(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1020:
Tiểu nhị bưng rượu và thức ăn lên. Sở Hoan khẽ nói:
– Tiểu nhị, quán cơm các ngươi mới mở ở đây ư?
Tiểu nhị cười tươi đáp:
– Đúng vậy, mới khai trư��ng mấy ngày nay thôi. Khách quan nếm thử thức ăn này xem sao? Nếu hợp khẩu vị, sau này mời ngài thường xuyên ghé thăm.
– Ông chủ các ngươi là người bản địa ư?
Sở Hoan rót một chén rượu, nói:
– Nghe giọng ngươi, chắc hẳn là người bản địa rồi.
– Tiểu nhân quả thật là người bản địa.
Tiểu nhị đáp:
– Trước khi quán cơm này khai trương, bọn họ có tuyển tiểu nhị. Ta đến đăng ký thì được chủ quán thuê. Thời buổi này, tìm được việc làm cũng chẳng dễ dàng gì.
Sở Hoan khẽ vuốt cằm. Tiểu nhị lại nói tiếp:
– Nhưng chủ quán của chúng ta lại không phải người bản địa, mà từ nơi khác đến. Có rất nhiều người phương xa tới đây mở quán cơm.
– Ồ?
Sở Hoan cười hỏi:
– Vậy chủ quán của các ngươi là nam hay nữ?
– Đương nhiên là nam rồi.
Tiểu nhị lập tức đáp lời:
– Ông chủ chúng ta họ Hoàng.
Hắn ghé sát tai Sở Hoan, khẽ nói:
– Tướng mạo ông chủ cực kỳ hung ác, nhưng mà... bà chủ lại là một đại mỹ nhân đấy.
– Ông chủ các ngươi họ Hoàng sao?
Sở Hoan khẽ hỏi:
– Tên của ông chủ nhà các ngươi là gì?
Tiểu nhị lắc đầu đáp:
– Cái đó thì tiểu nhân không biết.
Hắn kỳ lạ hỏi:
– Khách quan hỏi thăm ông chủ làm gì vậy?
– Cũng không phải cố ý hỏi thăm.
Sở Hoan chỉ tay về phía sau quầy:
– Không thấy ai đứng ở quầy, nên ta mới tùy tiện hỏi vài câu thôi.
Tiểu nhị cười ha hả. Đúng lúc này, một đám người đi vào quán cơm, khoảng năm, sáu người. Mấy người này vây quanh một công tử trẻ tuổi mặc áo gấm đai ngọc. Trên đầu vị công tử kia đội mũ quan, da thịt mềm mại, vừa nhìn đã biết là công tử nhà giàu được nuông chiều từ bé. Sở Hoan đánh giá một chút, cảm thấy hơi kỳ lạ. Dựa vào trang phục của công tử áo gấm kia thì hiển nhiên phải là người xuất thân giàu có. Tây Phong Quán này chỉ là một quán ăn nhỏ, cực kỳ không hợp với thân phận của vị công tử áo gấm này. Lẽ ra hắn nên tới những quán ăn danh tiếng như Bắc Vọng Lâu, thế mà lại hạ mình tới Tây Phong Quán.
Tiểu nhị thấy vị công tử áo gấm kia, mặt hơi biến sắc nhưng vẫn giữ nụ cười, tiến lên nói:
– Cao công tử, hôm nay ngài muốn ăn gì, tiểu nhân...
Hắn còn chưa dứt lời, một người đứng cạnh công tử áo gấm đã đưa tay ra đẩy tiểu nhị, tức giận quát:
– Cút ngay!
Sau đó, hắn lại tươi cười nói:
– Công tử, chỗ này đây ạ.
Vị Cao công tử kia lấy một chiếc khăn lụa trắng ra, lau lau khóe miệng, sửa sang lại quần áo, nhìn khắp nơi một lượt. Có người kéo một cái ghế ra để hắn ngồi xuống. Một tên tùy tùng đã lớn tiếng nói với mọi người xung quanh:
– Ăn xong chưa? Ăn xong rồi thì cút mau!
