(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1001:
Khuôn mặt của hoàng hậu bỗng trở nên trắng bệch, nàng hỏi:
- Hắn đã nói những gì?
- Những gì nên nói cho con, người ấy đều đã kể hết.
Doanh Nhân nhìn hoàng hậu, nói:
- Mẫu hậu, người chính là công chúa của đế quốc Đại Hoa. Dòng máu trong người người chính là huyết mạch tôn quý nhất của cả vương triều Đại Tần lẫn đế quốc Đại Hoa. Cậu nói rằng, con chính là chủ nhân chân chính duy nhất của giang sơn này.
Đôi môi run rẩy của hoàng hậu mấp máy hỏi:
- Người đó nói cho con biết hắn chính là cậu của con sao?
- Mẫu hậu, hắn có phải là cậu của con không?
Doanh Nhân nhìn thẳng vào mắt hoàng hậu, nói:
- Chỉ có người là có thể nói cho con biết câu trả lời mà thôi.
Hoàng hậu thở dài một hơi, rốt cuộc cũng lên tiếng:
- Hiện tại hắn có khỏe không?
Doanh Nhân do dự một chút rồi nói:
- Con vẫn chưa nói rõ chân tướng cho mẫu hậu vì sợ người sẽ đau buồn!
Hắn nhìn hoàng hậu, muốn nói lại thôi.
Hoàng hậu cũng là một nữ nhân thông minh, nhìn vẻ mặt do dự của Doanh Nhân, lập tức đã hiểu rõ mọi việc. Nàng nắm chặt hai tay, run giọng nói:
- Lẽ nào… lẽ nào hắn đã…
- Mẫu hậu, cậu đã đi rồi.
Doanh Nhân nói nhỏ:
- Người ấy đã ra đi vì con. Người đã cứu mạng hài nhi. Nếu như người không phải là cậu của con thì sao có thể hy sinh nhiều đến vậy?
Lập tức, hai mắt của hoàng hậu đẫm nước mắt, trong con ngươi ánh lên vẻ đau thương vô tận.
Doanh Nhân vội vàng tới gần, nắm tay hoàng hậu.
- Mẫu hậu, người đừng quá đau buồn. Tuy cậu không còn nhưng hài nhi vẫn còn. Hài nhi xin thề, nhất định phải cố gắng bảo vệ mẫu hậu, không cho bất kỳ người nào làm thương tổn tới người.
Hoàng hậu cất tiếng đau buồn nói:
- Hắn không lừa con, hắn chính là cậu của con. Hai mươi năm trước, hắn chính là hoàng tử của đế quốc Đại Hoa. Trong trận chiến tại Trung Hiếu Biệt Viện, hầu như tất cả võ sĩ của Trung Hiếu Biệt Viện thuộc đế quốc Đại Hoa đều đã hy sinh. Cậu của con không muốn bỏ lại bọn họ liền quyết định ở lại Trung Nghĩa Trang, thay tên đổi họ. Quả thực, tất cả những dũng sĩ Đại Hoa đều là bậc trung nghĩa!
Doanh Nhân cau mày hỏi:
- Cậu chính là người thân duy nhất của mẫu hậu. Lẽ nào từ đó về sau, hai người chưa từng gặp mặt nhau sao?
Hoàng hậu cười khổ nói:
- Trước khi phụ hoàng con thống nhất thiên hạ, mẫu hậu đã có hôn ước với hoàng thượng. Mẫu hậu đã đồng �� với hắn rằng, chỉ cần đánh chiếm thành Lạc An, để mẫu hậu tận mắt nhìn thấy tên gian tặc Khuất Sở Cách bị giết chết thì mẫu hậu sẽ lập tức gả cho hoàng thượng. Lúc mẫu hậu sáu tuổi, Khuất Sở Cách chiếm lấy kinh thành Lạc An. Khi đó, mẫu hậu chỉ có thể dựa vào cậu của con, được những võ sĩ cuối cùng của đế quốc Đại Hoa bảo vệ, lưu lạc khắp thiên hạ. Lúc đó thiên hạ đại loạn, chư hầu phân tranh. Cậu của con đã phải mang theo mẫu hậu lưu lạc khắp nơi, cuối cùng phải nương nhờ phụ hoàng con!
