Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 41:

Quách Hoài Chương cũng phần nào ngán ngẩm sự ngông cuồng, kiêu ngạo của Trương Quân, đặc biệt là những lời gã cố ý mỉa mai về mối quan hệ giữa y và Lục Vi Dân càng khiến y không hài lòng.

Chỉ là, phụ thân gã hiện đã được điều đến địa khu Lê Dương giữ chức Phó chủ nhiệm Hợp tác xã Mua bán, hơn nữa lại có mối quan hệ tương đối tốt với cấp trên của mình, nên y cũng không tiện không nể mặt gã.

“Thôi được rồi, Vi Dân, Đại Quân cũng chỉ là nói đùa chút thôi. Mọi người cứ ngồi đi, hôm nay chúng ta cùng tề tựu, tốt nghiệp cấp hai cũng đã bảy tám năm rồi, thật khó khăn lắm mới có dịp tụ tập như thế này. Nói thật, bây giờ muốn các bạn học năm xưa đều hội họp lại là điều gần như không thể, có thể tập trung được chừng mười, hai mươi người đã là quý lắm rồi. Chúng ta cũng nên trân trọng cơ hội này. Cậu bây giờ lại được điều trở lại Nam Đàm, hôm nay coi như mọi người mở tiệc đón cậu từ phương xa trở về. Cậu cũng nên nói vài lời, thế nào?”

Nụ cười trên gương mặt Quách Hoài Chương dù sao cũng khiến người ta cảm thấy y có khí thế nắm giữ đại cục trong tay. Lục Vi Dân cũng không thể không thừa nhận người này thực sự rất thích hợp để lăn lộn trong chốn quan trường. Ít nhất, khả năng nắm bắt thời cơ, nắm vững nhịp độ và xem xét thời thế của y đã bằng cả mấy người khác cộng lại, rất thản nhiên mà cũng có thể giành quyền chủ đạo của cuộc họp mặt bạn học về tay mình, khiến mọi người trong vô thức đã xem y là trụ cột.

“Hoài Chương, cậu đã nói như vậy, mình sao có thể không nói vài lời chứ?”

Lục Vi Dân cũng không khách sáo. Quách Hoài Chương đã đẩy mình lên sân khấu, bất kể y nghĩ gì, hắn cũng phải tiếp lời. Song, đối với một người như hắn, trong những trường hợp kiểu này mà nói, thực sự quá đỗi đơn giản.

“Đầu tiên, cho phép tôi nói lời xin lỗi, có lẽ tôi đã tới muộn một chút. Kỷ luật của cơ quan này tuy chưa hẳn là quá nghiêm ngặt, nhưng tôi vừa mới tới, dù thế nào cũng phải tuân thủ quy tắc một chút, nên đã đến hơi trễ. Trở về Nam Đàm rồi thì đâu cần nói gì nữa, nói là đền đáp quê hương cũng được, là kiếm miếng cơm manh áo cũng xong. Nói tóm lại, trở về Nam Đàm làm việc, giống hệt như Hoài Chương, nếu nói đao to búa lớn một chút thì là phục vụ nhân dân, còn nói thật thì là phục vụ cho lãnh đạo. Sau này, nếu mọi người thực sự có việc cần đến tôi, xin cứ việc nói, tôi sẽ làm hết khả năng của mình.”

Những lời lẽ khá thẳng thắn của Lục Vi Dân đã nhận được tràng vỗ tay nhiệt liệt từ các bạn cùng lớp.

Trong số các bạn học này cũng có không ít người làm ở các bộ ngành chính phủ như Cục Công an, Cục Tài chính, Cục Giao thông cùng với công tác chính phủ tại các thị trấn. Quách Hoài Chương hiện là thư ký Chủ tịch huyện, còn Lục Vi Dân lại trở thành thư ký của Phó Bí thư, Phó Chủ tịch thường trực huyện. Vinh quang này đối với một lớp mà nói, có thể xem là một điều hiếm có, thậm chí đối với những người học cùng khóa ở trường trung học Nam Đàm cũng là không hề dễ dàng. Tương lai ra sao thì rất khó nói trước, biết đâu sau này còn có việc cần đến hai người bọn họ giúp đỡ.