Ngoài Sở Hoan ra, ở đây còn có bốn bàn khác có khách ngồi. Hai bàn thấy Cao công tử phô trương như vậy, bên cạnh lại có mấy tên tùy tùng kiêu ngạo nên cũng hơi ngại, bỏ lại tiền cơm, đứng dậy rời đi luôn. Hai bàn khác không rời đi ngay, dường như cảm thấy như vậy thật mất mặt. Nhưng lập tức có tùy tùng áp sát tới, chân đạp lên ghế dài, ra hiệu mau rời đi.
Lúc này, Cao công tử đã vẫy tay ra hiệu cho tiểu nhị đi tới. Tiểu nhị kia hiển nhiên là rất sợ Cao công tử, vội vàng chạy đến. Cao công tử cười híp mắt nói:
– Sợ cái gì? Ta cũng đâu có đánh ��ng chủ với bà chủ nhà ngươi. Mau gọi nàng ra đây. Ta muốn nói chuyện nghiêm túc với nàng.
Tiểu nhị nhìn về phía tấm màn một chút, sốt sắng đáp:
– Cao công tử, bà chủ... Bà chủ không có ở nhà ạ.
– Không có nhà sao?
Cao công tử đột nhiên giơ tay túm cổ áo tiểu nhị, tay còn lại tát vào mặt hắn mắng:
– Mẹ kiếp, ngươi cũng dám nói dối thế à? Ngươi có biết khi nói dối, mắt trái sẽ nháy rất nhanh không? Mẹ kiếp, ngươi không biết là vừa rồi mình nháy mắt đấy à?
Mấy vị khách bên kia còn định cố giữ chút mặt mũi, nhưng thấy Cao công tử bên này vừa nói lời không hợp đã ra tay, mà mấy tên tùy tùng của hắn cũng hung hăng như ác thần nên không dám ở lại nữa. Những người tới quán cơm này ăn uống cũng chẳng phải phú quý phát đạt gì, tất nhiên không muốn xung đột với đại thiếu gia nhà giàu như Cao công tử.
Lúc này, một tên tùy tùng cường tráng đi tới cạnh chỗ Sở Hoan, đứng chép miệng, ra hiệu cho Sở Hoan rời đi. Sở Hoan dường như không nghe thấy, tiếp tục ăn uống.
Tên tùy tùng đưa tay đặt lên vai Sở Hoan. Sở Hoan nghiêng đ���u lại nhìn. Tùy tùng giơ tay chỉ ra phía ngoài, trầm giọng nói:
– Cút ra ngoài!
Sở Hoan lắc đầu, chỉ chỉ vào tai mình, rồi lại lắc đầu, ra hiệu mình không nghe thấy gì.
– Là một kẻ điếc ư?
Tên tùy tùng quay đầu lại, định nhấc Sở Hoan ném đi, nhưng thân thể Sở Hoan lại nặng như đá tảng.
Tên tùy tùng này dùng sức thế nào cũng không thể lay động được hắn chút nào.
– Quái lạ!
Tên tùy tùng hứng thú nói:
– Xem ra thằng nhãi này cũng có chút bản lĩnh.
Hắn thu tay lại, đang định thử lay vai Sở Hoan một lần nữa thì một giọng nói trong trẻo đã vang lên:
– Ôi, đây chẳng phải Cao công tử sao? Sao lại nóng nảy thế, vừa tới đã ra tay đánh người rồi? Hắn chỉ là một tiểu nhị không hiểu chuyện, nếu có làm sai điều gì thì Cao công tử đại nhân đại lượng, cũng không cần phải tức giận đến vậy chứ?
Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía tiếng nói vọng đến.
Chỉ thấy tấm màn cửa phòng kia đã vén lên, lộ ra một góc phòng. Một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần lộ ra từ khe hở. Mặt như trứng ngỗng, mắt phượng mày ngài, tuy rằng chỉ mang theo nụ cười nhạt nhưng vẻ mỉm cười giữa hai hàng lông mày lại toát lên sự quyến rũ vô tận.
