(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 102:
Phan Phụ đột nhiên quát mắng, những binh sĩ đang ồn ào bên cạnh lập tức đứng phắt dậy. Lập tức có người rút đao ra, cả đám trừng mắt nhìn Phan Phụ.
Hoàng Thiên Hộ chậm rãi đứng dậy, lộ ra nụ cười, lớn tiếng nói:
– Ồ, đây chẳng phải Phan Lang tướng sao? Sao vậy, cũng dùng bữa ở đây à?
Gã nhìn sang Vệ Thiên Thanh, chắp tay cười nói:
– Hóa ra Vệ Thống chế cũng có mặt ở đây. Vừa nãy lên lầu, mắt ta bị gió thổi mờ, không nhìn rõ chư vị, thành thử chưa kịp chào hỏi. Chư vị hẳn sẽ không trách cứ chứ?
Phan Phụ nắm chặt bội đao trong tay, cười lạnh nói:
– Hoàng Chí Tiếu, rốt cuộc mắt ngươi bị gió thổi mờ hay là ngươi bị mù vậy? Vệ Thống chế đang dùng bữa ở nơi này, ngươi lại dám mang theo thủ hạ đến đây giương oai làm bậy. Quả nhiên to gan lớn mật!
Hoàng Thiên Hộ lộ ra vẻ hoảng sợ trên mặt, vỗ ngực nói:
– Ta sợ quá! Ta quấy rầy chư vị đại nhân dùng bữa, thật sự đáng chết vạn lần!
Đám thủ hạ của gã cũng đều làm ra dáng vẻ đó, tay vỗ ngực:
– Ta thật sợ quá!
Rồi lập tức nhìn nhau, thoáng chốc bùng lên tiếng cười lớn như sấm.
Quả nhiên đây là sự trào phúng hết mực. Kiều Ân bên cạnh cũng nắm chặt đao đứng dậy, dù trên mặt không căm phẫn bằng Phan Phụ, nhưng cũng hiện rõ vẻ không hài lòng.
Vệ Thiên Thanh lại giơ tay ra hiệu hai người ngồi xuống, Phan Phụ vội vàng hô lên:
– Đại nhân, Hoàng Chí Tiếu ngông cuồng không coi ai ra gì. Hôm nay thuộc hạ muốn giáo huấn hắn một trận, để hắn nếm mùi lợi hại của Cấm Vệ quân!
Vệ Thiên Thanh vẫn vô cùng bình tĩnh, tự mình rót đầy rượu, nâng chén nói:
– Nào, cạn chén!
Phan Phụ và Kiều Ân thấy vậy, đành bất đắc dĩ ngồi xuống. Phía bên kia lập tức vang lên một tràng cười khinh miệt.
Sở Hoan thấy Vệ Thiên Thanh xử sự trầm ổn, có thể nhẫn nhịn điều người khác không thể nhẫn, lòng lập tức nảy sinh vài phần khâm phục đối với Vệ Thiên Thanh. Người ngoài nhìn vào tưởng chừng nhát gan, nhưng Sở Hoan biết đây mới thật sự là phong thái của bậc đại tướng.
Hoàng Chí Tiếu thấy Vệ Thiên Thanh bên này không có phản ứng, trên mặt lộ rõ vẻ đắc ý, nhấc chân, gác lên một chiếc ghế, cao giọng nói:
– Chư huynh đệ, thật là vô vị, ai lên đây nhảy múa một điệu xem nào?
Lập tức có người cười vang nói:
– Triệu Hầu Tử, chẳng phải ngươi biết nhảy múa sao? Lại đây, lại đây, Thiên Hộ đại nhân muốn xem vũ khúc, ngươi mau lên nhảy một điệu!
Lập tức, bọn chúng đẩy một binh sĩ có vẻ ngoài xấu xí ra, bắt gã khiêu vũ.
Hoàng Chí Tiếu cười ha ha nói:
– Một người nhảy thì vô vị quá, tất cả đứng lên đi!
Gã đứng dậy, đột ngột rút đao, thậm chí còn dùng đao mà múa. Những kẻ khác thấy vậy, cũng đều rút đao của mình ra. Nhất thời, trong tửu lầu, ánh đao loáng lên từng đợt, kèm theo tiếng cười ngông cuồng không kiêng nể gì của bọn chúng.
