(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 78:
Lại nói về tình hình huyện thành chúng ta, đường phố hẳn vẫn như mười năm trước. Tôi hỏi qua những người lớn tuổi trong nhà về đường xá ở huyện ta, theo trí nhớ của họ thì đường sá ở huyện thành đã mười năm nay không có thay đổi gì. Đường cái gồ ghề, phố nhỏ ngõ tắt thì ngập nước. Toàn bộ huyện thành chỉ có ba nhà vệ sinh công cộng, hơn nữa lại đang trong tình trạng vô cùng dơ bẩn, thê thảm. Dân chúng khắp nơi đều kêu than. Chủ Nhiệm Trương bên Ủy ban Xây dựng nói cho tôi biết đường ống nước trong thị trấn cần phải sớm được tu sửa lại, nếu không tình hình có thể càng ngày càng kém hơn. Nhưng hết năm này sang năm khác vẫn không có cách nào để cải tạo. Nguyên nhân là gì? Chính là không có tiền. Công viên công cộng thì xuống cấp nghiêm trọng, ngay cả người dân trong huyện thành chúng ta cũng không muốn đến. Rạp chiếu phim xây dựng từ những năm bảy mươi, đã bị phòng ban giám sát an toàn đình chỉ vì đề phòng nguy hiểm, yêu cầu lập tức tu sửa, nhưng vẫn lại không có tiền.
Thẩm Tử Liệt dũng cảm nói ra ý nghĩ của mình, liệt kê những sự thật rành mạch, điều này những người đang ngồi nghe ngày thường cũng đều thấy, quen mắt đến mức không còn cảm thấy lạ lẫm. Nhưng hôm nay những điều quen thuộc này lại được đưa ra ở hội nghị thường vụ Huyện ủy, làm cho người ta có vẻ khó tiếp nhận được, nhất là vị tân Chủ tịch huyện Nam Đàm vẫn chưa hoàn toàn hòa nhập này lại phát ngôn những lời sắc bén đến thế.
- Thật ra tất cả mọi người đều biết, điều đó là do tình thế khó khăn. Huyện cũng không phải không muốn cải tạo hay không muốn xây dựng mới, nhưng ngân khố lại trống rỗng, lấy gì để cải tạo? Năm kia tiến hành xây dựng trường trung học Nam Đàm, đến nay còn chưa thanh toán hết chi phí công trình cho công ty xây dựng Lê Dương số hai. Năm nay tôi cũng đã nhận được hai cuộc gọi từ giám đốc công ty xây dựng Lê Dương số hai, đe dọa tôi, nói nếu cuối năm nay không thanh toán tiền nợ công trình, thì vào năm tới, y sẽ đưa hàng trăm công nhân và người nhà tới Ủy ban nhân dân huyện chúng ta. Trong tình hình như vậy, anh nghĩ huyện làm sao còn có tiền để đầu tư vào phúc lợi dân sinh?
Trong phòng hội nghị có vẻ im lặng đến lạ thường, ngay cả tiếng một Ủy viên thường vụ nào đó uống nước cũng nghe rõ mồn một.
- Tôi khẳng định trong lòng vài người lúc này đang tự nhủ, nếu tài chính huyện khó khăn như vậy, còn muốn làm khu công nghiệp kinh tế mới làm gì? Muốn làm khu kinh tế mới lẽ nào lại không tốn tiền? Không chỉ tốn tiền, mà chắc chắn còn là một khoản lớn, như vậy không phải “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” sao?
Thẩm Tử Liệt lại đưa ra một vấn đề, cũng là điều mà trong lòng không ít các Thường vụ Ủy viên đang ngồi đã nghĩ tới.
- Không sai, tôi thừa nhận muốn làm khu công nghiệp kinh tế mới này chắc chắn phải bỏ vốn đầu tư. Hơn nữa số vốn đầu tư lại không hề nhỏ. Đầu tiên chính là xây dựng cơ sở hạ tầng cho khu công nghiệp kinh tế mới. Đây là một khoản chi không nhỏ. Muốn làm được như vậy cần phải thành lập một bộ máy, nhân viên biên chế cùng với chi phí xây dựng. Những điều này ước tính sơ bộ chắc chắn cũng không ít. Nhưng nếu chúng ta không làm khu công nghiệp kinh tế mới này?
Thẩm Tử Liệt hỏi ngược lại.
- Không làm thì sẽ ra sao? Có thể đoán trước thử xem, Nam Đàm chúng ta không làm, cũng chỉ có thể vẫn như bây giờ, khó khăn từng ngày, bất cứ lúc nào cũng phải thắt lưng buộc bụng, muốn làm cái gì đều chỉ có tưởng tượng một chút, ngồi chờ bánh từ trên trời rơi xuống hay sao? Lẽ nào có chuyện tốt như vậy?
Giọng điệu Thẩm Tử Liệt càng lúc càng trở nên kiên quyết.
- Chúng ta đều biết rằng Nam Đàm giống như một huyện nông nghiệp lớn vậy, “thuế cơ bạc nhược, thuế nguyên cằn cỗi”, thu thuế nông nghiệp chỉ mang tính tượng trưng, nói ra khiến ngay cả những người làm quan như chúng ta càng thêm khẩn trương. Mà hiện tại mức lương và giá cả liên tục sụt giảm, điều chỉnh cơ cấu nông nghiệp cũng gặp vô vàn gian nan. Có thể nói vấn đề ấm no ở nông thôn đã được giải quyết, nhưng vấn đề về thu nhập lại vẫn giậm chân tại chỗ. Một lượng lớn lao động dư thừa ở trong khu vực của chúng ta lại không tìm được cách nào để giải quyết.
