(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 9:
Khi Phan Phương nhận được điện thoại, trong lòng cũng thở phào một hơi.
Y như thế nào cũng không thể ngờ được một vụ án thoạt nhìn có vẻ bình thường như vậy lại trở nên phức tạp khó bề giải quyết đến thế. Ban đầu y cứ ngỡ rằng với manh mối cụ thể, xác thực như vậy, việc tìm được tang chứng, bắt đối phương sẽ dễ như trở bàn tay. Đối với y mà nói, việc này đáng lẽ là một việc rất dễ dàng, không ngờ đối phương lại là một nhân vật khó đối phó đến vậy.
“Sếp Phan, Chân Kính Tài kiên quyết phủ nhận việc nhận tiền hối lộ của Hoàng Ứng Quyền, chỉ thừa nhận Hoàng Ứng Quyền quả thực có tặng một bộ trang trí thủ công mỹ nghệ. Ông ta lúc ấy không quá để tâm nên vẫn để trong phòng làm việc. Ông ta còn khai đã từng nói chuyện này với Phó chủ nhiệm Văn phòng nhà máy Trương Sinh Vân, có ý định mang bộ thủ công mỹ nghệ này cất giữ ở một nơi thích hợp, nhưng vẫn chưa kịp giao nộp cho văn phòng.”
Tiểu Đường và Tiểu Hà đều là những người có kinh nghiệm lâu năm, nhiều năm liền theo Phan Phương phá án, kinh nghiệm điều tra vụ án cũng tương đối phong phú, nắm rất chắc tâm lý của những người liên quan đến vụ án.
“Vậy theo mọi người, lý do thoái thác của ông ta có đáng tin cậy không?”
Phan Phương ngồi trên sofa, trầm ngâm một lát rồi hỏi.
“Vấn đề cốt yếu là Phó chủ nhiệm văn phòng nhà máy đã nghỉ hưu và về quê rồi, cũng không ai biết địa chỉ cụ thể của Trương Sinh Vân. Trong khoảng thời gian ngắn, cơ bản không thể liên lạc được. Nghe nói phải hơn mười ngày nữa ông ấy mới có thể trở về.”
Tiểu Đường nhíu mày:
“Không có bằng chứng này thì không thể đưa ra phán đoán. Hiện tại lại không có chứng cớ nào khác. Bộ trang trí pha lê này rất đẹp, nhưng Chân Kính Tài khẳng định khi đối phương tặng đồ cho ông ta, nói rằng chỉ là một vật kỷ niệm, trị giá hai, ba trăm tệ. Ông ta đối với phương diện này không hề am hiểu, không nghĩ rằng món đồ đó lại có giá trị gấp vài nghìn lần như vậy.”
“Vậy cậu tin không?”
Phan Phương hỏi lại.
“Cũng rất khó nói. Sếp Phan, nếu chỉ đơn giản là nhìn bề ngoài thấy rất đẹp, thì thật khó mà phán đoán giá trị thực của nó. Tuy nhiên, tôi thấy trong nhà Chân Kính Tài cất giữ rất nhiều tranh chữ, đồ cổ, có thể coi là một người sành sỏi. Liệu ông ta có thật sự không phán đoán được giá trị của món đồ đó hay không thì khó nói.”
Tiểu Hà nói chen vào.
“Tuy nhiên việc ông ta chưa giao nộp là sự thật. Về phần có nói chuyện với những người khác thì cũng không nói lên điều gì cả. Huống chi hiện tại điểm này cũng không có bằng chứng cụ thể.”
Tiểu Đường do dự một chút, hạ thấp giọng nói:
“Sếp Phan, không phải còn có người phản ánh Chân Kính Tài có quan hệ mờ ám với một số phụ nữ sao? Nếu tạm thời về chuyện này chưa có tiến triển gì, hay là chúng ta điều tra theo góc độ kia? Chỉ cần phá được hàng rào tâm lý của ông ta, tôi nghĩ vấn đề nhận hối lộ sớm hay muộn cũng sẽ bại lộ.”
Phan Phương trong lòng thầm thở dài một tiếng, nếu không có cuộc điện thoại kia thì có lẽ y cũng sẽ đồng ý làm như vậy, hơn nữa y còn khẳng định nếu theo hướng đó sẽ có kết quả. Nhưng hiện tại y phải suy xét thật kỹ càng.
Xem ra Chân Kính Tài ở nhà máy 195 là một nhân vật khá phức tạp. Ít nhất Chủ nhiệm ủy ban kỷ luật của bọn họ đối với Chân Kính Tài cũng có cái nhìn không mấy thiện cảm. Khi được hỏi về một số vấn đề đều trả lời úp mở. Nhưng Phan Phương cũng nhận thức được trong chuyện này có nhiều điểm đáng ngờ.
Thứ nhất, bộ trang trí này đích thực rất đắt tiền, nhưng Chân Kính Tài chưa chắc đã biết, nếu không cũng sẽ không tùy tiện đặt lên giá sách ở văn phòng. Thứ hai, nếu thật sự ông ta đã từng nói qua với Phó chủ nhiệm văn phòng Nhà máy, như vậy chứng tỏ ông ta không muốn giữ cho riêng mình. Thứ ba, người có liên quan đến vụ án khai đã hối lộ ba mươi ngàn tiền mặt cùng lúc với bộ trang trí này, nhưng nếu là như vậy thì cũng khá kỳ quái.
