rất ồn ào, rõ ràng là đang ở địa điểm công cộng nào đó, xem số điện thoại cũng hẳn là ở trong huyện.

Ngụy Đại Năng? Lục Vi Dân giật mình, đó là Phó Bí thư Đảng ủy thị trấn Oa Cố phụ trách công tác Đảng và quần chúng. Nghe nói y cũng là một người có tài, có rất nhiều quan hệ bên trên, nghe nói còn có chút quan hệ họ hàng với Phó ban Tổ chức Điêu Nhất Bình, hình như ấn tượng của Thích Bản Dự với y cũng rất tốt. Nhưng Lục Vi Dân nghe lời Ba Tử Đạt có vẻ như đã xảy ra chuyện gì đó.

- Sao vậy?

Lục Vi Dân thản nhiên hỏi. Đây là một bốt điện thoại công cộng của một cửa hàng, kẻ đến người đi không tiện nói chuyện.

- Ha ha, lúc này đội trị an của chúng tôi đang truy quét ở phố Quế Hoa, vừa hay gặp tên Ngụy Đại Năng này, một kẻ rất ngông nghênh đấy.

Trong lời nói, Ba Tử Đạt cười rất thâm hiểm, làm Lục Vi Dân có cảm giác như bị người ta ngầm tính toán.

- Chà, trước mặt Phó phòng Ba Tử Đạt ai còn có thể ngông nghênh được chứ?

Lục Vi Dân bình tĩnh nói.

- Ha ha, cậu đừng có ở đấy mà nói tôi quái lạ nữa. Tên này uống vài ngụm rượu vào là không còn biết trời đất là gì nữa. Mấy cảnh sát trẻ trong đội trị an bắt được gã, bắt gã đưa chứng minh thư ra, còn nói không có tư cách kiểm tra chứng minh thư của gã, thái độ vô cùng ngạo mạn. Cậu là Bí thư Quận ủy Oa Cố, Trưởng phòng Bào bảo tôi hỏi cậu xem cậu có ý kiến thế nào?

Trong lời nói của Ba Tử Đ��t đầy vẻ giễu cợt.

Lục Vi Dân nhẹ nhàng hít một hơi, xem ra lại phải mắc nợ Bào Vĩnh Quý một ân tình rồi.

- Ừm, tôi không có ý kiến gì, gã có vấn đề gì à?

Lục Vi Dân im lặng một chút rồi mới hỏi.

- Cậu không có ý kiến gì là được rồi. Tên tiểu tử này vẫn cho rằng mình là một nhân vật, dù là sắt thép hay kim cương, vào lò luyện của ta rồi cũng phải tan chảy thôi.

Trong điện thoại, Ba Tử Đạt cười vô cùng sung sướng, cho thấy y đã chịu đựng đủ tên Ngụy Đại Năng này rồi.

- Tử Đạt, anh nhớ giữ đúng quy định đấy, đừng tự rước họa vào thân. Đây là xã hội pháp quyền, Công an càng phải làm gương, cứ dựa theo trình tự mà xử lý là được rồi.

Lục Vi Dân quan tâm nhắc nhở một câu.

- Yên tâm, gã chỉ là hổ giấy, miệng hùm gan sứa, có cần phải dùng thủ đoạn gì ghê gớm đâu?

Ba Tử Đạt cười lạnh hai tiếng.

- Tôi biết phải làm thế nào. Cũng là Trưởng phòng Bào bảo tôi gọi cậu, nghe ý kiến của cậu. Tôi cũng đang nghĩ lẽ nào cậu lại còn có thể bao che cho loại người rác rưởi này sao?

Lục Vi Dân không lên tiếng, dập máy luôn. Ba Tử Đạt đương nhiên không hiểu được nội tình sự việc. Việc này muốn qua mắt con cáo già Bào Vĩnh Quý này đúng là không dễ dàng, nói không chừng đây chính là cơ hội Bào Vĩnh Quý thể hiện thiện ý với mình, để mình mắc nợ lão một ân tình, vẫn chưa biết nên làm thế nào để trả đây.

Bên kia, Ba Tử Đạt gác điện thoại, sắc mặt đã trầm hẳn xuống.

Lúc trước y còn tưởng Bào Vĩnh Quý bảo mình gọi điện cho Lục Vi Dân là để ý đến ý tứ của vị Bí thư Quận ủy Lục Vi Dân này. Suy cho cùng thì một Phó Bí thư Đảng ủy của thị trấn bị bắt vì hành vi mại dâm, vẫn sẽ có ảnh hưởng đến thể diện của một Bí thư Quận ủy mới nhậm chức. Trong lòng y cũng có chút bực bội.

Một cán bộ làm những chuyện như thế này, bị bắt được mà vẫn còn dám diễu võ giương oai trước mặt cảnh sát. Lúc thì kêu Phó ban Điêu, lát lại gọi Trưởng phòng Bào, Chính ủy Đan, la hét khoa trương, dường như cả huyện Song Phong này là của gã. Nhưng Bào Vĩnh Quý sau khi tìm hiểu thân phận kẻ khả nghi lại bảo y gọi điện cho Lục Vi Dân, điều này làm y rất khó chịu.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền dành tặng quý độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free