(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 59:
Lục Vi Dân hiểu rõ, sự vụ trái kiwi lần này có thể nói là một cơ hội mang tính bước ngoặt. Có lẽ nó cũng có thể dẫn đến sự bất mãn và đố kỵ của một số người, nhưng hắn thực sự không còn nhiều lựa chọn. Một khi Thẩm Tử Liệt bị sự vụ này liên lụy, rồi phải rời đi trong thất vọng, thì bản thân hắn có lẽ một hai năm nữa ở huyện Nam Đàm này, cũng khó mà ngóc đầu lên nổi.
Nếu có thể mượn cơ hội này giúp Thẩm Tử Liệt trổ hết tài năng, e rằng sẽ kéo theo cảnh "một người làm quan, cả họ được nhờ." Huống hồ bản thân hắn lại là người nhà, thì còn gì bằng?
Đặc biệt là khi biết được nhạc phụ của Thẩm Tử Liệt vốn là Phó Bí thư Tỉnh ủy Xương Giang, và đã từng nhiều năm đảm nhiệm chức Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy. Hiện tại vẫn là Phó Chủ nhiệm Hội đồng nhân dân tỉnh, thì hắn càng phải dốc sức lần này.
– Tôi và Tô Yến Thanh tính toán nhanh chóng lên đường đến Bắc Kinh. Tô Yến Thanh tốt nghiệp Đại học Nhân dân Trung Hoa, khá quen thuộc với nơi đó. Tôi cũng có một người bạn học làm việc tại Bắc Kinh. Chúng tôi định đến đó thử sức một phen, xem có thể tìm ra được con đường nào không.
Lục Vi Dân ngừng lại một chút rồi mới tiếp lời: – Ngoài ra, ngoài B���c Kinh, chúng tôi cũng định, nếu có cơ hội thì sẽ ghé qua Thượng Hải và Quảng Châu xem sao. Nhưng đây cũng chỉ là dự tính ban đầu mà thôi.
Chu Du Minh cũng vô cùng khâm phục những ý tưởng quy hoạch liên tiếp của Lục Vi Dân. Anh chàng này thực sự đã đánh đúng trọng tâm.
Y và Thẩm Tử Liệt cùng với Bí thư Huyện ủy An Đức Kiện, Chủ tịch Huyện Vương Tự Vinh vừa mới từ địa khu trở về.
Phó Chủ tịch Địa khu Tưởng Quốc Huy sau khi nghiên cứu điều tra sản xuất nông nghiệp huyện Sơn Hoài, đã phát hiện ra nguy cơ tiềm tàng từ việc trồng kiwi. Y báo cáo với Bí thư Địa ủy Hạ Lực Hành và Chủ tịch Địa khu Thượng Quyền Trí về khả năng kiwi được mùa có thể dẫn đến tình trạng tiêu thụ ế ẩm của ba huyện Nam Đàm, Hoài Sơn và Phụ Đầu, khiến cho cả Bí thư Địa ủy Hạ Lực Hành và Chủ tịch Địa khu Thượng Quyền Trí đều quan tâm. Họ còn tổ chức một cuộc họp triệu tập ba vị lãnh đạo để lắng nghe ý kiến về vấn đề này, yêu cầu lãnh đạo ba huyện nghiêm túc xem xét vấn đề này, tích cực hỗ trợ và định hướng đẩy mạnh tiêu thụ trái kiwi.
Sau khi trở về huyện, Bí thư Huyện ủy An Đức Kiện và Chủ tịch Huyện Vương Tự Vinh mới nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, dành riêng một cuộc họp để thảo luận về kênh tiêu thụ trái kiwi của huyện Nam Đàm. Trong cuộc họp cũng nêu rõ sẽ do Thẩm Tử Liệt phụ trách toàn bộ kênh tiêu thụ kiwi của toàn huyện, đảm bảo kiwi được trồng trọt thuận lợi và có thể tiêu thụ thuận lợi ra bên ngoài, tránh gây tổn thất lớn cho những hộ trồng kiwi.