Sau khi ngồi xuống, Lục Vi Dân mới phát hiện cô gái trẻ ngồi bên cạnh dường như có phần lạ lẫm, hắn chớp mắt nhìn đối phương từ trên xuống dưới một lượt. Dưới ánh mắt của Lục Vi Dân, cô gái cũng có chút ngượng ngùng, rồi hơi hụt hẫng nói:

“Thế nào, Lục Vi Dân, không nhận ra ư? Mới có vài năm thôi mà?”

“Thư Nhã?”

Lục Vi Dân theo bản năng gãi đầu, có phần không dám tin vào mắt mình mà nói:

“Đúng là cậu rồi, Thư Nhã! Không phải chứ, tuy rằng nói nữ nhân thay đổi không ngừng, nhưng chẳng lẽ cậu thay đổi nhiều đến vậy sao? Tôn Ngộ Không có bảy mươi hai phép biến hóa cũng chẳng lợi hại bằng cậu đâu.”

Câu nói cuối cùng của Lục Vi Dân với giọng điệu trêu đùa đã khiến cả bàn tiệc lập tức bùng lên một tràng cười.

“Vi Dân, đã mấy năm cậu chưa gặp Thư Nhã rồi?”

“Ừm, chắc cũng phải đến bảy năm rồi, nói đùa. Lúc đó Thư Nhã mới bao nhiêu tuổi chứ, chắc là mười bốn. Bây giờ cũng đã là thiếu nữ hơn hai mươi tuổi, đương nhiên là thay đổi nhiều rồi.”

Cô gái ngồi bên cạnh Thư Nhã có phần ghen tị mà chen lời nói.

“Nhiều năm như vậy cậu chưa trở về Nam Đàm, chưa từng gặp Thư Nhã, lúc nãy vừa thấy thì đương nhiên cảm thấy thay đổi quá nhiều.”

Lục Vi Dân có ấn tượng rất sâu sắc với cô gái ngồi bên cạnh – Hà Lâm.

Khi ấy, cô là thành viên ban văn thể mỹ, được công nhận là hoa khôi của lớp.

Thư Nhã khi đó quả thực vẫn là một cô bé chưa mấy phát triển, vốn dĩ là đứa ít tuổi nhất trong lớp, vừa thấp vừa gầy. Ấn tượng trong mắt mọi người về cô khi ấy là tết tóc hai bím, đeo ba lô, cũng không hay nói chuyện, thật không thể nào sánh được với một Hà Lâm hoạt bát nổi trội.

Nhưng bây giờ, ngồi cạnh Hà Lâm thướt tha, kiều diễm, trông Thư Nhã lại rất thanh mảnh, vô cùng thu hút. Gương mặt cô trắng ngần, đầy đặn hơn xưa nhiều, đôi mắt đẹp sáng trong như kim cương mang nét hiếu kỳ và dò hỏi, tóc vẫn tết hai bím đen nhánh. Cô mặc chiếc váy liền màu hồng cánh sen bằng lụa tơ tằm, làm tôn lên dáng người chuẩn mực. Đôi cánh tay trắng ngần như ngọc đeo một chiếc vòng ngọc Phỉ Thúy, vô tình hay cố ý đã thu hút hết ánh nhìn của tất cả các bạn nam cùng lớp, khiến ánh mắt Hà Lâm ngồi bên cạnh có phần khác lạ.

“Hà Lâm, cậu thì khỏi phải nói rồi. Cậu vẫn chẳng thay đổi chút nào, vẫn xinh đẹp mê hồn người. Nhìn kìa, ánh mắt của mọi người đều hướng về phía hai cậu đấy. Ngay cả lúc tôi bước vào mọi người cũng không chuyển hướng. Chẳng qua là Thư Nhã thay đổi nhiều quá, cô bé ngây ngô ngày xưa nay lại trở thành một thiếu nữ xinh đẹp. Đại Quân có ý kiến với tôi, phần nhiều cũng là vì hai cậu ngồi ngay cạnh tôi mà không ngồi bên cậu ấy. Thế này là tôi bị vạ lây rồi.”

