(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 82:
"Cậu có bạn được phân đến Ban Tuyên giáo Trung ương à?"
Thẩm Tử Liệt tỏ ra rất ung dung trầm tĩnh.
"Vâng. Nhà y ở Bắc Kinh, sau khi được điều về, nghe nói được phân thẳng đến Ban Tuyên giáo Trung ương."
Lục Vi Dân không kể rõ sau khi Tào Lãng được phân về, đầu tiên quả thật là phân tới Ban Tuyên giáo Trung ương, nhưng người sôi nổi như y xin được đến CCTV để thử sức, rèn luyện một thời gian, sau đó được toại nguyện. Với gia đình Tào Lãng mà nói, chuyện này không thành vấn đề.
Tuy rằng khi tìm thị trường tiêu thụ kiwi, Thẩm Tử Liệt cũng đã đến Bắc Kinh, nhưng chưa hề gặp Tào Lãng. Thẩm Tử Liệt chỉ biết là Lục Vi Dân có bạn học ở Bắc Kinh, đại khái có chút mối quan hệ, cũng không hỏi nhiều.
"Ừm, xu hướng của lãnh đạo cấp cao hiện nay không dễ phán đoán, nhưng với những người cấp cơ sở như chúng ta, làm những việc thực tế thì càng có ý nghĩa."
Thẩm Tử Liệt gật đầu.
"Càng trong thời kỳ mọi thứ còn chưa rõ ràng thì càng có cơ hội. Một khi tình hình đã sáng tỏ, với điều kiện của Nam Đàm, sau này có muốn cạnh tranh với các huyện thành phố khác thì còn khó hơn lên trời."
Lục Vi Dân không chút giấu giếm.
Thẩm Tử Liệt lẳng lặng gật đầu, ánh mắt lại hướng về phía mặt hồ xanh thẫm, cúi mắt trầm ngâm hồi lâu sau rồi quả quyết nói:
"Cứ làm theo ý của cậu. Việc thu hút đầu tư và chuẩn bị xây dựng khu công nghiệp không thể trở thành dự án treo. Những chuyện cần làm cũng phải bổ sung nhân viên, theo tôi có thể điều chuyển hai đến ba người cho thích hợp."
"Chủ tịch huyện, thực ra cũng không cần phải suy nghĩ quá nhiều. Hai người được điều động cho việc mở rộng gieo trồng kiwi vẫn còn, nếu như tập hợp nhân lực từ ba phòng thì đủ ngay. Chúng ta không cần nhiều người, điều cốt yếu là có đồng ý hạ quyết tâm làm việc hay không."
Lục Vi Dân bình tĩnh nói.
"Thế cậu thấy người tên Thường Xuân Lai đó cũng được sao?"
Thẩm Tử Liệt bật cười. Thường Xuân Lai nổi tiếng là kẻ hay gây sự ở Cục thương nghiệp, nhưng Phó chủ tịch Địa khu Lê Dương Thường Xuân Lễ là anh họ bên nội của y, cho nên đương nhiên không ai muốn chuốc vạ vào thân. Tuy nhiên, nếu có thể đẩy y đi, tránh được chướng tai gai mắt thì nhóm lãnh đạo Cục thương nghiệp hai tay tán thành.
"Không có chút nào không được, tôi thấy rất tốt."
Lục Vi Dân trả lời Thẩm Tử Liệt rất tự nhiên, trong lời nói còn có ẩn ý, cũng bật cười.
Lại ngừng lại một chút, có vẻ như Thẩm Tử Liệt mới nhớ ra điều gì đó.
"Cậu nên giữ quan hệ tốt với phía Mao Dung, tôi đoán..."
Nói còn chưa dứt lời, Thẩm Tử Liệt đã lắc đầu, cũng không nói thêm câu nào nữa. Mao Dung đã xin nghỉ ốm, đã đến nước này rồi, đúng là cưỡi hổ khó xuống. Vả lại cũng xem tên Lục Vi Dân này đi gỡ rối cục diện như thế nào.
Lục Vi Dân và Tô Yến Thanh vừa từ bên ngoài về, đã nghe thấy giọng n��i lảm nhảm của Thường Xuân Lai:
"Chỗ chúng ta đây có ba phòng làm việc, ba người một tổ. Ha ha, quyền cao chức trọng, nghe thì có vẻ oai phong vô cùng, nhưng thực chất thì chẳng có gì, còn không bằng Hồ Truyện Khôi của Sa Gia Banh khi lụn bại. Gánh vác trọng trách lớn như thế này, chẳng phải là quá khoa trương sao?"
"Anh Thường, đã một tuần nay cũng không thấy mặt Chủ nhiệm Mao đâu, có phải là thực sự mắc bệnh nặng không? Công việc của chúng ta cũng không có phương hướng gì cả, cả ngày ngồi không, nhàn đến mức phát điên."
Một giọng nói có phần non trẻ khác của tiểu Hứa, người vừa được điều động từ Ủy ban Xây dựng tới vang lên, chắc y chưa thể thích nghi được với công việc hiện tại.
"Hứa Dương, Mao Dung có thể đến sao? Từ một Phó chủ nhiệm Ủy ban nhân dân huyện trong nháy mắt bị đẩy đến xó xỉnh mà đến cả biên chế chính thức cũng không có.
Mỗi vị lãnh đạo đều có thuộc hạ riêng, bà ta có thể không sinh bệnh sao? Thời nay, có được mấy người cả đời phấn đấu cho lý tưởng cộng sản? Thường Xuân Lai vẫn không kiêng dè gì.