Họ không thể không ra ngoài, đến các khu vực duyên hải để làm thuê. Mà những thanh niên trai tráng tới nơi khác lao động cũng mang đến rất nhiều vấn đề, như đến mùa vụ lại không thể giúp đỡ việc nhà, người già và trẻ nhỏ trong nhà lại không được chăm sóc chu đáo, mỗi năm về nhà lại lo lắng về vấn đề đi lại. Cũng là một khoản chi phí thật lớn, sao chúng ta không thể thông qua sự phát triển công nghiệp ở khu vực của chúng ta để hấp thụ lượng lao động dư thừa?
- Với tình hình hiện tại, tôi cho rằng chỉ có phát triển công nghiệp, cũng chỉ có phát triển công nghiệp mới có thể thực sự giúp tài chính Nam Đàm cùng hệ thống thu thuế của chúng ta đi vào một cơ chế vận hành tương đối lành mạnh và tốt đẹp, mới có thể thực sự giải quyết được vấn đề lao động dư thừa ngày càng trầm trọng ở nông thôn chúng ta. Dưới cơ chế hiện tại, không có ngành công nghiệp làm động lực, mọi chuyện đều khó thành.
- Phải làm khu công nghiệp kinh tế mới này, chính bản thân Thẩm tôi cũng biết như vậy là có rủi ro. Nhưng nói một cách nôm na, anh không thử, tất nhiên sẽ không có rủi ro, nhưng cũng sẽ vĩnh viễn không có thu hoạch. Thử có lẽ sẽ gặp phải một vài trở ngại hay thất bại, nhưng anh không thử, sao biết là không được? Làm cán bộ lãnh đạo chính là dám nhận trách nhiệm, dám làm dám chịu, dũng cảm đối mặt. Người xưa nói, cả đời làm quan mà trốn tránh trách nhiệm là nỗi hổ thẹn. Tôi cho rằng những lời này rất đáng để chúng ta suy xét.
- Ha ha, xin Chủ tịch huyện Thẩm giữ bình tĩnh. Tôi nghĩ chúng ta ở trong này nghiên cứu, thảo luận vấn đề cũng đều xuất phát từ sự công tâm. Chúng ta làm cán bộ lãnh đạo phải có ý thức trách nhiệm, không được để tình cảm cá nhân xen lẫn vào. Tôi e rằng anh đã hiểu lầm ý tôi. Tôi cũng không phải là phản đối huyện thu hút đầu tư phát triển công nghiệp. Trên thực tế, huyện chẳng phải vẫn luôn thực hiện công tác thu hút đầu tư sao? Lợi ích của việc phát triển công nghiệp thì không cần bàn cãi nhiều. Tôi chỉ muốn nhắc nhở một chút, điều kiện hiện tại có thích hợp hay không? Thời cơ có thích hợp hay không?
Hiển nhiên các Ủy viên thường vụ đều bị những lời nói khảng khái, hùng hồn của Thẩm Tử Liệt làm cho xúc động. Nhất là tình hình khó khăn tài chính của huyện lại rõ như ban ngày. Rất nhiều người đều vô cùng đồng cảm. Tần Hải Cơ biết mình nếu thật sự không lên tiếng thì có vẻ có chút “đầu voi đuôi chuột”.
- Từ năm ngoái đến nay, trung ương vẫn tiến hành chấn chỉnh, làm trong sạch nền kinh tế, đối với việc đầu tư nước ngoài và kinh tế tư nhân đang phát triển nhanh chóng, cùng những ảnh hưởng mà sự phát triển kinh tế quốc dân mang lại. Hiện tại trung ương cũng hết sức cảnh giác. Chính xác mà nói, năm trước, trận phong ba sóng gió kia chính là do sự tích tụ và bùng phát của các thế lực thù địch trong và ngoài nước cùng với diễn biến hòa bình ngấm ngầm. Băng dày ba thước, không phải chỉ do một ngày lạnh. Chính trị và kinh tế cho tới bây giờ vẫn mật thiết không thể tách rời, không thể xem nhẹ. Đầu tư nước ngoài và kinh tế tư nhân ở kinh tế quốc dân chiếm tỷ lệ không ngừng tăng lên. Điều này sẽ làm cho bản chất chủ nghĩa xã hội khoa học của quốc gia chúng ta thay đổi ra sao, tôi cảm thấy làm một cán bộ lãnh đạo cũng cần phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Tần Hải Cơ nói rất chậm, giọng điệu nghiêm túc.
- Muốn làm khu kinh tế công nghiệp mới này là vì phát triển kinh tế, nhưng phát triển kinh tế có thể không cần quan tâm đến bản chất xã hội chủ nghĩa khoa học hay bản chất tư bản chủ nghĩa của nó hay không? Tôi tin tưởng mọi người bình thường đều có đọc báo xem TV. Trung ương đã nói rõ ràng về vấn đề này. Vậy phát triển kinh tế cải thiện cuộc sống nhân dân, nhưng ngược lại điều kiện tiên quyết là không được làm thay đổi bản chất xã hội chủ nghĩa khoa học của quốc gia chúng ta.
Tần Hải Cơ nhấn mạnh từng lời từng chữ, nặng tựa ngàn cân.
Cuối cùng thì điều này cũng đã xảy ra.
Cuối cùng vẫn phải tiếp tục tranh luận về vấn đề này. Thẩm Tử Liệt tuy rằng không muốn mãi giằng co về vấn đề này, nhưng nhìn qua cũng biết điều đó là không thể tránh khỏi.
Thẩm Tử Liệt liếc nhanh thấy sắc mặt An Đức Kiện vẫn không thay đổi, người này thật đúng là kiềm chế bản thân rất tốt, cũng chỉ có mình là “mình trần ra trận”.
Chỉ tại truyen.free, độc giả mới có thể thưởng thức trọn vẹn từng dòng chữ chuyển ngữ này.