Nếu như nói trước đây khi thành lập tổ công tác mở rộng tiêu thụ trái kiwi, các lãnh đạo chủ yếu vẫn chỉ là xuất phát từ yêu cầu kiên quyết của Thẩm Tử Liệt. Vậy thì hiện tại đã thực sự nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. Đặc biệt là khi cảm giác thấy việc tiêu thụ trái kiwi của hai huyện Hoài Sơn và Phụ Đầu cũng có khả năng tạo ra áp lực cạnh tranh lớn đối với sản phẩm kiwi của huyện Nam Đàm. Điều này càng làm tăng cảm giác nguy cơ đối với Nam Đàm.
– Tiểu Lục, việc này không thể chậm trễ được. Tình hình có chút thay đổi. Ngày hôm nay các lãnh đạo chủ chốt của địa khu sẽ triệu tập Bí thư An, Chủ tịch Huyện Vương và tôi, cùng với các lãnh đạo chủ yếu của hai huyện Hoài Sơn và Phụ Đầu, chủ yếu để nghiên cứu về kênh tiêu thụ mà địa khu Lê Dương phải đối mặt do kiwi bội thu. Tôi đoán, hai huyện Hoài Sơn và Phụ Đầu ắt hẳn cũng sẽ lập tức hành động, vì thế nên chúng ta không thể chậm trễ được nữa. Công việc này Bí thư An và Chủ tịch Huyện Vương đã giao cho tôi. Tôi đồng ý với ý kiến lúc nãy của cậu. Bên này thành lập hợp tác xã chuyên trách thu hái, phân loại, đóng gói và vận chuyển trái kiwi sẽ do anh Chu phụ trách. Thường Xuân Lai phụ trách việc ký hợp đồng với nhà máy 195 và Xương Cương (nhà máy thép Xương Châu), cũng tiếp tục liên hệ với phía Xương Châu để tuyên truyền và tiêu thụ. Cần cố gắng hoàn thành hợp đồng tiêu thụ trước Hoài Sơn và Phụ Đầu, làm nổi bật danh tiếng kiwi Nam Đàm của chúng ta, cố gắng bán ra thật nhiều kiwi Nam Đàm.
Thẩm Tử Liệt cũng không nói lời vô ích: – Còn về Bắc Kinh và Thượng Hải bên này, các cậu lập tức xác thực thông tin, in ấn tài liệu tuyên truyền.
Hãy mang đến Xương Châu này đi. Đợi khi tài liệu tuyên truyền đã hoàn tất, các cậu lập tức đến Bắc Kinh, cố gắng mở rộng thị trường tại Bắc Kinh. Việc này đã mang tầm vóc chính trị rồi. Chỉ được phép thành công, không được phép thất bại. Nếu có gì cần thì cứ gọi điện thoại cho tôi.
Lục Vi Dân cũng thật không ngờ sự vụ này lại có chút chuyển biến. Hắn lập tức đoán được điều này có thể có mối quan hệ nhất định với việc hắn đã liên hệ với Trần Cương, người em họ của Trưởng phòng Nông nghiệp địa khu. Hắn thông qua Trần Cương để tìm hiểu ảnh hưởng của thổ nhưỡng nơi đây đến sản lượng kiwi và dự đoán sản lượng ban đầu, từ đó tính toán được sản lượng kiwi của huyện Nam Đàm. Liên hệ nhiều lần như vậy khó tránh khỏi việc Trưởng phòng Nông nghiệp sẽ cảm thấy có điều gì đó bất thường.
Lục Vi Dân đoán không sai. Thực sự là việc hắn thường xuyên liên hệ với Trần Cương đến Nam Đàm giúp hắn phân tích, phán đoán kết quả ra trái của mỗi cây kiwi và sản lượng tổng thể. Mà mỗi lần Trần Cương đến Nam Đàm thì sau đó đều khiến Trưởng phòng Khoa học Nông nghiệp chú ý, từ đó cũng chú ý đến tình hình ra trái kiwi của toàn địa khu năm nay. Khi sản lượng thậm chí có khả năng đột phá lên đến một triệu tấn, Phòng Khoa học Nông nghiệp địa khu sẽ coi đây là thông tin để báo cáo lên Cục Nông nghiệp địa khu. Còn Cục Nông nghiệp địa khu cũng sẽ nhanh chóng báo tin này với Phó Chủ tịch Địa khu phụ trách quản lý nông nghiệp - Tưởng Quốc Huy. Thế nên mới có cuộc gặp mặt như vậy.