Doanh Nhân khẽ gật đầu nói:
- Hài nhi biết lúc đó phụ hoàng dựng cờ hiệu, muốn tiêu diệt Khuất Sở Cách, chấn hưng đế quốc Đại Hoa!
- Ta không oán trách phụ hoàng con.
Hoàng hậu nhẹ giọng nói:
- Thiên hạ chia năm xẻ bảy, tranh cướp thiên hạ, danh bất chính tắc ngôn bất thuận. Đại Hoa là triều đình được dựng lên bởi bốn dòng họ quyền quý trong nội bộ. Khuất Sở Cách chiếm giữ kinh thành, tàn khốc vô tình, trắng trợn tiêu diệt bốn họ Nhân, Nguyên, Đan, Gia Cát, gây ra tai ương ngập đầu. Khuất Sở Cách dựng lên Ngụy Tề quốc, tự xưng là hoàng đế. Hắn chính là tên ác tặc. Phụ hoàng con nhân danh tiêu diệt Ngụy Tề, chính là thay trời hành đạo!
- Tuy Ngụy Tề bị diệt, nhưng thiên hạ cuối cùng lại thành Đại Tần.
Doanh Nhân nhẹ giọng nói:
- Thật ra phụ hoàng đã nói dối.
- Dù cho lúc đầu phụ hoàng con có ý định thế nào đi nữa, thì sau đó, người cũng không tránh khỏi bị lòng tham chi phối.
Hoàng hậu than thở:
- Văn thần võ tướng chinh chiến khắp thiên hạ, quay đầu lại để rồi được gì? Chẳng phải là vì vinh hoa phú quý, vinh hiển tổ tông hay sao? Bọn họ theo phụ hoàng con tranh giành thiên hạ, vốn là muốn trở thành khai quốc chi thần. Khi đó, hoàng tộc Đại Hoa chỉ còn lại mẫu hậu và cậu của con. Cho dù phụ hoàng con có đồng ý trao trả thiên hạ cho Nguyên gia thì những người dưới trướng người làm sao có thể đồng ý?
Doanh Nhân biết rằng, Doanh Nguyên tiêu diệt các nước, cuối cùng lại cho người Nguyên gia làm hoàng đế, đó đương nhiên là chuyện không thể xảy ra được.
- Lúc trước, cậu của con nương nhờ phụ hoàng con là bởi vì thật sự cảm thấy phụ hoàng con có thể phục hưng Đại Hoa.
Tiếng nói của hoàng hậu rất nhẹ. Tuy nàng đã hơn bốn mươi nhưng sức khỏe vẫn vô cùng tốt, khí chất trời ban, ung dung cao quý, da thịt cũng căng mịn, chẳng hề chảy xệ, lão hóa vì tuổi tác. Chính vẻ khí chất ấy càng làm toát lên nét đoan trang, cao quý tự nhiên của nàng.
- Mẫu hậu và cậu của con lưu lạc hơn mười năm, đành phải nương nhờ phụ hoàng con. Quả thật, phụ hoàng của con đã chăm sóc chúng ta vô cùng tốt!
- Sao phụ hoàng không công bố cho thiên hạ biết rằng công chúa và hoàng tử Đại Hoa đang ở bên người?
Ánh mắt Doanh Nhân lấp lóe, thấp giọng hỏi.
Hoàng hậu dùng một ánh mắt khác lạ nhìn Doanh Nhân, tựa như kinh ngạc trước câu hỏi của Doanh Nhân. Một lát sau, nàng mới than thở:
- Doanh Nhân, con thật sự đã lớn lên, đã thay đổi rồi!
Nàng sờ tay lên khuôn mặt Doanh Nhân, nói:
- Phụ hoàng con đã từng nói với ta rằng, muốn một người đàn ông nhanh chóng trưởng thành thì phải để hắn dấn thân vào tranh đấu. Người nói quả không sai. Bây giờ con đã lớn rồi, rất trưởng thành.