Sở Hoan liếc nhìn, ánh mắt vừa tiếp xúc với ánh mắt của nữ tử kia, trong mắt nàng liền thoáng lộ vẻ kinh ngạc nhưng trong nháy mắt đã biến mất. Đôi mắt nàng lại chuyển hướng sang Cao công tử.
Cao công tử đã đứng dậy, đẩy tiểu nhị ra, mặt cười đến híp cả mắt lại, nói:
– Bà chủ, nàng đã chịu ra rồi. Đám người làm nhà nàng đúng là không hiểu chuyện. Ta đến bàn chuyện nghiêm túc với nàng, thế mà thằng ranh chết bầm này lại dám lừa gạt bổn công tử, nói nàng không ở nhà. Nàng nói, loại nhãi nhép ba hoa như vậy thì sao có thể ở lại trong cửa hàng chứ? Ta chỉ thay nàng dạy dỗ hắn thôi, bà chủ cũng không tức giận chứ?
Nữ tử kia lúc này đã ra khỏi cửa, dáng người uyển chuyển bước ra, áo tím quần dài vô cùng yêu diễm. Trên hông nàng là một chiếc thắt lưng màu đen, buộc chặt vòng eo, càng làm tôn lên bộ ngực cao vút. Bên dưới chiếc váy là một chiếc quần lụa hồng nhạt, cùng một đôi giày thêu hồng nhạt. M��u tím và màu hồng nhạt đan xen, khiến nàng giống như một đóa hoa thần bí mà yêu dị. Vòng eo vặn vẹo, mềm mại như liễu rủ, quyến rũ vô cùng.
Lúc này không chỉ Cao công tử mà cả đám tùy tùng sau lưng hắn cũng đều nhìn chằm chằm vào nữ tử này. Hai tên tùy tùng bên cạnh Sở Hoan cũng không còn chú ý đến hắn nữa, đưa mắt nhìn nữ tử, mà ánh mắt hầu như đều đảo qua bộ ngực nàng.
– Cao công tử giúp ta dạy dỗ tiểu nhị, đây là chuyện tốt, sao ta phải tức giận chứ?
Nữ tử cười dịu dàng.
– Chẳng qua phiền Cao công tử ra tay dạy dỗ tiểu nhị hộ nô gia, thật sự khiến thiếp có chút băn khoăn.
– Nếu bà chủ cảm thấy băn khoăn thật, vậy nàng hãy tới uống với ta vài chén đi.
Cao công tử quét qua bộ ngực và khuôn mặt diễm lệ của nữ tử kia, ánh mắt nóng rực nói:
– Chúng ta vui vẻ một chút, làm bằng hữu, như vậy cũng coi như là cám ơn ta rồi.
– Ồ?
Nữ tử đảo mắt nhìn, khuôn mặt xinh đẹp khẽ thở dài:
– Nhưng thiếp không biết uống rượu. Cao công tử, thực sự xin lỗi. Hay là thế này đi, hôm nay mấy vị muốn ăn uống gì thì thiếp mời tất. Cao công tử thấy sao?
Cao công tử chậm rãi tiến tới, cợt nhả nói:
– Bà chủ thật sự không biết uống rượu sao? Thật ra uống rượu cũng không khó. Chỉ cần uống nhiều vài chén là được thôi. Nào nào, bà chủ, để ta dạy nàng uống rượu.
Vừa nói hắn vừa định nắm tay bà chủ. Bà chủ lập tức né tránh, than thở:
– Cao công tử, nể mặt chút được không? Ban ngày ban mặt, thiếp đã có chồng, là một nữ nhân có đạo đức. Ngài làm như vậy, bị người ta nhìn thấy không hay đâu.
– Nể mặt cũng được thôi.