Nếu quả thật là như thế, theo lẽ thường mà nói, Chân Kính Tài hẳn là phải cất giấu luôn cả bộ trang trí đó mới phải, không tùy ý để ở văn phòng như thế. Tuy nhiên cũng không loại trừ khả năng Chân Kính Tài là một con cáo già, cố ý cất giữ tiền mặt còn bộ trang trí kia thì nộp công. Nhưng việc nhận hối lộ ba mươi ngàn lại không có bằng chứng.
Phan Phương cũng biết một vụ án như vậy hoàn toàn không cần y phải đích thân điều tra, nhưng lãnh đạo đã phân công thì không thể không chấp hành. Trong chuyện này khẳng định là có nhân tố tác động.
Nhà máy 195 trong hai năm này đang tiến hành cải cách cơ chế, lại là một xí nghiệp lớn trọng điểm của quốc gia, cho nên vụ án liên quan đến nhà máy 195 cần thận trọng, không để xảy ra bất kỳ sơ sót nào. Lời nói của lãnh đạo rất nguyên tắc, tùy thuộc vào cách mỗi người lĩnh hội.
Điện thoại trên bàn làm việc vang lên, Phan Phương có chút không ngờ, nhưng lập tức nhớ ra điều gì đó, liền đi qua nhấc điện thoại.
Không nằm ngoài dự liệu của y, quả nhiên chính là người thanh niên trẻ tuổi gặp ở cửa nhà Chân Kính Tài gọi đến. Phan Phương có dự cảm rằng, có lẽ người thanh niên này sẽ mang đến cho y nhiều bất ngờ.
Một vụ án như vậy nhận được điện thoại từ Bắc Kinh đã là không ngờ, thêm một sự bất ngờ nữa thì cũng không có gì quá đặc biệt.
Lục Vi Dân biết rằng điều lệ giám sát hành chính phải đến cuối năm mới bắt đầu được áp dụng, nhưng chính thức thì phải tới năm 1994 khi Điều lệ làm việc của các cơ quan kỷ luật ra đời thì mới có căn cứ rõ ràng, cũng mới bắt đầu chính thức sử dụng. Trước đó, bộ phận kiểm tra kỷ luật khi điều tra vụ án phải qua một số trình tự, khi sử dụng cưỡng chế cũng không có nhiều quyền hạn đặc thù.
Chân Kính Tài đã bị mang đi 8 tiếng. Nói cách khác, dựa theo pháp luật quy định, còn 16 tiếng nữa là phải đưa ra kết luận về trường hợp của Chân Kính Tài, hoặc là sẽ phải thực hiện bắt giam, hoặc là chỉ có thể áp dụng một số biện pháp hạn chế tự do.
Lục Vi Dân ước chừng chuyện này cũng đã làm cho đối phương hết sức khó xử. Có mẹ của Tào Lãng đứng ra làm trung gian, rất nhiều chuyện lập tức trở nên dễ dàng hơn.
Cho nên khi đối phương đề xuất cần phải có bằng chứng chứng minh Chân Kính Tài không liên quan gì đến vụ án thì mới có cơ hội can thiệp. Lục Vi Dân đương nhiên hiểu mình nên làm gì.
Nhà của Trương Sinh Vân ở tỉnh khác, cũng không có nhiều người biết địa chỉ cụ thể. Nhưng Trương Sinh Vân rất nhiều năm không về quê thăm nhà, điều này Lục Vi Dân biết rõ, bởi vì Trương Sinh Vân sống tại khu nhà đối diện nhà Lục Vi Dân.
Anh trai Trương Sinh Vân và anh trai Lục Vi Dân có mối quan hệ khá thân thiết, đều làm việc tại nhà máy cơ khí Hồng Kỳ. Trương Sinh Vân về nhà cũng không phải là về quê cũ mà là về nhà vợ ở nông thôn. Mà nhà vợ của Trương Sinh Vân ngay tại huyện Quảng Bình, cách Xương Châu khoảng ba, bốn giờ xe chạy.
Về phần vì sao nhà máy chỉ nói Trương Sinh Vân về quê, không thể liên hệ được, Lục Vi Dân và Phan Phương đều mơ hồ biết được đôi chút nguyên nhân, chỉ là không tiện nói ra.
Lục Vi Dân thông qua anh mình tìm được người con lớn của Trương Sinh Vân để hỏi địa chỉ. Sau khi có địa chỉ, Lục Vi Dân lại cùng những người của tổ điều tra thuê một chiếc xe chạy xe suốt đêm tới huyện Quảng Bình, tìm được Trương Sinh Vân.
Trương Sinh Vân xác nhận Chân Kính Tài đã nói chuyện này với mình, hơn nữa còn chứng thực lúc ấy cũng có một đồng chí khác của nhà máy có mặt tại đó, chẳng qua Chân Kính Tài lúc ấy đi nhận điện thoại, không hề nhớ gì, chỉ có một mình Trương Sinh Vân còn nhớ rõ.
Mãi đến khi tổ điều tra tìm được người đồng chí kia đến để chứng thực lời Trương Sinh Vân nói là thật, Lục Vi Dân lúc này mới coi như thở phào nhẹ nhõm.
Phiên bản dịch này được giữ bản quyền trọn vẹn tại truyen.free, mong quý độc giả đón đọc.