Nói tới đây, nàng chỉ cười khổ lắc đầu một cái, cũng không nói tiếp.
- Mẫu hậu, người chưa tận m��t chứng kiến cảnh tượng nhiều người bị giết hại tại Thông Thiên điện.
Hai mắt của Doanh Nhân lấp lóe.
- Đó là lần đầu tiên hài nhi nhìn thấy cảnh tượng như vậy, mới hiểu rõ thế nào là kẻ địch. Bây giờ con đã biết, nếu như lưỡi dao của người còn do dự, không thể dứt khoát chặt đầu đối phương, như vậy lưỡi đao của kẻ địch chắc chắn s�� dễ dàng cắt đứt cổ họng người. Hài nhi muốn bảo vệ mẫu hậu, trước hết phải bảo vệ tốt chính mình. Lang Vô Hư từng nói một câu rằng, muốn tự bảo vệ mình, chỉ có cách duy nhất là diệt trừ kẻ địch, tuyệt đối không thể nương tay.
Thấy hoàng hậu nhắm mắt lại, Doanh Nhân vội hỏi:
- Mẫu hậu, có phải là hài nhi nói nhầm không?
- Hài tử, những lời con nói không sai. Nhưng từ trước đến nay, ta vẫn không mong con trở thành một người như thế.
Hoàng hậu buồn phiền nói:
- Có phải ý của con chính là ban đầu phụ hoàng con giúp đỡ chúng ta chỉ là mượn danh nghĩa mà thôi sao?
Doanh Nhân nói:
- Lúc trước, phụ hoàng chinh chiến khắp thiên hạ, vốn tuyên xưng là để hưng phục Đại Hoa. Mẫu hậu chính là công chúa, cậu chính là hoàng tử Đại Hoa. Nếu như công bố thân phận của người và cậu cho thiên hạ biết, dĩ nhiên quân đội Đại Tần sẽ càng thêm danh chính ngôn thuận!
- Mẫu hậu kính phục phụ hoàng con, nguyên nhân quan trọng nhất có liên quan tới điều này.
Hoàng hậu nói:
- Thật ra lúc đầu, cậu của con cũng đã nói, chúng ta nương nhờ phụ hoàng con, hắn nhất định sẽ công bố thân phận của chúng ta cho khắp thiên hạ, lấy chúng ta làm ngọn cờ hiệu triệu. Nhưng mọi chuyện lại không như vậy. Tuy đã nói cho phụ hoàng con biết thân phận chúng ta nhưng phụ hoàng con lại không hề công bố thân phận của chúng ta ra ngoài. Lúc đó có rất ít người biết thân phận của ta và cậu của con. Ngày hôm nay, trong triều đình Đại Tần này cũng không có mấy người biết mẫu hậu chính là công chúa Đại Hoa. Đa số đều chỉ nghĩ rằng cậu con nương nhờ nghĩa quân của phụ hoàng con, chẳng mấy ai biết rõ thân phận thật sự của chúng ta!
Vẻ mặt nàng dịu lại.
- Phụ hoàng con đã nói cho ta biết rằng lúc đó chư hầu tranh bá, không chỉ chém giết ở trên chiến trường. Các chư hầu đã phái thích khách lén ám sát phụ hoàng con không biết bao nhiêu lần, có vài lần suýt mất mạng. Hắn lo lắng nếu như thân phận của ta và cậu con bị người khác biết được, chắc chắn sẽ có kẻ khác phái thích khách đến đây ám sát chúng ta. Vì bảo vệ chúng ta cho nên xưa nay hắn chưa từng công bố thân phận của chúng ta.
Doanh Nhân suy tư, cũng không nói lời nào.
- Theo thiết kỵ của Đại Tần chinh phạt thiên hạ, mười tám nước chư hầu đã bị thiết kỵ Đại Tần san bằng. Cậu của con dần dần thấy rõ Đại Hoa đã không thể phục hưng. Những người dưới trướng phụ hoàng con xưa nay đều tự xưng là thần tử Đại Tần, không một ai nhận mình là thần tử Đại Hoa. Thậm chí về sau, dường như tất cả mọi người đã quên đi sự tồn tại của Đại Hoa!