Cao công tử ép sát tới từng bước một, nói:
– Nàng uống vài chén với ta thì chúng ta sẽ thân thiết, tất nhiên sẽ nể mặt. Bà chủ, thật ra bổn công tử hôm nay đến đây cũng là muốn nói chuyện với nàng. Ta thấy quán này của nàng rất được, nàng cứ ra giá đi. Bao nhiêu bạc ta cũng sẽ mua. Nàng yên tâm, đợi tới lúc ta mua quán cơm này xong, cửa hàng vẫn cứ làm ăn. Lúc đó ta là ông chủ, nàng... khà khà, nàng vẫn là bà chủ. Nàng thấy thế nào?
– Đừng nói bậy!
Bà chủ nghiêm mặt, nhưng làm thế lại càng xinh đ��p.
– Cao công tử, lời này nếu để nam nhân nhà thiếp nghe thấy thì có hay không?
– Là cái tên xấu xí kia à?
Cao công tử chép chép miệng.
– Một đóa hoa nhài lại cắm bãi cứt trâu. Bà chủ, kẻ xấu xí như vậy sao có thể xứng với người đẹp như nàng. Đúng là đáng tiếc. Ta biết trong lòng nàng nhất định rất không vừa lòng với hiện thực. Muốn thay đổi chuyện này rất dễ dàng thôi. Bổn công tử có thể giúp nàng. Đừng nói là quán cơm này, nếu nàng đồng ý thì Bắc Vọng Lâu cũng là của nàng.
Hắn nhìn chằm chằm vào bộ ngực mềm mại của bà chủ, hai mắt càng ngày càng nóng rực, lời nói cũng càng ngày càng trần trụi. Hắn lại đưa tay ra, định nắm cánh tay bà chủ. Bà chủ lùi lại phía sau liên tiếp, trên khuôn mặt lộ vẻ sợ hãi, đột nhiên vấp một cái. Thân thể nàng ngã nghiêng đi, vừa vặn ngã về phía Sở Hoan, lập tức chui tọt vào lòng hắn. Mùi hương nhàn nhạt tràn ngập chóp mũi Sở Hoan trong nháy mắt. Thậm chí hắn có thể cảm nhận được vòng eo mềm mại, cặp mông chắc mẩy dưới lớp quần áo của nữ nhân này. Loại cảm giác này tuyệt v���i không thể tả nổi.
Bà chủ sau khi ngã xuống, hô lên một tiếng kinh hãi, vội vàng chống tay đứng dậy khỏi lòng Sở Hoan, khuôn mặt kiều diễm đỏ bừng ướt át, giống như hoa đào trong gió xuân. Cặp lông mày nhíu lại, càng toát lên vẻ quyến rũ mềm mại.
Sở Hoan cũng nhíu mày, thấy vị Cao công tử kia đang tới gần, mặt hớn hở như Trư Bát Giới thấy mỹ nữ. Đối với kẻ như thế, với thân phận hiện giờ của Sở Hoan, hắn thực sự không thèm dây dưa. Bà chủ lúc này đứng bên cạnh Sở Hoan, xin lỗi hắn:
– Thực xin lỗi, khách quan.
Cao công tử nhìn Sở Hoan một chút, trong mắt lộ vẻ chán ghét, ánh mắt lại chuyển về phía bà chủ nói:
– Bà chủ, nàng không sao chứ? Có phải là mệt quá không? Để ta khám xem. Ta có học y dược, sẽ trị khỏi cho nàng ngay. Xoa bóp vài lần là có thể trị khỏi thôi.
Hắn cúi người xuống, muốn nắm chân bà chủ.
Bà chủ xem ra vô cùng sợ sệt, kêu lên kinh hãi, một tay nắm lấy vạt áo Sở Hoan, giống như muốn cầu cứu hắn vậy.
Sở Hoan thở dài, nói:
– Mấy vị, đủ rồi đấy. Đừng quá đáng. Chấm dứt ở đây thôi. Xin mời ra ngoài hết đi.
Nội dung này được chuyển ngữ riêng bởi truyen.free.