Bọn người này rõ ràng vẫn cố ý khiêu khích. Ngay lúc đám người này đang làm loạn, bỗng thấy một bầu rượu từ bàn Vệ Thiên Thanh bay vút ra. Tốc độ cực kỳ nhanh, xẹt qua bên cạnh mọi người, “rầm” một tiếng, nện thẳng vào bàn của Hoàng Chí Tiếu, lập tức làm vỡ không ít chén đĩa trên bàn, rau củ vương vãi khắp mặt bàn.
Âm thanh vốn đang huyên náo bỗng chốc im bặt. Ngay cả không khí trên lầu cũng như ngưng đọng lại đến cực điểm.
Đám người Hoàng Chí Tiếu nhìn chằm chằm về phía bàn của Vệ Thiên Thanh. Ai nấy đ���u nắm chặt đao, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ. Bỗng thấy Vệ Thiên Thanh chậm rãi đứng dậy, xoay người thản nhiên cười nói:
– Hoàng Chí Tiếu, bản quan mời ngươi uống rượu, sao ngươi lại không nể tình đến vậy?
Hoàng Chí Tiếu sắc mặt lạnh lùng, sát khí lóe lên trong mắt, nhưng lập tức cười đáp:
– Đa tạ Vệ đại nhân. Vệ đại nhân đã khách khí như vậy, Hoàng mỗ cũng không thể quá mức vô tình. Có qua có lại mới phải chứ... !
Gã nhấc mạnh chân, một cước quét ngang mặt bàn. Một bầu rượu bị chân gã quét trúng, bay thẳng về phía mặt Vệ Thiên Thanh.
Lần này, Hoàng Chí Tiếu ra sức cực mạnh, tốc độ bầu rượu bay đi rất nhanh. Mắt thấy bầu rượu sắp đập vào mặt Vệ Thiên Thanh, đã thấy một bàn tay của Vệ Thiên Thanh vươn ra, nắm gọn bầu rượu, thuận thế cầm lấy bầu rượu, uống một ngụm lớn, cười ha hả nói:
– Thật sảng khoái! Bầu rượu này của Hoàng Thiên Hộ, ta đã uống cạn rồi, xem như cho ngươi thể diện!
Cơ mặt Hoàng Chí Tiếu co giật, cười lạnh nói:
– Bản lĩnh của Vệ đại nhân quả nhiên không tồi.
Vệ Thiên Thanh cầm bầu rượu, chậm rãi tiến về phía Hoàng Chí Tiếu. Thân hình gã khôi ngô, khí thế phi phàm. Từng bước, bước chân nặng nề, vững chãi tựa bàn thạch.
Đám người cạnh Hoàng Chí Tiếu dĩ nhiên không kìm được mà lùi lại phía sau.
Vệ Thiên Thanh đi tới trước mặt Hoàng Chí Tiếu, cách khoảng chừng hai ba bước thì dừng lại, đánh giá Hoàng Chí Tiếu từ trên xuống dưới vài lượt, bình tĩnh nói:
– Đều là tướng sĩ triều đình, ngươi lại nhảy nhót như thằng hề trước mặt ta. Ta niệm tình đồng bào, không chấp nhặt với ngươi. Chỉ là ngươi tốt nhất đừng quên, chỉ bằng ngươi mà muốn đối đầu với ta, e rằng còn chưa đủ tư cách!
Sắc mặt Hoàng Chí Tiếu trầm hẳn xuống, chậm rãi nhấc cao thanh đao trong tay. Vệ Thiên Thanh khinh thường liếc nhìn thanh đại đao ấy một cái, nâng mạnh tay, một chưởng vỗ mạnh xuống chiếc bàn lớn bên cạnh. Một tiếng “rầm” vang lên, hắn thấp giọng nói:
– Hoàng Chí Tiếu, ngươi còn dám động thủ với bản quan ư?
Hoàng Chí Tiếu cũng chẳng phải kẻ nhút nhát hèn yếu, giọng nói lạnh lùng cất lên:
– Ngươi còn tưởng rằng ta sợ ngươi sao?