Lục Vi Dân vừa cười trêu đùa, vừa thực sự cảm thán sự thần kỳ của tạo hóa.

Thư Nhã ngày xưa trong lớp đúng là quá đỗi bình thường, ngoài thành tích học tập khá tốt ra thì có thể nói là chẳng có điểm gì đặc biệt. Cô cũng chẳng ưa nói chuyện, khi đi học tan học đều đúng giờ giấc, y hệt kiểu người chìm trong biển người, không chút ấn tượng.

Nhưng còn bây giờ, Hà Lâm có thể coi là cô gái xinh đẹp khiến nhiều người phải ngoái nhìn, nhưng khi ngồi bên cạnh Thư Nhã, tuy rằng vẫn đẹp kiều diễm mê hồn, nhưng nói cho cùng lại có cảm giác thêm vài phần diêm dúa. Còn khí chất trong sáng thoát tục của Thư Nhã lại càng được thể hiện rõ ràng hơn.

Nếu như nói Hà Lâm được so sánh như đóa hoa mẫu đơn quyến rũ, chói lóa, thì Thư Nhã lại giống như một đóa hoa bách hợp mang hương thơm dịu nhẹ, in sâu dấu ấn trong lòng người.

Lục Vi Dân đã trải nghiệm hơn hai mươi năm cuộc đời, lời ăn tiếng nói đã hoàn toàn không còn cùng một bậc với các bạn học năm xưa. Ngay cả người dốc hết sức để thể hiện bản thân như Quách Hoài Chương đứng trước mặt Lục Vi Dân cũng lộ ra quá đỗi non nớt. Trong những trường hợp như thế này, Lục Vi Dân có vô số cách vừa có thể làm sôi động bầu không khí, vừa có thể nhẹ nhàng dung hòa mọi người.

Những lời của Lục Vi Dân lập tức hóa giải bầu không khí ngột ngạt lúc trước do những lời của Trương Quân mang đến. Nó không những khiến Trương Quân cũng cảm thấy còn một đường lui, mà còn tâng bốc cả hai cô gái, đến Quách Hoài Chương cũng không kìm được việc quan sát Lục Vi Dân vài lần. Tên quỷ này sao lại trở nên dẻo miệng đến vậy, bản lĩnh âm thầm tác động đến người khác quả nhiên không hề đơn giản.

Thư Nhã cũng có phần bất ngờ. Đối với cô mà nói, ấn tượng về cậu bạn cấp hai ngày xưa này cũng không phải quá sâu sắc. Nếu như không phải đến cấp ba hắn không còn đi học ở Nam Đàm, có lẽ cô cũng chẳng có ấn tượng gì. Chỉ là sau này nghe nói hắn quay lại thi và vào được Đại học Lĩnh Nam, giờ đây lại được phân về đây.

Ban đầu, nói thật, cô cũng không muốn đến cuộc tụ họp bạn học này. Tình cảm bạn bè thời cấp hai vốn cũng không thể gọi là thân thiết. Khi ấy mọi người vẫn còn ngờ nghệch, đặc biệt là giữa bạn khác phái càng không thể nói là có tình bạn sâu sắc. Lấy lý do là đón L��c Vi Dân để tụ tập, Thư Nhã càng không muốn tham gia, nhưng Quách Hoài Chương cứ gọi điện tới, cô cũng không tiện thoái thác, đành phải đến.

Không ngờ, ấn tượng mà Lục Vi Dân mang đến cho cô hoàn toàn nằm ngoài dự liệu: không kiêu ngạo mà cũng chẳng siểm nịnh, trong nhu có cương. Trương Quân vẫn luôn muốn theo đuổi Hà Lâm, chỉ tiếc Hà Lâm không hề để mắt đến y, cho nên y cũng muốn thể hiện một chút bản lĩnh của mình trước mặt các bạn cùng lớp. Cũng chính vì thế mà trong lời nói luôn có thể hiện ý hơn người, không ngờ Lục Vi Dân căn bản là không tiếp lời đối phương, nhưng lại có thể nể mặt mọi người một cách đúng mực, khiến Trương Quân cũng có phần tức tối nhưng không cách nào nói ra được.

Chương truyện này do truyen.free độc quyền chuyển ngữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free