Hoàng hậu nói nhỏ:
- Sau trận chiến tại Trung Hiếu Biệt Viện, rất nhiều người đã ngã xuống. Phụ hoàng con phái người tới đón mẫu hậu rời đi, nhưng cậu của con đã đến từ biệt mẫu hậu. Hắn nói muốn ở lại Trung Nghĩa Biệt Viện, canh giữ mộ phần cho những võ sĩ Đại Hoa đã ngã xuống. Bọn họ chính là những võ sĩ cuối cùng của Đại Hoa. Hắn là hoàng tử của Đại Hoa, phải ở lại nơi đó bảo vệ bọn họ thì linh hồn trung liệt của họ mới có thể an giấc ngàn thu.
Doanh Nhân nhíu mày, suy nghĩ một chút, môi hơi giật giật, nói:
- Mẫu hậu, cậu thà chia cắt với người để ở lại nơi đó, lẽ nào chỉ vì muốn bảo vệ mộ phần cho các võ sĩ thôi sao?
Doanh Nhân vốn thông minh hơn người, trước đây vốn chỉ thích vui đùa, không vướng bận ưu phiền, không bận tâm đến những tranh giành quyền lực. Nhưng dù sao thì hắn cũng là đệ tử của Từ Tòng Dương, đã đọc qua vô số sách vở. Từ Tòng Dương cũng từng kể cho hắn nghe không ít chuyện chính sự, những lời đồn đại từ các đế vương đời trước. Giờ đây dấn thân vào vòng xoáy tranh đấu, đầu óc Doanh Nhân hiển nhiên trở nên linh hoạt lạ thường.
Hoàng hậu nhíu mày nói:
- Ý của con là sao?
- Thật ra mẫu hậu hiểu rõ hơn hài nhi.
Doanh Nhân nhìn thẳng vào mắt hoàng hậu, nói.
- Cậu ở lại nơi đó chỉ vì muốn bảo vệ mẫu hậu mà thôi.
- Sau khi từ biệt tại Trung Hiếu Biệt Viện, tuy mẫu hậu chưa từng gặp lại cậu, nhưng lẽ nào hai mươi năm qua, mẫu hậu chưa từng thư từ qua lại với cậu sao? Lẽ nào người lại không hề hay biết chút tin tức nào về cậu ấy?
Thân thể của hoàng hậu run rẩy, nước mắt lại lăn xuống từ khóe mắt.
- Mẫu hậu, cậu ở lại Trung Hiếu Biệt Viện là bởi vì người biết rằng nếu cứ tiếp tục ở bên mẫu hậu, rất có thể sẽ liên lụy đến người.
Doanh Nhân thấp giọng nói:
- Cậu chưa từng quên mình chính là hoàng tử đế quốc Đại Hoa. Người không quên, phụ hoàng cũng sẽ không quên. Phụ hoàng có công bình định thiên hạ, mẫu hậu là bậc mẫu nghi thiên hạ, nhưng còn cậu thì sao? Lẽ nào phụ hoàng thật sự đã quên rằng cậu chính là hoàng tử Đại Hoa sao?
Hoàng hậu nắm tay Doanh Nhân, run rẩy nói:
- Hài tử, đừng nói thêm nữa, con vốn không nên thốt ra những lời này. Mẫu hậu sẽ nghĩ cách để con thoát khỏi vòng xoáy này, để con có thể bình an vô sự!
- Cậu ở lại Trung Hiếu Biệt Viện chính là do vạn bất đắc dĩ.
Doanh Nhân cũng không dừng lại, tiếp tục nói nhỏ:
- Bởi vì cậu hiểu rõ, đợi đến khi phụ hoàng đăng cơ, nếu như người còn đi theo bên cạnh phụ hoàng, ắt sẽ gặp họa sát thân. Thậm chí, rất có thể vì người mà mẫu hậu cũng sẽ bị liên lụy.
Toàn bộ bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.