Gã vừa định động thủ, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng “răng rắc” vang lên. Chiếc bàn bị Vệ Thiên Thanh vỗ mạnh, lại “ầm ầm” đổ sập xuống. Một chiếc bàn còn nguyên vẹn, trong nháy mắt đã vỡ vụn tan tành. Rượu và thức ăn bày la liệt trên bàn lập tức đổ vương vãi xuống mặt đất.
– Ta vốn dĩ không muốn chấp nhặt với hạng người như ngươi.
Vệ Thiên Thanh thản nhiên nói:
– Nhưng hôm nay ta là chủ tiệc, ngươi lại dám ở đây phá hỏng hứng thú của ta... Nếu ngươi còn không dẫn người của ngươi rời khỏi đây, thì hai ta chẳng ngại so tài một phen!
Khóe miệng hắn lộ ra ý cười lạnh lẽo, chậm rãi nói:
– Ta nghe nói ngươi rêu rao khắp chốn, nói Vệ Thiên Thanh ta hữu danh vô thực, không phải đối thủ của ngươi. Hôm nay ta liền cho ngươi một cơ hội!
Sắc mặt Hoàng Chí Tiếu thoáng tái đi. Vệ Thiên Thanh lại tỏ ra bình tĩnh tự nhiên, điều này khiến trái tim Hoàng Chí Tiếu đập thình thịch. Về khí thế, Hoàng Chí Tiếu đã thua mất một nửa.
Hoàng Chí Tiếu sắc mặt lạnh lùng, chậm rãi thu đao, nặn ra một nụ cười:
– Vệ đại nhân chê cười rồi. Ngài là Thống chế Cấm Vệ quân, võ công cao cường. Hoàng mỗ nào dám động thủ với ngài? Còn về những lời đồn kia, chẳng qua là có kẻ châm ngòi ly gián. Vệ đại nhân chính là người thông minh, hẳn sẽ không tin tưởng những lời đồn thất thiệt này chứ?
Vệ Thiên Thanh thản nhiên cười, nói:
– Lời này của Hoàng Thiên Hộ thật ra không tệ. Ta nghĩ ngươi cũng không phải kẻ ngu dốt. Lời lẽ ngông cuồng không biết trời cao đất rộng như vậy, chắc chắn không thể phát ra từ miệng ngươi!
Khóe mắt Hoàng Chí Tiếu giật giật, cũng không nói nhiều, phất tay nói:
– Chúng ta đi!
Gã đúng là người đầu tiên bước xuống lầu. Những người phía sau gã ngơ ngác nhìn nhau, có vài kẻ còn có chút không cam lòng, nhưng thấy Hoàng Chí Tiếu đã bỏ đi, cũng không dám nán lại. Cả đám người đều nối gót rời đi theo.
Hoàng Chí Tiếu còn chưa xuống hết thang lầu, Vệ Thiên Thanh đã trầm giọng nói:
– Hoàng Thiên Hộ, đã gọi rượu và thức ăn, vậy thì đừng quên trả tiền rượu. Tránh để bôi tro trát trấu lên mặt La Chỉ Huy sứ, khiến người đời nói thủ hạ của La Chỉ Huy sứ là kẻ ức hiếp bách tính!
Hoàng Chí Tiếu hừ lạnh một tiếng, rồi dẫn đám người xuống lầu.
Vệ Thiên Thanh trở lại chỗ ngồi, Sở Hoan đã cười nói:
– Vệ đại ca ra tay phi phàm, khiến tiểu đệ mở rộng tầm mắt!
Vệ Thiên Thanh lắc đầu cười nói:
– Khiến Sở huynh đệ chê cười rồi. Chẳng qua đám người này quá tự cho mình là đúng. Nếu không phô diễn một chút bản lĩnh, bọn chúng sẽ không biết khó mà lui. Trước kia vi huynh không muốn chấp nhặt với bọn chúng, nhưng hôm nay muốn cùng huynh đệ uống rượu, tất nhiên phải bức lui bọn chúng, tránh để bọn chúng phá hỏng hứng thú uống rượu của chúng ta!
Phan Phụ nghiêm mặt nói:
– Đại nhân, hiện giờ người của La Thế Lương ngày càng làm càn. Nếu không phải La Thế Lương dung túng, bao che, đám người Hoàng Chí Tiếu này cũng sẽ không càn rỡ đến vậy.