"Tôi là bị lũ rùa ngốc trong Cục đẩy ra. Bọn họ không làm gì được tôi, chỉ có thể dùng cách này để tống tôi đi, mắt không thấy thì lòng không phiền. Ha ha, cuộc sống như thế này là tôi thích nhất."
"Anh Thường, nhưng chúng ta có thể mãi như thế này sao?"
Hứa Dương rõ ràng có phần không phục.
"Ai biết, Mao Dung vẫn giả bệnh không đến, rắn mất đầu, chúng ta cũng không biết làm gì, cứ vui vẻ an nhàn thế này, nhưng chỉ sợ cậu làm hỏng việc thôi."
Thường Xuân Lai uống một ngụm trà, nhấc phích nước nóng trên bàn rót thêm vào.
"Có điều Lục Vi Dân chẳng qua chỉ mang chức Phó chủ nhiệm, tôi thấy hắn cũng có chút tài cán, cứ xem hắn có sách lược gì."
"Anh Thường, tôi có thể có ý tưởng gì?"
Lục Vi Dân và Tô Yến Thanh bước vào văn phòng.
"Nhưng tôi cũng đang nghĩ Chủ nhiệm Mao đã xin nghỉ ốm, chúng ta cũng không thể cứ sống lay lắt thế này."
"Haizz, cậu là Phó chủ nhiệm, Mao Dung không đến, nơi này cậu làm chủ tất cả. Nên làm gì, phải làm gì, chỉ cần chúng ta có thể làm được thì còn gì phải bàn."
Cảm nhận của Thường Xuân Lai về Lục Vi Dân rất tốt, nhất là sau khi Lục Vi Dân nhân cơ hội Á Vận hội gây được tiếng vang cho kiwi Nam Đàm, lại gợi ý y có thể nhân cơ hội đó bán kiwi cho Nam Kinh, tỉnh lỵ của tỉnh giáp ranh. Y cũng mạnh dạn cam đoan, đưa hai xe kiwi đến Kim Lăng, kiếm được khoản lợi nhuận khổng lồ, y cũng tâm phục khẩu phục Lục Vi Dân.
Người này một khi có cảm tình, đã vừa mắt thì sắp xếp công việc gì cũng thuận lợi hơn rất nhiều. Thường Xuân Lai bây giờ đối với Lục Vi Dân gần như giữ thái độ ngoan ngoãn nghe lời.
Ba phòng ban, ba tấm biển hiệu, cùng một đội ngũ. Mao Dung nghỉ ốm, dường như sau khi gửi công văn đi, lãnh đạo huyện cũng chỉ điều Hứa Dương từ Ủy ban Xây dựng sang, sau đó dường như đã quên bẵng mất sự tồn tại của văn phòng này. Trong một tuần Lục Vi Dân đến nhà Mao Dung ba lần, đều không gặp được, đành báo cáo với tổ trưởng tổ lãnh đạo danh nghĩa là Tào Cương. Tào Cương cũng chỉ nói vài câu qua loa rồi đuổi Lục Vi Dân đi, cũng không biết là thực sự cho rằng văn phòng này đúng là để trang trí thôi, hay vẫn còn ý gì khác. Lục Vi Dân cũng không thể đoán ra.
Có điều Lục Vi Dân đã tính toán đến chuyện này. Mao Dung không đến, Thẩm Tử Liệt dường như đã sớm dự đoán được cục diện này, bây giờ đẩy nó cho mình. Là lừa hay là ngựa thì phải xem mình điều khiển thế nào. Nơi này cũng chỉ có bốn người: Tô Yến Thanh, Thường Xuân Lai, và Hứa Dương, cậu trai mới đến.
Cô bé Tô Yến Thanh đến tận bây giờ Lục Vi Dân vẫn chưa hiểu rõ. Dù là mạng lưới quan hệ, hậu thuẫn, trình độ năng lực, hay cả khả năng và phong thái của cô ấy đều không giống như người làm ở một nơi hẻo lánh kém phát triển như Cục Nông nghiệp Nam Đàm này. Nhưng cô dường như cũng rất điềm tĩnh và thản nhiên, thậm chí còn có vẻ hưởng thụ. Thường Xuân Lai thì khỏi nói, y là người đầu óc nhanh nhạy, có quan hệ rộng rãi bên ngoài, là một nhân vật có thế lực điển hình của Nam Đàm. Việc y giúp liên hệ thương nhân buôn hoa quả và phối hợp vận chuyển đã cho thấy điều đó. Y chỉ cần hai ngày đã có thể hoàn thành xuôi xẻo những việc vụn vặt rườm rà này. Nhưng con ngư���i y có quá nhiều thói xấu giang hồ, miệng mồm không nể nang bất kỳ ai. Lãnh đạo là ghét nhất loại người này, nếu biết cách sử dụng thì có lợi, nhưng không biết cách thì chỉ thêm phiền phức.
Hứa Dương là mới được điều động tạm thời từ Ủy ban Xây dựng tới, Lục Vi Dân đã tiếp xúc được hai ngày. Đó là một thanh niên rất thật thà, tốt nghiệp trường xây dựng cấp tỉnh. Cậu ta mới được phân về Ủy ban Xây dựng huyện hai năm, nhưng không biết vì lý do gì lại bị điều xuống đây.
Mọi tinh hoa trong từng dòng chữ này đều được trau chuốt tỉ mỉ, dành riêng cho những độc giả thân thiết của truyen.free.