Bắc Kinh những năm 90 đối với Lục Vi Dân mà nói là xa lạ, nhưng đối với Tô Yến Thanh thì quen thuộc vô cùng.
Chỉ rời khỏi nơi này hơn một năm, đối với Tô Yến Thanh giống như là một giấc mộng. Giấc mộng này mang lại ảnh hưởng vô cùng lớn đến cuộc sống của cô. Nhiệt huyết sôi sục thuở nào của cô, sau hơn một năm trải qua suy nghĩ thấu đáo, đã trở nên thực tế và bình tĩnh hơn. Tô Yến Thanh phát giác ra chính mình dường như đã có thể rất lý trí đối mặt với tất cả những gì thuộc về quá khứ.
Rất nhiều bạn bè thuở xưa đ�� ra nước ngoài, cũng có không ít người vẫn ở trong nước nhưng vẫn đang âm thầm tìm tòi và nhận thức.
Cha và cậu luôn cảnh cáo và nhắc nhở cô, phải quên đi những kích động và tình cảm mãnh liệt vô nghĩa, bình tĩnh đối mặt với những biến đổi của xã hội đương thời. Ví dụ như xã hội cần ổn định chính trị và cải cách kinh tế, nếu như trật tự xã hội bị đảo lộn, vậy thì sẽ chỉ khiến sự việc càng khó vãn hồi. Những suy nghĩ tốt đẹp nếu đi sai phương hướng thì sẽ càng trở nên tồi tệ hơn.
Lúc ban đầu cô cũng không nghe lọt tai, cho đến khi đến vùng thâm sơn cùng cốc của Nam Đàm này được nửa năm thì cô vẫn giữ một thái độ bàng quan, lạnh lùng, căm ghét thế tục. Nhưng thời gian trôi đi, sau khi suy xét và tìm tòi một cách bình tĩnh, cô mới phát hiện ra có lẽ lời giáo huấn của bề trên cũng không hoàn toàn sai. Hơn nữa điều mình luôn theo đuổi thì chưa chắc đã hoàn toàn đúng.
Lục Vi Dân chú ý tới tâm trạng của Tô Yến Thanh dường như có chút xao động. Hắn mơ hồ cảm nhận được điều gì đã tác động đến cô gái luôn luôn thể hiện sự trầm tĩnh thản nhiên trước mặt mình như vậy. Dù sao thì trận phong ba ấy cũng mới qua hơn một năm. Mà trận sóng gió ấy đã mang đến ảnh hưởng sâu rộng tới những sinh viên đầy nhiệt huyết và lý tưởng mãnh liệt. Sau khi trải qua trận sóng gió đó, nền kinh tế bất ổn của Trung Quốc đã ổn định trở lại, lại sắp bước vào một thời kỳ phát triển nhanh chóng.
– Yến Thanh, có phải là vì mất đi một số thứ không thể nào tìm lại, nên cô mới xúc động sao?
Tô Yến Thanh ánh mắt hơi lạnh lùng, liếc nhìn Lục Vi Dân với vẻ mặt bình tĩnh, hơi lạnh nhạt nói: – Anh dường như rất thích nghiên cứu tâm lý của người khác?
– Không, tôi chỉ là không mong muốn nhìn thấy cô đắm chìm trong dĩ vãng.
Lục Vi Dân cúi thấp đầu xuống, chân bước chậm rãi trên quảng trường.
– Dòng chảy của lịch sử, ai cũng không thể thay đổi được. Có một số thứ, ngay tại thời điểm ấy không ai có thể hiểu rõ, chỉ có sau mười năm hoặc hai mươi năm sau mới nhận ra có lẽ khi ấy chúng ta chỉ là sự bồng bột đơn thuần.
– Đừng nói kiểu đó. Điều đó sẽ phá hỏng ấn tượng của tôi về anh đấy.
Tô Yến Thanh lạnh lùng nói: – Sự bồng bột đơn thuần ư? Hừ, tại sao anh không nói thẳng ra là ngây thơ đi? Anh hiểu cái gì chứ? Anh thấy mình nhìn xa trông rộng hơn bao nhiêu người khác, đầu óc người khác ai cũng đơn giản hết cả sao? Anh có tư cách gì mà đánh giá tất cả như vậy chứ?
Tác quyền của phiên bản chuyển ngữ này hoàn toàn thuộc về truyen.free.