Vệ Thiên Thanh nghiêm nghị nói:
– Lão Phan, những lời này sau này vẫn không nên nói ra nữa. Hiểu trong lòng là đủ. Tổng đốc đại nhân đã dặn dò nhiều lần, không nên tùy tiện gây nên thị phi. Ngươi nên khắc cốt ghi tâm mới phải!
Phan Phụ oán giận nói:
– Chỉ là trong lòng thuộc hạ tức không chịu nổi.
– Tức cũng phải nhịn xuống.
Vệ Thiên Thanh chậm rãi nói:
– Hôm nay nếu thật sự động thủ, bên La Thế Lương nhất định sẽ kiếm cớ, rồi đến chỗ Tổng đốc đại nhân mà giãi bày dông dài một phen. Nếu không tốt, còn có thể vì vậy mà gây ra chiến sự. Hiện giờ bên bọn chúng thế mạnh, chúng ta chỉ có thể nhẫn nhịn... Chẳng phải tục ngữ có câu: "Tiểu bất nhẫn, tắc loạn đại mưu" đó sao!
Sở Hoan đứng bên cạnh nghe vậy, vẻ mặt bình tĩnh nhưng trong lòng cũng hiểu rõ. Tổng đốc và Chỉ Huy sứ của Vệ Sở quân phủ Vân Sơn này chắc chắn là xung khắc như nước với lửa, chỉ từ thái độ đối địch của những người dưới trướng hai bên cũng có thể nhìn ra manh mối.
Chợt nghe ngoài cửa sổ truyền đến tiếng hô:
– Tránh ra, tránh ra!
Giọng nói nghe rất rõ ràng. Sở Hoan đang ngồi cạnh cửa sổ, quay đầu nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy trên con phố dài, giữa đám đông, đột nhiên xuất hiện một đội nhân mã.
Đội nhân mã này có năm sáu người. Người đi đầu cưỡi một con bạch mã cao lớn, mặc áo gấm hoa phục, đầu đội mũ cao, cưỡi ngựa đi trên đường, cũng toát lên vẻ quý khí phi phàm, mang vài phần khí chất hạc giữa bầy gà.
Mấy người bên cạnh gã, nhìn qua đều là tùy tùng của kẻ kia. Một đám người khoác áo bào màu đen, trang phục vô cùng thống nhất, nhìn qua cũng có khí thế. Đám người này nghênh ngang trên đường, vô cùng bắt mắt.
Trong đám tùy tùng, có kẻ lớn tiếng quát tháo, khiến người đi đường phải tránh ra. Nhìn tư thế đó, dường như là một đại nhân vật đang tuần tra, vênh váo tự đắc, vô cùng kiêu ngạo.
Đôi mắt Sở Hoan nhìn chằm chằm vào kẻ mặc hoa phục kia, thấy dáng vẻ của kẻ đó, quả nhiên vô cùng quen mắt, dường như đã gặp qua ở nơi nào đó.
Vệ Thiên Thanh thấy Sở Hoan đang nhìn ra ngoài cửa sổ, liền nâng chén cười nói:
– Sở huynh đệ, chớ để ý đến những kẻ đó mà hỏng mất hứng thú. Nào nào nào, chúng ta uống rượu!
Sở Hoan cũng không nhìn xuống đám người dưới lầu nữa, nâng chén cùng uống.
Sau vụ việc với Hoàng Chí Tiếu, trên lầu quả nhiên không còn ai đến quấy rầy. Bốn người ăn uống linh đình, chén nhỏ qua lại, cũng uống một cách tiêu diêu tự tại. Vệ Thiên Thanh gần như đã uống cạn một bụng rượu, cũng đã có phần say, nói với Sở Hoan:
– Sở huynh đệ, đợi... đợi chúng ta dùng bữa xong, ngươi hãy theo ta đến... đến phủ Tổng đốc. Chuyện khác ta không dám nói, một chức quan nho nhỏ, Tổng đốc đại nhân vẫn... vẫn có thể ban thưởng cho ngươi được!
Bản dịch này, tựa ngọc quý, chỉ tìm thấy tại truyen.free.